Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1543: CHƯƠNG 1542: MỘT CHỈ NHIẾP THIÊN

Đông Phương Hàn Vi đứng bên cạnh Vân Triệt, gương mặt vốn đã không còn chút huyết sắc lại càng thêm trắng bệch.

- Cái này...

Đông Hàn quốc chủ nhìn về phía Vân Triệt, nhất thời không biết phải làm sao.

Ánh mắt mang theo uy áp âm u và lệ khí vô tận gắt gao đè nặng lên người Vân Triệt, thế nhưng, Minh Kiêu lại phát hiện thần sắc của đối phương lại lãnh đạm đến kinh người, không hề có lấy một tia gợn sóng. Điều này khiến hắn nảy sinh nghi ngờ, ánh mắt lại chuyển đi:

- Phương Trú, ngươi chắc chắn là hắn?

Sắc mặt Phương Trú thong dong nói:

- Đương nhiên, Phương mỗ không dám lừa gạt Minh tộc trưởng. Tuy rằng đây không phải do Phương mỗ tận mắt chứng kiến, nhưng mà...

Hắn nhìn Vân Triệt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt:

- Người này tên là Vân Triệt, tuy rằng có tu vi mới vào Thần Vương cảnh, nhưng lại là kẻ vô danh, lai lịch cực kỳ đáng ngờ. Hắn do Thập Cửu công chúa mang về vương thành, hơn nữa đã từng nói một câu... nàng nói người này là ân nhân cứu mạng của nàng. Lời này, rất nhiều người ở đây, kể cả quốc chủ đều có thể làm chứng.

- Lúc ác chiến trước đó, quốc chủ lo lắng cho an nguy của Thập Cửu công chúa, đã lệnh cho vệ thống lĩnh Đông Hàn là Tần Giam mang Thập Cửu công chúa trốn khỏi vương thành. Mà Minh Dương thiếu chủ vì Thập Cửu công chúa mà đến, thấy nàng rời đi, tự nhiên cũng sẽ đi theo.

- Những kẻ có thể làm cận vệ cho Minh Dương thiếu chủ, tu vi nhất định không tầm thường, không đến mức không đuổi kịp Tần Giam và Thập Cửu công chúa. Nói cách khác, Minh Dương thiếu chủ chắc chắn đã gặp được Thập Cửu công chúa. Nhưng Minh Dương thiếu chủ lại bị người ta hạ độc thủ trong khoảng thời gian đó, sau khi Thập Cửu công chúa trở về, không hề nhắc tới Minh Dương thiếu chủ một chữ, lại nói Vân Triệt này là ân nhân cứu mạng của nàng. Vậy thì, hắn đã cứu mạng Thập Cửu công chúa từ trong tay ai?

Ánh mắt của Minh Kiêu lại một lần nữa quay về phía Vân Triệt, cả thần sắc lẫn giọng nói đều trở nên âm u hơn mấy phần:

- Là ngươi... giết con ta!?

Bốn cận vệ của Minh Dương đều là Thần Linh cảnh, nhưng khí tức của Vân Triệt lại là Thần Vương cảnh cấp một! Hắn thật sự có năng lực giết chết Minh Dương.

Vân Triệt còn chưa đáp lời, Phương Trú đã mở miệng lần nữa:

- Đối mặt với Minh tộc trưởng, hắn đương nhiên không thể nào thừa nhận. Nhưng mà, chuyện này hỏi người khác, sẽ dễ dàng có được đáp án hơn.

Hắn chậm rãi bước về phía Đông Phương Hàn Vi, trên mặt lộ ra nụ cười ôn hòa thân thiện:

- Thập Cửu công chúa, lúc ngươi rời đi, Minh Dương thiếu chủ cũng vừa hay đến vì ngươi, tin rằng ngươi nhất định đã gặp hắn. Vậy thì, hãy nói cho chúng ta biết, có phải Vân Triệt đã giết Minh Dương thiếu chủ không?

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người công chúa Hàn Vi, thân thể nàng run lên khe khẽ, theo bản năng lắc đầu nguầy nguậy:

- Không... không...

Giọng Phương Trú lại vang lên, càng thêm chậm rãi hơn vài phần:

- Thập Cửu công chúa, ngươi phải suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng trả lời. Vân Triệt này lai lịch bất minh, lòng dạ khó dò, ít nhất cũng không phải người Đông Hàn. Minh Dương thiếu chủ bị hắn hạ độc thủ, chuyện này không hề liên quan đến Đông Hàn quốc! Cho dù nguyên nhân thực sự nằm ở ngươi, chỉ cần ngươi thẳng thắn khai báo, nói rõ ngọn ngành, tin rằng Minh tộc trưởng lòng dạ rộng lớn như biển, nhất định sẽ không so đo, mà chỉ trừng phạt ác đồ đã ra tay.

