Mảnh vỡ lại hóa thành bụi sao vô tận, trải thành một dải ngân hà dài, rồi bị tử quang nuốt chửng, hủy diệt thành lớp bụi mù nhỏ bé hơn nữa... cho đến khi hoàn toàn quy về hư vô.
Ầm ầm——
Bên trong dải bụi sao bị chôn vùi, tiếng nổ vang trời long đất lở cuối cùng cũng truyền đến, kèm theo một cơn lốc vũ trụ vô cùng đáng sợ.
Luồng khí cuồng bạo mang theo những tiếng run rẩy khe khẽ, một đám Giới Vương thượng vị ở phía sau đều bị đẩy lùi ra xa.
Giữa cơn lốc vũ trụ, Hạ Khuynh Nguyệt không hề nhúc nhích, chỉ có mái tóc dài và tay áo tung bay trong gió. Tử quang hủy diệt tinh thần lướt qua thân thể nàng, chiếu rọi một tiên ảnh đẹp đến mức thần nữ trên trời cũng phải hổ thẹn... Nhưng, vẻ đẹp tuyệt luân mộng ảo ấy lại khiến lòng người dâng lên một cảm giác lạnh lẽo xâm hồn.
Nguyệt Thần Đế... nàng đã hủy diệt Lam Cực Tinh.
Nàng vậy mà lại thật sự ra tay hủy diệt tinh cầu nơi mình xuất thân!
Huyền giả Thần đạo đa phần đều lạnh nhạt với tình thân, tuổi thọ càng dài, địa vị càng cao thì càng như thế.
Nhưng lạnh nhạt không có nghĩa là tuyệt tình. Dù sao thì huyết mạch chí thân, nơi chôn rau cắt rốn là những thứ không gì có thể thay thế được.
Cho dù Lam Cực Tinh có hèn mọn đến đâu, đó vẫn là nơi sinh ra nàng, nơi có phụ thân và bào đệ của nàng, có cội rễ của nàng, có tất cả quá khứ trước khi nàng đến Thần giới... Vậy mà nàng lại quyết tuyệt đến thế, một kiếm hủy diệt!
Thân ảnh của Nguyệt Đế dưới tử quang, vào khoảnh khắc này đã khắc sâu vào tâm hồn mỗi người. Ngày hôm nay, bọn họ lại một lần nữa nhận thức được tân Nguyệt Thần Đế... không, phải nói đây mới thật sự là tân Nguyệt Thần Đế.
- Nàng... vậy mà lại thật sự... tuyệt tình đến thế!
Tây Vực Kỳ Lân Đế kinh ngạc cảm thán.
- Trên đời này, đáng sợ nhất vĩnh viễn là nữ nhân.
Lồng ngực Thanh Long Đế phập phồng dữ dội, vào khoảnh khắc này, nhận thức của bà đối với Nguyệt Thần Đế cũng đã long trời lở đất.
Một Thần Đế tàn nhẫn như vậy, ngay cả nơi sinh thành và người thân của mình cũng quyết tuyệt diệt trừ... Sau này, ai dám bắt nạt nàng, xâm phạm nàng? Ai dám dễ dàng xâm phạm Nguyệt Thần Giới?
“...”
“...”
“...”
Vân Triệt đứng sững sờ tại chỗ, bất động, miệng hắn há ra nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Bụi sao màu lam tan biến, nguyệt mang màu tím hủy diệt, nhưng không thể chiếu rọi một chút ánh sáng nào vào trong con ngươi của hắn.
Bởi vì thế giới của hắn đã hoàn toàn là một màu trắng xám.
Không có sự hủy diệt nào rực rỡ hơn thế này, cũng không có sự tuyệt vọng nào triệt để hơn thế này.
Phụ thân, mẫu thân, gia gia, ngoại công, Thương Nguyệt, Linh Tịch, Nguyệt Thiền, Thải Y, Tuyết Nhi, Linh Nhi, Tiên Nhi... Vô Tâm... Nguyên Bá... bộ tộc Vân thị... Băng Vân Tiên Cung...
Tất cả mọi người, tất cả sự vật, tất cả ký ức... tất cả, tất cả, đã vĩnh viễn hóa thành tro bụi đẹp đẽ mà mơ hồ nhất trong đôi mắt vô hồn của hắn...
Bụi sao màu lam cuối cùng cũng bị tử quang nuốt chửng, sau cùng, ngay cả tử quang cũng chậm rãi tiêu tán. Trong cơn lốc vũ trụ dữ dội, tất cả tinh cầu trong tinh vực này đều lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, có tinh cầu còn lệch đi trọn vẹn một nửa, suýt nữa thì vỡ nát.
