Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1546: CHƯƠNG 1545: ĐÁ ĐẶT CHÂN

- A!

Lời của Vân Triệt khiến cõi lòng Đông Phương Hàn Vi chấn động mạnh, nàng cúi đầu cắn chặt môi, thân thể mềm mại khẽ run lên, trong lòng không biết là kinh hãi hay bi thương.

Cuối cùng, khoảnh khắc này vẫn đến hay sao...

Nàng biết rõ dung mạo của mình, cũng biết rằng nếu Vân Triệt đưa ra yêu cầu như vậy, nàng tuyệt đối không có năng lực và tư cách để từ chối. Hơn nữa, chỉ cần hắn có thể cứu Đông Hàn quốc, nàng nguyện ý trả giá mọi thứ... Đây cũng là lời hứa mà chính miệng nàng đã thốt ra.

Gương mặt nàng trắng bệch, nhưng cả lời nói lẫn hành động đều không hề có chút kháng cự nào. Nàng nhẹ nhàng đáp một tiếng “Vâng”, rồi đứng dậy, những ngón tay run rẩy khẽ đặt lên vạt áo.

Vạt áo từ từ mở ra, chiếc váy dài màu tím theo bờ vai nàng trượt xuống... Đôi môi càng lúc càng bị cắn chặt. Cuối cùng, dưới những ngón tay ngọc ngà, cả nội y cũng chậm rãi rơi xuống. Ngọc thể tuyệt mỹ khiến vô số nam tử phải thèm nhỏ dãi, nhưng chưa từng có ai được chiêm ngưỡng, giờ đây hoàn toàn không một mảnh vải che thân hiện ra trước mặt Vân Triệt.

Một cơn lạnh buốt nổi lên, nàng theo bản năng khoanh tay trước ngực, nhắm chặt hai mắt, chờ đợi vận mệnh sắp tới, nhưng rất lâu sau vẫn không thấy động tĩnh gì.

Nàng nghi hoặc mở mắt, nhìn về phía Vân Triệt, lại phát hiện hắn đang nhắm mắt, từ đầu đến cuối đều không hề nhìn nàng.

- Vân... tiền bối?

Nàng nghi hoặc cất tiếng.

- ...Ta bảo ngươi cởi áo ngoài, ngươi cởi hết ra làm gì.

Vân Triệt nói, hắn vẫn luôn nhắm mắt, nhưng động tác của Đông Phương Hàn Vi làm sao thoát khỏi linh giác của hắn.

“...” Đông Phương Hàn Vi ngây người, không biết phải làm sao.

- Thôi, ngươi ngồi xuống đi.

Vân Triệt nhắm mắt nói.

- Vâng.

Đông Phương Hàn Vi chỉ đành nghe theo, hai tay vẫn che chặt trước ngực.

Nàng vừa mới ngồi xuống, ngón tay Vân Triệt đột nhiên điểm ra, hai tay đang ôm trước ngực của nàng lập tức bị đánh văng ra. Ngón tay của Vân Triệt không chút trở ngại điểm vào giữa ngực nàng, một luồng huyền quang hắc ám lóe lên rồi tức khắc xâm nhập vào huyền mạch của nàng.

Đông Phương Hàn Vi toàn thân chấn động, ngay sau đó, nàng cảm nhận được vô số dòng khí xa lạ đang tràn vào huyền mạch, trong nháy mắt lan ra khắp toàn thân. Bên ngoài thân hình trắng như ngọc của nàng cũng hiện lên một tầng huyền quang màu đen nhàn nhạt.

Những luồng huyền quang màu đen này tồn tại trong vài giây rồi nhanh chóng biến mất. Ngón tay của Vân Triệt cũng rời khỏi ngực nàng ngay lúc đó, hắc ám huyền khí trên đầu ngón tay cũng tan biến không còn dấu vết, cả người hắn trở lại vẻ bình tĩnh.

Mà đối diện hắn, Đông Phương Hàn Vi há hốc miệng, cảm nhận sự biến hóa kỳ diệu trong huyền mạch và toàn thân, nàng thất thần một lúc lâu, như đang ở trong mộng.

Hồi lâu sau, nàng giơ tay lên, hắc ám huyền khí vận chuyển, một luồng huyền quang màu đen ngưng tụ giữa lòng bàn tay... Vô cùng tĩnh lặng, vô cùng ôn hòa, lại tinh thuần như một viên thủy tinh đen trong suốt.

- Tiền bối...

Nàng ngước mắt nhìn Vân Triệt, ánh mắt rung động dữ dội, dường như vẫn chìm trong giấc mộng không thể tỉnh lại.

- Từ nay về sau, khi ngươi tu luyện hắc ám huyền lực sẽ vĩnh viễn không cần lo bị phản phệ, tốc độ tu luyện và giới hạn có thể đạt tới cũng sẽ vượt xa trước kia.

