Một tiếng than khẽ, lạnh lẽo đến mức ngưng đọng cả sát khí. Dưới ánh sáng tím, Vân Triệt vẫn nheo mắt nhìn nàng. Cho đến tận giờ phút này, hắn vẫn không thể tin Hạ Khuynh Nguyệt sẽ ra tay giết mình...
Thế nhưng, luồng tử mang kia đang chậm rãi tiến lại gần, ngay trong tầm mắt, nhắm thẳng vào lồng ngực hắn. Một sức mạnh ở cấp độ này, ngay cả Thần Quân cũng có thể dễ dàng xóa sổ, chỉ cần chạm vào là đủ để khiến Vân Triệt tan thành hư vô trong nháy mắt... Đúng như lời nàng nói, ngay cả thi thể cũng không còn.
Không ít người đã nhắm mắt lại... Lựa chọn của Hạ Khuynh Nguyệt quả thực vô cùng sáng suốt. Vân Triệt đã cầm chắc cái chết, dù có giữ được mạng sống dưới lòng tham của đám Thần Đế, e rằng cũng sống không bằng chết. Đã không thể bảo vệ, Hạ Khuynh Nguyệt thà rằng tự tay giết hắn để rửa sạch ô danh từng là vợ chồng.
Ở một hướng khác, toàn thân Thiên Diệp Ảnh Nhi được bao phủ trong ánh vàng rực rỡ. Gương mặt ngọc ngà dưới lớp mặt nạ vàng kim đang run rẩy trong thống khổ, Phạm Thần lực trong cơ thể nàng đang trôi tuột đi với tốc độ chóng mặt, không thể kìm hãm, càng không thể ngăn cản.
Sợi dây liên kết linh hồn từ nô ấn khiến nàng cảm nhận rõ ràng cái chết đang cận kề Vân Triệt, làm nàng phải ngẩng đầu lên giữa cơn giãy giụa đau đớn...
- Chủ... nhân...
Một tiếng gọi khẽ yếu ớt, huyền khí trên người nàng đột nhiên bùng nổ... Luồng huyền khí này không phải màu vàng, nhưng vẫn vô cùng mạnh mẽ, bất ngờ thoát khỏi sự áp chế của Phạm Vương thứ tám. Cánh tay nàng vung lên, một luồng sáng lập tức xuyên qua không gian, đánh trúng người Vân Triệt.
Ngay khoảnh khắc chạm đến Vân Triệt, luồng sáng kia vỡ tan, giải phóng một luồng sức mạnh không gian kỳ dị... cuốn theo Vân Triệt biến mất tại chỗ.
Xoẹt!!!
Theo một tiếng hủy diệt xé rách tâm hồn, không gian trước mặt Hạ Khuynh Nguyệt bị tử mang nuốt chửng, tức thì hóa thành hư vô. Vùng hư vô đáng sợ này kéo dài trọn vẹn vài giây mới run rẩy tái tạo lại không gian.
Có thể tưởng tượng, chỉ cần chậm một phần mười giây nữa thôi, Vân Triệt đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này, không còn lại một chút tro tàn.
Điều này cũng không nghi ngờ gì đã chứng minh cho mọi người thấy, Hạ Khuynh Nguyệt không hề phô trương thanh thế, ra tay có thể nói là tàn nhẫn độc địa.
- Cái này...
Biến cố đột ngột khiến tất cả mọi người đều không kịp trở tay, kinh hãi tột độ.
Tất cả diễn ra chỉ trong chớp mắt, không một ai ngờ rằng Thiên Diệp Ảnh Nhi, trong lúc thần lực tán loạn, Phạm Hồn và nô ấn vỡ vụn, thân thể còn bị Phạm Vương thứ tám áp chế, lại có thể đột ngột ra tay. Hơn nữa, thứ nàng ném vào người Vân Triệt rõ ràng là...
- Không Huyễn Thạch!
