Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1540: CHƯƠNG 1539: U KHƯ NĂM GIỚI

Lập tức, lão giả áo đen Tần Giam cùng công chúa Hàn Vi mang theo Vân Triệt bay về phía vương thành mà họ vừa chật vật thoát ra.

Tần Giam không khuyên can, bởi Đông Phương Hàn Vi lúc này như vớ được cọng rơm cứu mạng, với tính cách của nàng, tuyệt đối sẽ không nghe lời ông... Hơn nữa, chính ông cũng hy vọng người có thân phận không rõ ràng, toàn thân toát ra khí tức nguy hiểm khó lường này thật sự có thể cứu được vợ chồng Quốc chủ đang gặp nguy nan.

Trước kia, Vân Triệt sẽ không bao giờ dựa vào thực lực để khi dễ hay coi rẻ người khác. Người khác khách khí với hắn, hắn cũng sẽ không thất lễ. Đặc biệt là do khắc sâu lời dạy của Vân Cốc và Tiêu Liệt, hắn luôn vô cùng tôn kính các trưởng bối xa lạ. Nhưng lúc này... Đông Phương Hàn Vi và Tần Giam ở bên cạnh hắn lại luôn cảm nhận được một luồng áp lực nặng nề, đến thở mạnh cũng không dám.

Suốt cả quá trình, bất kể là trưởng bối hay công chúa, hắn đều không thèm liếc mắt lấy một lần.

Về phần vì sao hắn lại thay đổi chủ ý, quyết định ra tay tương trợ...

Cuối cùng, công chúa Hàn Vi cũng lấy hết can đảm, dè dặt cẩn trọng mở miệng:

- Tiền bối... không biết... nên xưng hô với tiền bối như thế nào?

- Vân Triệt.

Thấy hắn không nhìn mình mà trả lời thẳng, sự căng thẳng trong lòng công chúa Hàn Vi cũng vơi đi phần nào. Tần Giam nhíu mày, cũng thử thăm dò:

- Với thực lực của tôn giả, nhất định là một đại nhân vật danh chấn một phương, nhưng lão hủ lại chưa từng nghe qua... Hay là tôn giả đến từ tinh vực khác?

Vân Triệt vẫn nhìn về phía trước, lạnh lùng nói:

- Tinh giới này tên là gì?

Tần Giam sửng sốt, rồi nói:

- Thì ra là thế, tôn giả quả nhiên... À, thưa tôn giả, giới này tên là Đông Khư giới, là một trong U Khư năm giới. Không biết tôn giả đã từng nghe qua cái tên U Khư năm giới chưa?

- Chưa từng.

Hai chữ lạnh như băng và thiếu kiên nhẫn này khiến tim Tần Giam chợt nảy lên một cái... Ngay cả U Khư năm giới cũng không biết, với thực lực đáng sợ của người này, đương nhiên không thể nào là kẻ nông cạn không biết gì. Như vậy, người này rất có khả năng xuất thân từ một vị diện rất cao... chính là một thượng vị tinh giới! Do đó không hiểu rõ về trung vị tinh giới, cũng có thể nói là khinh thường tìm hiểu.

Nhất thời, thái độ và giọng nói của ông càng thêm cung kính, vội vàng giải thích cặn kẽ:

- U Khư năm giới là năm tinh giới chủ chốt của mảnh tinh vực này, lần lượt là Đông Khư giới nơi chúng ta đang ở, Tây Khư giới ở phía tây, Nam Khư giới ở phía nam, Bắc Khư giới ở phía bắc và Trung Khư giới ở trung tâm.

- Đông Khư giới có tổng cộng ba vực, vị trí của chúng ta chính là Đông Vực của Đông Khư giới. Đông Vực có tổng cộng ba mươi sáu nước, và Đông Hàn quốc của lão hủ và điện hạ là một trong số đó. Nhưng thế lực mạnh nhất ở đây vẫn là “Chín Đại Tông”.

Tần Giam lặng lẽ liếc nhìn sắc mặt Vân Triệt, cuối cùng vẫn nói:

- Người mà tôn giả vừa giết chết đến từ Minh Bằng Sơn, một trong Chín Đại Tông này.

