- Nếu đã vậy, Nguyệt Thần Đế, ngươi đến đây là vì sao?
Người nói là Long Hoàng, một câu ngắn ngủi lại mang theo luồng uy áp vô hình, khiến cả một khoảng không gian tức thì ngưng đọng.
Từ đó, mọi người đều ngầm nhận ra ý tứ không lành.
Năm đó, chính Hạ Khuynh Nguyệt là người đã đưa Vân Triệt vào Cấm Địa Luân Hồi ở Long Thần Giới!
Nếu không có nàng, Vân Triệt vốn không thể biết đến sự tồn tại của Thần Hi.
Hạ Khuynh Nguyệt dường như không hề cảm nhận được sức ép trong lời nói của Long Hoàng, ánh mắt vẫn nhìn tinh cầu màu xanh nhạt phía xa, thản nhiên nói:
- Bổn vương đến đây có hai việc. Thứ nhất, bất kể thế nào, Vân Triệt phải do bổn vương tự tay tru sát, nếu không, e rằng cả đời này bổn vương sẽ phải mang ô danh từng là thê tử của ma nhân! Kẻ nào dám tranh, đừng trách bổn vương trở mặt!
Không hề nghi ngờ, trong số các Thần Đế ở đây, Nguyệt Thần Đế là người có tư lịch nông cạn nhất, tuổi tác nhỏ nhất, lại còn là một nữ tử. Bất kỳ Thần Đế nào khác cũng có tuổi tác và tư lịch gấp mấy trăm lần, thậm chí cả ngàn lần nàng. Giao tình với các Thần Đế khác cũng vô cùng mỏng manh.
Nhưng dường như nàng chưa từng có nhận thức về vấn đề này, cho dù Thần Đế đứng đầu của ba phương Thần Vực đều ở đây, khí thế của nàng vẫn uy nghiêm như cũ, chưa từng có nửa phần khiêm tốn hay thu mình.
Nam Minh Thần Đế cười ha hả, hắn nhìn gò má của Hạ Khuynh Nguyệt, ánh mắt sâu thẳm:
- Ha ha ha ha, Nguyệt Thần Đế thật cố chấp trong chuyện này. Với uy thế của Nguyệt Thần Đế, dù không thể tự tay tru sát hắn, thì đương thời nào có ai dám xen vào chứ? Nếu thật sự có, cũng không cần Nguyệt Thần Đế ra tay, bổn vương sẽ không tha cho hắn.
Hôm qua, một kiếm Hạ Khuynh Nguyệt chém Vân Triệt, mặc dù vì Thiên Diệp Ảnh Nhi mà xảy ra sự cố ngoài ý muốn, nhưng những người ở đây đều là nhân vật tầm cỡ nào, bọn họ đều thấy rõ một kiếm ngoan độc đó, quả thực là đến một mảnh tro tàn cũng không định lưu lại cho Vân Triệt.
Long Hoàng thản nhiên nói:
- Kẻ nào bắt được Vân Triệt, kẻ đó có quyền quyết định xử trí ra sao. Nếu Nguyệt Thần Đế muốn tự tay tru sát, vậy phải xem bản lĩnh của mình!
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ ngẩng đầu:
- Được! Bổn vương tuy nôn nóng, nhưng không phải kẻ không biết phải trái. Cứ theo ý Long Hoàng, ai bắt được Vân Triệt sẽ do người đó xử trí, bất kỳ ai khác đều không được nhúng tay. Chư vị... không có dị nghị gì chứ?
Trụ Thiên Thần Đế nhắm mắt nói:
- Do ai xử trí cũng được. Nhưng phải tru sát tại chỗ, tuyệt đối không thể để hắn sống sót trở về.
Hôm qua, hắn đã từng ngăn cản những người muốn ra tay giết chết Vân Triệt, đề nghị phế bỏ huyền lực, giữ lại tính mạng.
Nhưng giờ phút này, thái độ của hắn đã thay đổi hoàn toàn. Ý định tru sát này kiên quyết đến cực điểm, thậm chí không tiếc dùng đến thái độ mà trước kia bản thân từng khinh thường.
Ma Thần diệt thế...
Bốn chữ này, từng chữ đều là ác mộng đâm sâu vào tâm hồn hắn.
- Đó là đương nhiên!
Hạ Khuynh Nguyệt lạnh lùng nói.
- Vậy việc thứ hai là gì?
Thiên Diệp Phạm Thiên có phần hứng thú hỏi.
