Thế giới tĩnh lặng đến đáng sợ, ngay cả không khí cũng đột nhiên trở nên lạnh lẽo, đâm thẳng vào xương tủy.
Một cường giả Thần Linh Cảnh đã bị một ngón tay tiêu diệt hoàn toàn, không sót lại dù chỉ một chút tro tàn.
- Thần... Thần Vương!
Lão giả áo đen bên cạnh công chúa Hàn Vi trợn trừng hai mắt, run rẩy thốt lên. Mấy chữ này vừa vang lên đã khiến thân thể mọi người chấn động.
Thần Vương, ở vị diện này, đó chính là nhân vật cấp bậc tông chủ của đại tông môn!
Mà đáng sợ hơn cả hai chữ “Thần Vương” chính là ánh mắt của hắn. Bọn họ chưa từng nhìn thấy ánh mắt nào u ám đến thế. Khi hắn xoay người, tròng mắt âm u đảo qua, cảm giác ngột ngạt đến hít thở không thông ập tới... tựa như một ác ma đang dùng móng vuốt sắc bén bóp nghẹt yết hầu và linh hồn của bọn họ.
Nhưng Minh Dương dù sao cũng không phải người thường, sự kiêng kỵ đối với Thần Vương cũng không nặng nề như người khác, bởi phụ thân hắn là một trong những Thần Vương mạnh nhất cả vùng biên giới này. Hắn đè nén cảm giác hoảng sợ khó hiểu trong lòng, tiến lên một bước, mỉm cười, cung kính thi lễ:
- Vãn bối Minh Dương, có thể gặp được tiền bối bậc cao nhân như vậy ở nơi hoang vu này, quả thật may mắn. Vừa rồi hạ nhân có mắt không tròng, đã ra tay mạo phạm, cảm tạ tiền bối đã thay vãn bối dạy dỗ.
- À phải rồi, gia phụ chính là tộc trưởng Minh Bằng gia tộc, Minh Kiêu, tin rằng tiền bối cũng từng nghe qua. Nếu tiền bối không chê, có thể đến Minh Bằng sơn làm khách, vãn bối nhất định sẽ ngóng chờ, dùng thịnh yến khoản đãi.
Mấy câu ngắn ngủi vừa thể hiện sự cung kính, lại không mất đi uy nghiêm. Nhất là khi báo ra tên họ và phụ thân, giọng điệu của hắn đã có sự thay đổi vi diệu. Dù sao không chỉ ở vùng biên giới này, mà trong toàn bộ tinh giới, có ai không biết đến Minh Bằng tộc và cái tên Minh Kiêu chứ!?
Thế nhưng...
Điều khiến Minh Dương kinh hãi chính là, nghe xong lời hắn, nam tử áo đen đối diện không hề có chút thay đổi sắc mặt nào. Đáp lại hắn chỉ là một ngón tay lại được giơ lên... rồi nhẹ nhàng búng ra.
Phụt!!
Ba quầng lửa đồng thời nổ tung bên cạnh Minh Dương.
Trong đôi mắt trợn to đến sắp nứt ra của hắn, ba người còn lại bên cạnh, cũng là ba cường giả cấp bậc Thần Linh Cảnh khác, chỉ trong nháy mắt... đúng là trong một nháy mắt, thân thể Thần Linh của họ đã tan nát trong ánh lửa. Không một tiếng kêu thảm, không một giọt máu bắn ra, họ trực tiếp nổ tung thành vô số mảnh lửa bay đầy trời, sau đó hóa thành tro tàn rơi lả tả xung quanh hắn.
Cảnh tượng bất ngờ này khiến ngũ quan của Minh Dương co giật, sự trấn tĩnh ban nãy cũng biến thành run rẩy không thể kiểm soát:
- Ngươi...
Hắn chỉ thốt ra được một chữ rồi không thể nói thêm lời nào.
Vân Triệt cất bước, từng bước tiến lại gần. Mỗi bước chân của hắn, đồng tử của Minh Dương lại co rút thêm một phần. Áp lực vô hình đang dần áp sát kia quá mức đáng sợ, gần như muốn nghiền nát mọi ý chí của hắn.
