Hắc ám huyền khí nồng đậm đến cực điểm, tựa như vô số quỷ ảnh chập chờn trong mắt mọi người.
- Hắc ám huyền lực... là hắc ám huyền lực!
- Ma... nhân?
- Ma! Hắn là ma!
Tất cả mọi người đều đột ngột biến sắc, ngay cả ba vị Thần Đế vốn muốn ép Vân Triệt vào đường cùng cũng phải lộ vẻ kinh hãi.
Mà người kinh hãi nhất, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là Trụ Thiên Thần Đế.
Hắc ám huyền lực, trong nhận thức của người đời, là thứ huyền lực đối lập với chính đạo đất trời, là sức mạnh chỉ thuộc về ma tộc! Là sức mạnh của ác ma vốn không nên tồn tại trên thế gian này!
Chỉ cần sở hữu hắc ám huyền lực, kẻ đó chính là ma! Một ma nhân chân chính, một ma nhân thật sự!
- Chuyện này... sao có thể?
Trụ Thiên Thần Đế hoàn toàn sững sờ, không thể tin vào mắt mình.
Trong mắt ông, Vân Triệt tuyệt đối là người đứng đầu thế hệ trẻ đương thời, nhận được mọi sự công nhận của ông, lại còn mang một “Thánh tâm” cứu thế, hơn nữa thân mang Tà Thần thần lực, tương lai không thể lường được... làm sao cũng không thể ngờ rằng, Vân Triệt lại là kẻ mang trong mình hắc ám huyền lực!
Thứ dị đoan mà ông căm ghét nhất trên đời này!
- Hắn là ma! Vân Triệt là ma!!
Thái Vũ Tôn Giả gào thét.
- Vân huynh đệ, ngươi...
Trụ Thanh Trần lùi lại một bước, sắc mặt méo mó.
Bên cạnh Vân Triệt, Hạ Khuynh Nguyệt vội lùi lại một khoảng xa, đôi mày thanh tú nhíu chặt, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc... và cả nghi hoặc.
Nam Minh Thần Đế cười như điên, có lẽ cũng chỉ có hắn là có thể cất tiếng cười to vào lúc này:
- Ha ha ha ha, thảo nào! Thảo nào lại liều mạng bảo vệ Tà Anh như vậy, thảo nào ngay cả Trụ Thiên Thần Đế, một nhân vật được người đời kính ngưỡng như vậy cũng muốn giết... thì ra hắn chính là ma nhân ẩn mình ở Đông Thần Vực! Hắn và Tà Anh đều là ma!
Thích Thiên Thần Đế bên cạnh hắn nheo mắt nói:
- Chuyện này quả thật khiến người ta phải mở rộng tầm mắt.
- Ngươi... vậy mà lại... là... ma!
Giọng Long Hoàng trở nên nặng nề, sắc mặt biến đổi còn kịch liệt hơn bất kỳ ai.
So với kinh hãi, cảm xúc trong hắn càng nhiều hơn là không thể chấp nhận!
Thậm chí vào khoảnh khắc này, hắn ngược lại càng hy vọng Vân Triệt vẫn là vị thần tử cứu thế tỏa sáng vạn trượng, uy phong lẫm liệt, khiến các Đại Giới Vương đều phải cúi mình bái lạy kia!
- Sao lại có thể... có chuyện như vậy...
Không biết bao nhiêu Giới Vương đều thốt lên những lời lẩm bẩm tương tự.
- Ha... ha ha...
Vân Triệt vẫn đang cười, nụ cười càng lúc càng giống một ác quỷ, hắc khí trên người cũng càng thêm vặn vẹo cuồng bạo.
Để lộ hắc ám huyền khí, đây là chuyện hắn kiêng kỵ nhất từ trước đến nay. Bởi vì hắn không giống những ma nhân khác, hắn có năng lực khống chế hắc ám huyền lực đến cực hạn, có thể thu liễm hoàn hảo khí tức hắc ám, chỉ cần hắn không muốn, tuyệt đối không thể nào bại lộ dù chỉ một chút.
Thế nhưng, theo cơn giận hận bùng nổ triệt để từ sâu trong linh hồn, hắc ám huyền trận mà Kiếp Uyên gieo vào trong ngực hắn đã bị kích động dữ dội vào khoảnh khắc này, cũng hoàn toàn tác động lên hắc ám huyền khí trong cơ thể hắn.
