Hai đại quốc chủ của Đông Hàn và Thiên Vũ, vì muốn lấy lòng Vân Triệt mà chẳng màng đến tôn nghiêm và cái giá phải trả.
Thế nhưng, không một ai cảm thấy điều đó là khoa trương, càng không có ai thấy buồn cười. Một nhân vật khủng bố chỉ bằng một cái phất tay đã nghiền chết mấy vị Thần Vương, đó là chuyện bọn họ tuyệt đối chưa từng thấy trong đời... Kẻ như vậy, giống như ma thần khủng bố trong truyền thuyết giáng thế từ trên trời.
Một nhân vật như thế, một quốc gia nhỏ bé muốn giữ lại vốn là chuyện không thể nào. Nhưng chỉ cần có thể nhận được một chút thiện cảm, dù chỉ là một chút thôi, cũng đã là một lá bùa hộ mệnh vô giá.
- Ha, thật khó coi.
Vân Triệt lẩm bẩm, giọng điệu tựa như cười lạnh nhưng trên mặt lại không có nụ cười nào. Mấy chữ này không biết là đang giễu cợt quốc chủ Thiên Vũ hay là quốc chủ Đông Hàn.
- Cút đi.
Quốc chủ Thiên Vũ sửng sốt, nhất thời không tin vào tai mình. Sau một thoáng ngây người, hắn run rẩy đứng dậy, rồi gần như lảo đảo tháo chạy... ngay cả một lời cảm tạ cũng không dám nói.
Năm ngàn chiến binh đi theo hắn cũng vội vàng rút lui. Nhưng khác với khí thế ngút trời lúc đến, khi quay về, đội hình đã không còn, hỗn loạn vô cùng... Mãi cho đến khi bọn họ chạy thật xa, thoát khỏi lãnh thổ Đông Hàn quốc, trái tim vẫn treo lơ lửng, không thể tin được rằng mình lại có thể sống sót trở về Thiên Vũ quốc.
Nhân vật đáng sợ tên Vân Triệt kia vậy mà lại tha cho bọn họ! Lẽ nào hắn vốn không phải người của Đông Hàn quốc, hay là hắn chẳng thèm ra tay với bọn họ?
Đúng vậy... hắn giết Thần Vương còn dễ như giết gà, giết bọn họ chẳng phải sẽ làm bẩn tay mình sao!
Trước Vương thành Đông Hàn, Vân Triệt chậm rãi bước về phía Minh Kiêu.
Thiên địa tĩnh lặng như tờ, không một ai dám nói chuyện, thậm chí gần như không dám thở.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào người Vân Triệt, ánh mắt chứa đầy những cảm xúc mà cả đời họ chưa từng có. Đặc biệt là những huyền giả lúc trước từng cùng ngồi trong đại điện với Vân Triệt, tâm hồn họ run rẩy không ngừng. Bọn họ nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, mình vừa mới cùng dự tiệc với một nhân vật kinh khủng đến nhường này.
Kim ô viêm trên người Minh Kiêu cuối cùng cũng tắt, hắn ngã phịch xuống đất, toàn thân trên dưới đều là những vết thương trông mà phát khiếp. Với thực lực Thần Vương của hắn và tài nguyên hùng hậu của tộc Minh Bằng, muốn hoàn toàn hồi phục cũng cần một thời gian không ngắn.
Hắn không bỏ trốn, bởi vì hắn biết, là Vân Triệt cố tình giữ lại cho hắn một mạng, nếu không, ngọn lửa đáng sợ như ác mộng kia đã sớm lấy mạng hắn rồi.
Cảm nhận được tiếng bước chân đang đến gần, hắn run rẩy ngẩng đầu, nhìn nam tử trẻ tuổi mặc hắc y trước mắt... trong đôi mắt không còn vẻ uy nghiêm và lệ khí như trước nữa, chỉ còn lại sự kinh hoàng.
“...” Hắn khó khăn mở miệng, định hỏi Vân Triệt rốt cuộc là ai. Nhưng ngay khoảnh khắc lời nói sắp thốt ra, lại bị hắn gắng sức nuốt vào. Hắn biết, bản thân không có tư cách hỏi han, cho dù hắn là tộc trưởng Minh Bằng uy chấn tám phương.
- Biết vì sao ngươi còn sống không?
Vân Triệt hỏi, giọng điệu trầm thấp lạnh lẽo, như giọng của ác ma đang phán xét.
Minh Kiêu gắng sức ngẩng đầu, để cho trong mắt mình hiện lên vẻ thần phục và cầu xin. Sống mấy trăm năm, hắn đã sớm biết rõ khi nào nên cúi đầu, khi nào nên ưỡn ngực, còn về mối thù giết con, trước sự an nguy của tính mạng bản thân, đã không còn quan trọng nữa:
- Ta sẽ là một... người hữu dụng đối với tôn thượng...