- Nói như vậy, kẻ đẩy Đông Hàn quốc các ngươi vào tuyệt cảnh chính là cái gọi là Minh Bằng tộc này? – Vân Triệt nói, mặt không biểu cảm, không ai có thể biết được trong đầu hắn đang nghĩ gì.

Công chúa Hàn Vi lắc đầu, thấp giọng nói:

- Không, là Thiên Vũ quốc. Thiên Vũ quốc và Đông Hàn quốc ta giáp ranh, từ nhiều năm trước đã bộc lộ dã tâm muốn thôn tính Đông Hàn quốc, thường xuyên xảy ra giao chiến. Còn lần này, không biết bọn họ dùng thủ đoạn gì mà lại nhận được sự tương trợ của “Thái Động Huyền Phủ”, một trong Chín Đại Tông. Thậm chí có tin đồn rằng “Thái Động Huyền Phủ” đã trở thành tông môn hộ quốc của Thiên Vũ quốc.

Giọng công chúa Hàn Vi run lên:

- Lần này bọn họ có Thần Vương của Thái Động Huyền Phủ trợ trận, chúng ta vốn không cách nào ngăn cản. Vãn bối vốn định tồn vong cùng vương thành, nhưng phụ vương lại ra lệnh cho Tần gia đưa ta trốn khỏi vương thành... Còn Minh Dương, hắn vốn chỉ là kẻ thừa nước đục thả câu, định nhân cơ hội này bắt vãn bối đi. Chúng ta vừa rời khỏi vương thành đã gặp phải hắn, Tần gia liều mạng mới cắt đuôi được bọn chúng, không ngờ lại...

Vân Triệt cuối cùng cũng có biểu cảm, trên mặt hiện lên một nét trào phúng nhàn nhạt:

- Dẫu sao cũng là một hoàng thất của trung vị tinh giới, vậy mà ngay cả một Thần Vương cũng không có, khó trách bị diệt quốc.

Đối với lời châm chọc của hắn, công chúa Hàn Vi và Tần Giam đều không dám tức giận, Tần Giam khẽ than một tiếng:

- Không giấu gì tôn giả, Đông Hàn quốc ta thực ra vẫn luôn có một vị Thần Vương hộ quốc tên là Phương Trú. Quốc chủ luôn đối đãi với ông ta vô cùng kính trọng, tôn làm quốc sư hộ quốc của Đông Hàn, hàng năm cung phụng đều là một khoản khổng lồ.

Lời nói thoáng dừng lại, dường như có chút do dự, nhưng ông vẫn nói tiếp:

- Tuy tính tình của ông ta cực kỳ ngạo mạn, nhưng thực lực cao tuyệt, nếu có ông ta ở đó, tuyệt đối không đến nông nỗi này. Nhưng mà, lần này Thiên Vũ giới đột nhiên xâm chiếm quy mô lớn, lại có Thái Động Huyền Phủ tương trợ, Phương Trú lại vừa khéo có việc rời đi mấy ngày trước, không biết đi đâu... Haiz.

“...” Ánh mắt Vân Triệt khẽ nheo lại.

Tần Giam nói:

- Thực lực của tôn giả sâu không lường được, lần này có thể được tôn giả ra tay tương trợ, chính là trời cao che chở cho Đông Hàn quốc ta. Nếu như... nếu như tiền bối không muốn ra tay quá nhiều, chỉ cần cứu được Quốc chủ ra đã là ơn lớn. Lão hủ nhỏ bé, chỉ mong dùng quãng đời còn lại để báo đáp.

Muốn một cao nhân không quen không biết ra tay, không thể nào không trả một cái giá thật lớn. Ông hy vọng cái giá này là bản thân mình chứ không phải công chúa Hàn Vi.

Lúc này, trên người Tần Giam đột nhiên truyền đến một dao động huyền khí rất nhỏ. Thân thể Tần Giam thoáng khựng lại, nhanh chóng lấy ra một khối truyền âm ngọc đang lóe lên u quang màu đen.