Vân Triệt chậm rãi nói.

Hắn vừa làm một việc rất đơn giản trên người Đông Phương Hàn Vi... cải tạo hắc ám huyền lực của nàng! Chính xác hơn, là cải tạo “Ma thân” của nàng cùng hắc ám pháp tắc mà “Ma thân” phải gánh chịu.

Mà thứ hoàn thành loại “cải tạo” này chính là Hắc Ám Vĩnh Kiếp!

Trước khi đến Thần giới, Vân Triệt đã sớm tiếp xúc với hắc ám huyền lực. Một người là Phần Tuyệt Trần, người còn lại là Hiên Viên Vấn Thiên. Sau khi có được hắc ám huyền lực, bọn họ đều trở nên mạnh hơn trước kia rất nhiều, nhưng đồng thời cũng phải trả một cái giá vô cùng to lớn.

Khi đó, ấn tượng của Vân Triệt về hắc ám huyền lực là người tu luyện nó phải lấy sinh mệnh và nhân tính làm cái giá phải trả.

Sau này đến Thần giới, nhận thức về hắc ám huyền lực cũng ngày càng sâu sắc hơn, trong đó có một điểm cơ bản nhất... “Ma nhân” tu luyện hắc ám huyền lực sẽ càng thêm nóng nảy, hiếu sát, nhân tính bị bóp méo, tuổi thọ cũng ngắn hơn huyền giả bình thường cùng cấp bậc.

Điều này nghe như thể hắc ám huyền lực có hai tầng phản phệ đối với sinh mệnh và tinh thần của người tu luyện.

Thế nhưng, khi hắc ám huyền lực của Vân Triệt hoàn toàn thức tỉnh và được phóng thích không chút kiêng dè, cùng với sự lĩnh ngộ của hắn đối với “Hắc Ám Vĩnh Kiếp”, hắn chợt phát hiện ra một vấn đề kỳ lạ.

Đó chính là... hắc ám huyền lực của thế giới này dường như đã bị bóp méo!

Từ Phần Tuyệt Trần và Hiên Viên Vấn Thiên của Lam Cực Tinh cho đến những người hắn gặp ở Bắc Thần Vực, hắc ám huyền khí lưu chuyển trên người bọn họ đều có sự khác biệt rất lớn so với hắc ám huyền khí nguyên thủy và tinh thuần nhất mà hắn kế thừa từ Tà Thần.

Ban đầu hắn nghĩ có lẽ là do hắc ám huyền khí trong quá trình truyền thừa xa xôi đã xuất hiện biến dị, nhưng sau đó hắn lại phủ định suy nghĩ này, bởi vì như vậy không thể giải thích được hắc ám huyền lực bị bóp méo cực độ trên người Phần Tuyệt Trần và Hiên Viên Vấn Thiên.

Như vậy, nguyên nhân khả dĩ nhất, có lẽ không nằm ở bản thân hắc ám huyền lực, mà là... lực lượng này, vốn chỉ thuộc về ma thần và ma thú thời thượng cổ, không thể nào hoàn toàn tương thích với thân thể của người phàm.

Nếu đã như vậy, thì những sinh linh tiến vào Bắc Thần Vực tu luyện ma công viễn cổ, hoặc vì vận mệnh đưa đẩy mà tu luyện hắc ám huyền lực, ngay từ đầu đã không phù hợp với loại sức mạnh mà họ gánh chịu.

Thuộc tính chủ đạo của hắc ám huyền lực là “thôn phệ”, và khi sức mạnh này không thể hoàn toàn tương thích với bản thân, không còn nghi ngờ gì nữa, nó sẽ không ngừng thôn phệ chính cơ thể... bao gồm cả sinh mệnh và linh hồn.

Sự “không tương thích” này càng nghiêm trọng, sự thôn phệ bản thân sẽ càng nặng nề.

Mà mầm mống của sự không tương thích này, ngay từ khi bắt đầu tu luyện, đã được định sẵn về căn nguyên và bản chất. Về sau, khi huyền lực và năng lực khống chế tăng cường, có lẽ có thể áp chế nó đến mức thấp nhất, nhưng không thể nào hoàn toàn loại bỏ, thậm chí còn bị các “Ma nhân” xem như là một điều bình thường của hắc ám huyền lực, không hề cảm thấy có gì kỳ lạ.

Thế nhưng, Hắc Ám Vĩnh Kiếp, loại sức mạnh hắc ám chỉ thuộc về riêng Ma Đế này, với những quy tắc quỷ dị của nó, dù Vân Triệt chỉ mới chạm đến một chút da lông, nhưng đã có thể trực tiếp can thiệp vào trạng thái “Ma nhân” của người khác, điều chỉnh độ tương thích của hắc ám huyền lực với bản thân đến mức hoàn mỹ, khiến nó không còn phản phệ chính mình nữa.