Hạ Khuynh Nguyệt xoay người lại, chậm rãi nói:
- Thứ hai... chính là để các ngươi... không một ai được phép đặt chân lên quê hương của bổn vương!
Lời vừa dứt, sắc mặt mọi người đồng loạt biến đổi.
Hạ Khuynh Nguyệt lạnh lùng nói:
- Hừ! Nơi bổn vương sinh ra, há có thể để các ngươi tùy ý giày xéo! Vân Triệt đáng chết, nhưng hắn có đáng chết thế nào đi nữa, cũng không đến lượt các ngươi vin vào đó làm tổn hại đến tôn nghiêm của bổn vương!
Tất cả mọi người đều cảm nhận được rõ ràng sự tức giận và kiên quyết trong giọng nói của Hạ Khuynh Nguyệt, Trụ Thiên Thần Đế thở dài một tiếng:
- Haizzz, Nguyệt Thần Đế yên tâm, chúng ta đến tinh cầu này chỉ vì Vân Triệt, tuyệt đối sẽ không liên lụy đến người khác.
- Lời này, bổn vương tin Trụ Thiên Thần Đế ngươi có thể làm được, nhưng ngươi có tin những người khác cũng làm được không?
Hạ Khuynh Nguyệt nói.
Trụ Thiên Thần Đế không thể đáp lời.
Hạ Khuynh Nguyệt lãnh đạm nói:
- Mặt khác, dù hôm nay Vân Triệt có hiện thân hay không, người nhà của hắn chắc chắn sẽ gặp tai họa, điểm này, tin rằng trong lòng các vị đều rõ. Mặc dù bổn vương nhất định phải tự tay tru sát Vân Triệt, nhưng trong số thê thiếp của hắn, có một người là cố nhân của bổn vương, một người từng là sư bá, cũng xem như có đại ân với bổn vương... Cảnh tượng khó coi như vậy, bổn vương tuyệt đối không muốn thấy!
Không đợi các Thần Đế mở miệng, Hạ Khuynh Nguyệt đã tiếp tục:
- Hơn nữa, hôm nay các ngươi đến đây, giết Vân Triệt chỉ là việc thứ yếu, phần lớn là muốn tự mình dò xét xem quê hương của Vân Triệt có che giấu bí mật gì không. Nếu thật sự phát hiện ra điều gì, chắc chắn sẽ dẫn đến tranh đoạt. Gây họa cho tinh cầu nhỏ bé này thì thôi, nhưng nếu vì thế mà các giới máu chảy thành sông, kết hận thành thù, thì thật không hay chút nào.
- Thân là một trong các Thần Đế Đông Vực, bổn vương há có thể để chuyện xấu xa này xảy ra tại quê hương của mình!
Thiên Diệp Phạm Thiên cười nhẹ:
- Ha ha, Nguyệt Thần Đế, lời này của ngươi thật nực cười. Hiện giờ, sự tồn tại của tinh cầu này, cả Đông Vực đều đã biết, ba phương Thần Vực cũng sẽ nhanh chóng biết được. Dù ngươi có thể cản được hôm nay, ngươi cản được sau này sao?
- Huống chi, e rằng hôm nay ngươi cũng không cản nổi đâu.
Hạ Khuynh Nguyệt nở nụ cười, rõ ràng là ý cười nhưng lại không hề có chút tình cảm nào:
- Sao ngươi biết bổn vương không cản được? Hủy nó đi, chẳng phải là nhất lao vĩnh dật sao?
Lời của nàng khiến mọi người sững sờ, sau đó, Nam Minh Thần Đế là người phá lên cười đầu tiên:
- Nguyệt Thần Đế thật thú vị, cực kỳ thú vị, ha ha ha ha.
Keng!!
Một tiếng kiếm ngân vang lên, Tử Khuyết Kiếm xuất hiện, tử quang chiếu rọi không gian trong khoảnh khắc, tiếng cười của Nam Minh Thần Đế im bặt, tất cả Thần Đế đều kinh hãi quay đầu lại.
- Quê hương của bổn vương, há có thể cho các ngươi giày xéo! Các ngươi lòng mang tham lam đặt chân lên đó, có khác gì giẫm lên mặt bổn vương!
Tử quang chớp động trên Tử Khuyết Thần Kiếm trong nháy mắt trở nên sâu thẳm, uy áp Thần Đế đáng sợ tuyệt luân nhanh chóng lan tỏa ra hư không xung quanh.
