Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1549: CHƯƠNG 1548: GIẪM ĐẠP

Yêm Tinh bàn phong tỏa, Thái Âm quỷ đỉnh trấn áp luyện hóa, ma âm của Khốc Hồn chung, kịch độc của độc thủ... Trong mắt bất kỳ ai, dù Vân Triệt có mười cái mạng cũng chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.

Đối mặt với một Vân Triệt cuồng vọng ngạo mạn cùng thực lực vô cùng kinh người, chín đại tông này... chính xác mà nói là bảy tông, đã dành cho hắn một cái chết vô cùng tàn nhẫn và hoa lệ.

Minh Kiêu từ xa thong thả bước tới, hắn cười khẽ:

- Nhanh hơn ta dự đoán. Ta vốn còn lo sẽ kinh động đến Đại Giới Vương.

Thanh Huyền chân nhân khinh thường cười:

- Kinh động đến Đại Giới Vương? Hắn còn chưa đủ tư cách. Kẻ này đã giết người của Tử Huyền Thần Phủ ta, cứ chết như vậy đã là quá hời cho hắn rồi!

Rầm!

Lời của Thanh Huyền phủ chủ còn chưa dứt, giữa đất trời đột nhiên vang lên một tiếng nổ trầm đục.

Dưới tiếng nổ này, toàn thân Thanh Huyền chân nhân chấn động mạnh, trên mặt cấp tốc hiện lên một tầng trắng bệch bất thường.

Hắn đột ngột quay đầu, nhìn về phía Thái Âm quỷ đỉnh.

Tiếng nổ vang này dường như đến từ Thái Âm quỷ đỉnh, sắc mặt của mọi người đồng loạt thay đổi:

- Chuyện gì thế này?

RẦM!!

Lại một tiếng nổ nữa vang lên, lần này còn nặng nề điếc tai hơn trước, thậm chí còn cứng rắn áp đảo cả ma âm của Khốc Hồn chung, khiến bọn họ cũng nghe thấy vô cùng rõ ràng... rõ ràng đến từ Thái Âm quỷ đỉnh!

Sắc mặt bọn họ lại biến đổi, lộ ra vẻ kinh hãi và khó tin sâu sắc:

- Chẳng lẽ... chẳng lẽ là...

Còn Thanh Huyền chân nhân, trong tiếng nổ vang này sắc mặt của hắn đã từ trắng bệch chuyển sang đỏ sậm, thân thể cũng bắt đầu run lên.

RẦM!!!!!

Tiếng nổ thứ ba vang lên, Thái Âm quỷ đỉnh đang bao phủ trong khói độc và ma âm bỗng nhiên nứt toác. Một bàn tay tái nhợt vươn ra, sau đó, vô số vết rạn lấy bàn tay làm trung tâm điên cuồng lan tràn khắp thân đỉnh... Giống như những tơ máu đang cấp tốc vỡ ra trong tròng mắt của tất cả mọi người.

Ầm!

Thái Âm quỷ đỉnh ầm ầm vỡ nát, trong nháy mắt hóa thành mảnh vụn xanh đen đầy trời. Thanh Huyền chân nhân điên cuồng phun ra một ngụm máu đen, thân thể loạng choạng lùi lại, máu tươi không ngừng tuôn ra. Hắn ngẩng đầu, nhìn Thái Âm quỷ đỉnh vỡ nát cùng bóng người chậm rãi bước ra từ trong khói đen, tròng mắt kinh hãi phóng đại đến cực điểm, như muốn nứt ra.

Ánh mắt Vân Triệt vẫn lạnh lùng như lúc ban đầu, không chút tình cảm hay gợn sóng. Hắn bước ra từ trong Thái Âm quỷ đỉnh, trên người lại không hề có bất cứ một vết máu hay vết thương nào, ngay cả áo đen cũng không thấy một nếp nhăn.

Biến cố nằm mơ cũng không thể ngờ tới này khiến đám người quan chiến và các đại tông chủ kinh hãi đến chết khiếp. Sắc mặt Huyết Thủ độc quân âm trầm, “Độc thủ” khổng lồ bị đánh văng ra đột nhiên khép lại, độc khí hắc ám nồng đậm đến cực điểm trong chớp mắt nuốt chửng hoàn toàn Vân Triệt.

