Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1541: CHƯƠNG 1540: ĐÔNG HÀN SỞ CA

Giọng điệu của Vân Triệt khiến cả đại điện lập tức chìm trong tĩnh lặng, sắc mặt mọi người đột biến, kẻ kinh hãi, người sợ sệt.

Phương Trú trở thành Thần Vương hộ quốc của Đông Hàn quốc đã gần một ngàn năm, uy danh ở đây cực kỳ cao, uy thế ngang ngửa với Đông Hàn quốc chủ. Đồng thời, tính tình của hắn cũng vô cùng ngạo mạn, tông môn lớn nhỏ hay quý tộc của Đông Hàn quốc, hiếm có ai chưa từng bị hắn ra oai.

Thế nhưng, với tư cách là Thần Vương hộ quốc duy nhất, hắn thực sự có đủ tư cách để ngạo mạn, không ai dám đắc tội, kể cả Đông Hàn quốc chủ cũng phải tỏ ra kính trọng, thậm chí lấy lòng ở nơi công cộng, huống chi là hoàng tử công chúa.

Lần này, khi Đông Hàn vương thành gặp phải đại nạn, Phương Trú đã trở về vào thời khắc cuối cùng, cứu vớt vương thành khỏi tuyệt cảnh. Công lao “cứu quốc” này lớn đến mức không gì sánh nổi, sau khi Thiên Vũ quốc lui binh, Đông Hàn quốc chủ đã cúi rạp người trước Phương Trú.

Có thể tưởng tượng, sau ngày hôm nay, uy danh của hắn ở Đông Hàn quốc sẽ càng như mặt trời ban trưa.

Mà lúc này, Thập Cửu công chúa lại mang về một Thần Vương! Vị Thần Vương này không những nhận lời mời của công chúa mà còn không từ chối tham gia yến tiệc của quốc chủ, mơ hồ có ý định gia nhập Đông Hàn quốc.

Đây không nghi ngờ gì là một tin vui cực lớn đối với Đông Hàn quốc. Mà Phương Trú, với tư cách là quốc sư hộ quốc, lại vừa lập công lớn ngất trời... lấy tính tình và tác phong của hắn, việc cho vị Thần Vương mới đến, lại rõ ràng yếu hơn mình một cái “hạ mã uy” là điều mà tất cả mọi người có mặt đều không hề cảm thấy bất ngờ.

Nhưng điều khiến bọn họ tuyệt đối không ngờ tới là, “Thần Vương cấp một” trong miệng Phương Trú lại đáp trả bằng một câu kinh thiên động địa như vậy.

Thân là Thần Vương cường đại, vốn nên có sự kiêu ngạo thuộc về Thần Vương... hay nói đúng hơn là ngạo mạn. Không ai châm chọc sự ngạo mạn của Thần Vương, bởi vì họ có tư cách đó. Nhưng đó là đối với kẻ yếu hơn. Còn khi một cường giả đối mặt với người mạnh hơn mình, ngạo mạn chính là ngu xuẩn.

Vân Triệt lai lịch thần bí, khí tức toát ra một luồng âm lãnh khiến người ta khó chịu, lại còn im lặng suốt cả quá trình, không ai dám xen vào. Nhưng khi đối mặt với sự thị uy của Phương Trú, hắn không đáp lời... dù chỉ giữ im lặng cũng đã đành, đằng này lại còn dám lên tiếng sỉ nhục ngược lại!?

Sắc mặt của Phương Trú không thay đổi nhiều, chỉ có đôi mắt hơi híp lại, khóe mắt bắn ra tia sáng lạnh lẽo, nhất thời khiến mọi người cảm thấy như có một lưỡi dao băng giá lướt qua yết hầu.

Hàn Vi công chúa ở bên cạnh Vân Triệt sắc mặt biến đổi, vội đứng dậy, gấp gáp nói:

- Vân tiền bối tính tình vốn đạm bạc, không thích giao du với người khác, vừa rồi chỉ là lời từ chối quốc sư, tuyệt đối không có ý gì khác, xin quốc sư đừng trách tội.

