Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1550: CHƯƠNG 1549: CUỒNG BẠO

- Âm thanh này, chẳng lẽ là...

Mọi người quay đầu nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm nơi phát ra âm thanh. Cùng lúc đó, một bóng dáng tựa thần tiên và một cái tên đã sớm trở thành thần thoại đồng loạt hiện lên trong đầu mỗi người.

- Vẫn Dương... Kiếm Chủ...

Thanh Huyền chân nhân lắp bắp thốt lên, trong mắt chợt lóe lên tia hy vọng. Nhưng khi nghĩ đến thực lực quá mức đáng sợ của Vân Triệt, tia hy vọng ấy lại lập tức lu mờ đi vài phần.

Bọn họ đều từng được lĩnh giáo thực lực của Vẫn Dương Kiếm Chủ, ở biên giới phía đông, hắn tuyệt đối là một sự tồn tại vô địch. Thế nhưng, sức mạnh của Vân Triệt thật sự quá đáng sợ, theo nhận thức của bọn họ, e rằng ngay cả Vẫn Dương Kiếm Chủ cũng khó có thể là đối thủ của hắn.

Trừ phi...

Vân Triệt, rốt cuộc hắn là ai, tại sao lại đến nơi này... Biên giới phía đông, sau này chẳng lẽ thật sự phải phủ phục dưới chân hắn sao?

Nghe thấy âm thanh này, sắc mặt Vân Triệt không hề thay đổi, hắn lạnh nhạt nói:

- Ngươi cuối cùng cũng chịu ra mặt rồi.

Giọng nói kia không hề già nua, nhưng lại mang theo một tiếng thở dài đầy tang thương:

- Vân Triệt, chín tông chúng ta vốn không thù không oán với ngươi, cớ gì phải bức bách đến mức này? Ngươi cố tình đi ngược đạo trời như thế, cho dù không bị người đời tiêu diệt, cũng sẽ bị trời tru đất diệt... Thu tay lại đi.

- Trời... tru?

Vân Triệt bật cười. Lời này có lẽ sẽ tạo thành uy hiếp hay cảnh tỉnh đối với người khác, nhưng với hắn, đây lại là câu chuyện nực cười nhất trên đời. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phương bắc, giọng nói trầm thấp tựa vực sâu:

- Lăn ra đây.

Vào lúc này, một bóng dáng lơ lửng trên bầu trời bao la phương bắc. Đó là một nam tử trung niên, một thân áo lụa trắng không tỳ vết, sau lưng đeo một thanh khoáng kiếm. Ở Bắc Thần Vực, nơi lấy Hắc Ám huyền lực làm cốt lõi và u ám là màu sắc chủ đạo, thanh kiếm hắn mang trên lưng lại là một màu trắng tinh khiết.

- Vẫn Dương Kiếm Chủ... là Vẫn Dương Kiếm Chủ!

Tiếng kinh hô rung trời tựa như gió bão cuồn cuộn, vang vọng trong không khí là cái tên của người đệ nhất biên giới phía đông!

Vẫn Dương Kiếm Chủ, kiếm chủ đương nhiệm của Vẫn Dương Kiếm Vực đứng đầu chín đại tông ở biên giới phía đông, hoàn toàn xứng đáng là người đệ nhất biên giới phía đông, không ai có thể lay chuyển!

Tất cả mọi người đều tin rằng hôm nay hắn không thể nào xuất hiện, cũng có lời đồn rằng gần đây hắn luôn bế quan, không ngờ hắn lại đích thân có mặt. Rất có thể, ngay từ đầu hắn đã ẩn mình ở gần đây.

Đối mặt với người đệ nhất biên giới phía đông, Vân Triệt chậm rãi giơ lên một ngón tay:

- Ngươi chỉ có một cơ hội, thần phục hoặc là chết!

Dưới lời nói của Vân Triệt, âm thanh vốn đang sôi trào lại đột nhiên im bặt. Vẫn Dương Kiếm Chủ thật sự cường đại vô cùng, nếu hắn xuất hiện ngay từ đầu, không ai cho rằng Vân Triệt có thể chiến thắng được hắn.

Thế nhưng, sau khi tận mắt chứng kiến thực lực quả thật như quỷ thần của Vân Triệt, bọn họ không thể không nghĩ đến một khả năng kinh người... Vẫn Dương Kiếm Chủ cũng rất có thể không phải là đối thủ của hắn.