- Nhưng nếu như ngươi có ý bao che... chọc giận một đại nhân vật như Minh Bằng tộc trưởng, vậy thì không ai bảo vệ được ngươi, còn liên lụy cả hoàng thất, thậm chí là cả Đông Hàn quốc! Đạo lý đơn giản như vậy, tin rằng Thập Cửu công chúa không thể không hiểu.

- Hàn Vi...

Đông Hàn quốc chủ khẽ gọi một tiếng. Lúc trước Đông Phương Hàn Vi vì giải vây cho Vân Triệt mà ở trước mặt mọi người tuyên bố Vân Triệt có ơn cứu mạng nàng, lúc đó hắn còn vô cùng cảm kích, nhưng trên đại yến, hắn cũng không hỏi Vân Triệt đã cứu nàng khỏi tay ai.

Lần này nghe Phương Trú nói xong, hắn cũng đột nhiên hiểu ra, rất có khả năng... thật sự là Vân Triệt đã giết Minh Dương!

Dù sao Đông Phương Hàn Vi kinh nghiệm sống còn quá ít ỏi, lại quá mức lương thiện, nhất định đã nghĩ rằng không ai nhìn thấy thì sẽ không bị phát giác... vậy mà vẫn dám mang Vân Triệt về vương thành!

Đó chính là thiếu chủ của Minh Bằng tộc!

Đông Phương Hàn Vi vừa tròn tuổi song thập, ở độ tuổi này có thể tu thành Thần Hồn cảnh, tại một tinh giới trung vị tuyệt đối là thiên chi kiêu nữ. Nhưng giờ phút này, thứ nàng phải đối mặt lại là nguy cơ mất nước, là bờ vực của tuyệt cảnh, còn có sự ép buộc và uy áp của mấy vị Thần Vương...

Sao nàng có thể thừa nhận được!

Thân thể nàng run rẩy như bèo dạt giữa cơn giông, sắc mặt tái nhợt như tuyết, nàng lắc đầu, hoảng loạn mà dùng sức lắc đầu... Với kinh nghiệm của những Thần Vương này, phản ứng của nàng thực chất đã là câu trả lời không thể nghi ngờ nhất.

Nhưng mà, cho dù sợ hãi, tuyệt vọng đến mức ý chí gần như sụp đổ, giọng nói thoát ra từ đôi môi nàng vẫn là lời phủ nhận yếu ớt và run rẩy:

- Không... không phải Vân Triệt tiền bối... không phải... không phải...

Vân Triệt thoáng liếc nhìn nàng.

Đây là lần đầu tiên Vân Triệt nhìn thẳng vào nàng, cũng là lần đầu tiên nhìn rõ dung mạo của nàng.

Thứ mà mỗi người quan tâm nhất sẽ thay đổi theo từng giai đoạn khác nhau.

Đối với Vân Triệt hiện giờ mà nói, một trong những thứ hắn để tâm nhất, chính là sự phản bội.

Bởi vì, hắn thân là chúa cứu thế, lại bị vô số người mình cứu vớt phản bội đến máu chảy đầm đìa...

Cùng là ơn cứu mạng, có người ở trong cảnh thái bình lại muốn chôn vùi hắn, mà có người, lại ở trong nghịch cảnh... thậm chí là tuyệt cảnh, lựa chọn kiên trì bảo vệ.

Đông Phương Hàn Vi lúc này chắc chắn không biết rằng, mấy câu nói không muốn bán đứng Vân Triệt dưới áp lực nặng nề và nỗi sợ hãi tột cùng của nàng, tuy yếu ớt như vậy, nhưng lại hoàn toàn thay đổi vận mệnh của chính nàng, và của toàn bộ Đông Hàn quốc.

Minh Kiêu bật ra một tiếng cười vô cùng âm lãnh:

- Ha, Đông Phương Trác, ngươi quả thật nuôi được một đứa con gái tốt! Tốt... rất tốt! Hôm nay, sau khi làm thịt kẻ đã giết con ta Minh Dương, ta nhất định sẽ tàn sát cái vương thành chó má này của ngươi!