Đông Hàn thái tử trên bàn tiệc chính đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn về phía Vân Triệt. Phương Trú là hộ quốc Thần Vương của Đông Hàn quốc, hắn muốn giữ vững ngôi vị thái tử thì cần sự ủng hộ của Phương Trú, tương lai kế vị cũng phải dựa vào Phương Trú. Bây giờ có kẻ dám sỉ nhục ông ta, sao hắn có thể ngồi yên... Đây cũng là cơ hội tuyệt vời để lôi kéo, hay nói đúng hơn là nịnh bợ Phương Trú.

- Khốn nạn...

Hắn vừa thốt ra hai chữ, một tiếng quát lớn hơn gấp bội đã vang lên:

- Khốn nạn! Nơi này đến lượt ngươi nói chuyện sao, cút xuống cho ta!

Người quát lớn chính là Đông Hàn quốc chủ. Đông Hàn thái tử nghẹn lời, hắn nhìn ánh mắt lạnh như băng của phụ hoàng, đột nhiên bừng tỉnh, nhất thời toát mồ hôi lạnh.

Hắn chỉ nghĩ đến việc lôi kéo Phương Trú mà suýt quên mất, Vân Triệt cũng là một Thần Vương!

Một Thần Vương, cho dù không bằng Phương Trú, cũng đâu phải là kẻ mà hắn có thể đắc tội!?

Hắn vội vàng cúi đầu, giọng nói yếu đi bảy phần:

- Thập... Thập Cửu muội vừa rồi nói lời có phần thất lễ, nhi thần nghĩ... phụ... phụ hoàng dạy phải.

Nói năng lộn xộn xong, Đông Hàn thái tử ngồi xuống, không dám nhiều lời nữa.

Đông Hàn quốc chủ chuyển mắt, gương mặt vốn nghiêm nghị nhất thời đã trở nên hòa nhã, hắn cười lớn nói:

- Cảnh giới Thần Vương, cả đời chúng ta cũng không dám mơ tới, chỉ có thể ngưỡng vọng kính trọng. Nhưng cũng biết rằng bậc Thần Vương đều có ngạo khí ngút trời. Hôm nay tuy hai vị tôn giả Thần Vương chỉ nói vài lời, cũng đã khiến chúng ta được lĩnh giáo uy thế và sự kiêu ngạo của Thần Vương, có thể nói là mở mang tầm mắt, kinh thán không thôi.

Đông Hàn quốc chủ xoay người, nâng chén vàng lên:

- Chúng ta vô cùng may mắn khi được cùng ngồi chung bàn với hai vị Thần Vương tôn giả. Chúng ta xin mượn chén rượu này, kính hai vị Thần Vương tôn giả!

Lời của Đông Hàn quốc chủ khiến không khí nhất thời dịu đi, tất cả mọi người đều nâng chén, đứng dậy kính mời.

Vẻ âm u trên mặt Phương Trú tan đi, hắn bưng ly rượu, đối mặt với mọi người... Kể cả Đông Hàn quốc chủ đều đứng lên mời, nhưng hắn lại không hề đứng dậy, vẫn giữ tư thế ngồi tùy tiện đó:

- Ha ha, cũng phải, kẻ cuồng vọng vô lễ, cả đời Phương mỗ đã gặp vô số, cần gì phải so đo với kẻ vô tri này.

Ánh mắt hắn liếc tới, lắc lắc ly rượu với Vân Triệt:

- Mời.

Lần này, Vân Triệt không tiếp tục im lặng nữa, khóe môi hắn hơi động... dường như thoáng nở một nụ cười nhạt, nhưng lại không hề thấy ý cười, hắn cầm lấy ly rượu, uống một hơi cạn sạch.

Phương Trú và Vân Triệt đều rất nể mặt quốc chủ, tiếng cười to của Đông Hàn quốc chủ cũng đã thoải mái hơn rất nhiều:

- Ha ha ha ha! Hôm nay quốc sư đại triển thần uy, bức lui Thiên Vũ, lại có Vân tôn giả là khách quý, có thể nói là song hỷ lâm môn.

