- Hắc... Ám... Vĩnh... Kiếp...
Hắn lẩm bẩm mấy chữ này, đoạn lấy viên hắc thạch đeo bên tay phải xuống.
Nghịch Uyên thạch!
Hắn có thể bình an vô sự bước vào Bắc Thần Vực dưới sự truy sát toàn lực của ba phương Thần Vực, Nghịch Uyên thạch chính là công thần lớn nhất. Đeo nó trên người, khí tức sẽ thay đổi, kết hợp với dịch dung hoàn mỹ, dù là một Thần Chủ cũng không thể nhận ra hắn trong vòng mười bước.
Khí tức khôi phục như thường, hắn vẫn ngồi xếp bằng trên đất, hai tay chậm rãi mở ra. Theo ánh mắt hắn nhắm lại, một thế giới tối đen trải rộng trước mắt, trong đó bay bổng pháp tắc hắc ám chỉ thuộc về Hắc Ám Vĩnh Kiếp và Ma Đế Thần Quyết.
Kiếp Uyên từng nói với hắn, muốn tu thành Hắc Ám Vĩnh Kiếp một cách hoàn mỹ, phải cần đến nguyên huyết của Ma Đế hỗ trợ, nhưng bước đầu tiên của hắn lại không phải là dung hợp nguyên huyết, mà là trực tiếp tìm hiểu Hắc Ám Vĩnh Kiếp.
Đây là huyền công Ma Đế do chính miệng Kiếp Uyên nói ra, chỉ có một mình nàng có thể tu luyện, ngay cả Tà Thần cũng không thể tu thành!
Dần dần, trên người hắn bắt đầu hiện lên một tầng hắc khí mờ nhạt. Tầng hắc khí này rất hỗn loạn, như vô số quỷ ảnh hắc ám đang ra sức giãy giụa, muốn thoát khỏi lồng giam.
Thời gian chậm rãi trôi đi, tầng hắc khí không ngừng trở nên đậm đặc, dần dần dâng lên cao mười trượng, sự xao động và giãy giụa cũng ngày một kịch liệt.
Thế giới vốn âm u xung quanh trở nên càng thêm tĩnh mịch, hồi lâu không nghe thấy tiếng thú gầm chim hót.
Trong phạm vi trăm dặm, tất cả huyền thú đều run rẩy tán loạn bỏ chạy... Là huyền thú của thế giới hắc ám, tính tình của chúng vốn hung bạo hơn thế giới bên ngoài rất nhiều, con nào con nấy đều hung hãn không sợ chết. Nhưng giờ đây, một nỗi sợ hãi ngày càng lớn lại nảy sinh từ sâu trong tâm hồn, khiến chúng chỉ có thể chạy trốn về hướng ngược lại, không dám bước lại nửa bước.
Mãi cho đến mấy ngày sau, luồng khí tức khiến chúng kinh hãi này mới bắt đầu biến mất.
Trên người Vân Triệt, hắc khí xao động bắt đầu yếu đi, rồi dần dần tiêu tán.
Thêm bảy ngày nữa, sương mù màu đen trên người hắn hoàn toàn biến mất. Dần dần, ngay cả khí tức và hơi thở của hắn cũng yếu bớt, cho đến khi triệt để tiêu trừ.
Suốt quá trình, Vân Triệt vẫn luôn ngồi xếp bằng dưới gốc cây khô, không hề nhúc nhích, như một cái xác khô cứng.
Một ngày, hai ngày, ba ngày... Hắn vẫn duy trì trạng thái không chút khí tức, bất động như tượng.
Trên người hắn đã đọng lại một tầng cát bụi thật dày, cùng với những mảnh lá khô không biết từ đâu bay tới.
Vào một ngày, không khí yên lặng hồi lâu đột nhiên truyền đến chấn động bất thường từ nơi xa.
Nơi chân trời xa xôi, hai bóng người đang hối hả lao tới.
