Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1524: CHƯƠNG 1522: TỬ CẢNH TỬ TÌNH (HẠ)

Ai nấy đều lộ vẻ kinh sợ.

Với cấp bậc của những người này, sao có thể không biết “Phạm Hồn Linh” là vật gì. Bọn họ vừa mới tự mình cảm nhận huyền lực đáng sợ tuyệt luân của Thiên Diệp Ảnh Nhi, không hề nghi ngờ, nàng chính là niềm kiêu hãnh, càng là tương lai của Phạm Đế Thần Giới. Tuổi chưa đầy nghìn đã đạt đến trình độ này, tương lai cực có khả năng sẽ siêu việt cả Phạm Thiên Thần Đế!

Thế nhưng, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Phạm Thiên Thần Đế vậy mà lại thật sự... thúc giục Phạm Hồn Linh!

Kim quang trên người Thiên Diệp Ảnh Nhi vỡ ra, đó là Phạm Thần nguyên lực của nàng sắp sửa ly tán!

- Thần... Thần Đế!

Đừng nói người ngoài, ngay cả các Phạm Vương sau lưng Thiên Diệp Phạm Thiên cũng đều hoảng sợ thất sắc.

Vẻ mặt Thiên Diệp Phạm Thiên phẳng lặng như nước, tựa như đang kể lại chuyện của người khác:

- Năm đó Ảnh Nhi từng vì tư tâm mà hạ thủ đoạn với Vân Triệt, mặc dù cuối cùng không có việc gì, nhưng đã làm là đã làm. Thêm vào đó, khi ấy chỉ có Vân Triệt mới có thể kìm hãm Kiếp Thiên Ma Đế, cho nên Ảnh Nhi bị Vân Triệt hạ nô ấn, bổn vương chỉ có thể chấp nhận, một nửa là để đền tội, một nửa là vì Phạm Đế Thần Giới ta hy sinh cho sự an bình của thế gian.

“...” Khóe miệng Trụ Thiên Thần Đế giật giật, nhưng cuối cùng không nói gì.

Thiên Diệp Phạm Thiên khép hờ đôi mắt:

- Nhưng hiện giờ đã biết Vân Triệt chính là ma nhân... nữ nhi của Thiên Diệp ta, dù có bị hủy đi cũng tuyệt đối không thể bầu bạn với ma nhân!

Mọi người còn chưa kịp phản ứng, giọng nói của Thiên Diệp Phạm Thiên đột nhiên thay đổi, ánh mắt nhìn về phía Nam Minh Thần Đế, sau đó khẽ cười lên:

- Nhưng mà, Nam Minh Thần Đế, tuy rằng lực lượng của Ảnh Nhi lấy Phạm Thần thần lực làm cơ sở, nhưng lực lượng sau này của nó cũng tuyệt đối không yếu, huyền công bị phế là lẽ đương nhiên, nhưng huyền lực vẫn sẽ được giữ lại ở một trình độ tương đương. Mà một điểm càng mấu chốt là...

- Ảnh Nhi giống như ta, tu thành “Phạm Hồn” độc lập, mà nô ấn được hạ trên Phạm Hồn!

“...!” Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt nhếch lên, đôi mày đẹp đột nhiên nhíu lại, sau đó lại giãn ra, không còn vẻ khác thường.

Chân mày Nam Minh Thần Đế giật giật, sau một thoáng nghi hoặc, hắn đột nhiên hiểu ra ý của Thiên Diệp Phạm Thiên, bèn phá lên cười ha hả:

- Hả? Ha ha ha ha! Phạm Thiên Thần Đế... hay cho một Phạm Thiên Thần Đế! Ngươi đã đưa ra một lựa chọn rất tốt... không không không, ngươi đã đưa ra một lựa chọn vô cùng hoàn mỹ! Bổn vương thật sự càng ngày càng thích ngươi, ha ha ha ha ha!

- Nguyện cho hai giới chúng ta, vĩnh viễn sẽ không trở thành kẻ địch!

Thiên Diệp Phạm Thiên cười tủm tỉm nói.

- Đó là tất nhiên.

Nam Minh Thần Đế cười to đáp lại.

- A... a a...

Lúc này, Thiên Diệp Ảnh Nhi đã quỳ rạp xuống đất, hoàn toàn mất đi năng lực hành động, kim quang trên người chớp động như đom đóm, mỗi một lần lóe lên, lại mờ nhạt đi một phần.

- Khống chế nàng!

Thiên Diệp Phạm Thiên nói.

- Vâng!