Vân Triệt phát ra một âm thanh tựa như tán thưởng, rồi ánh mắt nhướng lên:
- Rất tốt. Phía tây bắc, ngọn núi cao nhất có thể nhìn thấy kia, tên là gì?
Dù có vô số người của Đông Hàn quốc ở bên cạnh, Minh Kiêu vẫn cố gắng hết sức để tư thái của mình trở nên hèn mọn nhất có thể:
- Bẩm tôn thượng... là Hàn Đàm phong.
Hàn Đàm phong nằm ở biên giới Đông Hàn quốc, không chỉ là ngọn núi cao nhất trong tầm mắt, mà cũng là nơi cao nhất của toàn bộ Đông Hàn quốc.
Vân Triệt nói:
- Nghe nói vùng biên giới này do chín đại tông làm chủ. Sau khi ngươi trở về, truyền âm cho tám tông còn lại, bảo bọn họ, vào giờ này ba ngày sau, ta sẽ ở trên đỉnh Hàn Đàm phong chờ bọn họ. Nói cho bọn họ biết, ba ngày sau, dù có bò cũng phải bò lên đỉnh Hàn Đàm phong cho ta! Kẻ nào của chín đại tông dám không đến...
- Giết... cả... nhà... nó!
Bốn chữ cuối cùng, chậm rãi mà lạnh lẽo khiến Minh Kiêu, khiến tất cả huyền giả Đông Hàn quốc đều run lên vì lạnh.
Người không đến... Giết cả nhà nó!?
Đó chính là chín đại tông!
Thế nhưng, nhìn thảm trạng của Minh Kiêu, nhìn Tử Huyền tiên tử chết thảm và ba đại Thần Vương ngay cả thi thể cũng không còn, bọn họ nào có ai dám nghi ngờ lời của Vân Triệt.
Ánh mắt Minh Kiêu lại thay đổi, ngay cả Đại Giới Vương uy phong khắp cả Đông Khư giới cũng tuyệt đối không thể nói ra lời lẽ tàn độc như vậy với bọn họ.
Con ngươi hắn co rụt lại, vẫn hỏi:
- Xin hỏi tôn thượng... rốt cuộc có thù hận gì với chín đại tông ở biên giới phía đông chúng ta?
Có thù hận gì?
Bốn chữ này chạm vào lòng và khóe môi Vân Triệt, khiến trên mặt hắn thoáng hiện lên vẻ dữ tợn thê lương trong chớp mắt.
Trước kia, hắn thường hỏi: Giữa chúng ta rốt cuộc có thù hận gì?
Mà bây giờ, hắn đã hoàn toàn hiểu ra, đây vốn là câu hỏi ngu xuẩn và ngây thơ nhất trên đời!
Cả đời này của hắn... không, là cả hai đời, hắn đều sẽ không ỷ vào thực lực của mình mà khinh người, cũng không muốn cố tình làm hại sinh linh vô tội, càng chưa bao giờ làm chuyện vì bản thân mà tổn thương người khác.
Sau khi mất đi tất cả, hắn mới nhận ra trong sự lạnh lẽo và tuyệt vọng, những thiện niệm, sự không nỡ, sự trưởng thành bị động cho đến nay, thậm chí cả việc trả thù một cách bị động này đều nực cười đến thế.
Giống như khi Thiên Diệp Ảnh Nhi hạ “Phạm Hồn Cầu Tử Ấn” cực kỳ tàn nhẫn lên người hắn, tuyệt đối sẽ không bận tâm có thù hận gì với hắn!
Mà bây giờ, hắn đột nhiên cảm thấy, câu hỏi này của Minh Kiêu thật sự nực cười... nực cười làm sao!
Hắn dẫm mạnh một cước lên đầu Minh Kiêu, trong tiếng rên rỉ thống khổ của Minh Kiêu khi cúi đầu, hắn nói:
- Ngươi không có tư cách hỏi, mang theo mệnh lệnh của ta, cút về đi!
Cả đời này, đây là lần đầu tiên Minh Kiêu bị người khác dùng chân dẫm lên đầu. Một luồng uy áp lạnh như băng truyền khắp toàn thân, hắn không dám biểu lộ chút tức giận nào, cũng không dám giãy giụa, run giọng nói:
- Vâng... tôn thượng... mệnh lệnh, ta sẽ lập tức chuyển lời... tạ ơn tôn thượng không giết.
Rầm!