Miệng hắn há ra, liên tục khép mở nhưng không sao phát ra được âm thanh. Cuối cùng, hắn muốn trốn... nhưng lại không thể ngưng tụ nổi một chút huyền khí, thậm chí không cảm nhận được sự tồn tại của đôi chân. Toàn thân mềm nhũn như bùn nhão, rồi khuỵu xuống, quỳ rạp trên mặt đất.
Hắn không phải kẻ nhát gan, ngược lại, với thân phận và địa vị của mình, dù đối mặt với các Thần Vương tông chủ của những đại tông môn khác, hắn vẫn luôn giữ được thái độ đúng mực.
Nhưng khi đối mặt với Vân Triệt, tất cả dũng khí của hắn dường như đã bị một thứ gì đó vô hình nghiền nát hoàn toàn.
Trong cơn hoảng loạn, Vân Triệt đã đứng ngay trước mặt, còn đôi mắt hắn thì đã co lại chỉ bằng đầu kim... Hắn không hiểu, tại sao mình lại sợ hãi đến thế, cho dù là năm đó may mắn diện kiến Đại Giới Vương, cũng tuyệt đối không có sự kiêng kỵ và sợ hãi đến mức này.
Môi hắn run rẩy, hắn muốn nói mình là thiếu chủ Minh Bằng tộc, người này không thể giết hắn, nhưng tất cả ý chí chỉ nặn ra được hai chữ mơ hồ run rẩy đến cực điểm:
- Tha... mạng...
Một bàn tay chộp lấy cổ họng, nhấc bổng hắn lên khỏi mặt đất, đồng thời bóp nghẹt mọi âm thanh của hắn.
Bên tai hắn vang lên âm thanh cuối cùng của cuộc đời... Đó là một tiếng than nhẹ còn khủng bố hơn cả ác quỷ:
- Kẻ nghịch ta, kẻ phạm ta, kẻ tổn thương ta... đều đáng chết!
Một luồng hắc khí từ cổ Minh Dương bốc lên, trong nháy mắt lan ra toàn thân, chỉ trong chớp mắt đã cắn nuốt thân thể hắn thành một làn khói đen.
Đây là lần đầu tiên Vân Triệt sử dụng Hắc Ám huyền lực một cách tự nhiên như vậy.
Bàn tay hắn buông xuống... phía trước, Minh Dương đã biến mất, chỉ còn lại một làn khói đen lững lờ trôi đi trong gió lạnh.
Không ai có thể hiểu được, dưới vẻ ngoài lạnh lùng của hắn lúc này đang ẩn giấu sự âm u, oán hận và sát niệm đáng sợ đến nhường nào. Mà Minh Dương, giống như một con kiến tự cho mình là đúng, lại dám đi khiêu khích một tử thần vừa bước ra từ vực sâu tăm tối.
Khói đen tan hết, Vân Triệt xoay người, đi về phía bắc... không hề liếc nhìn thiếu nữ áo tím và lão giả áo đen.
Thiếu nữ áo tím hoàn toàn ngây người tại chỗ, như rơi vào mộng ảo.
Minh Dương không chỉ là con trai của tộc trưởng Minh Bằng, mà còn là thiếu chủ Minh Bằng tộc vang danh thiên hạ. Ở mảnh đất phía đông này, hắn là một nhân vật đúng nghĩa có thể hoành hành ngang ngược, không ai dám chọc... vậy mà lại chết như thế!?
Đơn giản như phủi đi một hạt bụi!
Hơn nữa còn là sau khi Minh Dương đã nói rõ thân phận của mình, dường như trong mắt người này, Minh Bằng tộc danh chấn khắp vùng biên giới phía đông cũng chẳng đáng để hắn liếc nhìn một cái!
Lão giả áo đen khó khăn lắm mới hoàn hồn. Với từng trải của mình, sự rung động trong lòng ông còn sâu sắc hơn thiếu nữ áo tím, nhưng nhiều hơn cả là niềm vui sướng khi sống sót sau tai kiếp. Ông ngồi bệt trên đất, không thể đứng dậy, nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười:
- Xem ra là trời cao phù hộ điện hạ, để cao nhân cứu giúp... Điện hạ, người mau đi đi. Minh Dương chết, Minh Bằng tộc chắc chắn sẽ cảm ứng được... lão hủ chỉ cần khôi phục một chút là có thể đuổi theo điện hạ.