Hơn mười giọng nói đồng thời gầm lên.
Không Huyễn Thạch, loại thần vật không gian này cực kỳ hiếm có, dùng một viên là vĩnh viễn mất đi một viên. Trên người Phạm Đế Thần Nữ có một viên cũng không có gì lạ, nhưng không ai ngờ được lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy.
Nếu là khí vật không gian khác, sẽ không thể phóng thích nhanh đến thế, bất kỳ ai ở đây cũng có thể dễ dàng ngăn chặn.
Dù không bị chặn lại, cũng sẽ để lại dấu vết... Nhưng sức mạnh không gian của Không Huyễn Thạch lại được giải phóng trong tích tắc và hoàn toàn không để lại dấu vết! Cho dù mười ba Thần Đế đều ở đây, cũng không tài nào truy tìm được.
- Nguy rồi!
Một tràng kinh hô vang lên. Sau cơn kinh ngạc, cảm giác bất an và nặng nề nhanh chóng lan tràn trên gương mặt tất cả mọi người.
Một đám Thần Đế, Thần Chủ cấp tốc lao lên, cố gắng tìm kiếm dấu vết bỏ trốn của Vân Triệt, nhưng hoàn toàn không thu hoạch được gì.
- Để hắn trốn thoát, hậu hoạn vô cùng!
Thái Vũ Tôn Giả trầm giọng nói. Vân Triệt thân mang Tà Thần lực, lại có Thiên Độc Châu, nếu hắn trốn đến Bắc Thần Vực... với những gì hắn phải chịu đựng hôm nay và hận ý mà hắn đã bộc phát, nhiều năm sau không thể tưởng tượng nổi sẽ sinh ra một con ác quỷ đáng sợ đến mức nào.
Vân Triệt đã bị phong tỏa và áp chế hoàn toàn, khí tức cũng bị một đám Thần Đế, Thần Chủ khóa chặt, tuyệt đối không có khả năng trốn thoát, cho dù chính hắn sở hữu thần vật Không Huyễn Thạch cũng không có cơ hội sử dụng... Ai mà ngờ được lại xảy ra biến cố như vậy!
Tử mang trong tay Hạ Khuynh Nguyệt tan đi, nàng nhàn nhạt liếc nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi, nói:
- Phạm Thiên Thần Đế, ngươi quả là nuôi được một đứa con gái tốt! Tương lai nếu hậu hoạn bùng nổ, Phạm Thiên Thần Giới của ngươi phải chịu trách nhiệm đầu tiên!
Sắc mặt Thiên Diệp Phạm Thiên tái đi, ánh mắt âm trầm nhìn về phía Phạm Vương thứ tám. Người này dốc toàn lực, gắt gao áp chế Thiên Diệp Ảnh Nhi, đồng thời khom người:
- Thuộc hạ sai lầm nghiêm trọng, nguyện chịu phạt nặng!
Nam Minh Thần Đế cười híp mắt, ánh mắt nhìn chằm chằm Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Nô ấn quả là một thứ lợi hại, đến tuyệt thế thần nữ như Ảnh Nhi mà cũng có thể vì chủ nhân làm đến mức này, thật thú vị.
- Sao nào? Chẳng lẽ Nam Minh Thần Đế chưa từng hạ nô ấn bao giờ?
Thiên Diệp Phạm Thiên nói.
Nam Minh Thần Đế khinh thường cười:
- Nực cười! Bổn vương muốn có được nữ nhân nào, còn cần đến thứ tà đạo như nô ấn sao!? Nhưng mà...
Ánh mắt hắn nhìn về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi lóe lên, nhưng không hỏi tiếp.
Giọng Thiên Diệp Phạm Thiên trầm thấp nói:
- Ngươi yên tâm, Vân Triệt chưa từng chạm vào nàng.
“...!?” Nam Minh Thần Đế quay phắt đầu, phản ứng kịch liệt lạ thường trước câu nói này.