Nghe xong truyền âm, sắc mặt Tần Giam liên tục thay đổi, cuối cùng lộ ra vẻ mừng rỡ như điên. Ông chợt ngẩng đầu, kích động nói với công chúa Hàn Vi:

- Điện hạ! Quốc chủ truyền âm... Nguy cơ ở vương thành đã tạm thời được giải trừ, nguy cơ ở vương thành đã được giải trừ rồi!

Công chúa Hàn Vi quay đầu lại, trong mắt rung động, nhất thời không thể tin vào tai mình:

- A!? Thật... thật sao? Làm sao có thể...

Tần Giam không nén được kích động, nói:

- Là quốc sư! Quốc sư đã kịp thời trở về! Thiên Vũ quốc sợ giao tranh giữa các Thần Vương sẽ gây ra thương vong to lớn, cho nên đành phải tạm thời lui quân... Tốt quá rồi! May nhờ quốc sư trở về, Quốc chủ cũng bình an vô sự.

Ngay vừa rồi, khi Tần Giam nhắc đến Phương Trú, trong lời nói rõ ràng có sự bất mãn, thậm chí mơ hồ có ý chán ghét, còn gọi thẳng tên húy. Mà giờ khắc này, ông không những tôn kính gọi là “Quốc sư”, mà còn tràn đầy lòng cảm kích và may mắn.

- Tốt quá... tốt quá rồi.

Sự u ám và sợ hãi vẫn luôn đè nặng trong lòng công chúa Hàn Vi nhất thời tan biến, trong mắt ngấn lệ, nhưng lần này là nước mắt của niềm vui.

Hộ quốc Thần Vương Phương Trú trở về không chỉ giải quyết được mối nguy vương thành bị chiếm đóng, mà còn mang lại cảm giác an toàn cho tương lai.

Nàng vui mừng một hồi, cũng không quên chuyện của Vân Triệt. Nàng vội vàng lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, nhẹ nhàng thi lễ với hắn:

- Vân tiền bối, nguy cơ của vương thành đã được giải quyết, không cần làm phiền tiền bối ra tay nữa. Nhưng đại ân cứu mạng của tiền bối, vãn bối không thể không báo đáp. Kính xin tiền bối vào vương thành Đông Hàn ta làm khách, cho vãn bối một cơ hội báo đáp.

Báo đáp ơn cứu mạng là một chuyện, nhưng nếu có thể tìm cách giữ chân hắn ở lại Đông Hàn quốc thì không còn gì tốt hơn... Tần Giam đã chính miệng nói, hắn chính là một Thần Vương!

Ngoài quốc sư hộ quốc Phương Trú ra, nếu Đông Hàn quốc có thể có thêm một Thần Vương nữa, vậy thì cho dù Thiên Vũ quốc có được Thái Động Huyền Phủ tương trợ, cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng.

Nói xong, nàng lại vội vàng bổ sung:

- Chuyện của thiếu chủ Minh Bằng, cũng không có người ngoài nào ở đây, chúng ta nhất định sẽ không tiết lộ nửa lời, xin tiền bối cứ việc yên tâm.

Đối với biến cố đột ngột này, dường như Vân Triệt cũng không hề phật lòng. Nghe xong lời của công chúa Hàn Vi, phản ứng của hắn vẫn bình thản như nước:

- Ta đây cũng muốn xem, ngươi sẽ báo đáp như thế nào... Đi!

Đông Hàn vương thành vẫn còn bao phủ trong khói lửa sau trận chiến, nhưng vẫn rất có khí thế.

Nguy cơ xác thực đã được giải quyết, không còn thấy bóng dáng binh lính và huyền giả của Thiên Vũ quốc.

Đây là lần đầu tiên Vân Triệt thật sự bước vào một tòa thành của nhân loại ở Bắc Thần Vực... hay nói đúng hơn, là một tòa thành của ma nhân.

Chỉ là nếu bỏ qua chuyện bọn họ đều tu luyện hắc ám huyền lực, thì người và thành trước mắt rốt cuộc có gì khác biệt?

Ba người vừa vào thành, mấy huyền giả thủ thành mặc giáp nặng đã từ xa nghênh đón, khom người nói:

- Thập cửu công chúa, Tần gia, Quốc chủ lệnh cho thuộc hạ chờ ở đây đã lâu.