Dưới sức mạnh của Thần Đế, sự tồn tại của hạ giới, kể cả những vì sao, đều hèn mọn và yếu ớt như vậy.
Cánh tay Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi hạ xuống... một động tác vô cùng đơn giản, lại khiến ánh mắt mọi người run lên. Nhưng Tử Khuyết Thần Kiếm vẫn chưa thu hồi, vẫn lượn lờ tử quang như ảo mộng.
- Có đẹp không?
Nàng nhìn Vân Triệt, nhẹ nhàng hỏi.
Ba chữ rõ ràng mềm mại như mộng, vốn nên mang theo sự ái muội, nhưng đối với Vân Triệt lúc này lại không khác nào âm thanh tàn khốc nhất nện thẳng vào linh hồn... khiến một đám Giới Vương cũng cảm thấy tim mình lạnh buốt, hồn phách run rẩy.
“...” Vân Triệt không có bất kỳ phản ứng nào, hắn nhìn vào khoảng không không còn ngôi sao màu xanh lam nhạt, ngay cả một chút bụi sao cũng đã tan biến. Gương mặt, thân thể, con ngươi hắn đều hiện lên một màu xám trắng gần như đáng sợ... không còn một chút huyết sắc nào, tựa như đã bị rút cạn linh hồn, chỉ còn lại một thể xác tuyệt vọng lạnh như băng.
Trụ Thiên Thần Đế quay mặt đi, nhắm chặt mắt lại, nặng nề thở dài:
- Haizz. Nguyệt Thần Đế, ngươi không cần phải làm đến mức này.
Sắc mặt Thiên Diệp Phạm Thiên âm trầm, một lúc lâu sau mới chậm rãi giãn ra, nhàn nhạt nói:
- Khó trách Ảnh Nhi lại thua trong tay ngươi. Nguyệt Thần Đế, ngươi thật sự khiến bổn vương không thể không kính trọng vài phần.
Cho dù âm độc như Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng có tình cảm sâu đậm với mẫu thân, lại càng không tiếc làm nô tỳ để cứu cha, còn Nguyệt Thần Đế...
Một khi nữ nhân đã tàn nhẫn, thật sự đủ để khiến tất cả nam nhân phải không rét mà run.
Hạ Khuynh Nguyệt không hề để tâm, ánh mắt lạnh nhạt của nàng trước sau vẫn khóa chặt trên người Vân Triệt, không hề có chút xao động hay tiếc nuối nào vì Lam Cực Tinh đã biến mất, giống như chỉ vừa nhẹ nhàng phủi đi một hạt bụi không đáng kể.
“...” Vân Triệt cuối cùng cũng cử động, đầu hắn chậm rãi quay lại, động tác vô cùng cứng ngắc và chậm chạp, giống như một con rối gỗ vụng về bị dây tơ điều khiển. Hắn nhìn Hạ Khuynh Nguyệt, bóng dáng và dung nhan quen thuộc đến thế, nhưng lại trở nên xa lạ và xa xôi biết bao.
- Vì... sao...
Hắn mở miệng, ba chữ vô cùng cứng ngắc khó khăn, khàn đến mức gần như không thể nghe rõ.
Đôi mắt Hạ Khuynh Nguyệt tĩnh lặng như nước hồ:
- Vì sao ư? Giống như hôm qua, ngươi có vẻ hoàn toàn không cho rằng ta sẽ giết ngươi, vĩnh viễn ngây thơ nực cười như vậy.
Vân Triệt: “...”
Không một ai lên tiếng, tất cả lặng lẽ nhìn hai người đã từng là vợ chồng. Sự việc phát triển đến mức này, lại một lần nữa vượt ra ngoài dự đoán của mọi người.
Tự tay bắt giữ Vân Triệt, tự tay hủy diệt tinh cầu nơi họ xuất thân... cảnh tượng trước mắt vô cùng tuyệt tình và lạnh như băng, khiến một đám Thần Đế, Thần Chủ đều không muốn lại gần. Uy áp băng hàn tỏa ra từ Nguyệt Thần Đế rõ ràng đang nói cho mọi người biết rằng chuyện này, bất cứ kẻ nào cũng không có tư cách và chỗ trống để nhúng tay vào!
Đúng vậy, hôm qua Vân Triệt tuyệt đối không cho rằng Hạ Khuynh Nguyệt sẽ giết hắn. Kể cả cho đến khi tử quang ngưng tụ trên thân kiếm, chém về phía hắn, hắn vẫn tin tưởng như vậy.
Hạ Khuynh Nguyệt và hắn luôn xa ít gần nhiều, nhưng trong sinh mệnh của hắn, nàng đã khắc vào những dấu ấn quá sâu đậm.