Mà đối mặt với Vẫn Dương Kiếm Chủ, tư thái của Vân Triệt vẫn ngạo nghễ như trước, không hề khác biệt.

- Xem ra nhiều lời vô ích.

Cánh tay Vẫn Dương Kiếm Chủ nâng lên, nắm lấy chuôi kiếm, đại kiếm thuần trắng lặng lẽ dựng thẳng, không thấy hắn có động tác gì, trên mũi kiếm đã bắn ra kiếm cương tối đen dài hơn mười trượng.

Cùng lúc đó, dòng khí, không gian, tầm mắt đột nhiên vặn vẹo. Tất cả mọi người đều cảm nhận rõ ràng, trong không gian đang yên lặng run rẩy, dường như bỗng chốc xuất hiện hàng tỷ thanh kiếm vô hình, chỉ cần một ý niệm là có thể hủy diệt tất cả sinh linh, thậm chí san bằng cả trời đất.

Kiếm uy hắc ám trong nháy mắt bao phủ đất trời khiến tất cả huyền giả nín thở, mà các Thần Vương của tám đại tông đều đồng loạt biến sắc.

- Đây... đây là...

Cùng tồn tại ở biên giới phía đông, cùng thuộc chín đại tông, bọn họ là những người hiểu rõ Vẫn Dương Kiếm Chủ nhất, nhưng kiếm uy hiện ra trước mắt lại vượt xa nhận thức của bọn họ. Lập tức, bọn họ đột nhiên nghĩ đến lời đồn kia, sắc mặt lại thay đổi.

- Chẳng lẽ, Vẫn Dương Kiếm Chủ đã đột phá!?

- Thần Vương cảnh... cấp mười!

Yêm Tinh lâu chủ kích động gầm lên. Trong đôi mắt vốn tràn đầy sợ hãi và tuyệt vọng của bọn họ, lúc này đột nhiên bừng lên ánh sáng rực rỡ lạ thường.

Vẫn Dương Kiếm Chủ đột phá, tuyệt đối không chỉ sáng lập nên thần thoại mới của biên giới phía đông, mà dưới nguy cơ trước mắt, đó còn là hy vọng chói lòa hơn gấp vạn lần!

Thần Vương cấp mười, đó chính là cảnh giới chỉ kém Thần Quân một bước! Tên Vân Triệt không cách nào ngăn cản, kẻ đang vọng tưởng giẫm đạp lên biên giới phía đông này, tuyệt đối không thể nào chống lại được!

Một khắc này, cảm nhận được kiếm uy đỉnh cao đến từ Vẫn Dương Kiếm Chủ, các Thần Vương đang nằm rạp trên đất gần như muốn rơi lệ vì xúc động, lần đột phá sáng lập thần thoại này giống như ơn cứu rỗi mà ông trời ban cho bọn họ!

Vẫn Dương Kiếm Chủ chậm rãi nói, theo lời hắn thốt ra, kiếm uy hắc ám bao phủ trời đất cũng lặng lẽ lưu chuyển, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể triệt để nghiền nát Vân Triệt:

- Nếu không phải ta đã đột phá, nhất định không phải là đối thủ của ngươi. Xem ra, đây cũng là ý trời.

Vân Triệt không chút biểu cảm:

- Ồ, chỉ bằng ngươi? Xem ra, ngươi chọn “Chết”!

Vẫn Dương Kiếm Chủ chậm rãi nói, giọng điệu của hắn từng lời nặng tựa núi non, khiến không ai có thể nghi ngờ:

- Chỉ bằng một mình ta, có lẽ đánh bại ngươi thì dễ, nhưng muốn giữ ngươi lại thì quả thật khó. Tâm tính của ngươi hung ác nham hiểm, lại còn quá trẻ, nếu để ngươi chạy thoát, không thể nghi ngờ sẽ là hậu họa vô cùng. Cho nên, ta đã mời thêm một vị đạo hữu khác cùng đến.

Một vị... đạo hữu khác?

Lời của Vẫn Dương Kiếm Chủ khiến mọi người đồng loạt sửng sốt, chỉ có Minh Kiêu, đáy mắt hắn lóe lên một tia sáng phấn chấn kỳ lạ.

Cũng vào lúc này, bầu trời phía đông đột nhiên tối sầm lại.