Đông Hàn quốc chủ kinh hãi, run giọng nói:

- Minh tộc trưởng! Tiểu nữ tuổi nhỏ dại khờ, Đông Hàn càng tuyệt đối không có ý chọc giận Minh Bằng tộc, cầu Minh tộc trưởng giơ cao đánh khẽ... Chuyện của Minh Dương thiếu chủ, tiểu vương chắc chắn sẽ toàn lực điều tra, cho Minh tộc trưởng một lời công đạo.

- Công đạo? Chôn cùng không phải là lời công đạo tốt nhất sao!

Giọng Minh Kiêu như lệ quỷ, sát khí lan tràn.

Tử Huyền tiên tử khinh thường cười nhạt:

- Ha, đúng là tự gây nghiệt, không thể sống. Xem ra, hôm nay không tới lượt Thái Âm thần phủ ta ra tay.

Trong sự hoảng sợ của mọi người Đông Hàn, Minh Kiêu tiến lên một bước, nhất thời như có một ngọn núi vạn trượng đổ ập xuống, chỉ một bước chân đã dọa cho một đám huyền giả Đông Hàn hốt hoảng lùi lại, có người thậm chí đã ngã phịch xuống đất, toàn thân run rẩy.

Nhưng Minh Kiêu chỉ bước ra một bước, ánh mắt hắn liền liếc sang bên cạnh.

Bởi vì Vân Triệt vẫn luôn im lặng không tiếng động lúc này cuối cùng đã có động tác, hắn ngước mắt lên, nhìn về phía Minh Kiêu.

Chỉ là một động tác đơn giản đến không thể đơn giản hơn, lại khiến cho bầu không khí của toàn bộ không gian đột nhiên xảy ra biến hóa vi diệu khôn lường, gần như tất cả mọi người đều bất giác chú ý tới, hoặc nói là cảm nhận được động tác này của Vân Triệt... nhưng lại không ai cảm thấy kỳ quái.

- Kẻ tên Minh Dương kia, là ta giết.

Vân Triệt mở miệng, thanh âm truyền đến tai mọi người còn lạnh lẽo hơn cả giọng nói của Minh Kiêu, cũng mang theo sự khinh miệt và coi thường mơ hồ.

Tất cả ánh mắt đều tập trung trên người Vân Triệt.

- Vân... Vân tiền bối...

Đông Phương Hàn Vi thất thần lẩm bẩm, cắn chặt môi. Nàng biết là mình đã làm liên lụy Vân Triệt... Nếu không phải mình cố ý mời hắn đến, sẽ không hại hắn rơi vào tử cảnh này.

Ánh mắt Phương Trú sáng rực, nhìn chằm chằm Vân Triệt, lạnh giọng nói:

- Quả nhiên là thế. Lần đầu tiên Phương mỗ nhìn thấy hắn, đã cảm thấy kẻ này không phải người lương thiện, hóa ra lại to gan lớn mật, tội ác tày trời như vậy! Thập Cửu công chúa, ngươi lại còn dẫn một nhân vật như thế vào vương thành, còn bao che cho hành vi tội ác ngập trời này, thân là quốc sư Đông Hàn, ta thật sự vô cùng thất vọng về ngươi!

Đông Hàn quốc chủ há to miệng, đến lúc này, hắn đã không nói nên lời, trong lòng bi thương và tuyệt vọng hơn bao giờ hết.

Tuy trong lòng cực kỳ tức giận, hận không thể xé Vân Triệt ra thành nghìn mảnh, nhưng Vân Triệt lại quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến hắn không thể không sinh lòng nghi kỵ:

- Ngươi... rốt cuộc là ai! Vì sao phải giết con ta Minh Dương!

Đối mặt với khí tức và cơn thịnh nộ của Minh Kiêu, sắc mặt Vân Triệt vẫn lạnh như băng:

- Ta giết hắn, còn cần lý do sao?

Lời vừa nói ra, không chỉ Minh Kiêu và Minh Ngao, mà tất cả người của Thái Âm thần phủ, Thiên Vũ quốc, Đông Hàn quốc đều kinh ngạc đến sững sờ.

Phía đông Đông Khư lấy Cửu Đại Tông làm trời, ai dám cuồng ngạo càn rỡ như vậy trước mặt tông chủ của một trong Cửu Đại Tông.

Minh Kiêu giận quá hóa cười:

- Rất tốt! Vân Triệt... bất kể ngươi xuất thân thế nào, hôm nay ta đều phải tự mình ra tay... để ngươi chôn cùng con ta!

