Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1544: CHƯƠNG 1543: GIẾT VƯƠNG NHƯ GIẾT CHÓ

Cảnh tượng này quá đỗi quỷ dị và chấn động, cả thế giới dường như ngưng đọng lại... ngoại trừ tiếng kêu thảm thiết tựa ác quỷ nơi luyện ngục của Minh Ngao.

Cơn kinh hãi tột độ khiến đôi mắt vốn cực kỳ âm trầm của Minh Kiêu đột nhiên trợn lớn như muốn nứt ra. Hắn phải mất một lúc mới định thần lại từ trong cơn hoảng sợ, vội vàng lách mình đến xem xét thương thế của Minh Ngao.

Nhưng ngay lúc hắn cúi người, một luồng khí tức âm hàn đến cực điểm đột nhiên ập tới.

Rầm!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, máu tươi và hắc khí đồng thời bốc cao hơn mười trượng.

Thân ảnh Vân Triệt tựa quỷ mị giáng xuống, chân phải đạp thẳng lên người Minh Ngao. Giữa hắc quang mịt mù, tiếng kêu thảm thiết của Minh Ngao tắt lịm, thân thể hắn cùng mảnh đất bên dưới lập tức vỡ nát dưới chân Vân Triệt, rồi hóa thành tro bụi trong hắc quang.

- Ngươi...

Minh Kiêu hoảng hốt lùi lại... Minh Ngao, đại trưởng lão của Minh Bằng tộc, một Thần Vương cấp năm uy chấn Đông Vực, nhân vật có địa vị chỉ đứng sau hắn trong toàn tộc, vậy mà... đã chết!

Chết một cách đột ngột và dễ dàng như thế.

Thân ảnh Vân Triệt ở ngay trước mắt, sắc mặt hắn vẫn lạnh băng như tử thi. Trong nháy mắt chôn vùi một Thần Vương cấp năm mà hắn không hề có lấy một chút biểu cảm, hờ hững như thể vừa tiện tay giẫm chết một con kiến dưới chân.

Mà khí tức của hắn... rõ ràng là huyền khí Thần Vương cảnh cấp một, rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn!

Tất cả mọi người kinh hãi đến nghẹt thở, dù có đập nát nhận thức cả đời cũng không dám tin vào cảnh tượng mình vừa chứng kiến.

Keng!

Trong tay Tử Huyền tiên tử đã xuất hiện một thanh huyền kiếm lượn lờ tử quang, một cảm giác nguy cơ lạnh buốt không thể hình dung bao trùm lấy toàn thân nàng.

Vân Triệt đối mặt với Minh Kiêu, khẽ lẩm bẩm:

- Minh Bằng tộc... còn tưởng có bản lĩnh đến đâu, hóa ra cũng chỉ là một lũ phế vật.

- Ngươi... rốt cuộc... là ai!

Giọng nói của Minh Kiêu đã thoáng run rẩy. Hắn liên tục dò xét huyền khí của Vân Triệt, nhưng cảm nhận được vĩnh viễn chỉ là Thần Vương cảnh cấp một... vậy mà lại giết chết Minh Ngao chỉ trong hai chiêu!

Sao có thể có chuyện như vậy!

Miệng hắn tuy phát ra giọng điệu kinh hoàng, nhưng... tộc trưởng Minh Bằng tộc vẫn là tộc trưởng Minh Bằng tộc. Một chữ vừa dứt, thân hình vốn không chút khí thế của hắn đột nhiên bùng nổ huyền khí, tay phải hóa thành trảo, huyền mang màu xanh đen chụp thẳng vào ngực Vân Triệt.

Hai người chỉ cách nhau năm bước, Minh Kiêu là Thần Vương cấp bảy, thực lực hơn xa Minh Ngao. Đột ngột ra tay ở khoảng cách gần như vậy, uy thế có thể tưởng tượng được.

Và nếu không phải Vân Triệt khiến hắn cảm nhận được một luồng nguy cơ cực kỳ nặng nề, hắn cũng chẳng thèm làm thế.

Dưới vuốt của hắn, không gian thậm chí còn khẽ vặn vẹo, cơn gió lốc đáng sợ mang theo ngàn vạn lưỡi đao sắc bén cắt nát không gian.