Sắc mặt Thiên Diệp Phạm Thiên trầm xuống, cảm nhận được luồng uy áp đang tăng trưởng cực độ, hắn bắt đầu ý thức được, Hạ Khuynh Nguyệt đang nói thật:
- Ngươi... Nguyệt Thần Đế, ngươi điên rồi sao? Nếu đây là quê hương của ngươi, vậy thì tộc nhân, người nhà của ngươi, những người bạn thân thiết của ngươi đều ở trong đó!
Thần sắc của Hạ Khuynh Nguyệt không hề thay đổi, thản nhiên nói:
- Chuyện của Vân Triệt đã nhắc nhở bổn vương. Hôm nay có người dùng quê hương và người nhà của hắn để ép hắn vào khuôn khổ, vậy thì tương lai nói không chừng cũng sẽ có người dùng nơi này và người nhà của bổn vương để uy hiếp bổn vương.
- Phụ thân và bào đệ của bổn vương, còn có sư phụ, sư bá, sư thúc trước kia của bổn vương cũng đều ở trên tinh cầu này. Nếu thật sự có ngày đó, đến lúc đó, rốt cuộc bổn vương nên tuân theo hay không?
Hạ Khuynh Nguyệt cười như không cười:
- Nếu không tuân theo, người trong thiên hạ chẳng phải sẽ cười nhạo bổn vương lạnh lùng vô tình sao? Nếu phải tuân theo... bổn vương thân là Đế của Nguyệt Thần Giới, cớ sao phải để lại một nhược điểm như vậy tồn tại chứ!
Keng!
Trong lúc nàng nói chuyện, tử quang trên Tử Khuyết Thần Kiếm lại tăng vọt gấp mấy lần, tử quang nồng đậm chiếu rọi lên khuôn mặt mỗi người, các Thần Đế vẫn chỉ kinh ngạc, còn đông đảo Giới Vương Đông Vực ở phía sau đã không thể hô hấp nổi.
Sức mạnh đáng sợ như thế, tuyệt đối đủ để hủy diệt hoàn toàn tinh cầu màu xanh lam trong tầm mắt, nhưng Hạ Khuynh Nguyệt dường như cảm thấy vẫn chưa đủ, sức mạnh kinh khủng vẫn đang cấp tốc ngưng tụ và tăng vọt.
Sắc mặt Trụ Thiên Thần Đế thay đổi, nặng giọng nói:
- Nguyệt Thần Đế, ngươi... đã là nơi phụ thân và bào đệ của ngươi đều ở, sao ngươi có thể làm như vậy! Hôm nay đến đây chỉ vì Vân Triệt, vạn vạn sinh linh trên Lam Cực Tinh có tội tình gì!
Hạ Khuynh Nguyệt nói:
- Như lời Phạm Thiên Thần Đế, chẳng bao lâu nữa, ba phương Thần Vực đều sẽ biết nơi này là quê hương của Vân Triệt. Có thể tưởng tượng, bắt đầu từ hôm nay sẽ có vô số huyền giả Thần Giới tranh nhau đặt chân đến đây, đối với một tinh cầu nhỏ bé như vậy mà nói, thứ mà nó sắp phải đối mặt chính là sự giày xéo và tai họa vô tận. Nếu đã vậy, chi bằng biến mất còn hơn là sống không bằng chết.
Lông mày Trụ Thiên Thần Đế nhíu chặt, còn định nói gì đó thì đã thấy ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt chuyển qua, nàng nhàn nhạt nói:
- Người bại lộ nơi này, dẫn mọi người đến đây, đẩy tinh cầu này vào chỗ chết chính là Trụ Thiên Thần Đế. Nếu đã vậy, Trụ Thiên Thần Đế cần gì phải vì sinh linh của tinh cầu này mà tỏ lòng thương hại chứ.
“...” Lời Trụ Thiên Thần Đế sắp nói ra tức thì nghẹn lại ở cổ họng, hồi lâu không nói được gì.
Lông mày Long Hoàng hơi nhíu lại. Tuy Hạ Khuynh Nguyệt là Nguyệt Thần Đế, nhưng tuổi chưa đầy một giáp, kinh nghiệm nông cạn như vậy, tâm địa không thể nào ngoan độc đến thế:
- Nguyệt Thần Đế, ngươi thật sự định làm vậy sao? Nếu hôm nay Vân Triệt không hiện thân, tinh cầu này vẫn còn tác dụng, nếu ngươi thật sự muốn hủy, vậy cũng nên để sau.