Nếu lời này do người khác nói ra, Nam Minh Thần Đế tuyệt đối không tin. Nhưng chính miệng Thiên Diệp Phạm Thiên nói, dù có khó tin đến đâu hắn cũng sẽ tin. Hắn híp mắt lại, nói:
- Phạm Thiên Thần Đế, bổn vương rất muốn biết vì sao ngươi lại thay đổi chủ ý một cách sáng suốt như vậy?
- Chuyện này có quan trọng không?
Thiên Diệp Phạm Thiên cười nhạt.
- Không, không quan trọng, hoàn toàn không quan trọng, ha ha ha ha!
Nam Minh Thần Đế phá lên cười lớn.
Rầm!
Đúng lúc này, trên người Thiên Diệp Ảnh Nhi lại nổ tung một luồng kim mang... cũng là tia kim mang cuối cùng.
Phạm Thần lực của nàng đã hoàn toàn tán loạn, Phạm Hồn cũng triệt để băng diệt, nô ấn gieo trên Phạm Hồn cũng theo đó mà tan vỡ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi giờ đây, linh hồn cuối cùng đã một lần nữa giành lại tự do hoàn toàn.
Vì tu thành Phạm Hồn đặc thù, Thiên Diệp Ảnh Nhi tương đương với việc sở hữu hai linh hồn. Cho nên khi hạ nô ấn, phải đồng thời lấy cả chân hồn và Phạm Hồn của nàng làm gốc. Do đó, chỉ cần phá hủy chân hồn hoặc Phạm Hồn, nô ấn gieo trên đó sẽ vì mất đi chỗ dựa mà vỡ nát.
Dùng Phạm Hồn Linh Diệt để hủy đi Phạm Hồn, đây xem như là đường lui cuối cùng mà Thiên Diệp Ảnh Nhi tự để lại cho mình trước khi biết sẽ bị hạ nô ấn, cũng là đường lui chỉ có thể dùng đến trong tình thế vạn bất đắc dĩ.
Phạm Hồn diệt vong, không nghi ngờ gì chân hồn sẽ bị thương nặng. Theo Phạm Thần lực hoàn toàn tan biến, Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng ngất đi.
Nhưng tất cả những gì xảy ra trước đó, nàng đều biết rất rõ.
Cùng lúc đó, giọng nói trầm thấp uy nghiêm của Long Hoàng đã vang lên:
- Truyền lệnh xuống các giới, trong khắp ba phương Thần Vực, toàn lực truy tìm tung tích của ma nhân Vân Triệt. Gặp có thể giết ngay tại chỗ! Nếu có kẻ bao che, giấu giếm... xử tội như ma nhân!
Mệnh lệnh của Long Hoàng, không ai dám không tuân.
Vân Triệt được Thiên Diệp Ảnh Nhi bất ngờ ném cho Không Huyễn Thạch để trốn thoát, điều này đã để lại một bóng ma trong lòng mọi người... Riêng Trụ Thiên Thần Đế, hắn lại thầm thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ, Vân Triệt chưa chết, cảm giác tội lỗi và áy náy trong lòng hắn cũng vơi đi đôi chút.
Thái Vũ Tôn Giả thấp giọng nói bên tai hắn:
- Chủ thượng, nếu Vân Triệt thật sự chạy đến Bắc Thần Vực, với tiềm lực đáng sợ của hắn, hậu quả khó lường. Khoảng thời gian trước, ngài từng vô tình dò ra được vị trí tinh cầu xuất thân của Vân Triệt.
- Vân Triệt xưa nay là người rất trọng tình nghĩa, lại cực kỳ quyến luyến tinh cầu quê hương, nếu không đã chẳng đến mức ngay cả Thần Giới cũng không muốn ở lại. Sao không dùng nó để ép hắn ra mặt!
Trụ Thiên Thần Đế chau mày:
- Không được!
- Nhưng mà...
- Chuyện này không được nhắc lại nữa!