Phạm Vương thứ tám lĩnh mệnh, nhanh chóng tiến lên, bàn tay chém ra, một luồng huyền khí bao phủ lấy Thiên Diệp Ảnh Nhi... Có điều, Thiên Diệp Ảnh Nhi hiện giờ đang trong trạng thái Phạm Thần thần lực tán loạn, huyền khí thoạt nhìn đã hoàn toàn mất kiểm soát, vốn không thể gây ra uy hiếp gì. Vì vậy, luồng sức mạnh phong tỏa của hắn cũng chỉ được tung ra một cách tùy ý, sự chú ý vẫn đặt trên người Vân Triệt.

Ai cũng muốn tận mắt chứng kiến kết cục của Vân Triệt... một kết cục mà bất cứ ai chứng kiến cũng đều sẽ cảm thấy vô cùng châm chọc và thổn thức.

- Còn không mau bắt lấy!

Long Hoàng lại lên tiếng.

- Đợi đã!

Người đột nhiên lên tiếng khuyên can lại là Trụ Thiên Thần Đế, sắc mặt hắn trắng bệch, dường như vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc Vân Triệt là ma nhân, hắn thở dài một tiếng, nói:

- Tuy Vân Triệt là ma nhân, nhưng hắn đúng là có công cứu thế, cho nên...

Không đợi hắn nói xong, Nam Minh Thần Đế đã trầm giọng nói:

- Chẳng lẽ Trụ Thiên Thần Đế định buông tha cho hắn? Ma là dị đoan nghịch thế, là tai họa tuyệt đối không thể tồn tại trên thế gian! Hắn thật sự có công cứu thế không sai, nhưng hắn lòng đầy hận ý, tin rằng ai cũng thấy rất rõ ràng. Hơn nữa, hắn thân mang Tà Thần thần lực, tương lai không thể lường trước, nếu giữ hắn lại, tương lai không chừng sẽ trở thành một mối họa còn đáng sợ hơn cả Tà Anh.

- Trụ Thiên Thần Đế tuyệt đối không thể vì công cứu thế của hắn mà sinh lòng nhân từ không đáng có, lưu lại tai họa ngầm cho thế gian.

- Lời này của Nam Minh Thần Đế không sai.

Thái Vũ Tôn Giả khẽ gật đầu.

Trụ Thiên Thần Đế nói, giọng nói có phần bất lực:

- Lão hủ không có ý đó. Phế tu vi của hắn, hủy huyền mạch này... Nhưng mà, không cần lấy mạng hắn.

Vân Triệt ở dưới sức ép nặng nề ngẩng đầu lên một chút, khóe miệng nhuốm máu tràn đầy ý cười u lãnh:

- Ha... ha ha... vậy ta thật đúng là nên... cảm tạ... đại ân... đại đức của ngươi!

“...” Trụ Thiên Thần Đế tránh ánh mắt của Vân Triệt.

- Ta tán thành ý của Trụ Thiên Thần Đế.

Phúc Thiên Giới Vương Lục Trú thở dài nói.

Thánh Vũ Giới Vương Lạc Thượng Trần lớn tiếng phản bác:

- Không thể! Việc đã đến nước này, nhổ cỏ không trừ tận gốc, chỉ lưu lại hậu hoạn.

- Hừ! Nếu không có hắn, ngươi ngay cả cơ hội “nhổ cỏ” cũng không có.

Lục Trú thấp giọng nói.

- Sao nào? Phúc Thiên Giới các ngươi chẳng lẽ muốn thử bầu bạn với ma nhân?

Lạc Thượng Trần lạnh giọng nói. Muội muội của hắn là Lạc Cô Tà, con trai của hắn là Lạc Trường Sinh đều hận Vân Triệt thấu xương, hiện giờ có kết cục này, sao hắn có thể không bỏ đá xuống giếng.

“...” Lục Trú hơi cắn răng, không nói nữa. Cái mũ “liên quan đến ma nhân”, không một ai đội nổi.

- Ha ha, Trụ Thiên Thần Đế chung quy vẫn mềm lòng nhân từ, nhưng mà, bổn vương cũng tán thành ý của Trụ Thiên Thần Đế.

Thiên Diệp Phạm Thiên mở miệng, lời hắn nói nhất thời khiến mọi người có phần kinh ngạc, chỉ nghe hắn nói tiếp:

- Dù thế nào đi nữa, công cứu thế của Vân Triệt là thật, cho nên dù hắn là ma nhân, chúng ta cũng có thể ngoại lệ lưu lại mạng hắn.

Bốn chữ “lưu lại mạng hắn” quả thực như một ân huệ trời ban.

Thiên Diệp Phạm Thiên mỉm cười:

- Nhưng điều kiện tiên quyết là... hắn phải ngoan ngoãn giao Thiên Độc Châu và Tà Thần thần lực ra! Như thế, cho dù hắn còn sống, cũng không còn hậu hoạn gì đáng nói.

“Thiên Độc Châu”, “Tà Thần thần lực”, mấy chữ này khiến ánh mắt của mọi người đều hơi nheo lại.