Và khi đã đạt đến sự tương thích hoàn mỹ, việc tu luyện tự nhiên sẽ thuận lợi hơn trước kia rất nhiều. Lời Vân Triệt nói, tốc độ tu luyện và giới hạn sau này của Đông Phương Hàn Vi đều sẽ vượt xa trước kia, tuyệt không phải là lời nói suông.

Đây tuyệt đối là một loại năng lực kinh khủng, hoàn toàn vượt khỏi nhận thức của thời đại, là điều mà bất cứ ai cũng không thể lý giải nổi.

Cảm giác thần kỳ như mộng ảo này, bản thân Đông Phương Hàn Vi tự nhiên cảm nhận rõ ràng nhất. Đừng nói là nàng, cho dù là một Hắc Ám Thần Chủ đã tu luyện hắc ám huyền lực hàng vạn năm, sau khi cảm nhận được sự biến hóa của bản thân cũng sẽ chấn động như đang ở trong mộng... Phản ứng của họ chỉ có thể mạnh hơn Đông Phương Hàn Vi mà thôi.

Nàng không biết Vân Triệt đã làm thế nào, càng không thể cảm nhận được loại sức mạnh mà Vân Triệt truyền vào cơ thể mình là gì. Nhưng nàng biết vô cùng rõ ràng, bắt đầu từ khoảnh khắc này, bản thân đã thực sự thoát thai hoán cốt.

Sau một hồi lâu kích động và khó tin, nàng cuối cùng cũng như bừng tỉnh từ trong mộng, hai đầu gối quỳ xuống đất, cúi đầu thật sâu, giọng nói vì quá mức xúc động mà mang theo tiếng nức nở:

- Hàn Vi... đa tạ ơn tái tạo của tiền bối.

Vân Triệt thản nhiên nói, hắn mở mắt ra, ánh mắt hờ hững vô tình nhìn lướt qua ngọc thể của Đông Phương Hàn Vi:

- Không cần, ta cũng chỉ tiện tay lấy ngươi làm thí nghiệm mà thôi. Lần đầu tiên làm, không dám cách y phục, nhưng xem ra cũng không khó như ta nghĩ, đừng nói cách y phục, dường như cách không cũng không thành vấn đề.

Đông Phương Hàn Vi ngẩn ra, chợt nhận ra trên người mình không một mảnh vải, nàng khẽ kêu lên một tiếng, vội vàng khoanh tay cúi người, không dám ngẩng đầu lên.

Vân Triệt nói:

- Ngươi đi đi. Bảo phụ vương ngươi đừng lãng phí tâm tư nữa, có việc gì cần, ta sẽ nói với hắn.

Đông Phương Hàn Vi ngẩn người một lúc, mới nhẹ giọng đáp:

- Vâng.

Nàng cầm lấy chiếc váy dài, huyền quang lóe lên đã mặc lại trên người... Vừa thở phào nhẹ nhõm, trong lòng lại dâng lên một cảm giác mất mát phức tạp.

Nàng không lập tức rời đi, mà mở miệng nói:

- Tiền bối, chuyện của ngài, Hàn Vi không dám hỏi nhiều. Chỉ là... kính xin tiền bối nhất định phải cẩn thận. Có lẽ tiền bối không e ngại chín đại tông, nhưng... nhưng nếu sự việc trở nên quá lớn, rất có thể sẽ kinh động đến Đại Giới Vương.

Khi nhắc đến ba chữ “Đại Giới Vương”, trên mặt Đông Phương Hàn Vi lộ ra vẻ kính sợ đã khắc sâu vào linh hồn, như đang nói đến tên của một vị thần linh.

- Vậy không phải rất tốt sao.

Vân Triệt lạnh lùng nói, thậm chí không thèm hỏi Đại Giới Vương của Đông Khư giới là nhân vật thế nào.

Đông Phương Hàn Vi sững sờ, không nói thêm gì nữa, nàng thi lễ thật sâu, lui về sau vài bước rồi xoay người rời đi.

Khi đẩy cửa ra, chuẩn bị rời khỏi, thân hình Đông Phương Hàn Vi khựng lại, rồi đột nhiên quay người, cúi đầu khẽ hỏi:

- Vân tiền bối, Hàn Vi muốn hỏi... Ngày đó, tại sao tiền bối lại nguyện ý đáp ứng lời cầu xin của Hàn Vi?