- Cái gọi là đại nạn không chết ắt có phúc về sau, kiếp nạn hôm nay tuy có tổn hại đến căn cơ, nhưng lại thức tỉnh lòng người. Có quốc sư tọa trấn, Đông Hàn ta vững như bàn thạch. Sau ngày hôm nay, bổn vương sẽ chăm lo việc nước, có quốc sư phụ tá, tái hiện thịnh thế năm xưa của Đông Hàn cũng không phải là không thể!

Sau trận chiến với Thiên Vũ quốc lần này, Đông Hàn quốc chủ đã ý thức rõ ràng sự chênh lệch về đẳng cấp đáng sợ đến mức nào. Trước kia hai nước từng giao chiến nhiều lần, có thắng có bại. Nhưng lần này, Phương Trú không có ở vương thành, Thiên Vũ lại có Thần Vương của Thái Âm thần phủ trợ trận, Đông Hàn bọn họ liền binh bại như núi đổ trong nháy mắt.

Không sai, mạnh như Thần Vương, dù chỉ một hai người, cũng có thể dễ dàng thao túng cả một chiến trường rộng lớn.

Sự chênh lệch về cấp bậc này, không phải số lượng có thể dễ dàng bù đắp.

Bữa tiệc mừng công này lấy Phương Trú làm trung tâm, ánh mắt của Đông Hàn quốc chủ không ngừng âm thầm liếc về phía Vân Triệt, suy tính xem nên giữ hắn lại như thế nào.

Mặt khác, hắn cũng nghĩ tới Minh Bằng sơn.

Minh Bằng thiếu chủ luôn thèm muốn Thập Cửu công chúa Đông Phương Hàn Vi, đây là chuyện ai cũng biết.

Đông Phương Hàn Vi là nữ nhi hắn yêu thương nhất, không chỉ dung nhan khuynh thế, được công nhận là mỹ nhân đệ nhất Đông Hàn quốc, mà thiên phú huyền đạo cũng thuộc hàng đầu trong số các nữ nhân. Vì vậy, nếu Đông Phương Hàn Vi không muốn, cho dù là Minh Bằng thiếu chủ, hắn cũng sẽ uyển chuyển từ chối.

Nhưng lần này, đối mặt với Thiên Vũ quốc được Thái Âm thần phủ chống lưng, tâm tư của hắn cũng không thể không thay đổi.

Vương thành còn vương khói thuốc súng, nhưng đại yến mừng công ở chủ điện lại càng thêm náo nhiệt. Các đại quý tộc, tông chủ đều tranh nhau tiến về phía Phương Trú, thái độ khiêm nhường nịnh nọt, chỉ hận không thể quỳ rạp xuống đất.

Mà vì cuộc “giao phong” lúc trước giữa Phương Trú và Vân Triệt, không ai dám lại gần Vân Triệt... nếu không, chẳng phải là đắc tội với Phương Trú sao?

Đều là Thần Vương, một người là hộ quốc quốc sư, một người lai lịch không rõ ràng, vả lại Phương Trú rõ ràng mạnh hơn Vân Triệt, nên lựa chọn thế nào, vừa nhìn đã hiểu.

Đông Phương Hàn Vi đến trước chỗ ngồi của Vân Triệt, khom người cung kính nói:

- Vân tiền bối, đại ân cứu mạng, không gì báo đáp. Kính xin tiền bối ở lại vương thành thêm một thời gian. Tuy rằng Đông Hàn không phải quốc gia giàu có nhưng nếu tiền bối có yêu cầu gì, vãn bối và phụ hoàng chắc chắn sẽ dốc hết toàn lực.

Vân Triệt hơi nhắm mắt, không bưng ly rượu lên, đột nhiên lạnh lùng nói:

- Chú ý lời nói của ngươi.

Đông Phương Hàn Vi cả kinh trong lòng, vội vàng run giọng nói:

- Vãn... vãn bối biết sai, xin tiền bối chỉ giáo.

- Tuổi ta chẳng hơn ngươi là bao.

Hai tay Vân Triệt khoanh trước ngực, không biết đang nghĩ gì.