- Không hổ là Phạm Thiên Thần Đế, cái tật tham lam này e rằng cả đời cũng không đổi được!

Hạ Khuynh Nguyệt cuối cùng cũng lên tiếng, nàng nhìn Thiên Diệp Phạm Thiên, cười như không cười:

- Chưa nói đến việc Thiên Độc Châu tồn tại thế nào, nhận chủ ra sao, Tà Thần thần lực có “giao ra được” hay không, cho dù thật sự giao ra được, ngươi chắc chắn nó sẽ rơi vào tay Phạm Thiên Thần Đế ngươi sao? E rằng sẽ chỉ khiến người ta vì tranh đoạt thứ vô chủ này mà gây nên một trận gió tanh mưa máu khắp toàn bộ Thần Giới.

Từng ánh mắt rơi vào người Hạ Khuynh Nguyệt, hàm ý đều không giống nhau.

Hạ Khuynh Nguyệt và Vân Triệt từng là phu thê, năm đó ở Nguyệt Thần Giới, nàng từng vì hắn mà bỏ qua cho Nguyệt Vô Nhai cố tình trốn đi, Thiên Diệp Ảnh Nhi bị Vân Triệt hạ nô ấn, nàng cũng là người thúc đẩy một tay... Tất cả những chuyện này bọn họ đều biết.

Thiên Diệp Phạm Thiên bật cười:

- Hả? Nguyệt Thần Đế, ngươi có thể nhẫn nại đến lúc này mới mở miệng, bổn vương thật sự vô cùng bội phục.

Hạ Khuynh Nguyệt đáp lại bằng một nụ cười nhạt:

- Thật sao? Hay là Phạm Thiên Thần Đế đang chờ đợi điều gì?

Phạm Thiên Thần Đế cười phá lên, nhưng sâu trong đôi mắt lại lóe lên một tia âm u sâu kín, hắn tuyệt đối sẽ không quên, cú ngã lớn nhất đời mình chính là ở trong tay Hạ Khuynh Nguyệt:

- Ha ha ha ha, bổn vương vô cùng mong chờ, với kết cục hôm nay, Nguyệt Thần Đế cơ trí như yêu... sẽ bảo vệ một Vân Triệt đã trở thành ma nhân như thế nào đây!

Lời Thiên Diệp Phạm Thiên nói cũng là suy nghĩ trong lòng rất nhiều người.

Hạ Khuynh Nguyệt nở nụ cười, ánh mắt nhìn về phía Thiên Diệp Phạm Thiên mang theo vẻ trào phúng không hề che giấu:

- Bảo vệ Vân Triệt? Không ngờ đường đường Phạm Thiên Thần Đế mà cũng kể chuyện cười ngây thơ như vậy. Cũng khó trách mấy năm nay Phạm Đế Thần Giới ngày càng đi xuống!

“...” Đôi mắt Thiên Diệp Phạm Thiên tối sầm lại.

Hạ Khuynh Nguyệt thản nhiên nói:

- Mọi người ở đây, dù là thương hại hay tham lam, bất cứ ai cũng có thể có lý do để bảo vệ hắn, duy chỉ có bổn vương là không thể không giết hắn! Hơn nữa... phải do chính tay bổn vương động thủ.

Thiên Diệp Phạm Thiên tỏ vẻ rất hứng thú, hiển nhiên vốn không tin:

- Hả? Rất tốt. Nếu Nguyệt Thần Đế thật sự muốn giết hắn, bổn vương tuyệt đối không ngăn cản, nghĩ đến cũng sẽ không có ai ngăn cản. Nguyệt Thần Đế ngàn vạn lần đừng để chúng ta thất vọng...

Xoẹt!

Lời Thiên Diệp Phạm Thiên còn chưa dứt, một luồng tử quang đột nhiên lóe lên trong tay Hạ Khuynh Nguyệt, hiện ra một thanh trường kiếm dài bảy thước, thân kiếm như thủy tinh lưu ly, tử quang lượn lờ, một luồng uy áp vô hình... uy áp cấp bậc Thần Đế đã bao phủ xuống.

- Tử Khuyết Thần Kiếm!

Một đám Giới Vương kinh hãi thốt lên.

Thân kiếm xoay ngang, vạch ra một đường tử quang hồi lâu không tan trong hư không, mũi kiếm chỉ thẳng vào Vân Triệt... Kiếm uy Tử Khuyết cũng vào khoảnh khắc này đột nhiên phóng thích, trùm về phía Vân Triệt.

Nhất thời, tất cả huyền khí áp chế trên người Vân Triệt lập tức vỡ tan, thay vào đó là kiếm uy Tử Khuyết đáng sợ hơn gấp bội.