Bên trong độc khí, Vân Triệt vẫn thong thả bước về phía trước. Khoảnh khắc độc thủ khép lại, bàn tay hắn đột nhiên vồ ra, chộp vào bên cạnh “Độc thủ”, một luồng hắc khí phóng thích từ giữa ngón tay, trong nháy mắt bao trọn cả độc thủ.

Xoẹt!

Giữa tiếng xé rách đến rợn người, độc thủ, thậm chí là cả cánh tay của Huyết Thủ độc quân đã bị Vân Triệt hung hăng giật phăng khỏi cơ thể hắn.

- Aaa!

Huyết Thủ độc quân hét thảm một tiếng, quỳ sụp xuống đất, cổ tay phải bị bẻ gãy phun trào máu tươi... mà chiếc bao tay màu đen kia, độc thủ tượng trưng cho thân phận của hắn, ở trong tay Vân Triệt lại yếu ớt như mảnh vải, dễ dàng bị xé thành mảnh vụn.

- Ngươi...

Toàn thân Huyết Thủ độc quân loạng choạng, hai mắt như máu, sự kinh hãi và sợ hãi nảy sinh trong lòng đã lấn át cả nỗi đau.

Bàn tay Vân Triệt lại chộp một cái, Khốc Hồn chung đang phóng thích ma âm kia bị hắn hút thẳng vào tay. Khốc Hồn thái trưởng lão hoảng hốt, nhưng lập tức ngưng thần, dốc hết sức lực thúc giục Khốc Hồn chung, phát ra ma âm còn nhiếp hồn hơn cả quỷ khóc.

Chìm trong ma âm phá hồn, nhưng dù là vẻ mặt hay ánh mắt của Vân Triệt đều tĩnh lặng như mặt hồ tù đọng vạn năm, chỉ có sâu trong đáy mắt lóe lên một tia hắc mang.

GÀO!!

Trong linh hồn Khốc Hồn thái trưởng lão đột nhiên vang lên một tiếng rồng ngâm kinh thiên động địa, một long ảnh hắc ám che trời lấp đất hiện ra trước mặt hắn, há cái miệng khổng lồ về phía hắn.

- A-----

Khốc Hồn thái trưởng lão phát ra tiếng hét hoảng sợ nhất trong đời, rõ ràng không hề có bất cứ lực lượng nào đánh trúng người, nhưng hắn lại giống như một con chó hoang bị dọa vỡ mật, ngã ngửa ra sau, rồi nằm sấp trên mặt đất, run lẩy bẩy.

Rắc!

Khốc Hồn chung biến dạng trong tay Vân Triệt, vỡ nát, như hai đống sắt vụn, bị hắn vứt sang một bên.

Thái Âm quỷ đỉnh, độc thủ, Khốc Hồn chung... những ma khí có địa vị “trấn tông” của chín đại tông, không những bị hắn dễ dàng thoát khỏi, mà hắn thậm chí còn chẳng thèm đoạt lấy, chỉ trong nháy mắt đã phá hủy toàn bộ, như bẻ cành khô, như vứt giày rách.

Hàn Đàm phong lại một lần nữa rơi vào tĩnh lặng... một sự tĩnh mịch còn đáng sợ hơn trước đó rất nhiều, tất cả mọi người đều chết trân tại chỗ, như thể gặp phải quỷ thần. Mà tám đại tông vốn đã tin chắc có thể chôn vùi Vân Triệt vào tử địa, giờ đây lại như rơi vào cơn ác mộng hoang đường và khủng bố nhất, không thể tin, không cách nào hoàn hồn.

Vân Triệt cười lạnh khinh thường:

- Đây là bản lĩnh của các ngươi sao? Một đám phế vật!

Sợ hãi... nỗi sợ hãi không lời giống như ôn dịch lan tràn trong tâm hồn tất cả mọi người. Không chỉ có tông chủ và thái trưởng lão của tám đại tông, mà tất cả những người chứng kiến một màn này, trong mắt, trong lòng đều như hiện ra một ma quỷ đáng sợ.