Ánh mắt Minh Kiêu âm ngoan tột độ, hắn tin rằng dưới một trảo bất ngờ này, Vân Triệt không chết cũng bị trọng thương... Thế nhưng, trong tầm mắt đang phóng đại của hắn, một bàn tay không biết từ đâu xuất hiện, càng lúc càng gần, càng lúc càng lớn. Mỗi khi bàn tay tiến thêm một tấc, gió lốc lại tiêu tán đi một phần. Khi đến trước mặt, hắc ám phong bạo do hắn vận dụng toàn bộ sức mạnh Thần Vương cảnh cấp bảy phóng ra lại tan biến hoàn toàn.

Mà bàn tay tựa như vươn ra từ vực sâu hư không kia nhẹ nhàng quét qua cánh tay hắn.

Rắc!

Tựa như bị một cây cự chùy nặng vạn quân nện thẳng vào cánh tay, cánh tay phải của hắn... cánh tay của một Thần Vương cấp bảy, đã vỡ nát thành hơn mười đoạn chỉ trong nháy mắt. Cả người hắn xoay tít như con quay rồi bay văng ra ngoài.

Thân hình Vân Triệt không hề động, bàn tay lóe lên một tia hắc ám hỏa quang, định đánh về phía Minh Kiêu.

Nhưng đúng lúc này, một luồng tử mang đột nhiên đâm vào sau gáy hắn.

- Tiền bối cẩn thận!!

Đông Phương Hàn Vi kinh hãi thốt lên, nhưng giọng nói của nàng làm sao nhanh bằng tốc độ của một Thần Vương. Nàng còn chưa hô xong tiếng đầu tiên, kiếm của Tử Huyền tiên tử đã như sấm sét đâm tới, nhắm thẳng vào sau gáy Vân Triệt.

Keng!

Một kiếm này tựa như đâm phải thần thiết bất hoại, vẻ âm u trong mắt Tử Huyền tiên tử lập tức hóa thành kinh hoàng tột độ. Lực phản chấn khổng lồ làm cả cánh tay nàng tê dại hoàn toàn, thậm chí còn rỉ ra mấy vệt máu.

Mà mũi tử kiếm, cũng vỡ nát ngay tức khắc.

Còn Vân Triệt... thân thể hắn đừng nói bị đâm thủng, ngay cả một giọt máu cũng không chảy ra.

Thậm chí thân thể hắn không hề vì kiếm uy của nàng mà nghiêng về phía trước, dù chỉ một chút.

Vân Triệt không quay đầu, dường như từ đầu đến cuối đều không nhìn thấy hay cảm nhận được sự tồn tại của nàng. Thân ảnh hắn lóe lên, lao thẳng về phía Minh Kiêu, Kim Ô hỏa diễm quyện với hắc ám huyền quang, vô tình nện thẳng lên người Minh Kiêu.

- Oa a a a a!

Tiếng gào thét đau đớn thảm thiết vang trời, Minh Kiêu lập tức hóa thành một ngọn đuốc sống. Dưới sự thiêu đốt của Kim Ô viêm, hắn bi thảm gầm rú, huyền lực hắc ám điên cuồng bùng nổ từ trong cơ thể, phá hủy từng mảng đất đai, nhưng không cách nào dập tắt được dù chỉ một tia hỏa diễm màu vàng trên người.

- A... a...

Tử Huyền tiên tử loạng choạng lùi lại, trong nỗi sợ hãi không thể hình dung, nàng cảm thấy thân thể mình mềm nhũn không còn chút sức lực, bước chân lùi lại, rồi lại lùi thêm nữa.

- Phó Phủ chủ, kẻ... kẻ này...

Đại hộ pháp tiến đến bên cạnh nàng.

- Đi... đi mau!

Một tiếng run rẩy vang lên, Tử Huyền tiên tử đột nhiên hoàn hồn... đến lúc này nàng còn hơi sức đâu mà quản chuyện của Thiên Vũ quốc.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Tử Huyền tiên tử xoay người, thân thể nàng lại đột ngột khựng lại, nỗi kinh hoàng trong mắt lập tức phóng đại gấp mười lần.

Bởi vì Vân Triệt tựa quỷ mị đã xuất hiện ngay trước mặt nàng, cách nàng... chưa đầy ba bước!

- A...

Tử Huyền tiên tử há hốc miệng, bàn tay cầm thanh tử kiếm gãy đang run rẩy cấp tốc trở nên trắng bệch. Trong cơn sợ hãi tột cùng, nàng cố nặn ra một nụ cười gượng gạo:

- Tiền... tiền bối, vừa rồi... chỉ là...