Nhưng thiếu nữ áo tím không hề đáp lại lời ông, ánh mắt nàng dán chặt vào bóng lưng nam tử áo đen kia, đôi mắt không ngừng rung động... lại rung động.
- Tiền bối, xin dừng bước!
Nàng đột nhiên lên tiếng, khiến lão giả áo đen bên cạnh giật mình:
- Điện... điện hạ!
Bản năng mách bảo ông rằng, nam tử áo đen này là một nhân vật tuyệt đối không thể trêu vào.
Ngay cả thiếu chủ Minh Bằng tộc hắn còn tiện tay giết chết, huống chi là người khác!
Thế nhưng, Vân Triệt không hề phản ứng lại tiếng gọi của nàng, bóng lưng ngày càng xa dần.
Tiếng gọi của thiếu nữ áo tím lớn hơn vài phần:
- Tiền bối! Vãn bối là thập cửu công chúa Đông Phương Hàn Vi của Đông Phương quốc, tạ đại ân cứu mạng của tiền bối.
Nàng cúi người, rồi đột nhiên quỳ rạp xuống đất, tiếng gọi mang theo nỗi bi thương và cầu khẩn sâu sắc:
- Mẫu quốc của vãn bối đang gặp đại nạn, vương thành sắp bị công phá, phụ vương và mẫu hậu vẫn còn ở trong thành... Vãn bối đã cùng đường, mặt dày cầu xin tiền bối ra tay. Nếu tiền bối có thể cứu phụ vương và mẫu hậu của vãn bối, vãn bối nguyện dốc hết tất cả để báo đáp!
- Điện hạ, không... không được!
Lão giả áo đen giãy giụa muốn đứng dậy ngăn cản.
Đông Phương Hàn Vi làm vậy, ông không hề ngạc nhiên, bởi vì nàng thật sự đã cùng đường, và với tính cách của nàng, đây là chuyện rất có thể sẽ xảy ra.
Nàng không dám hy vọng đối phương sẽ giải vây cho vương thành, nhưng nếu có thể cứu được phụ mẫu nàng ra, đó đã là ân huệ trời ban.
Nàng và Vân Triệt vốn không quen biết, càng không biết gì về đối phương, thiện hay ác cũng không rõ. Nhưng, giống như người sắp chết đuối sẽ liều mạng vớ lấy bất cứ thứ gì có thể... nam tử áo đen lai lịch bí ẩn, khí tức quỷ dị, lại nghiền chết thiếu chủ Minh Bằng như một con kiến này, khiến nàng trong cơn tuyệt vọng dường như thấy được một cọng rơm cứu mạng, dù cho cọng rơm ấy tỏa ra ánh sáng hắc ám.
Vân Triệt không hề phản ứng.
- Tiền bối... tiền bối!
Sự thờ ơ của Vân Triệt không khiến nàng thất vọng lùi bước, nàng thúc giục huyền lực còn sót lại lao về phía trước, quỳ sụp ngay sau lưng Vân Triệt, cánh tay nhuốm máu túm chặt lấy vạt áo hắn, lời nói bi thương đã mang theo tiếng khóc:
- Vãn bối, van ngài ra tay cứu giúp, chỉ cần ngài nguyện ý, điều kiện gì...
Vân Triệt vung tay áo ra sau.
Rầm!!
Một tiếng động trầm đục, Đông Phương Hàn Vi như cánh bướm tím bị cuốn vào cuồng phong, bị hất văng ra xa, thân hình nhỏ bé yếu ớt đập mạnh xuống bên cạnh lão giả áo đen, khóe môi rỉ ra một vệt máu.
Lão giả áo đen liều mạng lắc đầu:
- Điện hạ... điện hạ! Đừng cưỡng cầu nữa, bảo vệ tốt bản thân mới là sự an ủi lớn nhất đối với quốc chủ và vương hậu.
Vân Triệt vẫn còn ở gần đó, ông tất nhiên không dám nói thẳng ra rằng Vân Triệt là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm.