Đó là một lão giả áo đen tóc mai đã bạc, trên người dao động khí tức Thần Linh cảnh, bên cạnh là một thiếu nữ áo tím. Dưới lực lượng của lão giả áo đen, tốc độ của họ rất nhanh, nhưng quỹ đạo phi hành lại hơi bất ổn... Nhìn kỹ lại, lão giả áo đen toàn thân đầy vết máu, trong lúc bay đi, đôi mắt của hắn bỗng nhiên bắt đầu tan rã.
Sau đó, thân thể hắn kịch liệt run lên, mang theo thiếu nữ từ trên không trung ngã lộn nhào xuống, kèm theo tiếng hét kinh hãi của nàng.
Rầm!
Thân thể lão giả nện mạnh xuống đất, cày một vệt máu dài, vị trí rơi xuống ngay trước mặt Vân Triệt, cách chưa đầy hai mươi bước. Cát bụi màu tối bay lên, rơi cả lên người Vân Triệt, nhưng hắn vẫn không hề có phản ứng.
- Tần gia!
Thiếu nữ áo tím rơi xuống đất, lảo đảo chạy về phía lão giả áo đen.
Thiếu nữ có một khuôn mặt tinh xảo thuần mỹ. Mái tóc dài của nàng rối bù, ngọc nhan nhuốm bụi bẩn và sợ hãi, nhưng vẫn không cách nào che đi vẻ quý khí trời sinh. Ngay cả bộ áo tím trên người nàng cũng toát lên vẻ đẹp đẽ quý giá phi phàm.
- Tần gia... người sao rồi?
Nước mắt lăn dài trên má thiếu nữ. Cảm nhận được khí tức hỗn loạn, suy yếu đến cực điểm trên người lão giả, lòng nàng như treo trên vách núi đen, hoàn toàn không biết phải làm sao.
Nàng biết, suốt chặng đường này ông đều gắng gượng chống đỡ.
Lão giả áo đen cắn mạnh đầu lưỡi, tròng mắt tan rã cuối cùng cũng khôi phục một chút tỉnh táo, ông suy yếu nói:
- Điện hạ... đừng lo cho ta, mau đi... mau đi.
Thiếu nữ rưng rưng lắc đầu:
- Không, nếu không phải Tần gia liều mạng cứu giúp, ta đã sớm... sao ta có thể bỏ mặc người được.
Nói xong, nàng định tiến lên đỡ lão giả dậy... Nàng có tu vi Thần Hồn cảnh, ở tinh giới này tuyệt đối có thể kiêu ngạo trong đám cùng lứa, nhưng giờ phút này lại đặc biệt yếu ớt, đã gần đến mức nỏ mạnh hết đà.
Ánh mắt nàng lướt qua, thoáng thấy bóng người bất động dưới gốc cây khô, nhưng nàng cũng không nhìn lại lần thứ hai, càng không hề kinh ngạc... ở Bắc Thần Vực, không có gì tầm thường hơn một cái xác phơi thây.
Ngũ quan của lão giả áo đen vặn vẹo, ông kiệt lực giãy giụa, hất huyền khí của thiếu nữ ra, gầm nhẹ:
- Điện hạ... không thể hành động theo cảm tính! Mạng của lão nô nhỏ bé, nếu điện hạ có mệnh hệ gì, lão nô có chết mười lần cũng không còn mặt mũi nào gặp quốc chủ... Mau đi... đi!
- Đi? Ha ha, còn đi được sao?
Tiếng gào của lão giả còn văng vẳng bên tai thì trên không, một giọng nói lạnh lẽo đã truyền đến, kèm theo tiếng cười trào phúng nhàn nhạt.
Nghe thấy giọng nói này, tròng mắt thiếu nữ áo tím co rút lại, hoảng sợ lùi về phía sau. Lão giả áo đen thì trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch, ánh mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Năm bóng người không nhanh không chậm từ trên trời giáng xuống, đều mặc áo xám. Tuy chỉ có năm người, nhưng bốn người trong đó đều tỏa ra khí tức Thần Linh cảnh, ở tinh giới này tuyệt đối là một luồng sức mạnh kinh người.