Vô số huyền chu, huyền thuyền lúc này như bị vạn ngọn núi cao đè lên thân, đột ngột chìm xuống, một bóng đen che khuất mặt trời chậm rãi bay tới. Trong khoảnh khắc, cả bầu trời như bị ép mạnh xuống, khiến lồng ngực người ta nặng nề như muốn nứt ra.

- Minh... Minh Bằng!

Bọn họ ngẩng đầu nhìn trời, kinh hãi tột độ. Bóng đen vĩ đại che phủ bầu trời kia, cặp cánh đen khổng lồ dài đến hơn mười dặm kia, rõ ràng chính là Minh Bằng!

Bộ tộc Minh Bằng, ở biên giới phía đông không ai không biết. Thế nhưng, bọn họ, thậm chí cả các đại tông chủ và thái trưởng lão, đều chưa từng thấy chân thân Minh Bằng nào to lớn đến thế, lớn tới trăm dặm!

Đáng sợ hơn là luồng uy áp phủ xuống này lại hoàn toàn không hề thua kém kiếm uy hắc ám của Vẫn Dương Kiếm Chủ!

Trên Hàn Đàm phong, đối mặt với bóng đen che trời, Minh Kiêu quỳ xuống, cúi người dập đầu, tiếng hô trong trẻo truyền đến tai mỗi người:

- Hậu bối bất tài Minh Kiêu, cung nghênh lão tổ!

Hai chữ “Lão tổ” vừa thốt ra, tất cả huyền giả đang kinh hãi đều lập tức nghẹn họng trân trối, như nghe thấy âm thanh của quỷ thần.

- Minh... Minh Bằng Lão Tổ!?

Không biết bao nhiêu người run rẩy thốt lên.

Minh Bằng có tuổi thọ vượt xa nhân loại, đây cũng là nguyên nhân quan trọng giúp bộ tộc Minh Bằng hưng thịnh lâu dài. Từ rất lâu về trước, đã thường xuyên có lời đồn rằng Minh Bằng Lão Tổ vẫn còn tại thế... Nhưng lời đồn chung quy vẫn là lời đồn, ít ai thật sự tin tưởng.

Nhưng hôm nay, khi chín đại tông gặp phải kiếp nạn có một không hai, bọn họ lại tận mắt nhìn thấy Minh Bằng trăm dặm, chính tai nghe được Minh Kiêu quỳ xuống gọi “Lão tổ”.

Minh Bằng Lão Tổ thật sự chưa chết, mà luồng uy áp khủng bố hoàn toàn không thua gì Vẫn Dương Kiếm Chủ, chứng tỏ thực lực của hắn cũng là Thần Vương cấp mười!

Hơn nữa rất có thể là một Thần Vương cấp mười còn mạnh hơn cả Vẫn Dương Kiếm Chủ!

Nói cách khác, trước cả Vẫn Dương Kiếm Chủ, biên giới phía đông đã sớm tồn tại một Thần Vương cấp mười! Chỉ là hắn lánh đời tu luyện, trở thành lão tổ bảo hộ cho bộ tộc Minh Bằng... thật ra hắn mới là người đệ nhất chân chính của biên giới phía đông, và là Thần Vương cấp mười đầu tiên!

Vả lại, rõ ràng là Vẫn Dương Kiếm Chủ vẫn luôn biết Minh Bằng Lão Tổ còn tồn tại, hơn nữa còn có giao tình sâu sắc.

Khốc Hồn thái trưởng lão, Toái Nguyệt quan chủ, Yêm Tinh lâu chủ, Huyết Thủ độc quân, Hắc Sát tông chủ, Dạ Xoa ma quân, Thanh Huyền chân nhân... Bọn họ cũng toàn bộ đứng sững tại chỗ, sau đó gắng sức hành lễ, một nửa là kích động, một nửa là kính sợ hô lên:

- Cung nghênh Minh Bằng Lão Tổ.

Không khí lại một lần nữa thay đổi, thay đổi hoàn toàn triệt để.

Bọn họ đã trơ mắt nhìn Vân Triệt bị nhốt vào Thái Âm quỷ đỉnh, trơ mắt nhìn Vân Triệt giẫm đạp bảy đại Thần Vương như chó đất, nhưng trong nháy mắt, Vẫn Dương Kiếm Chủ đột phá tới Thần Vương cấp mười hiện thân, đồng thời xuất hiện thêm một nhân vật khủng bố đã lánh đời từ lâu.