Ma khí trấn tông, lại còn do tông chủ, thái trưởng lão tự mình thúc giục, vậy mà ở trước mặt hắn lại yếu ớt như giấy vụn! Lực lượng này, bọn họ lần đầu tiên nhìn thấy, lần đầu tiên nghe nói tới. Bọn họ cũng đồng thời nhận ra, trước đó Vân Triệt bị Yêm Tinh trận phong tỏa, bị Thái Âm quỷ đỉnh trấn áp, vốn là hắn cố ý...

Không, không phải, hắn vốn khinh thường không thèm né tránh!

- Vân tiền bối... hắn... lợi hại như vậy sao...

Đông Phương Hàn Vi lẩm bẩm, thế giới quan của nàng như long trời lở đất.

“...” Lần này đến lượt Đông Hàn quốc chủ triệt để không nói nên lời.

Bàn tay của Yêm Tinh lâu chủ cầm tinh luân không nhịn được run lên, hắn run giọng nói:

- Ngươi... ngươi... ngươi... ngươi rốt cuộc là... ai!

- Thần phục, hoặc là chết.

Vân Triệt cúi đầu nói.

Hắn không hạ sát thủ với bất kỳ ai, dù sao thứ hắn muốn là công cụ, không phải tử thi.

Gương mặt Yêm Tinh lâu chủ co giật, thân là một trong chín đại tông chủ, trước mặt vô số huyền giả Đông Vực, sao hắn có thể thật sự “thần phục” được. Hắn định nói lời cay độc, nhưng nỗi kinh hoàng không thể nào đè nén đang quấn lấy tâm hồn khiến hắn không cách nào nói ra. Ánh mắt hắn liếc sang những người khác, phát hiện ánh mắt và ngũ quan của bọn họ cũng đều đang run rẩy.

Trong tâm hồn mỗi người đều có một giới hạn chịu đựng. Trước kia bọn họ uy lăng tám phương, không biết sợ hãi là gì, chỉ vì chưa từng có ai có thể khiến họ hoảng sợ đến mức này.

Thanh Huyền chân nhân thở dốc kịch liệt, trong miệng vẫn trào ra máu tươi do Thái Âm quỷ đỉnh bị hủy phản phệ. Hắn run rẩy ngẩng đầu, nhìn gương mặt của Vân Triệt, trong lòng sợ hãi và căm hận đan xen, lại vì sợ hãi mà sinh hận, gần như điên cuồng gầm lên:

- Hắn nhất định đã bị trọng thương khi ở trong Thái Âm quỷ đỉnh... lại trúng độc của quỷ thủ... hiện giờ chỉ là đang cố gắng chống đỡ mà thôi...

- Giết hắn! Hợp lực giết hắn!!

Bóng dáng hắn bật lên, thanh kiếm trong tay cuốn theo phong bạo hắc ám, đâm thẳng về phía Vân Triệt.

Tiếng gầm này của hắn hung hăng kích động tâm trí đang run rẩy của mọi người. Thấy Thanh Huyền chân nhân ra tay, bọn họ cũng gần như theo bản năng đồng loạt tấn công, sáu luồng hắc ám u quang mang theo khí tức cường đại khác nhau, chôn vùi Vân Triệt vào trong đó.

Chỉ có Khốc Hồn đại trưởng lão vẫn nằm sấp trên mặt đất, run rẩy không ngừng. Khác với Thanh Huyền chân nhân, Khốc Hồn chung bị hủy, thứ hắn phải chịu không thể nghi ngờ là sự phản phệ tinh thần cực kỳ nghiêm trọng... Ngay cả Thủy Mị Âm sở hữu Vô Cấu thần hồn cũng từng thua trong tay Vân Triệt, vậy mà dám múa rìu qua mắt thợ, dùng Khốc Hồn chung trước mặt hắn, quả thật không khác gì tự tìm đường chết.

Về phần Minh Kiêu, hắn lại một lần nữa chạy xa.

Sáu đại Thần Vương hợp lực, ở một phương trời đất này thật sự là cảnh tượng kinh thế hãi tục. Trong lúc nhất thời, Hàn Đàm phong chấn động kịch liệt, những huyền chu, huyền hạm vốn bị đẩy ra rất xa lại bị chấn động lật nhào một mảng lớn.

Mà ở trung tâm lực lượng của sáu đại Thần Vương, Vân Triệt không kinh không sợ, thậm chí không thèm nhìn bất kỳ ai, tay phải chắp sau lưng, tay trái nhẹ nhàng lật xuống.