Thanh niên đứng giữa mới vào Thần Kiếp cảnh, nhưng hắn không thể nghi ngờ là kẻ cầm đầu. Hắn nhìn thiếu nữ áo tím tràn đầy hoảng sợ và căm hận, khóe miệng nhếch lên, lộ ra nụ cười tàn nhẫn như mèo vờn chuột:
- Hàn Vi công chúa, ngươi thật đúng là khiến ta tìm vất vả.
- Minh... Dương!
Thiếu nữ áo tím cắn chặt răng ngọc, bàn tay đã nắm lấy một thanh kiếm lấp lóe tử quang. Thân kiếm đồng thời dao động hàn khí và hắc ám huyền khí, nhưng cả thân thể nàng lẫn bàn tay cầm kiếm đều đang run rẩy kịch liệt.
Nhìn ngọc nhan tràn đầy căm hận của thiếu nữ, Minh Dương liếm môi, chậm rãi tiến lại gần:
- Chậc chậc, không hổ là đệ nhất mỹ nhân Đông Hàn quốc, ngay cả dáng vẻ tức giận cũng khiến lòng người xao động như vậy, ha... nếu thật sự để ngươi chạy thoát, đó sẽ là tổn thất lớn đến mức nào, san bằng cả Đông Hàn quốc cũng không bù đắp nổi.
Ánh mắt hắn liếc xéo lão giả trên đất, toát ra vẻ âm hiểm:
- Tần lão đầu, ba lần bốn lượt làm hỏng chuyện tốt của ta, cũng nên cho ngươi biết kết cục rồi.
Lão giả áo đen giãy giụa đứng dậy, thân thể đầy vết thương nặng, gần như đèn cạn dầu lại gắng gượng ngưng tụ một chút lực lượng cuối cùng:
- Ngươi... dù ta có chết cũng không để ngươi chạm vào một sợi tóc của điện hạ.
Minh Dương cười gằn:
- Tốt! Vậy ngươi đi chết đi!
Hắn vung tay, một đạo phong nhận quỷ dị xen lẫn hắc khí tức khắc chém lên người lão giả.
- Hự!
Lão giả áo đen kêu lên một tiếng đau đớn, mang theo một vệt máu tươi bay ngang ra ngoài... Ông đường đường là Thần Linh cảnh, vậy mà trong trạng thái hiện giờ lại không chịu nổi một kích tiện tay của một kẻ Thần Kiếp cảnh.
Nơi ông bay đi chính là chỗ của Vân Triệt... Một tiếng động nặng nề vang lên, thân thể ông va mạnh vào người Vân Triệt, làm cây khô sau lưng hắn vỡ nát. Thân thể ngồi yên mười ngày của Vân Triệt cũng theo đó bay ra, lộn nhào rơi xuống đất.
- Tần gia!
Thiếu nữ kêu lên một tiếng bi thiết, vọt tới bên cạnh lão giả. Nhưng lần này, lão giả đã không thể đứng dậy nổi, trong miệng chỉ có bọt máu không ngừng trào ra, không cách nào phát ra âm thanh.
Thiếu nữ áo tím cúi mắt, trong lòng bi thương vô hạn. Nàng biết kiếp nạn hôm nay không thể nào may mắn thoát khỏi, tử kiếm trong tay chậm rãi thu hồi, đặt ngang trên cổ tuyết của mình... nàng thà chết chứ quyết không chịu nhục.
Nhưng Minh Dương đã sớm đoán được hành động của nàng. Gần như cùng lúc, gã đàn ông áo xám bên phải hắn đột nhiên ra tay, nhất thời, một luồng khí cơ mạnh mẽ khổng lồ chụp xuống, gắt gao áp chế thiếu nữ áo tím.
Sự áp chế của Thần Linh cảnh, đâu phải một Thần Hồn cảnh như nàng có thể kháng cự. Trong nháy mắt, nàng cảm thấy như bị vạn ngọn núi đè lên người, thân thể khuỵu xuống đất, kiếm trong tay cũng rơi ra... không chỉ thân thể, ngay cả huyền khí của nàng cũng bị áp chế hoàn toàn, muốn tự hủy kinh mạch cũng không thể làm được.