Vậy mà hắn lại không hề có một chút hoảng loạn, càng không có sợ hãi, mái tóc đen bay múa, hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt phóng ra hắc quang u tối quét qua từng bóng người trước mặt, khóe môi nhếch lên thành một đường cong châm chọc lạnh như băng:
- Không sai... Ta là ma... Ta chính là ma!
Trước khi đến Thần giới, hắn đã có hắc ám huyền lực, nhưng hắn chưa bao giờ cho rằng mình là ma. Sâu trong tiềm thức, hắn thực ra cũng khá mâu thuẫn với chữ “Ma”.
Nhưng giờ đây, hắn lại cam tâm tình nguyện thừa nhận mình là ma như vậy!
Bởi vì hắn chợt nhận ra, những kẻ tự xưng chính đạo, thề không đội trời chung với ma này, còn bẩn thỉu hơn những ma nhân mà hắn từng tiếp xúc không biết bao nhiêu lần!
- Kiếp Thiên Ma Đế là ma... Nàng chôn vùi bản thân, chôn vùi cả tộc để thành toàn cho thế gian này!
- Mạt Lỵ là ma! Nàng dùng Tà Anh Vạn Kiếp Luân, cứu các ngươi từ bờ vực tử vong trở về!
- Ta là ma... cũng chính ma nhân này đã cứu cả Hỗn Độn khỏi bờ vực tai ương!
- Kiếp Thiên Ma Đế đi rồi, Mạt Lỵ bị các ngươi hại chết, còn bị các ngươi gán cho cái danh “Tà Anh chí ác” mà diệt trừ, bây giờ, cũng nên đến lượt ta rồi.
Vân Triệt chậm rãi thì thầm:
- Dù có cứu cả thế giới, dù là ân nhân cứu mạng của các ngươi, chỉ cần là ma thì đều đáng chết... Còn một lũ chó lật lọng, vong ân bội nghĩa, thủ đoạn bỉ ổi, chỉ vì giết ma mà ngược lại trở thành thánh nhân ban ơn cho cả thế gian... Tốt, tốt lắm, bộ mặt của các ngươi, cái gọi là chính đạo của các ngươi, thật sự quá tốt... Ta và Mạt Lỵ dốc hết toàn lực... cứu... chính là một bầy chó như vậy... ha ha... ha ha ha ha ha...
Từng lời của Vân Triệt như dao đâm vào tâm hồn, rất nhiều Thần Chủ đều dời ánh mắt đi, linh hồn co rút từng cơn.
Thái Vũ Tôn Giả nói:
- Haizz, thật đúng là trớ trêu. Thần tử cứu thế lại là một ma nhân, nếu chuyện này truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ trở thành trò cười lớn nhất đương thời.
Thiên Diệp Phạm Thiên lạnh nhạt nói:
- Chuyện Kiếp Thiên Ma Đế trở về và danh hiệu “Vân Thần Tử” này sẽ không được truyền ra ở Thần giới. Về phần Tà Anh... là do Trụ Thiên Thần Đế tiêu diệt, công lao này không ai cướp được.
Mọi người sao lại không hiểu ý của Thiên Diệp Phạm Thiên, một đám Giới Vương Đông Vực nhất tề gật đầu.
Bọn họ làm sao có thể để người đời biết được mình đã từng tôn một ma nhân làm “Thần tử cứu thế”... càng không thể để người đời biết được kẻ thật sự cứu vớt cả thế giới này lại chính là ma nhân đó và Tà Anh.
Nhìn Vân Triệt lúc này, Hạ Khuynh Nguyệt không nói một lời, nàng có thể cảm nhận được, trong cơ thể Vân Triệt dường như có vô số ác quỷ đang giãy giụa gào thét. Tuy rằng từ khi biến cố đột ngột xảy ra cho đến nay mới chỉ trôi qua trăm hơi thở ngắn ngủi... nhưng chính khoảng thời gian ngắn ngủi đó, đã đủ để hắn hoàn toàn thất vọng và tuyệt vọng với thế giới này.
Cục diện như thế, thật sự là do Vân Triệt vì Tà Anh mà muốn giết Trụ Thiên Thần Đế sao? Không, đương nhiên không phải. Dù là Mạt Lỵ hay Vân Triệt đều có ơn cứu mạng đối với tất cả mọi người ở đây, còn có ơn cứu thế lớn hơn cả ơn cứu mạng, ân tình như vậy, hễ là người có lương tri đều sẽ khắc cốt ghi tâm suốt đời.