Năm hắn mười sáu tuổi, vào thời khắc hèn mọn và bất lực nhất đời, chính Hạ Khuynh Nguyệt đã bảo vệ tôn nghiêm cuối cùng cho hắn, cũng bảo vệ hắn, Tiêu Liệt, Tiêu Linh Tịch được sống yên ổn.
Lần đầu gặp lại sau khi thành hôn, tại Thiên Kiếm Sơn Trang, trong Thiên Trì Bí Cảnh, trong bụng cự thú... nàng vì cứu mạng hắn, đã dốc hết sức mình che chở cho hắn, đặt bản thân vào chỗ chết.
Cũng bắt đầu từ lúc đó, vị trí của Hạ Khuynh Nguyệt trong lòng hắn, trong sinh mệnh hắn đã có sự thay đổi triệt để. Hắn cũng cảm nhận được, trong mắt và trong lòng Hạ Khuynh Nguyệt cũng đều đã khắc sâu bóng hình của hắn.
Khi hắn hủy diệt Phần Thiên Môn, bị Kiếm Thánh Lăng Thiên Nghịch đuổi giết, trong cơn tuyệt cảnh, vẫn là Hạ Khuynh Nguyệt cùng hắn kề vai chiến đấu, cuối cùng đánh bại Lăng Thiên Nghịch.
Từ đó về sau, Hạ Khuynh Nguyệt bặt vô âm tín, lúc gặp lại đã là tám năm sau, tại một thế giới khác.
Cũng vào ngày đó, hắn trúng Phạn Hồn Cầu Tử Ấn của Thiên Diệp Ảnh Nhi, lại là Hạ Khuynh Nguyệt mang hắn đến Long Thần Giới.
Từ khi họ thành thân đến nay, thời gian đã hơn mười năm, nhưng thời gian họ thật sự ở bên nhau lại vô cùng ngắn ngủi.
Tuy xa cách nhiều hơn sum họp, nhưng cho dù ngăn cách bởi vị diện, cho dù từ Lam Cực Tinh đến Nguyệt Thần Giới, họ vẫn luôn có thể gặp lại nhau. Và gần như mỗi lần Hạ Khuynh Nguyệt xuất hiện trong sinh mệnh của Vân Triệt, đều là để cứu hắn thoát khỏi tuyệt cảnh.
Mà những gì hắn làm cho Hạ Khuynh Nguyệt... so ra quả là nhỏ bé không đáng kể.
Nhìn lại cả cuộc đời này của Hạ Khuynh Nguyệt, gần như đều sống vì người khác. Cho dù trở thành Nguyệt Thần Đế, một nửa là vì báo đáp nghĩa phụ, một nửa vẫn là vì hắn... Thần Hi đã nói như vậy, Mộc Huyền Âm cũng nói như vậy, và chính hắn thật ra vẫn luôn cho là như thế.
Cho nên hắn không hề đề phòng Hạ Khuynh Nguyệt, cũng không có bí mật gì với nàng. Cho dù nàng biểu hiện ra vẻ lạnh lùng thế nào, trong mắt hắn cũng chỉ là thái độ cố tình kiêu ngạo mà thôi.
Nhưng mà... vì sao chứ...
Tất cả... tất cả mọi thứ...
Đều chỉ là sự tự cho là đúng nực cười và ảo tưởng của hắn thôi sao...
“...” Hắn nhìn Hạ Khuynh Nguyệt, một lần nữa nhìn rõ dung nhan của nàng, một lần nữa nhìn rõ linh hồn của nàng.
Hạ Khuynh Nguyệt hờ hững nói, ngay cả hình ảnh phản chiếu trong con ngươi nàng cũng lạnh nhạt như vậy:
- Nói đi cũng phải nói lại, ngươi cũng nên cảm tạ bổn vương. Nếu không có bổn vương phá hủy Lam Cực Tinh, những người thân nhất của ngươi, cùng tất cả sinh linh trên tinh cầu này, vận mệnh sau này của họ sẽ vô cùng thê thảm. Bổn vương để họ trực tiếp giải thoát, cũng giúp ngươi miễn đi nỗi thống khổ khi phải đối mặt với cảnh họ rơi vào tay kẻ khác, càng khiến cho ngươi lát nữa ra đi không hề cô đơn... Như thế, chẳng lẽ ngươi không nên cảm tạ bổn vương sao?
“...” Rõ ràng gần trong gang tấc, bóng dáng của nàng lại càng ngày càng xa lạ, càng ngày càng mơ hồ.
Là nàng, chính là nàng, đã tự tay hủy diệt Lam Cực Tinh, giết chết tất cả người thân của hắn, giết chết nữ nhi của hắn... Hủy diệt tất cả...