“...” Cánh môi Đông Phương Hàn Vi hé mở... không lớn hơn nàng mấy tuổi, chẳng phải chỉ khoảng ba mươi tuổi?

Đừng nói ba mươi tuổi, Thần Vương sáu mươi tuổi cũng là điều chưa từng nghe thấy, kể cả ở cấp bậc như thượng vị tinh giới cũng tuyệt đối không thể tồn tại. Đông Phương Hàn Vi cho rằng hắn đang nói đùa, chỉ có thể phối hợp nở một nụ cười hơi cứng ngắc:

- Tiền bối... nói đùa rồi, Hàn Vi không dám thất lễ trước mặt tiền bối.

Vân Triệt không đáp lại, chỉ liếc mắt ra ngoài điện.

- Báo!!

Một tiếng gầm hốt hoảng từ ngoài điện xa xa truyền đến, sau đó một chiến binh mặc giáp nhẹ hấp tấp chạy vào, quỳ xuống trước điện.

Đông Hàn quốc chủ cau mày:

- Chuyện gì mà hoảng hốt như thế?

- Bẩm quốc chủ, Thiên Vũ... Thiên Vũ quốc đi mà quay lại, hiện đã áp sát trong vòng năm mươi dặm!

- Cái gì!

Tất cả mọi người trong đại điện kinh hãi đứng bật dậy.

Đông Hàn quốc chủ nhíu mày, trầm giọng hỏi:

- Bao nhiêu binh mã?

- Khoảng năm ngàn.

-... Năm ngàn?

Hai chữ này khiến Đông Hàn quốc chủ cùng tất cả mọi người lộ vẻ kinh ngạc.

Phương Trú đứng lên, hai tay chắp sau lưng, chậm rãi đi xuống:

- Ha ha, chỉ có năm ngàn binh, hiển nhiên không phải đến để chiến, mà là để hòa. Thành này có bổn quốc sư tọa trấn, cho hắn thêm hai lá gan cũng không dám tấn công lần nữa... Có phải do Thiên Vũ quốc chủ tự mình chỉ huy không?

- Vâng.

Trên mặt Phương Trú lộ ra nụ cười:

- Quả nhiên. Đi thôi, bổn quốc sư sẽ tự mình đi gặp bọn chúng.

Lời của Phương Trú cũng khiến lòng người đang căng thẳng bỗng chốc thả lỏng, trên mặt ào ào lộ ra ý cười, trong chốc lát, những lời nịnh nọt vang lên không dứt.

- Không sai! Vương thành có quốc sư tọa trấn, Thiên Vũ quốc sao có thể lay động.

- Cái gọi là Thái Âm thần phủ trở thành tông môn hộ quốc của Thiên Vũ, vốn chỉ là lời đồn nhảm.

- Quốc sư không chỉ là cột chống trời của Đông Hàn, công lao này sẽ vĩnh viễn được ghi vào sử sách của Đông Hàn...

Phương Trú đã sớm quen với những lời tán tụng này, hắn chắp hai tay sau lưng, mỉm cười đi ra đại điện. Không biết cố ý hay vô tình, lúc đi ra, hắn rõ ràng đi trước cả Đông Hàn quốc chủ, và cũng không thèm liếc nhìn Vân Triệt.

Đông Phương Hàn Vi nói với Vân Triệt:

- Tiền bối có cần nghỉ ngơi một chút không? Nếu không chê...

Vào lúc này, Vân Triệt lại đột nhiên đứng dậy, thản nhiên nói:

- Đi xem kịch vui thôi.

....

Ngoài Đông Hàn vương thành, binh mã của Thiên Vũ quốc đã đến.

Đúng là chỉ có năm ngàn binh, nhưng dẫn đầu binh trận lại là Thiên Vũ quốc chủ, bên cạnh hắn là hộ quốc Thần Vương của Thiên Vũ quốc, cũng có uy danh rất lớn – Bạch Bồng Chu!