Hạ Khuynh Nguyệt nói:
- Điểm này Long Hoàng hoàn toàn không cần lo lắng. Bổn vương và Vân Triệt dù sao cũng từng là phu thê, hiểu biết về hắn ít nhất cũng hơn xa các ngươi. Hôm nay hắn nhất định sẽ hiện thân, nói không chừng còn nhanh hơn các ngươi dự tính!
Thiên Diệp Phạm Thiên lắc mình một cái, chặn trước mặt Hạ Khuynh Nguyệt, trầm giọng nói:
- Nguyệt Thần Đế! Tuy rằng bổn vương cho rằng ngươi chỉ đang phô trương thanh thế, nhưng... nếu như ngươi thật sự muốn tự tay hủy diệt nó, bổn vương sẽ là người đầu tiên không đồng ý!
Hạ Khuynh Nguyệt khép hờ đôi mắt đẹp:
- Thật sao? Nếu bàn về thực lực, bổn vương không dám so sánh với bất kỳ vị Thần Đế nào ở đây.
- Nhưng... nếu bổn vương đã quyết tâm hủy đi Lam Cực Tinh, e rằng không một ai trong các ngươi có thể ngăn cản!
- Ngươi!
Sắc mặt Thiên Diệp Phạm Thiên tức thì càng thêm âm trầm.
Lam Cực Tinh là một mục tiêu khổng lồ như vậy, với sức mạnh của Thần Đế, muốn hủy diệt nó thì đúng là không ai cản nổi. Mà lời nói này của Hạ Khuynh Nguyệt cũng khiến mọi người càng cảm thấy... có lẽ nàng thật sự đang nghiêm túc!
Tử quang trên Tử Khuyết Thần Kiếm vẫn đang bành trướng, sức mạnh ngưng tụ đã đến mức khiến các Thần Đế đều cảm thấy tim đập nhanh.
Và đúng lúc này, lông mày của các Thần Đế đồng thời giật giật.
Một khí tức đang lấy tốc độ cực nhanh tiếp cận nơi này, mà khí tức này...
- Độn Nguyệt Tiên Cung!
- Vân Triệt!
Vân Triệt đến khiến bầu không khí đột ngột thay đổi, khí tức của tất cả mọi người đều chuyển về cùng một hướng. Giống như lời Hạ Khuynh Nguyệt nói, Vân Triệt không những đã đến, mà còn đến cực kỳ nhanh.
Khí tức bạo động, các đại Thần Đế đều thay đổi vị trí, Thiên Diệp Phạm Thiên cũng không để ý đến Hạ Khuynh Nguyệt nữa, bóng dáng lướt đi xa xa... mục đích của hắn có khác biệt rất lớn với Trụ Thiên Thần Đế. So với tính mạng của Vân Triệt, thứ hắn muốn có hơn chính là những bí mật trên người hắn, dù là Thiên Độc Châu hay Tà Thần Thần Lực.
So với những người khác, phản ứng của Hạ Khuynh Nguyệt lại đặc biệt bình thản, nàng đảo mắt đẹp qua, trong cảm giác hiện ra rõ ràng quỹ đạo của Độn Nguyệt Tiên Cung, nàng khẽ lẩm bẩm một tiếng:
- Cũng tốt...
Một chiếc huyền hạm khổng lồ phóng thích ra khí tức khủng bố xuất hiện trong tầm mắt. Trong Độn Nguyệt Tiên Cung, Vân Triệt ngẩng mắt nhìn, hắn biết có rất nhiều người đã đến... một đám Thần Đế chí tôn bình thường ngàn năm khó gặp, hôm nay lại vì hắn mà tụ tập tại nơi hoang vu này.
Hắn không nhìn về phía bất kỳ ai, ánh mắt nhìn thẳng vào Lam Cực Tinh, trong lòng đang u ám bỗng lóe lên vài phần hy vọng.
Huyền hạm và người đều đứng ở đây, hiển nhiên còn chưa đặt chân lên Lam Cực Tinh.
Như vậy, dựa vào tốc độ cực hạn của Độn Nguyệt Tiên Cung, chưa hẳn là không có khả năng đột phá!
Đến Lam Cực Tinh nhanh hơn bọn họ, bằng tốc độ nhanh nhất đưa mấy người Vô Tâm vào trong Độn Nguyệt Tiên Cung, sau đó dùng Không Huyễn Thạch để bỏ trốn.
Đây là phương pháp duy nhất! Hy vọng và khả năng duy nhất!