Kẻ thật sự tạo nên cục diện này chính là Long Hoàng, Phạm Thiên Thần Đế, Nam Minh Thần Đế... ba nhân vật mạnh nhất, địa vị tối cao, nắm giữ quyền phát ngôn tuyệt đối của đương thời.
Thần Đế hàng đầu của ba phương Thần Vực, ý chí của bất kỳ ai trong số họ đều khó có người dám chống lại. Mà khi ý chí của cả ba người bọn họ đột nhiên thống nhất cùng nhắm vào một người...
Ai dám nghịch? Ai có thể nghịch!?
(Cho dù biết rõ đây chính là một hành động lấy oán trả ơn, bỏ đá xuống giếng sau khi Tà Anh đã bị diệt trừ.)
Và nếu như nói lựa chọn vừa rồi của mọi người ở đây là bị ép buộc và bất đắc dĩ, trong lòng còn mang theo sự áy náy sâu sắc... thì giờ đây, hắc ám huyền khí đột nhiên bùng nổ trên người Vân Triệt đã khiến tất cả mọi người đột nhiên tìm được một lý do đầy đủ, tất cả bỗng nhiên trở nên hợp tình hợp lý, thậm chí là hiên ngang lẫm liệt!
“...” Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt dần dần nheo lại, nhiệt độ trong đôi mắt chậm rãi biến mất, hóa thành một đầm nước sâu thẳm bắn ra hàn quang quỷ dị.
Hơn mười luồng huyền khí từ các phương hướng khác nhau cùng lúc ép tới, bất kỳ một luồng nào cũng không phải là thứ Vân Triệt có thể chống lại. Vân Triệt lập tức như bị vạn ngọn núi cao đè lên người, đừng nói chạy trốn, ngay cả động một ngón tay út cũng là điều không thể.
Huyền trận màu đen trước ngực biến mất, hắc ám huyền khí xao động trên người hắn cũng bị áp chế gắt gao, chỉ có đôi mắt vẫn lóe lên hắc quang sâu thẳm như vực sâu.
- Bắt lấy!
Long Hoàng gầm nhẹ một tiếng!
Bất kể trước đó Vân Triệt là ai, đã làm gì, một khi đã là ma nhân, mệnh lệnh này được ban ra một cách đương nhiên!
Ngay khoảnh khắc Long Hoàng mở miệng, trong miệng Vân Triệt cũng phát ra một tiếng thì thầm:
- Giết!
Trước khi bại lộ hắc ám huyền lực, Vân Triệt còn chưa đến mức rơi vào tử cảnh. Nhưng vào khoảnh khắc hắc ám huyền lực bùng nổ, hắn biết rõ hôm nay bản thân chắc chắn phải chết không còn gì nghi ngờ... Bất kỳ ai cũng có lý do để giết hắn, một lý do không thể đầy đủ và chính đáng hơn trên đời này!
Kẻ dẫn động hắc ám huyền lực không phải bản thân Vân Triệt, mà là viên “mầm mống” do Kiếp Uyên để lại. Kiếp Uyên cũng quyết không thể nào ngờ được, nàng vừa mới rời đi, viên mầm mống kia đã đột nhiên bị xúc động... hơn nữa còn xúc động kịch liệt như thế.
Vân Triệt đương nhiên sẽ không oán hận Kiếp Uyên, trên thế giới này cũng không có sinh linh nào có tư cách oán hận nàng.
Hắc ám không chỉ bao trùm thân thể hắn, mà còn cắn nuốt tinh thần và lý trí vốn đã chẳng còn lại bao nhiêu của hắn... Không suy nghĩ nên ứng đối thế nào, không suy nghĩ nên trốn thoát ra sao, chỉ còn lại hận thù đến cực hạn, phẫn nộ đến cực hạn, và sát ý mãnh liệt đến mức nuốt chửng tất cả lý trí.
Đáng tiếc, sức mạnh của hắn lại không thể giết được bất kỳ ai ở đây, ngay cả một chút cơ hội trốn thoát cũng không thể làm được.
Càng trớ trêu hơn chính là, sức mạnh mà hắn có thể dựa vào chỉ có Thiên Diệp Ảnh Nhi!