Giọng của Trụ Thiên Thần Đế đột nhiên đanh lại.
- Vâng.
Thái Vũ Tôn Giả không nói thêm gì.
Đúng lúc này, ánh mắt của Thiên Diệp Phạm Thiên lặng lẽ chuyển qua. Mặc dù Trụ Thiên Thần Đế và Thái Vũ Tôn Giả nói chuyện với nhau cực nhỏ, nhưng tất cả đều lọt vào tai hắn.
Nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi đang hôn mê, sâu trong đôi mắt hắn hiện lên một tia quỷ dị, hắn hạ lệnh cho Phạm Vương phía sau:
- Mang Ảnh Nhi về, các ngươi tự mình xây dựng Phạm Tâm Trận, để nàng nhanh chóng tỉnh lại.
- Vâng!
Các Phạm Vương lĩnh mệnh.
Tại cực đông Hỗn Độn, mọi người bắt đầu lần lượt rời đi.
Long Hoàng tạm thời ở lại Đông Thần Vực, hắn muốn chờ tin tức của Vân Triệt.
Nam Minh Thần Đế cũng tạm thời lưu lại Đông Thần Vực, hắn đang chờ tin tốt từ Phạm Đế Thần Giới... Về phần Vân Triệt, không những không còn quan trọng, mà ngay cả sự ghen ghét nghiến răng lúc trước cũng không còn nữa.
Trước khi rời đi, không ít người quay đầu nhìn về phía Vách Tường Hỗn Độn ở cực đông... Giờ phút này, Vách Tường Hỗn Độn đã không còn vết nứt đỏ rực, cũng không còn thông đạo đỏ thẫm.
Kiếp Thiên Ma Đế vĩnh viễn rời đi, lại thêm niềm vui ngoài ý muốn khi Tà Anh bị đánh bật ra ngoài Hỗn Độn, rõ ràng vận mệnh của Hỗn Độn kể từ hôm nay đã bắt đầu thay đổi triệt để.
Chỉ là, giờ phút này không một ai biết được, một bóng ma hắc ám còn đáng sợ hơn cả Ma Đế đang lặng lẽ bao trùm lên ba phương Thần Vực của bọn họ...
----
Tin tức Kiếp Thiên Ma Đế trở về không hề lan truyền, tin tức Vân Triệt cứu thế cũng lập tức bị phong tỏa triệt để. Ngược lại, tin đồn hắn là ma nhân lại dưới sự thúc đẩy của các đại Thượng Vị Tinh Giới, lan rộng khắp ba phương Thần Vực với tốc độ kinh người, gây ra chấn động không ngớt.
Lệnh truy nã “Ma nhân Vân Triệt” cũng theo đó mà khuếch tán, khiến vô số tinh giới dốc toàn bộ lực lượng... bởi vì phần thưởng cho việc bắt hoặc giết “Ma nhân Vân Triệt” không hề thua kém Tà Anh chút nào, trong khi độ khó và nguy hiểm lại hoàn toàn khác biệt.
Trừ một số rất ít người ở tầng lớp đỉnh cao nhất, không ai biết được, ma nhân hiện đang bị toàn bộ Thần Giới truy lùng, mới ngày hôm qua vẫn còn là Thần Tử Cứu Thế được các Thần Đế ca tụng, được các Thượng Vị Giới Vương cúi đầu bái lạy!
Đông Thần Vực, Lưu Quang Giới.
Đây là một huyền trận đang vận hành không một tiếng động, huyền quang bao quanh huyền trận tựa như từng lớp màn nước, tinh thuần và thanh khiết.
Vân Triệt nằm trong huyền trận, huyền quang như màn nước kia ngăn cách mọi khí tức của hắn. Trông hắn như đang hôn mê, nhưng lại không hề yên ổn, hai hàm răng hắn luôn cắn chặt, máu tươi không ngừng rỉ ra từ khóe miệng.