Hắn mất hồn lẩm bẩm:
- Cho dù... ngươi muốn xóa đi tất cả những gì liên quan đến ta... sư phụ của ngươi... phụ thân của ngươi... còn có Nguyên Bá...
Vân Triệt còn chưa dứt lời, bên tai đã truyền đến một tiếng cười khinh miệt rất nhẹ của nàng:
- A, Vân Triệt, rất lâu trước đây bổn vương đã từng nói với ngươi một câu, nhưng dường như ngươi chưa bao giờ để trong lòng.
- Bổn vương không chỉ là Hạ Khuynh Nguyệt, mà còn là Nguyệt Thần Đế!
Vân Triệt: “...”
- Ngươi có biết thế nào là “Thần Đế” không? Có lẽ ngươi tự cho là biết, nhưng thật ra ngươi chưa bao giờ thật sự biết cả! Đối với một Thần Đế mà nói, tinh cầu xuất thân thì tính là gì? Người thân nhất? Đó là thứ gì?
- Nếu bổn vương cũng ngây thơ ngu xuẩn như ngươi, ngay cả vài người thân hèn mọn ở hạ giới cũng không nỡ vứt bỏ, thì đã không xứng làm Đế của Nguyệt Thần này.
Tử Khuyết Thần Kiếm chậm rãi nâng lên, chỉ vào đầu Vân Triệt, thân kiếm dần ngưng tụ tử quang:
- Nếu ngươi vứt bỏ bọn họ, toàn lực trốn đến Bắc Thần Vực, có lẽ bổn vương còn có thể xem trọng ngươi một chút. Đáng tiếc, ngươi ngu xuẩn, thật sự không thể cứu chữa. Nhưng đối với bổn vương mà nói, lại không thể tốt hơn.
Vẻ mặt của Hạ Khuynh Nguyệt vẫn lạnh lùng như băng, từ đầu đến cuối không hề thay đổi, thoáng hiện vẻ lạnh nhạt. Sát khí lạnh đến thấu xương lúc này chậm rãi lan tỏa:
- Tự tay tru sát ngươi, vết nhơ từng là thê tử của một ma nhân mới có thể được gột rửa sạch sẽ. Sau này, hãy suy nghĩ kỹ xem kiếp sau mình nên làm gì đi.
Thân kiếm giơ lên, tử quang chói mắt.
Cũng là một câu nói, cũng là Tử Khuyết Thần Kiếm.
Với huyền lực của Hạ Khuynh Nguyệt, muốn hủy diệt Vân Triệt chỉ là chuyện trong nháy mắt. Nhưng cả hai lần giết Vân Triệt, nàng đều vận dụng Tử Khuyết Thần Kiếm, hơn nữa trước khi kiếm hạ xuống còn ngưng tụ Tử Khuyết thần quang vô cùng đậm đặc...
Có lẽ là vì muốn chôn vùi hắn một cách hoàn toàn triệt để.
Vân Triệt bật cười, tiếng cười vô cùng khô khốc, nụ cười vô cùng nhợt nhạt. Một luồng thê lương lạnh lẽo lặng lẽ rót vào nội tâm mỗi người, khiến cả một phương tinh vực dường như cũng trở nên bi thương tuyệt vọng:
- A... ha ha... ha ha ha... gột rửa vết nhơ từng là thê tử của ma nhân? Ha... ha ha... Hạ Khuynh Nguyệt... là ngươi... đã làm bẩn gia phả Vân gia của ta!
Hạ Khuynh Nguyệt: “...”
Nơi khóe môi Vân Triệt, một vệt máu đỏ sẫm chậm rãi chảy ra. Hắn nhìn Hạ Khuynh Nguyệt, chậm rãi nói:
- Vân thị Vân Triệt, có thê tử Hạ thị Khuynh Nguyệt, bất kính trưởng bối, khinh miệt gia tộc, giết cha giết đệ, vô tình tuyệt nghĩa, lòng dạ độc như rắn rết... vạn lời khó kể hết tội.
- Quyết ý hưu thê, vĩnh viễn đoạn tuyệt! Sau này không còn ân tình, chỉ còn mối hận muôn đời không dứt!
Từng chữ đẫm máu, từng lời chứa hận... Tất cả những ôn nhu đã từng, tất cả những thương tiếc, kể cả những lần vô tình đưa mắt nhìn nhau, đều là sự châm chọc đáng buồn đến thế.
Phụt!
Trong miệng hắn, một ngụm máu tươi do cắn lưỡi bắn ra... Hạ Khuynh Nguyệt không né tránh, trên tấm nguyệt y tràn ngập thần quang, nhiễm lên một chữ “Hưu” màu đỏ tươi.
Vô cùng chói mắt.