Lực lượng Thần Đế cộng thêm thần kiếm của Thần Đế, luồng khí cơ này chỉ cần thoáng khởi động, ngàn vạn Vân Triệt cũng sẽ lập tức bị diệt sát thành hư vô.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi nói:

- Mặc dù bổn vương và Vân Triệt đã sớm đoạn tình, nhưng dù sao cũng từng là phu thê, cũng từng vì tình cũ mà trả giá rất nhiều cho hắn. Hôm nay mới biết hắn vậy mà lại là ma nhân, đây là sỉ nhục của bổn vương! Cũng sẽ trở thành sỉ nhục của Nguyệt Thần Giới!

- Mối sỉ nhục này, chỉ có thể do bổn vương tự tay tru sát hắn mới có thể rửa sạch!

Dứt lời, ánh mắt nàng lạnh lẽo thấu xương, sát khí ngập trời.

Khóe miệng Thiên Diệp Phạm Thiên khẽ động... nhưng ý cười lại theo đó đông cứng trên mặt, bởi vì sát ý của Hạ Khuynh Nguyệt quả thực vô cùng rõ ràng, không hề giả dối, Tử Khuyết thần lực càng phóng thích đến mức kinh người. Chân mày hắn nhíu lại, trầm giọng nói:

- Đợi đã! Ngươi không phải định... hắn vẫn chưa thể chết!

Hạ Khuynh Nguyệt cười lạnh:

- A! Phạm Thiên Thần Đế, hôm nay nếu bổn vương muốn bảo vệ hắn, tuyệt đối không thể làm được. Nhưng nếu muốn giết hắn... ai có thể ngăn cản! Ngươi vẫn nên từ bỏ hy vọng đi.

- Ngươi...

Thiên Diệp Phạm Thiên tiến lên một bước, nhưng rồi vẫn đứng lại. Không sai, đến cấp bậc Thần Đế này, muốn giết một Thần Vương chẳng qua chỉ là một ý niệm, nếu nàng cố ý giết Vân Triệt, không ai có khả năng thật sự ngăn cản được.

Long Hoàng chậm rãi mở miệng, giọng nói không hề có chút dao động tình cảm, ngược lại như có phần mệt mỏi:

- Nguyệt Thần Đế nói không sai. Thiên Độc Châu cũng được, Tà Thần thần lực cũng thế, nếu thật sự có thể tước đoạt từ trên người Vân Triệt cũng chỉ gây ra tai họa và rắc rối khó lường vì tranh cướp mà thôi.

- Vân Triệt là ma nhân, mọi người đều đã tận mắt thấy. Tất cả ngoại lệ đều có thể dung thứ, nhưng ma nhân thì quyết không thể. Nguyệt Thần Đế từng là thê tử của ma nhân, thật sự chỉ có tự tay giết chết mới có thể rửa sạch được... Vậy hãy để Nguyệt Thần Đế kết thúc chuyện hôm nay đi.

Long Hoàng nói xong, trực tiếp xoay người đi, không nhìn Vân Triệt thêm một lần nào nữa.

“...” Trụ Thiên Thần Đế nhắm mắt lại, sắc mặt suy sụp, nhưng trong lòng lại không cách nào bình ổn. Chuyện đã đến nước này, Long Hoàng cũng đã tự mình mở miệng đưa ra quyết đoán, hắn đã không còn sức lực để nói thêm điều gì.

Vân Triệt chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt nhìn về phía Hạ Khuynh Nguyệt. Trong đôi mắt nàng phản chiếu tử quang sâu thẳm, tựa như hai vì sao màu tím đẹp đến mộng ảo.

Hắn không nói gì, hắn cũng không tin Hạ Khuynh Nguyệt sẽ giết mình... Vừa rồi khi hắc ám huyền khí trên người hắn bị kích động, từ đầu đến cuối hắn đều chưa từng nghĩ đến việc mượn sức mạnh của Hạ Khuynh Nguyệt, bởi vì cho dù hắn có mất trí phẫn hận đến đâu, trong tiềm thức vẫn không muốn liên lụy đến nàng.

Nhưng mà vì sao ánh mắt của nàng lại lạnh lùng như thế, còn có luồng sát ý đang nhắm vào mình... Rõ ràng như đang trực tiếp chỉ vào mạch máu và nơi sâu nhất trong linh hồn hắn.

Nàng lạnh nhạt mở miệng:

- Vân Triệt, hôm nay ngươi lưu lạc đến nông nỗi này, bổn vương cũng có trách nhiệm, nhưng ngươi là ma nhân, vậy cũng đừng trách bổn vương tuyệt tình. Nhưng nể tình phu thê ngày trước, bổn vương sẽ cho ngươi một cái chết không đau đớn... ngay cả thi thể cũng sẽ không lưu lại!

- Đến thế giới bên kia, hãy suy nghĩ cho kỹ kiếp sau nên làm người thế nào!

- Chết... đi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!