Ngũ quan và thân thể hắn không ngừng run rẩy co giật, đặc biệt là mười ngón tay, mỗi một đốt ngón tay đều siết chặt đến trắng bệch.
Đã gần mười hai canh giờ trôi qua, vẫn không hề thay đổi.
Két... két... két...
Tiếng nghiến răng như muốn vỡ nát không ngừng phát ra từ miệng Vân Triệt, lại một vệt máu nữa rỉ ra từ khóe môi... Đúng lúc này, một bàn tay nhỏ nhắn trắng như ngọc đưa ra, nhẹ nhàng lau đi vết máu cho hắn.
Nàng có thể cảm nhận rõ ràng, trong mỗi một giọt máu kia đều chứa đựng mối hận thấu xương.
- Vân Triệt ca ca...
Thiếu nữ khẽ gọi, nhìn gương mặt đang không ngừng vặn vẹo trong oán hận và thống khổ của Vân Triệt, trái tim nàng như đang rỉ máu không ngừng. Nàng lại một lần nữa quay mặt đi, không dám nhìn nữa.
- Tại sao lại như vậy... tại sao lại xảy ra chuyện như vậy...
Những lời tương tự, nàng đã lẩm bẩm vô số lần, nhưng vẫn không thể tìm ra câu trả lời... Hoặc có thể nói, nàng không thể nào lý giải và chấp nhận cái gọi là đáp án kia.
Một tiếng bước chân hơi nặng nề vang lên, Thủy Thiên Hành đến gần, bên cạnh là Thủy Ánh Nguyệt. Nhìn dáng vẻ thất thần, đau đớn đến đứt từng khúc ruột của Thủy Mị Âm, sắc mặt của họ đều trở nên vô cùng phức tạp.
- Vẫn chưa tỉnh sao?
Thủy Ánh Nguyệt mở miệng hỏi.
“...” Thủy Mị Âm không hề có phản ứng. Giờ phút này, nàng không còn chút thần thái hoạt bát như thường ngày, tiều tụy đến mức khiến người ta đau lòng.
Thủy Thiên Hành cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói rất nặng nề:
- Mị Âm, phải để hắn rời đi ngay bây giờ. Khoảng thời gian trước, ta đã đắc ý khoe khoang tin tức về hôn lễ của hai đứa với không ít người... Lưu Quang Giới sẽ sớm trở thành nơi bọn họ chắc chắn sẽ tìm đến.
Thủy Mị Âm lại nhẹ nhàng lắc đầu:
- Rời đi lúc này... Vân Triệt ca ca có thể đi đâu chứ?
Thủy Thiên Hành nói:
- Hắn phải đi. Ở lại đây, không chỉ là mối nguy hiểm cực lớn đối với chúng ta, mà cũng nguy hiểm cho chính hắn.
Lần này, hắn, Lưu Quang Giới Vương, đã mạo hiểm cả gia tộc bị liên lụy để chứa chấp Vân Triệt, đã là hết lòng hết nghĩa. Nhưng mười hai canh giờ đã là giới hạn.
Thủy Mị Âm không phản đối, nhẹ nhàng nói:
- Chờ huynh ấy tỉnh lại... tỉnh lại rồi, con sẽ đưa huynh ấy rời đi.
Vô Cấu Thần Hồn của nàng cảm nhận được, Vân Triệt không phải đang hôn mê, mà ý thức của hắn dường như đang tự giam mình trong một chiếc lồng giam tăm tối...
Hắn không thể chấp nhận tất cả những chuyện đã xảy ra... đổi lại là bất kỳ ai cũng không thể chấp nhận.
Thủy Thiên Hành còn định nói gì đó, nhưng Thủy Ánh Nguyệt đã đưa tay ra trước mặt hắn, lắc đầu. Môi Thủy Thiên Hành giật giật, cuối cùng thở dài một tiếng, không nói gì nữa, cũng không rời đi.