Vẫn Dương Kiếm Chủ, Minh Bằng Lão Tổ... hai vị Thần Vương cấp mười!

Một sức mạnh chưa từng có ở biên giới phía đông, hôm nay lại xuất hiện cùng lúc hai người!

Hai đại Thần Vương cấp mười, cho dù Vân Triệt có mạnh hơn nữa, cũng không thể nào có khả năng chống lại!

Thế cục vốn đang nghiêng về một phía, hoàn toàn triệt để đảo ngược.

- Vân... Triệt...

Trên trời cao truyền đến giọng nói của Minh Bằng Lão Tổ, mỗi một lời đều mang theo uy nghiêm nhiếp thế, mỗi một chữ đều khiến không gian chấn động:

- Nếu ngươi chỉ đến đây để chứng đạo, lão hủ quyết sẽ không hiện thân. Nhưng ngươi có thủ đoạn và dã tâm như thế, đã không thể dung thứ.

- Đông Khư giới, không phải là nơi để ngươi giương oai. Ngươi từng bước ép sát, muốn giẫm nát mảnh đất biên giới phía đông này dưới chân, vậy đừng trách chúng ta vĩnh viễn chôn vùi xương cốt của ngươi tại đây.

Vẫn Dương Kiếm Chủ thản nhiên nói:

- Nhiều lời vô ích. Ra tay đi.

Kiếm trắng ngang trời, khí tức cả người hắn cũng theo đó mà thay đổi, mắt nhiễm kiếm quang, hắn lơ lửng trên trời cao như đế vương bễ nghễ thiên hạ. Trong mắt hắn, Vân Triệt cùng chúng sinh nơi đây đều như con kiến, phong thái uy lăng của người đệ nhất biên giới phía đông, vào khoảnh khắc này đã lộ ra không sót một chút nào.

Vẫn Dương Kiếm Chủ chậm rãi nói:

- Kiếm này tên là “Vẫn Dương”. Vẫn Dương Kiếm Vực của ta lấy nó làm tên. Cả đời nó, số Thần Vương đã chém chết gần đến ngàn người! Hôm nay, nó lại muốn uống máu Thần Vương!

Xoẹt!

Khí cơ dẫn động, một đường kiếm quang đột nhiên chém xuống, vạch ra một cầu vồng sáng vạn trượng giữa trời đất. Cùng lúc đó, ngàn vạn kiếm khí như du long bắn ra, mang theo tiếng không gian gào thét đến xé rách tai.

Thân hình Vân Triệt xoay chuyển, hắc quang quấn quanh thân, đón lấy kiếm quang ngang trời chém xuống, hắn tung ra một quyền, không hề mang theo huyền công gì, chỉ có Hắc Ám huyền lực vô cùng thuần túy bùng nổ trên nắm đấm, nghênh đón thẳng kiếm quang.

Rẹt!!

Một tiếng sét đánh như diệt thế nổ vang, vạn trượng bạch mang kịch chấn văng tung tóe trên không, nhưng không tiêu tán, mà dưới sự dẫn dắt của kiếm khí, hóa thành vô số kiếm quang hủy diệt nhỏ li ti, điên cuồng đâm về phía Vân Triệt.

Keng keng keng keng keng keng keng...

Kiếm khí, kiếm quang như mưa rào trút xuống, toàn bộ bị huyền khí hộ thân của Vân Triệt đánh tan.

Mắt Vẫn Dương Kiếm Chủ lóe lên dị quang, thế tay khẽ đổi, trong hư không lại trống rỗng xuất hiện mấy ngàn đường kiếm quang, hoặc trắng xám như tuyết, hoặc tối đen như vực sâu, cùng lúc hung mãnh đâm về phía Vân Triệt.

Kiếm khí, kiếm quang, kiếm cương... ba loại kiếm uy đồng thời thúc giục, vả lại mỗi loại đều cường đại đến khiến phong vân biến sắc. Một khắc này, vô số huyền giả trợn mắt há mồm, tận mắt chứng kiến thế nào là kiếm đạo đệ nhất, huyền đạo đệ nhất của biên giới phía đông!

Rầm!

Rầm!

Rầm!