Nhưng đáp lại nàng chỉ là một chưởng đẩy tới hờ hững của Vân Triệt.

Con ngươi của Tử Huyền tiên tử co rút lại, hai tay nàng vội vã đưa lên chắn trước ngực... Nhưng âm thanh tựa gió bão bẻ cành khô, tiếng xương gãy “răng rắc” vang vọng rõ mồn một bên tai mọi người. Hai cánh tay của Tử Huyền tiên tử đều gãy nát, kéo theo một vệt máu tươi bay ngược ra sau.

Minh Ngao, Minh Kiêu, Tử Huyền tiên tử... tất cả đều chỉ một chiêu, không chết cũng trọng thương!

Vân Triệt đưa tay vồ một cái, thanh tử kiếm gãy bị hút vào tay hắn, rồi được hắn tiện tay ném về phía Tử Huyền tiên tử đang rơi xuống. Thanh kiếm xuyên thẳng qua ngực nàng, ghim chặt thân thể nàng trên mặt đất. Hắc ám huyền khí bám trên thân kiếm cuồng bạo tràn vào cơ thể nàng, trong nháy mắt cắn nuốt toàn bộ sinh cơ.

Phó Phủ chủ Thái Âm Thần Phủ, chết.

Trước kia, trừ phi là thâm cừu đại hận không thể hóa giải, bằng không hắn cũng không nỡ xuống tay với nữ nhân, nhất là hạ sát thủ.

Nhưng hắn đã thay đổi rõ rệt.

Giờ đây, đối với nữ nhân, hắn chỉ có muốn hay không muốn, chứ không còn lòng thương hại!

- Phó Phủ chủ!

Đại hộ pháp Thái Âm Thần Phủ gầm lên một tiếng bi thương, nhưng tiếng hô còn chưa dứt, một bóng đen đã đột nhiên bao phủ lấy hắn.

Một khoảnh khắc trước bóng dáng kia còn ở trong tầm mắt, thế mà lại đột ngột xuất hiện ngay trên đầu hắn, một chân đạp lên gáy hắn, giẫm hắn quỳ rạp xuống đất.

Rầm!!

Mặt đất nổ tung vô số vết rách, có đường kéo dài hơn mười dặm. Sương đen hòa cùng đá vụn bụi bặm cuộn lên cao đến trăm trượng... Bên trong màn sương đen, Vân Triệt chậm rãi bước ra, còn đại hộ pháp Thái Âm đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, cho đến khi sương đen tan hết, cũng không ai nhìn thấy dù chỉ một góc áo của hắn.

Tiếng kêu thảm thiết của Minh Kiêu trong biển lửa vẫn còn vang lên tê tâm liệt phế, ngoài ra, thế giới không còn một chút âm thanh nào khác... Người của Đông Hàn quốc, Thiên Vũ quốc, gương mặt ai nấy đều vặn vẹo đến biến dạng. Có đến một nửa trong số họ không biết tự lúc nào đã ngồi bệt xuống đất, trong cơn kinh hoàng tột độ mà không cách nào đứng dậy nổi.

Thần Vương, ở mảnh đất biên giới này, ở những quốc gia như Đông Hàn và Thiên Vũ, đều là những nhân vật được tôn sùng như thần linh, có được một người đã là may mắn tột cùng. Bất kể ở đâu, Thần Vương đều là “Hộ quốc chi trụ”.

Minh Ngao, Tử Huyền tiên tử, đại hộ pháp, Minh Kiêu... Bọn họ còn không phải là Thần Vương bình thường, mà là những người có địa vị cực cao trong Cửu Đại Tông! Là đại trưởng lão, phó phủ chủ, đại hộ pháp của Cửu Đại Tông! Là những nhân vật mà quốc chủ một nước cũng khó có dịp gặp mặt.

Mà Minh Kiêu, lại càng là tông chủ của một trong Cửu Đại Tông!

Vậy mà dưới tay Vân Triệt, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, ba kẻ chết thảm! Một kẻ sống không bằng chết!

Thật sự chỉ có vài giây ngắn ngủi như vậy, nhanh đến mức bọn họ còn chưa kịp phản ứng và chấp nhận.