Toàn thân nàng run rẩy, cắn răng đến muốn vỡ nát nhưng không thể thoát ra, chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng sâu như vực thẳm:
- Ngươi... Minh Dương... ngươi nhất định... sẽ không được chết tử tế!
- Muốn chết? Ngươi nỡ, sao ta lại nỡ được chứ?
Minh Dương cất bước, chậm rãi đi tới, đôi mắt híp lại thành hai khe hẹp phóng ra ánh sáng tham lam dâm tà.
Nhưng đúng lúc này, ánh mắt hắn đột nhiên chuyển hướng.
Một bóng người... một bóng người mà bọn chúng tưởng là xác chết đang chậm rãi bò dậy từ mặt đất.
- Hử?
Minh Dương nhíu mày, ánh mắt của những kẻ khác cũng theo bản năng chuyển qua.
Vân Triệt bị cắt ngang tu luyện, đứng dậy. Hắn không phủi cát bụi trên người, cũng không quay lại nhìn bất cứ ai, cứ thế cất bước đi thẳng về phía trước, chuẩn bị tìm một nơi yên tĩnh khác để tu luyện. Có lẽ vì ngồi yên quá lâu, bước chân của hắn hơi cứng ngắc và nặng nề.
Minh Dương nhướng mày rồi nhăn lại... Một "xác chết" đột nhiên sống lại, ở nơi phơi thây khắp chốn như Bắc Thần Vực này cũng không phải chuyện hiếm. Nhưng kẻ này sau khi đứng dậy lại không thèm liếc nhìn bọn chúng một cái. Ở vùng biên giới này, ai dám không coi hắn ra gì?
Cảm giác bị xem thường khiến hắn cực kỳ khó chịu. Khóe miệng hắn nhếch lên, thuận miệng phát ra mệnh lệnh ngu xuẩn nhất cả đời:
- Tên nhóc chướng mắt... phế hắn đi.
Đối với hắn, giết một kẻ qua đường không khác gì giết gà giết chó.
Gã áo xám bên phải hắn không động, chỉ vung tay chém ra. Một đạo phong nhận tối đen mang theo gợn sóng không gian rất nhỏ chém thẳng về phía Vân Triệt... trong nháy mắt đã chém trúng lưng hắn.
Thiếu nữ áo tím nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy cảnh tượng thê thảm của người vô tội bị mình liên lụy mà tan xác trong chớp mắt... Nhưng truyền đến tai nàng lại là một tiếng "Keng" vang vọng.
Phong nhận hắc ám đáng sợ chém lên lưng Vân Triệt, nhưng lại phát ra tiếng kim loại va chạm. Phong nhận bị bật ra ngay tức khắc, cày một rãnh sâu trên mặt đất bên cạnh, còn sau lưng Vân Triệt... đừng nói thân thể, ngay cả áo khoác của hắn cũng không thấy một chút tổn hại nào.
Bước chân của Vân Triệt dừng lại. Hắn chậm rãi xoay người, đôi mắt u ám nhìn về phía năm cặp mắt đang kinh hãi co rút lại.
- A... cái này...
Cường giả áo xám vừa ra tay sững người, không thể tin vào mắt mình.
Vân Triệt nâng cánh tay, chậm rãi chỉ một ngón tay về phía kẻ vừa tấn công mình, trong miệng buông ra lời than nhẹ âm trầm:
- Còn sống... không tốt sao?
Ầm!
Một luồng viêm quang nổ tung trước mắt mọi người.
Bên trong viêm quang, cường giả Thần Linh cảnh vừa ra tay đã bị nổ tung thành vô số mảnh vụn rực lửa, rồi hóa thành tro tàn bay đi trong khoảnh khắc... không một chút giãy giụa, không kịp phát ra một tiếng kêu thảm.
Thần Linh cảnh, một cường giả tuyệt đối ở vùng biên giới này, vậy mà dưới một ngón tay của hắn đã bị thiêu rụi, như tàn sát gà chó.