- Phụ vương ta đâu? – Đông Phương Hàn Vi vội hỏi.

- Thưa Thập cửu công chúa, Quốc chủ đang mở đại yến mừng công cho quốc sư hộ quốc. Quốc chủ có dặn, sau khi Thập cửu công chúa và Tần gia bình an trở về, cứ đi thẳng vào điện là được.

- Được!

Đông Phương Hàn Vi xoay người, nói với Vân Triệt:

- Tiền bối, xin mời đi theo vãn bối. Phụ vương luôn luôn kính trọng cường giả, sau khi gặp tiền bối, nhất định sẽ vô cùng vui mừng.

Nàng vốn nghĩ với tính khí âm trầm cao ngạo của Vân Triệt, rất có khả năng hắn sẽ từ chối, nhưng không ngờ hắn chỉ lạnh nhạt “Ừm” một tiếng.

Đông Phương Hàn Vi đi trước, vội vã tiến vào chủ điện vương thành. Lúc này trong điện đang bày đại yến, người dự tiệc hoặc là hoàng thất quyền quý, hoặc là nhân vật quan trọng của các lĩnh vực, tông môn lớn nhỏ trong Đông Hàn quốc, khí chất và huyền khí ai nấy đều bất phàm.

- Hàn Vi!

Đông Phương Hàn Vi vừa bước vào điện, Quốc chủ Đông Hàn đã kích động đứng dậy, sau đó tự mình bước nhanh tới đón. Nhìn nữ nhi mình thương yêu nhất, trong ánh mắt ông tràn đầy sự quan tâm khó có thể che giấu:

- Con không sao chứ? Có bị thương không?

Đông Phương Hàn Vi lắc đầu, nén nước mắt nói:

- Có Tần gia liều chết bảo vệ, nhi thần không sao... Thấy phụ hoàng bình an, nhi thần cuối cùng cũng có thể yên tâm.

Vội vàng lau nước mắt, nàng nghiêng người sang một bên:

- Phụ hoàng, vị tiền bối này là người mà nhi thần tình cờ gặp được ở bên ngoài, là một vị tôn giả Thần Vương.

Hai chữ “Thần Vương” vừa thốt ra, vô số ánh mắt trong điện lập tức đổ dồn tới. Quốc chủ Đông Hàn càng đột nhiên thay đổi ánh mắt, ông nhìn về phía Tần Giam, thấy đối phương khẽ gật đầu, lập tức không còn chút nghi ngờ nào nữa. Ông bước nhanh về phía trước, thân là quốc chủ một nước mà lại khẽ thi lễ:

- Tôn giả giá lâm, tiểu vương không thể nghênh đón từ xa, thật thất lễ. Lần này trong điện đang tổ chức đại yến mừng công, nếu tôn giả không chê đơn sơ, xin mời cùng vào dự tiệc được không?

Vân Triệt “Ừm” một tiếng, đi thẳng vào trong.

Do Quốc chủ Đông Hàn tự mình sắp xếp, Vân Triệt được ngồi ở một vị trí trang trọng. Sự xuất hiện của hắn khiến đại điện nhất thời yên tĩnh đi không ít, mọi ánh mắt đều tập trung vào người hắn... Thần Vương, hai chữ này có sức uy hiếp quá lớn. Chỉ là gương mặt này còn quá trẻ và xa lạ.

Trên ghế chủ tọa, lúc này truyền đến một giọng nói bình thản mang theo uy áp như có như không:

- Vị đạo hữu này, không biết xưng hô thế nào, đến từ tông môn nào?

Người nói chuyện là một người đàn ông trung niên mặc áo vàng, sắc mặt trắng nõn. Hắn lắc lư ly rượu trong tay, liếc mắt nhìn Vân Triệt... Vân Triệt đúng là Thần Vương, khí tức Thần Vương cảnh cấp một của hắn, người này cảm nhận được rất rõ ràng.

Nhưng so với hắn là Thần Vương cảnh cấp ba thì còn kém xa, bất kể là về cấp bậc hay mức độ hùng hậu của khí tức.

Trong buổi đại yến này, chỗ ngồi của hắn không phải là ghế dự tiệc bình thường, mà là ngay bên cạnh chủ tọa... rõ ràng là cùng ngồi ở vị trí chủ tiệc với Quốc chủ Đông Hàn!