Thoáng chốc, trong mắt mọi người đều hiện lên một con thương lang khổng lồ màu xanh lam đang ngửa mặt lên trời gầm thét, miệng máu mở to.

Lấy chưởng làm kiếm, Thiên Lang Ngục Thần Điển thức thứ hai: Man Hoang Nha!

Nhưng khác với trước kia chính là, cặp mắt sói vốn có màu xanh lam, lúc này lại lóe lên màu đen vô cùng u ám.

Sáu đại Thần Vương, mỗi người đều nhìn thấy một bóng sói khổng lồ lao về phía mình, nuốt chửng lực lượng của bọn họ, nuốt chửng khí thế của bọn họ, nuốt chửng cả thân thể của bọn họ...

Ầm rầm!!

Hàn Đàm phong vốn đã chịu đủ tai ương vào khoảnh khắc này cuối cùng cũng gãy lìa từ giữa. Trong tiếng sói gầm rung trời, Hắc Ám huyền lực mà sáu đại Thần Vương dốc sức phóng ra bị tuyệt diệt trong khoảnh khắc. Bọn họ đồng loạt hét lên thảm thiết, như sáu túi máu rách, vung máu bay về những hướng khác nhau.

Cũng vào lúc này, bóng dáng Vân Triệt như quỷ mị đuổi theo.

Ầm!

Cánh tay Vân Triệt xuyên qua Yêm Tinh bàn của Yêm Tinh lâu chủ, đánh vào ngực hắn, khiến lồng ngực hắn lõm sâu xuống, trong miệng phun ra một cột máu cao vài trượng.

Ầm!

Thanh kiếm của Thanh Huyền chân nhân gãy đôi dưới một chỉ của Vân Triệt, hai đoạn kiếm gãy xuyên qua áo xanh hộ thân, cắm phập vào hai cánh tay hắn.

Rắc rắc!

Cánh tay trái của Huyết Thủ độc quân, kẻ đã mất đi cánh tay phải, bị bẻ gãy từng khúc, phát ra tiếng kêu thảm thiết đến cực điểm.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Sáu người, sáu đại Thần Vương bị Vân Triệt một kích đánh tan tác, còn chưa kịp rơi xuống đất đã bị hắn truy kích giáng thêm đòn trọng thương. Lúc mỗi người rơi xuống, đều đã mình đầy máu me, đừng nói là phản kích giãy giụa, sau vài giây cũng không có một người nào có thể đứng dậy.

Rầm!

Vân Triệt từ trên trời giáng xuống, chân phải đạp thẳng lên người Khốc Hồn thái trưởng lão. Ngực lão già lồi lên, lưng lõm xuống, cả người bị nghiền nát vào mặt đất, một đám sương máu đen kịt cấp tốc lan ra trong không gian.

Vân Triệt chậm rãi nói, như một ma quỷ đang ra lệnh phán quyết cuối cùng:

- Cơ hội cuối cùng, thần phục, hoặc là chết!

Lần này, tất cả bọn họ đều cảm nhận được một luồng sát khí lạnh thấu xương.

Tiếng thở dốc thống khổ, tiếng rên rỉ khàn khàn vang lên trong không khí run rẩy, thân thể của bảy đại Thần Vương, lúc này giống như bảy con chó sắp chết đang ngọ nguậy trên mặt đất.

Vô số ánh mắt, vô số trái tim đang run rẩy, ngay cả huyền chu, thậm chí không khí cũng run rẩy không ngừng.

Bá chủ vô thượng của biên giới phía Đông, vậy mà dưới tay một mình Vân Triệt, lại bại triệt để đến thế, bại thê thảm đến thế.

- Haizz.

Vào lúc này, bên tai và trong lòng mọi người đột nhiên vang lên một tiếng thở dài ngân nga. Tiếng thở dài này như đến từ nơi xa xôi, lại như gần ngay bên tai.

Nghe thấy tiếng thở dài này, tám đại Thần Vương đang trong tuyệt vọng đồng thời ngẩng phắt đầu lên, trên mặt tất cả huyền giả cũng đều lộ ra vẻ kinh ngạc sâu sắc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!