Khi đó, nàng cho rằng Vân Triệt chỉ là một Thần Vương bình thường, là cọng cỏ cứu mạng duy nhất của phụ mẫu nàng. Nhưng hắn lại dễ dàng nghiền nát các Thần Vương của chín đại tông, trong vài giây ngắn ngủi đã giúp nàng thoát thai hoán cốt... Tất cả những điều này đều cho nàng biết, Vân Triệt tuyệt đối là một nhân vật kinh khủng vượt xa sức tưởng tượng của nàng và mọi người.

Một nhân vật như vậy, trong mắt hắn có lẽ Đông Hàn quốc chỉ nhỏ bé như hạt bụi, nhưng tại sao hắn lại nguyện ý theo nàng đến Đông Hàn quốc?

Nàng biết mình không nên hỏi, cũng biết chắc Vân Triệt sẽ không trả lời, nhưng nàng không kìm được lòng muốn biết đáp án.

Thật bất ngờ, Vân Triệt lại cho nàng câu trả lời:

- Bởi vì ta cần một viên đá đặt chân, hiểu chưa?

“...” Nàng nhìn Vân Triệt, nhìn rất lâu, rất lâu. Nàng không biết mình mong đợi đáp án gì, nhưng lại biết rõ ràng rằng mình và hắn là người của hai thế giới khác nhau.

- Quấy rầy tiền bối, Hàn Vi xin cáo từ.

Cánh cửa đóng lại, kết giới được phong tỏa, không còn phải đối mặt với áp lực, đáng lẽ nàng nên thở phào nhẹ nhõm, sau đó vui mừng vì bản thân đã nhận được cơ duyên to lớn. Nhưng không biết vì sao, lòng nàng lại đột nhiên trống rỗng, một cảm giác trống rỗng vô cớ mà nàng không tài nào diễn tả được.

Sau khi Đông Phương Hàn Vi rời đi, Vân Triệt cầm lấy khay ngọc đựng bánh ngọt cung đình, trên mặt lộ ra nụ cười ôn hòa:

- U Nhi, có đồ ăn ngon đây.

Bóng dáng cô bé với đôi mắt đa sắc hiện ra, bàn tay nhỏ bé của nàng cầm một miếng bánh ngọt màu hoa hồng, ăn một cách vui vẻ thỏa mãn.

- Thật kỳ quái, sao U Nhi lại thích ăn thứ khó ăn như vậy chứ.

Hồng Nhi nghiêng đầu, chống cằm, vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc khó hiểu.

Khác với Hồng Nhi, sau khi U Nhi dần có được thân thể, vị giác cũng bắt đầu khôi phục, món nàng thích ăn nhất chính là đồ ngọt... Hồng Nhi đã không chỉ một lần châm chọc như vậy.

Vân Triệt liếc Hồng Nhi một cái... Người kỳ quái rõ ràng là ngươi mới đúng!

- Chủ nhân, như vậy thật sự ổn chứ? Có phải hơi vội vàng rồi không?

Trong lòng Vân Triệt vang lên giọng nói của Hòa Lăng. Hắn muốn làm gì, Hòa Lăng là người rõ nhất.

Sâu trong đôi mắt Vân Triệt lóe lên một tia hàn quang vô cùng u ám:

- Không đâu. Muốn có được sự tăng tiến nhanh nhất, không thể thiếu sự trợ giúp của tài nguyên khổng lồ. Tài nguyên ban đầu, cứ lấy từ “U Khư Ngũ Giới” này đi.

- Ta một ngày... cũng không muốn đợi thêm!

Mấy ngày nay là khoảng thời gian bất ổn nhất trong nhiều năm qua của biên giới phía đông Đông Khư giới.

Trong ba ngày ngắn ngủi, không biết bao nhiêu huyền giả đã nghe tin mà kéo đến. Đông Hàn quốc, vốn có địa vị bình thường trong ba mươi sáu nước, cũng đón nhận những ngày náo nhiệt nhất. Vô số ánh mắt đều đổ dồn về Hàn Đàm phong ở biên giới Đông Hàn quốc, bọn họ suy đoán lai lịch và mục đích của Vân Triệt, suy đoán xem người của chín đại tông có đến hay không.

Đồng thời, trong lòng rất nhiều người đều nảy sinh một dự cảm mơ hồ... Vùng biên giới này có lẽ sắp thay trời đổi đất rồi.

Và ngày này... ngày mà Vân Triệt “mệnh lệnh” cho chín đại tông đến Hàn Đàm phong, cuối cùng đã tới.

Dưới đỉnh Hàn Đàm, vô số tông môn, vô số huyền giả đều hướng mắt lên đỉnh núi. Bọn họ đều muốn tận mắt chứng kiến kẻ đã giết phó phủ chủ và đại hộ pháp của Thái Âm Thần Phủ, giết thiếu chủ và đại trưởng lão của Minh Bằng, rốt cuộc là nhân vật thế nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!