Minh Ngao lại khoát tay nói:

- Tộc trưởng, chỉ là một Thần Vương cấp một, còn không đáng để ngài ra tay.

Hắn tiến lên một bước, cánh tay vươn ra:

- Vân Triệt, giết thiếu chủ của ta, xúc phạm Minh Bằng tộc ta, tội ác tày trời! Bây giờ ngươi lập tức quỳ xuống cầu xin tha thứ, cũng đã muộn rồi!

Ầm!

Thân thể hắn bay vút lên, huyền khí bùng nổ, một luồng khí lãng kinh người quét ngang ra, khiến một đám huyền giả sợ đến mặt cắt không còn giọt máu. Một đường hắc mang lướt xuống, Minh Ngao đã lao thẳng tới, năm ngón tay cong lại của hắn mở ra, chộp thẳng vào yết hầu của Vân Triệt, lóe lên hàn quang còn đáng sợ hơn cả móng vuốt của ma ưng.

Lực lượng của bộ tộc Minh Bằng lấy hắc ám và bão tố làm chủ, tốc độ cực nhanh. Minh Ngao là Thần Vương cấp năm, đối mặt với Thần Vương cấp một, một khi đã khóa chặt, đối phương tuyệt đối không có khả năng chạy thoát.

Khoảnh khắc thân hình Minh Ngao lao lên, phạm vi vài dặm phía trước, tất cả hộ vệ, huyền giả, Đông Hàn quốc chủ, Đông Phương Hàn Vi, Tần Giam, thậm chí cả Phương Trú đều bị quét văng ra ngoài. Chiến trận vốn dày đặc trong khoảnh khắc hóa thành một khoảng trống mênh mông.

Mà bên trong khu vực trống trải này, chỉ còn lại một mình Vân Triệt.

Hắn hiển nhiên đã bị khí tức của Minh Ngao áp chế tại chỗ, ngay cả việc chạy trốn một bước cũng không thể làm được.

Khoảng cách rút ngắn trong nháy mắt, Vân Triệt vẫn không nhúc nhích. Trong mắt mọi người, cảnh tượng tiếp theo sẽ là đầu của Vân Triệt bị móng vuốt đáng sợ kia cứng rắn giật xuống.

Mãi cho đến khi Minh Ngao cách hắn chưa đầy một trượng, Vân Triệt cuối cùng cũng có động tác. Hắn giơ cánh tay lên, đối mặt với Minh Ngao đang lao xuống, chậm rãi giơ một ngón tay, đón lấy một trảo của Minh Ngao.

Không có huyền khí bùng nổ, không có máu tươi bắn ra, thậm chí không hề có bất cứ tiếng kêu thảm thiết nào. Khung cảnh vốn kinh hoàng đến cực điểm đột nhiên trở nên yên tĩnh một cách quỷ dị.

Minh Ngao đứng sững ngay trước mặt Vân Triệt, tay phải vẫn giữ tư thế vồ xé đáng sợ, mà một ngón tay đã điểm vào lòng bàn tay hắn... cũng trong khoảnh khắc đó, hàn quang trên móng vuốt hắn, gió lốc trên người hắn, thậm chí cả huyền khí đang vận chuyển toàn thân hắn đều tan biến không còn tăm tích.

Khung cảnh yên tĩnh đến quỷ dị, ngoại trừ Minh Ngao, không ai biết chuyện gì đã xảy ra... Không, ngay cả bản thân Minh Ngao cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.

Trong đôi mắt bỗng chốc hóa thành màu tro tàn của hắn, Vân Triệt khẽ ngẩng đầu, nhàn nhạt nói:

- Ngươi chỉ có chút bản lĩnh như vậy?

Nói xong, ngón tay hắn nhẹ nhàng búng ra.

Xoẹt!!

Một tiếng xé rách chói tai đến cực điểm vang vọng trong tâm hồn mọi người. Trong nháy mắt đó, toàn bộ cánh tay phải của Minh Ngao đột nhiên bị xé toạc, nổ tung thành vô số vệt máu bay tứ tung, rồi lại nổ tan thành vô số mảnh vụn giữa những tia máu điên cuồng bắn tóe.

Minh Ngao mất đi cánh tay phải, trong tiếng kêu thảm thiết đến tê tâm liệt phế bay ngang ra ngoài, rơi thẳng xuống trước mặt Minh Kiêu, đau đớn lăn lộn trên mặt đất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!