Vân Triệt tung một cước đá bay hắn, Minh Kiêu lại hét thảm một tiếng, bay thẳng ra ngoài mấy dặm. Hắn loạng choạng đứng dậy, mang theo thương tích đầy mình chật vật bỏ đi, ngay cả đầu cũng không dám ngoảnh lại.
Nguy cơ diệt vong của Vương thành Đông Hàn cứ thế được hóa giải, nhưng sự kinh hoàng trong lòng mọi người thì không. Bọn họ nhìn bóng lưng Vân Triệt, trái tim run rẩy co thắt, và khi Vân Triệt xoay người lại, tất cả mọi người đều đồng loạt nín thở, không một ngoại lệ.
Thần Vương mạnh mẽ như thần linh không thể xâm phạm trong mắt họ lại bị Vân Triệt tiện tay nghiền giết, Minh Kiêu kiêu ngạo ngang dọc cả biên giới phía đông cũng như con chó nhà có tang chật vật bỏ đi, sự chấn động mà hết màn này đến màn khác mang lại thật sự quá lớn.
Vân Triệt chậm rãi bước về, không ai dám động, không ai dám nói gì. Có một người, thân thể hắn run rẩy càng thêm kịch liệt, theo bước chân của Vân Triệt, thân thể Thần Vương của hắn không biết vì vô lực hay sợ hãi mà từ từ quỳ xuống.
Khóe miệng Phương Trú run rẩy, dốc hết toàn lực mới nặn ra được nụ cười còn khó coi hơn cả khóc:
- Tôn... tôn thượng, đại ân đại đức của tôn thượng cứu Vương thành Đông Hàn ta... Phương Trú suốt đời khó quên... sau này nguyện đi theo tôn thượng, mặc... mặc cho ngài sai phái.
Câu nói này, tuy rằng răng hắn va vào nhau lập cập, ấp úng nhiều lần, nhưng cuối cùng cũng nói xong một cách tương đối rõ ràng. Khi câu cuối cùng vừa dứt, trên mặt hắn lộ ra nụ cười cứng đờ đầy lấy lòng.
Vân Triệt dừng bước bên cạnh hắn, không nhìn hắn, trong tầm mắt của mọi người, bàn tay hắn chậm rãi hạ xuống, đặt lên đầu Phương Trú.
“...” Phương Trú không dám động.
Phừng!!
Một ngọn lửa bùng lên trên đầu Phương Trú, trong nháy mắt lan ra toàn thân. Một tiếng hét thảm xé trời vang lên, nhưng rồi tắt lịm ngay tức khắc. Còn Phương Trú... hắn theo ngọn lửa bùng lên rồi lụi tàn, hóa thành một đống tro tàn nhanh chóng bay đi.
Phương Trú là hộ quốc quốc sư trấn thủ Đông Hàn quốc gần ngàn năm, đã tác oai tác quái ở Đông Hàn quốc gần ngàn năm, cứ thế tan thành mây khói. Kẻ đệ nhất mà ở Đông Hàn quốc không ai không sợ, dưới tay Vân Triệt... lại mỏng manh như cọng rơm.
Cho đến khi Phương Trú bị đốt thành tro bụi, ánh mắt của Vân Triệt vẫn chưa từng nhìn về phía hắn một lần nào.
Quốc chủ Đông Hàn giơ tay khom người, hắn định nói gì đó, nhưng lại không dám tự ý nói ra một chữ. Mà lời Vân Triệt nói với Minh Kiêu, mọi người ở đây đều nghe thấy rõ ràng.
Chỉ ba ngày ngắn ngủi sau, hắn định một mình đối mặt với chín đại tông... Hơn nữa còn “mệnh lệnh” cho bọn họ phải đến!
Vân Triệt chủ động mở miệng, nói với Đông Phương Hàn Vi:
- Chuẩn bị cho ta một nơi yên tĩnh.
Sắc mặt Đông Phương Hàn Vi vẫn trắng bệch, lời của Vân Triệt khiến thân thể mềm mại của nàng khẽ run lên, sau đó vội vàng gật đầu:
- A... vâng... vãn bối đi chuẩn bị ngay.
Quốc chủ Đông Hàn cũng như bừng tỉnh từ trong mộng, run giọng nói:
- Mau... mau dẫn Vân tôn giả đến Đông Hàn cung... không không, tiểu vương tự mình... Vân tôn giả, mời... mời ngài.
----
Hoàng cung Đông Hàn, phòng tu luyện trung tâm chỉ dành riêng cho hoàng thất, không những yên tĩnh, mà bên trong còn có một tiểu thế giới khá rộng rãi.