Cho dù ba vị Thần Đế hàng đầu đều ở đây, Thiên Diệp Ảnh Nhi dù mạnh hơn nữa cuối cùng vẫn sẽ bị áp chế... nhưng giết vài người thì đã đủ rồi!
Mà mệnh lệnh Vân Triệt truyền cho nàng là không tiếc bất cứ giá nào, cho dù phải đánh cược cả tính mạng!
Đối với Thiên Diệp Ảnh Nhi, hắn chưa bao giờ có chút thương tiếc nào!
Thiên Diệp Ảnh Nhi lĩnh mệnh, kim quang trên người bùng lên, trong nháy mắt đó, khí tức Thần Chủ toàn lực bùng nổ khiến một đám Giới Vương, thậm chí cả các Thần Đế đều phải kinh hãi.
Từ rất lâu trước đây, đã có lời đồn rằng thực lực của Phạm Đế Thần Nữ gần bằng với Phạm Thiên Thần Đế, nhưng Thiên Diệp Ảnh Nhi vẫn luôn che giấu rất kỹ, mà lời đồn thì vẫn là lời đồn, không ai dám xem nhẹ Thiên Diệp Ảnh Nhi, nhưng cũng không có bao nhiêu người thật sự tin rằng thực lực của nàng đã gần bằng phụ thân mình.
Dù sao, với tuổi thọ chưa đến một ngàn năm của nàng, cho dù thiên phú có đáng sợ đến đâu cũng tuyệt đối không thể nào thật sự đạt đến cảnh giới Thần Đế.
Thế nhưng, huyền lực của Thiên Diệp Ảnh Nhi bùng nổ không chút giữ lại vào lúc này... rõ ràng chính là Thần Chủ chí cảnh, cũng là uy áp cấp bậc Thần Đế!
Tuyệt đối còn vượt qua cả ba đại Phạm Thần, những kẻ được người đời công nhận là gần với Phạm Thiên Thần Đế nhất!
Ánh mắt của các Thần Đế đột nhiên chuyển về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi, gần ba thành Giới Vương hoảng hốt lùi bước.
Chỉ có Thiên Diệp Phạm Thiên, khóe miệng khẽ nhếch lên một đường cong có phần quỷ dị, ngón tay nhẹ nhàng khẽ búng.
Keng!
Một tiếng chuông ngân đột nhiên vang lên trong không gian mênh mông, vô cùng trong trẻo dễ nghe... mà trong khoảnh khắc tiếng chuông kia vang lên, uy áp đáng sợ đến từ Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên khựng lại.
Keng!
Lại một tiếng chuông tương tự, thân thể Thiên Diệp Ảnh Nhi run lên dữ dội, trong miệng đột nhiên phát ra tiếng rên rỉ thống khổ, bóng dáng cấp tốc rơi xuống, huyền khí toàn thân vừa mới khởi động đã như nước lũ vỡ đê, điên cuồng tán loạn.
Dị biến đột ngột này khiến ánh mắt của mọi người đồng loạt chuyển tới bàn tay của Thiên Diệp Phạm Thiên.
Trong tay hắn đã có thêm một vật lóe lên kim quang kỳ dị, tiếng chuông vừa rồi chính là phát ra từ vật này.
- Phạm Hồn Linh?
Long Hoàng liếc mắt nhận ra.
Trong mắt Nam Minh Thần Đế lóe lên tà quang:
- Hử? Phạm Thiên Thần Đế, chẳng lẽ... ngài thật sự nỡ sao?
Phạm Hồn Linh, thần khí truyền thừa quan trọng nhất, cốt lõi nhất của Phạm Đế Thần Giới, có thể cưỡng chế thu hồi lại sức mạnh Phạm Thần đã được truyền thừa!
Keng!!
Nam Minh Thần Đế vừa dứt lời, trong tay Thiên Diệp Phạm Thiên đột nhiên lại truyền đến một tiếng vang đặc biệt chấn động tâm can, kim quang của Phạm Hồn Linh biến mất trong khoảnh khắc.
Cùng lúc đó, một vệt kim quang chói mắt lạ thường nổ tung trên người Thiên Diệp Ảnh Nhi, kèm theo một tiếng rên rỉ thống khổ mà nàng cố hết sức đè nén.
Trong nháy mắt đó, dường như có một ngôi sao màu vàng rơi xuống rồi vỡ tan trong mắt mọi người.