Trước vương thành, binh trận của Đông Hàn quốc triển khai, dần dần, các bá chủ của Đông Hàn đều có mặt, về khí thế đã áp đảo Thiên Vũ quốc.

Bạch Bồng Chu là Thần Vương cấp hai, giống như Phương Trú. Nhưng khi hắn nhìn Phương Trú đi ra, khóe miệng lại lộ ra một nụ cười nhạt quỷ dị.

- Thiên Vũ quốc chủ, Bạch đạo hữu, vội vàng đi rồi lại quay lại, xem ra có chuyện muốn nói.

Phương Trú ngước mắt, ngang nhiên nói.

Đông Hàn quốc chủ ở bên cạnh, nhưng hắn lại là người mở miệng trước... Mặc dù Đông Hàn quốc chủ đã quen với sự ngạo mạn của Phương Trú, nhưng giờ phút này là hai quân đối đầu, sắc mặt hắn vẫn thoáng hiện vẻ khó coi, nhưng lập tức lại khôi phục như thường, tiến lên một bước nói:

- Thiên Vũ quốc chủ, muốn chiến, Đông Hàn ta phụng bồi đến cùng, muốn hòa, vậy phải xem thành ý của Thiên Vũ các ngươi.

Nghe xong lời của Đông Hàn quốc chủ, Thiên Vũ quốc chủ và Bạch Bồng Chu đồng thời bật cười, Thiên Vũ quốc chủ cười hề hề nói:

- Sở dĩ bổn vương đi mà quay lại, không phải vì chiến, cũng không phải vì hòa, mà là... ban cho Đông Hàn các ngươi một cơ hội, cũng là cơ hội cuối cùng.

- Có ý gì?

Sắc mặt Đông Hàn quốc chủ âm trầm, nhìn vẻ mặt của Thiên Vũ quốc chủ, sự chắc chắn lúc trước nhanh chóng chuyển thành bất an.

Thiên Vũ quốc chủ cười hề hề nói:

- Rất đơn giản, bắt đầu từ hôm nay, Đông Hàn quốc sẽ trở thành Đông Hàn quận của Thiên Vũ quốc ta. Như thế cũng miễn cho bổn vương đại khai sát giới, các ngươi cũng có thể giữ được tính mạng và người nhà, bổn vương còn có thể phong ngươi làm Đông Hàn quận vương... Đông Phương Trác, ngươi lựa chọn quỳ xuống tạ ơn hay vẫn ngu muội chống cự?

Đông Phương Trác chính là tên của Đông Hàn quốc chủ.

Giọng điệu của Thiên Vũ quốc chủ khiến sắc mặt mọi người âm trầm, Phương Trú cũng cười lớn, hắn chậm rãi bước lên trước, hai mắt mang theo uy áp Thần Vương nhìn thẳng vào Thiên Vũ quốc chủ:

- Thiên Vũ quốc chủ, Phương mỗ rất tò mò, là ai cho ngươi lá gan đó, dám phun ra lời nói cuồng vọng như thế.

Hắn xòe bàn tay, lòng bàn tay hướng về Thiên Vũ quốc chủ:

- Khoảng cách này, Phương mỗ muốn lấy mạng của ngươi, dễ như trở bàn tay, Bạch Bồng Chu cũng đừng hòng bảo vệ được ngươi... Đến lúc đó, ngươi đừng nói mộng đẹp, e rằng cả ác mộng cũng không thể làm được.

- Thật sao?

Trên mặt Thiên Vũ quốc chủ không hề có vẻ kiêng kỵ, càng không lùi về phía sau Bạch Bồng Chu, ngược lại còn lộ ra một nụ cười nhạt quỷ dị.

- Phương Trú, ngươi đúng là uy phong thật đấy.

Phía sau quân trận đột nhiên truyền đến một giọng nói trầm lạnh.

Đây là giọng của một nữ tử. Nghe thấy giọng nói này, sắc mặt của Phương Trú chợt cứng đờ, khi hắn nhìn thấy rõ bóng dáng đang chậm rãi bay tới, con ngươi hắn co rụt lại, thất thanh kinh hãi:

- Tử... Tử Huyền tiên tử

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!