Vân Triệt khoanh chân ngồi đó, tĩnh lặng nhắm mắt, trên người không hề có huyền khí lưu chuyển, ngay cả khí tức sinh mệnh cũng nhanh chóng trở nên mờ nhạt... Giống như trạng thái giả chết kéo dài rất lâu trước khi hắn gặp Đông Phương Hàn Vi.
Trong tĩnh lặng, nguyên huyết ma đế mà Kiếp Uyên để lại cho hắn đang âm thầm dung hợp với cơ thể hắn. Một bên là máu của ma đế, một bên là thân thể phàm nhân, vậy mà lại không hề có sự bài xích nào.
Thế giới linh hồn và huyền mạch của hắn lại cuộn lên một mảnh hắc ám hỗn độn.
Hắc ám vĩnh kiếp.
Vĩnh kiếp hắc ám.
Lời Kiếp Uyên để lại cho hắn biết, nếu có thể lĩnh ngộ và khống chế hoàn mỹ hắc ám vĩnh kiếp, sẽ có thể dễ dàng khống chế tất cả ma nhân đương thời!
Đây là câu nói khiến hắn chấn động nhất trong tất cả những lời nàng nói.
Nếu có thể thực sự làm được, vậy thì, toàn bộ Bắc Thần Vực cũng có thể trở thành công cụ báo thù của hắn!
Trong một ngày tĩnh lặng này, hắn luôn chậm rãi đi vào thế giới của “Hắc ám vĩnh kiếp”. Tuy rằng giữa chừng bị chuyện vặt vãnh của Minh Dương và Đông Phương Hàn Vi làm gián đoạn, nhưng hắn muốn chìm vào thế giới đó lần nữa vẫn dễ như trở bàn tay... Dù sao, thứ mạnh nhất trên người hắn chính là ngộ tính huyền đạo khoa trương đến mức hoàn toàn không hợp lẽ thường.
Lần tĩnh lặng này chỉ kéo dài chưa đến mười hai canh giờ, hắn đột nhiên mở mắt.
Hắn từ trong bóng tối hỗn độn kia bỗng nhiên ngộ ra điều gì đó... Tuy chỉ là một chút rất nhỏ, nhưng lại khiến hắn như nhìn thấy một thế giới hắc ám hoàn toàn khác trước.
Lúc này, ngoài cửa phòng tu luyện, một khí tức dè dặt cẩn trọng đến gần, đứng trước cửa. Nàng do dự rất lâu, vẫn sợ hãi không dám lên tiếng.
Vân Triệt liếc mắt nhìn, dùng giọng điệu xem như ôn hòa nói:
- Vào đi.
Bóng dáng ngoài cửa hơi cứng lại, một lúc sau mới rốt cuộc đẩy cửa ra, cúi thấp đầu, bước chân nhẹ nhàng đi tới... Trong tay nàng bưng một khay ngọc vô cùng tinh xảo, trong khay là mấy miếng bánh ngọt được tạo hình đẹp mắt, hương thơm ngọt ngào lan tỏa.
Đông Phương Hàn Vi quỳ một gối, đặt khay ngọc trước mặt Vân Triệt:
- Tiền bối, đây là bánh ngọt hảo hạng nhất trong cung, nếu tiền bối không chê, có thể nếm thử một chút. Vãn bối... vãn bối sẽ luôn ở bên ngoài chờ đợi, nếu tiền bối có gì phân phó, bất cứ lúc nào gọi một tiếng là được.
Khi đó nàng tuyệt đối không ngờ rằng, bản thân trong lúc tuyệt vọng có bệnh thì vái tứ phương, lại mang về một nhân vật kinh khủng đến thế.
Mà bây giờ, tin tức đã truyền ra, toàn bộ biên giới phía đông đều đã bị chấn động lật trời... Hoàng thất Đông Hàn lén lút dò hỏi tin tức của chín đại tông, biết được chín đại tông không khỏi tức giận.
Hai ngày sau, Hàn Đàm phong... rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì...
Vô số ánh mắt đều đổ dồn về Hàn Đàm phong. Ngoài chín đại tông ra, vô số tông môn, huyền giả của biên giới phía đông đều nghe tin mà tìm đến... Phó phủ chủ và đại hộ pháp của Thái Âm Thần Phủ bị giết, đại trưởng lão Minh Bằng tộc chết, Minh Kiêu trọng thương... Vùng biên giới này đã không biết bao nhiêu năm không xảy ra đại sự như vậy.
Vân Triệt ngẩng đầu, nhìn Đông Phương Hàn Vi... nàng đến vừa đúng lúc, chút lĩnh ngộ vừa rồi, có lẽ có thể thử nghiệm trên người nàng.
- Cởi áo ra.
Hắn cúi đầu lên tiếng.