Đông Phương Hàn Vi cúi đầu, từng giọt máu từ khóe môi rơi xuống đất, tia hy vọng mong manh kia... hay nói đúng hơn là ảo tưởng, cũng theo đó mà tan biến.
Đúng lúc này, nàng đột nhiên cảm thấy tầm mắt tối sầm... Nàng theo bản năng ngẩng đầu, liền thấy nam tử áo đen kia đã như quỷ mị xuất hiện trước mặt, đôi mắt lạnh lùng đến tà dị đang hờ hững nhìn nàng.
“...” Nàng ngây ra đó, ngơ ngác nhìn hắn không nói nên lời.
- Điều kiện gì cũng có thể đáp ứng, phải không?
Vân Triệt lên tiếng, giống như một ác ma đang ký kết khế ước với một phàm nhân tuyệt vọng.
Sắc mặt lão giả áo đen đột biến, ông định ngăn cản... nhưng không thể thốt ra lời, bàn tay giơ lên cũng khựng lại giữa không trung.
Một nhân vật đáng sợ có thể tiện tay tiêu diệt bốn cường giả Thần Linh Cảnh và thiếu chủ Minh Bằng, sao có thể đắc tội được!
Mà trong mắt Đông Phương Hàn Vi lại lóe lên tia hy vọng thê lương, nàng nhìn Vân Triệt, chậm rãi mà kiên quyết gật đầu:
- Chỉ cần tiền bối có thể cứu phụ vương và mẫu hậu của vãn bối... Điều kiện gì, vãn bối cũng sẽ tuân theo. Bằng không, tiền bối cứ việc lấy mạng vãn bối.
Đôi mắt Vân Triệt khép hờ, đối diện với công chúa Hàn Vi có dung nhan tuyệt thế, xinh đẹp động lòng người, khiến thiếu chủ Minh Bằng phải say mê tham lam, ánh mắt hắn lại lạnh lùng như đang nhìn một người chết:
- Được. Dẫn đường đi.
-... Tạ đại ân của tiền bối.
Đông Phương Hàn Vi cúi đầu thật sâu, trong khoảnh khắc, đôi mắt đẹp đã ngập tràn hơi nước. Không biết là nước mắt vui mừng vì nắm được cọng rơm cứu mạng, hay là bi thương cho vận mệnh của chính mình.
Lão giả áo đen bất lực buông tay xuống, kể từ lúc Vân Triệt đồng ý, tất cả đã không thể cứu vãn. Ông chỉ có thể nói:
- Tôn giả, nhận được đại ân này... điện hạ liền giao phó cho ngài. Cầu ngài nể tình điện hạ hết mực chân thành, xin hãy đối xử tốt với điện hạ... lão hủ kiếp sau nhất định kết cỏ ngậm vành báo đáp.
- Hừ.
Vân Triệt khẽ liếc mắt, ngón tay điểm ra, từng luồng thiên địa linh khí lập tức rót vào cơ thể lão giả.
Trong nháy mắt, sắc mặt lão giả áo đen thay đổi, ông cảm nhận được cơ thể vốn đã khô kiệt của mình như được vô số dòng suối nguồn tưới mát, nguyên khí hồi phục với tốc độ nhanh đến khó tin, ý thức nhanh chóng trở nên tỉnh táo, cảm giác đau đớn từ những vết thương vốn đã tê dại cũng dần trở nên rõ ràng.
Huyền mạch khô cạn cũng nhanh chóng dâng lên từng luồng huyền khí nhè nhẹ.
Thử cử động tay chân, lão giả áo đen không hề tốn sức đứng dậy. Ông nhìn Vân Triệt, đôi mắt chấn động, như đang nhìn một vị thần giáng thế, rồi toàn thân đột nhiên run lên, vội vàng cúi người, cúi đầu thật sâu:
- Lão hủ Tần Giam, bái kiến tôn giả, đại ân hôm nay của tôn giả, lão hủ suốt đời khó quên.
- Dẫn đường!
Giọng điệu của Vân Triệt trở nên cứng rắn hơn vài phần, hiển nhiên rất không kiên nhẫn với những lời vô nghĩa của họ.