Cứ như thể Thần Vương, tồn tại sánh ngang thần linh trong nhận thức của họ, trong mắt Vân Triệt chẳng qua chỉ là lũ gà đất chó sành vô dụng mà thôi.

Kim Ô viêm trên người Minh Kiêu dường như cuối cùng cũng yếu đi một chút, nhưng Vân Triệt lại không cho hắn một đòn kết liễu. Thân hình Vân Triệt cuối cùng cũng chậm rãi quay lại, nhìn về phía Thiên Vũ quốc.

Ánh mắt này khiến người trên dưới Thiên Vũ quốc như thấy được địa ngục. Thân thể Thiên Vũ quốc chủ chao đảo, suýt nữa thì ngã quỵ. Bên cạnh hắn, hộ quốc Thần Vương Bạch Bồng Chu đột nhiên phóng người lên, như con chó cụp đuôi bỏ chạy.

Dưới cơn hoảng sợ cực độ, huyền khí của hắn hoàn toàn hỗn loạn, đường đường là một Thần Vương mà đường bay lại xiêu vẹo khó coi.

Vân Triệt búng ngón tay, một tia viêm quang xé toạc không gian, trong chớp mắt xuyên thủng thân thể Bạch Bồng Chu đang tháo chạy tán loạn.

Rầm!!

Bạch Bồng Chu chỉ kịp phát ra một tiếng kêu thảm, thân thể Thần Vương của hắn đã nổ tung giữa không trung trong biển lửa, hóa thành một mảng tro tàn cháy đen.

Vân Triệt và Bạch Bồng Chu không thù không oán, ngay cả một câu cũng chưa từng nói.

Vân Triệt càng chẳng thèm để tâm đến sống chết của hắn.

Nhưng lạ thay, thứ mà Vân Triệt hiện giờ căm ghét nhất chính là sự phản bội!

Nếu Bạch Bồng Chu ngoan ngoãn ở yên tại chỗ, đừng nói là giết, Vân Triệt còn lười liếc nhìn hắn một cái.

Cái chết của Bạch Bồng Chu cũng cắt đứt cọng rơm cứu mạng yếu ớt cuối cùng của Thiên Vũ quốc. Đôi mắt Thiên Vũ quốc chủ trợn đến cực đại, trong mắt phản chiếu thân ảnh của Vân Triệt, không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là một ma thần chân chính.

Ánh mắt Vân Triệt chuyển đến, hắn theo bản năng cho rằng Vân Triệt muốn vì Đông Hàn quốc mà diệt Thiên Vũ quốc. Trong cơn run rẩy, thân thể hắn chậm rãi quỳ rạp xuống đất, nhưng ngay lập tức, hắn lại nghĩ tới điều gì đó, co rúm người ngẩng đầu lên, dùng hết tất cả khí lực hô to:

- Vân... Vân... Vân tôn giả... Đông Hàn cho ngài thứ gì, Thiên Vũ ta... nguyện dâng gấp đôi... không... không không... năm lần... năm lần!

Vân Triệt híp mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên. Trong mắt mọi người, vẻ mặt hắn dường như bình thản đi vài phần:

- Ồ? Thật sao, vậy ta cũng muốn nghe xem, ngươi có thể cho ta cái gì?

Thiên Vũ quốc chủ như đột nhiên nhìn thấy ánh rạng đông của hy vọng, trừng lớn mắt, cố hết sức hét lên:

- Tiểu vương... tiểu vương nguyện phụng Vân tôn giả làm hộ quốc... không, là tề thiên quốc sư, địa vị ở Thiên Vũ quốc ngang bằng với tiểu vương! Tất cả những gì Thiên Vũ quốc có, chỉ cần tôn giả muốn, từ huyền tinh dị bảo đến quyền thế mỹ nhân, đều có thể tùy ý lấy đi.

Lời của Thiên Vũ quốc chủ cùng với thái độ của Vân Triệt khiến toàn thân Đông Hàn quốc chủ kích động, bước ra hét lớn:

- Vân tôn giả! Mặc dù huyền đạo của Đông Hàn quốc có hơi yếu, nhưng mức độ trù phú lại hơn xa Thiên Vũ, càng thích hợp là nơi để tôn giả dừng chân! Tiểu vương nguyện bái Vân tôn giả làm đại quốc sư, những gì Thiên Vũ quốc có thể cho tôn giả, Đông Hàn ta có thể cho gấp bội

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!