Hít sâu một hơi, ánh mắt Vân Triệt hiện lên ánh sáng lạnh... Nhưng vào lúc này, hơn mười luồng huyền khí đột nhiên ép tới, tuy rằng rất xa xôi, nhưng mỗi một luồng đều khủng bố tuyệt luân. Nếu không có Độn Nguyệt Tiên Cung ngăn cách, bất kỳ luồng nào cũng đủ để khiến hắn trọng thương trong nháy mắt.
Dưới sự áp chế của huyền khí, tốc độ của Độn Nguyệt Tiên Cung chợt giảm.
- Được...
Vân Triệt nghiến răng, khẽ gầm lên.
Ầm!!!
Phía trên Độn Nguyệt Tiên Cung, một luồng nguyệt quang màu bạc chói lòa bùng nổ, nhưng lại trong nháy mắt thoát khỏi sự áp chế của tất cả khí tức, lao thẳng về phía Lam Cực Tinh với tốc độ còn nhanh hơn trước.
Rõ ràng là đột phá cực hạn.
Trong mắt Hoàng Kim Nguyệt Thần Nguyệt Vô Cực chợt lóe lên kim quang.
Trong mắt Nam Minh Thần Đế hiện lên vẻ khác lạ, trên mặt lộ ra nụ cười nguy hiểm:
- Hử? Không hổ là Độn Nguyệt Tiên Cung, chậc chậc.
Thiên Diệp Phạm Thiên cười nhạt một tiếng:
- Xem ra hắn vẫn định giãy giụa. Ngây thơ.
Toàn bộ mấy đại Thần Đế hóa thành tia sáng, ép thẳng về phía Độn Nguyệt Tiên Cung, lúc này lại thấy bàn tay không cầm kiếm của Hạ Khuynh Nguyệt giơ lên, cách không chỉ về phía Độn Nguyệt Tiên Cung ở xa, nguyệt quang chớp lên trong lòng bàn tay.
Bên trong Độn Nguyệt Tiên Cung, tinh thần Vân Triệt đang ngưng tụ đến cực hạn đột nhiên mơ hồ, sâu trong tâm hồn, dường như có thứ gì đó lặng lẽ vỡ tan.
Sau đó, mối liên kết giữa hắn và Độn Nguyệt Tiên Cung... hoàn toàn bị cắt đứt.
- Vô Cực!
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ gọi.
Khoảnh khắc Hạ Khuynh Nguyệt vừa dứt lời, bóng dáng của Nguyệt Vô Cực đã hóa thành một luồng sáng vàng, mà phương hướng hắn bay tới lại không phải là phía trước Độn Nguyệt Tiên Cung như các Thần Đế khác... ngược lại là phía sau!
Cũng vào lúc này, tốc độ của Độn Nguyệt Tiên Cung chợt giảm, vạch ra một đường cong cực kỳ vặn vẹo giữa không trung, rồi đột ngột bay ngược về phía sau, nghênh đón Nguyệt Vô Cực.
Tất cả các Thần Đế đang nhằm về phía Độn Nguyệt Tiên Cung đều lộ vẻ kinh dị.
Điểm mạnh nhất của Hoàng Kim Nguyệt Thần Nguyệt Vô Cực là tốc độ, tuyệt đối không dưới Nguyệt Thần Đế tiền nhiệm Nguyệt Vô Nhai. Những người khác vừa mới phản ứng kịp, hắn đã xông đến trước Độn Nguyệt Tiên Cung... Mà vào lúc này, thế tay của Hạ Khuynh Nguyệt lại thay đổi, theo một luồng nguyệt quang lóe lên, bóng dáng Vân Triệt bị lôi thẳng ra khỏi Độn Nguyệt Tiên Cung, bị Nguyệt Vô Cực khống chế chặt chẽ trong tay.
“Biến cố” này khiến tất cả mọi người bất ngờ... nhất là Vân Triệt.
Hắn rõ ràng đang làm chủ Độn Nguyệt Tiên Cung... lại bị đoạt quyền khống chế trong nháy mắt!?
Hạ Khuynh Nguyệt thản nhiên nói:
- Theo như giao ước vừa rồi, ai bắt được Vân Triệt, sẽ do người đó xử trí. Hiện giờ, nếu ai dám ngăn cản bổn vương tự tay tru sát Vân Triệt, vậy đừng trách bổn vương trở mặt.
- Đã là Thần Đế, tất nhiên nói lời giữ lời. Do Nguyệt Thần Đế xử trí... hừ, cũng quá thích hợp.
Long Hoàng không chút biểu cảm nói.
- Ha ha, Nguyệt Thần Đế đúng là thủ đoạn cao tay.