Bởi vì hắn là Phương Trú, quốc sư của Đông Hàn, Thần Vương hộ quốc vừa lập đại công cứu thành!

Vân Triệt đưa tay cầm lấy đôi đũa, không thèm liếc nhìn Phương Trú lấy một lần, dường như từ đầu đến cuối đều không nghe thấy câu hỏi của kẻ này.

Chân mày Phương Trú hơi nhíu lại, Đông Phương Hàn Vi vội vàng nói:

- Vị tiền bối này tôn danh Vân Triệt, không phải là người của Đông Khư giới.

Phương Trú cười cười, thản nhiên nói:

- Vân Triệt? Ha ha... vị đạo hữu họ Vân này, không biết tông môn ở đâu... lần này tiếp cận Thập cửu công chúa, vào hoàng thất Đông Hàn ta, rốt cuộc có ý đồ gì!?

Giọng nói của hắn đột nhiên trở nên nghiêm nghị, khiến mọi người kinh hãi. Quốc chủ Đông Hàn vội vàng đứng dậy nói:

- Quốc sư, vị tôn giả này là khách quý do Hàn Vi tự mình mang về, nhất định không có ác ý... Vân tôn giả, quốc sư trời sinh tính tình thận trọng, tuyệt đối không có ý gì khác, kính xin đừng trách.

Phương Trú lạnh lùng nói:

- Hừ! Phương mỗ sống trên đời mấy ngàn năm, đừng nói Đông Khư giới, toàn bộ U Khư tinh vực này, còn không có Thần Vương nào mà ta không gọi được tên. Nhưng cái tên Vân Triệt này lại là lần đầu tiên nghe thấy.

- Tuy rằng ngươi chỉ là Thần Vương cấp một mới bước vào Vương cảnh, nhưng cũng nên có sự kiêu ngạo của một Thần Vương, sao lại dễ dàng được mời đến như vậy... thật sự không có ý đồ khó lường sao!?

“...” Vân Triệt vẫn không hề đáp lại, ngón tay chậm rãi nghịch đôi đũa trong tay.

Đông Phương Hàn Vi đứng dậy, trịnh trọng hành lễ nói:

- Quốc sư, Vân tiền bối là do Hàn Vi tình cờ gặp được, ngài ấy đến vương thành cũng là do Hàn Vi chủ động mời. Hơn nữa, Vân tiền bối có đại ân cứu mạng đối với Hàn Vi và Tần gia, cho nên Hàn Vi xin cam đoan với quốc sư, Vân tiền bối không phải là hạng người như quốc sư lo lắng.

Quốc chủ Đông Hàn nghe vậy cả kinh, vội vàng thi lễ với Vân Triệt:

- Lại có chuyện này sao? Hóa ra tôn giả đã cứu mạng tiểu nữ, trọng ân như vậy... xin nhận của tiểu vương một lạy.

Phương Trú thay đổi tư thế, ánh mắt nhìn về phía Vân Triệt cuối cùng không còn là liếc xéo nữa, hắn cười như không cười nói:

- Hả? Thì ra là thế, xem ra là ta đã đa nghi rồi. Đông Hàn quốc ta đang trong thời buổi rối loạn, cho nên Phương mỗ không thể không đề phòng nhiều hơn, mong đạo hữu chớ trách.

- Để tạ lỗi, nếu có rảnh rỗi, Phương mỗ có thể chỉ điểm cho ngươi một hai, ngươi thấy thế nào?

Lời này vừa thể hiện bản thân lo nghĩ cho hoàng thất, vừa cho thấy lòng dạ rộng lượng, hai chữ “chỉ điểm” lại càng ngầm nói cho mọi người biết vị Thần Vương vừa tới vương thành này còn kém xa hắn.

Đông Hàn vương thành vẫn lấy hắn làm trời.

Vân Triệt vẫn đang nghịch đôi đũa trúc, cuối cùng hắn cũng mở miệng, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo mang theo từng trận hàn ý truyền vào tai mỗi người:

- Ngươi là cái thá gì mà cũng xứng chỉ điểm ta?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!