Mặc dù Thiên Diệp Phạm Thiên đang cười, nhưng lại âm thầm nghiến răng. Hắn cuối cùng đã rõ vì sao Hạ Khuynh Nguyệt lại dễ dàng đồng ý với câu nói ‘Ai bắt được trước thì người đó xử trí’... Hơn nữa giờ phút này nghĩ lại, thậm chí câu nói đó cũng rõ ràng là do nàng dẫn dắt!
Độn Nguyệt Tiên Cung là huyền chu mạnh nhất của Nguyệt Thần Giới, người đời đều biết nó được Hạ Khuynh Nguyệt tặng cho Vân Triệt, nhưng không ai ngờ rằng, Hạ Khuynh Nguyệt lại có thể cưỡng chế đoạt lại quyền khống chế!
Sau kinh ngạc, bọn họ lại không quá mức khiếp sợ. Dù sao sức mạnh của Độn Nguyệt Tiên Cung cũng lấy Nguyệt Thần Thần Lực làm gốc, mà Hạ Khuynh Nguyệt lại là Nguyệt Thần Đế nắm giữ Nguyệt Thần Thần Lực căn nguyên nhất! Đúng là có khả năng cưỡng chế can thiệp.
- Xem ra Nguyệt Thần Đế cực kỳ chấp nhất với việc tự tay giết chết Vân Triệt.
Nam Minh Thần Đế cười híp mắt nói.
Nguyệt Vô Cực mang theo Vân Triệt tới gần, Vân Triệt nghe được rõ ràng toàn bộ lời của bọn họ, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Khuynh Nguyệt đang được tử quang bao bọc, trong đầu hoàn toàn hỗn loạn:
- Khuynh Nguyệt, nàng...
Hạ Khuynh Nguyệt lạnh lùng lên tiếng:
- Khống chế tứ chi của hắn. Trên người hắn có một viên Không Huyễn Thạch, đừng cho hắn có bất cứ cơ hội nào.
Nguyệt Vô Cực đáp lời, không cần động tác, sức mạnh áp chế trên người Vân Triệt lại một lần nữa mạnh thêm vài phần, khiến toàn thân Vân Triệt ngoại trừ cái đầu, không thể cử động dù chỉ một chút.
Nghe được lời Hạ Khuynh Nguyệt nói, đôi mắt hắn có phần thất thần, hoàn toàn không dám tin tưởng... Hắn cảm nhận được Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên cưỡng chế đoạt lại quyền khống chế Độn Nguyệt Tiên Cung, hắn có thể tự nhủ rằng nàng đang tìm cách cứu mình... nhưng tại sao nàng lại cố tình nói ra bí mật hắn có Không Huyễn Thạch, để nhắc nhở tất cả mọi người ở đây?
Hạ Khuynh Nguyệt nhìn về phía đông, trong đôi mắt nàng phản chiếu tinh cầu màu xanh lam nhạt:
- Vân Triệt, trước khi ngươi chết, bổn vương sẽ tặng ngươi một phần đại lễ. Cảnh tượng tiếp theo, ngươi phải nhìn cho kỹ, ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào, nếu không sẽ thật đáng tiếc.
Hắn luôn rất thích nghe giọng nói của Hạ Khuynh Nguyệt, cho dù là cố gắng tỏ ra lạnh lùng. Nhưng giờ phút này, từng chữ trên môi nàng lại khiến hắn lạnh thấu xương tủy, một cảm giác bất an cực độ điên cuồng bao trùm toàn thân hắn:
- Khuynh Nguyệt, nàng... định... làm gì?
Thân kiếm bảy thước chém ra tử quang trăm trượng... rồi trong nháy mắt hóa thành vạn trượng... vạn dặm... mười vạn dặm... trăm vạn dặm... Trong sự khiếp sợ của tất cả mọi người, trong đôi mắt co rút đến cực hạn của Vân Triệt, luồng tử quang đó cắt đứt từng tầng không gian, hung hăng chém lên tinh cầu màu xanh lam nhạt.
Trong chớp mắt, Lam Cực Tinh vỡ làm đôi, sau đó hoàn toàn tan rã, hóa thành vô số mảnh vỡ màu xanh lam... cho đến khi cả những mảnh vỡ tựa ngàn vạn vì sao ấy cũng bị tử quang bùng nổ nuốt chửng...
Mặt đất, biển cả, sông núi, sinh linh... tất cả đều hóa thành hư vô triệt để trong luồng tử quang đang điên cuồng lan rộng.