Kiếm cương đánh vào người, mỗi một đường đều tạo ra bạch mang hoặc hắc mang dài đến trăm trượng. Sắc mặt Vân Triệt không đổi, nhưng huyền lực hộ thân lại bắt đầu vặn vẹo rõ rệt, sau đó xuất hiện những vết lõm và rạn nứt ngày càng nghiêm trọng.

Các tông chủ, thái trưởng lão của tám tông bị dư ba kiếm khí đánh văng ra xa, bọn họ cảm nhận được kiếm uy đến từ Vẫn Dương Kiếm Chủ, trong lòng không khỏi dấy lên sóng to gió lớn... Đây là Thần Vương cấp mười, đây là sức mạnh Thần Vương đỉnh cao gần với nửa bước Thần Quân!

Xoẹt!

Một tiếng rách vang vô cùng chói tai, huyền lực hộ thân của Vân Triệt cuối cùng bị xé nứt, một đường kiếm cương lướt sát qua tai, cắt đứt vài sợi tóc đen của hắn.

Cùng lúc đó, trời cao đột nhiên gió cuộn mây vần.

Minh Bằng Lão Tổ đã động, đôi cánh lớn dang rộng trăm dặm đột nhiên quét xuống, nhất thời, một luồng gió lốc tối đen từ trên trời cao đánh xuống, bao trùm thẳng về phía Vân Triệt, người đang bị kiếm khí, kiếm quang, kiếm cương hoàn toàn áp chế.

Trong nháy mắt, không gian nơi Vân Triệt đứng hóa thành một mảnh lốc xoáy tối đen.

- Vân tiền bối!

Đông Phương Hàn Vi kêu thảm một tiếng, sợ đến hồn phi phách tán.

Thanh Huyền chân nhân trừng lớn hai mắt, cười to như trút giận:

- Ha... ha ha! Chết đi! Đây là kết cục khi xúc phạm chín tông chúng ta!

Ầm ầm!

Tiếng hô của Thanh Huyền chân nhân còn chưa dứt, trong lốc xoáy màu đen đột nhiên nổ tung một ngọn lửa ngút trời. Ánh lửa xé rách gió lốc tối đen, giữa tiếng kinh hô đầy trời, Vân Triệt toàn thân bốc cháy lao vút lên cao, lao thẳng tới Vẫn Dương Kiếm Chủ. Hắn lấy chưởng làm kiếm, một bóng Thiên Lang mang theo tiếng gầm rú chấn động không gian nhằm thẳng vào Vẫn Dương Kiếm Chủ.

- Hay lắm!

Sắc mặt Vẫn Dương Kiếm Chủ không đổi, không tránh không lùi, “Vẫn Dương Kiếm” trong tay từ màu trắng xám chuyển thành tối đen, bóng kiếm lướt qua, tạo ra ngàn vạn hắc mang, từng tầng suy yếu bóng dáng Thiên Lang. Lúc đến gần, dư uy đã không đủ ba thành, bị một kiếm của Vẫn Dương Kiếm Chủ chém đứt, lang uy tan tác.

Mà ngay lúc Vân Triệt ra tay, bầu trời lại tối sầm, cánh lớn của Minh Bằng Lão Tổ lần thứ hai chụp xuống... lần này, giữa trời đất đột nhiên xuất hiện một khoảnh khắc hắc ám tuyệt đối, cơn lốc hắc ám trọn vẹn trăm dặm từ trên không giáng xuống, lại co rút kịch liệt trong lúc lao xuống, cuối cùng hóa thành một đường phong nhận tối đen chỉ dài trăm trượng, như lôi đình quét về phía Vân Triệt.

Cơn lốc trăm dặm ngưng tụ thành hắc ám phong nhận, không thể tưởng tượng nổi nó được tạo ra như thế nào, càng không thể tưởng tượng được sức mạnh ẩn chứa trong đó sẽ kinh khủng đến mức nào, e rằng đủ để cắt đứt cả vạn dặm trời cao trong nháy mắt.

Vân Triệt bị kiếm uy của Vẫn Dương Kiếm Chủ hung hăng áp chế, lại vừa mới ra tay, hậu lực chưa kịp tiếp nối, trong mắt bất cứ ai, hắn cũng không thể nào tránh được.

Hắc ám phong nhận ập tới, ánh mắt Vân Triệt lập tức ngưng lại, thân thể hơi chuyển, xích viêm trên người bùng lên, dùng Phượng Dực Thiên Khung phá không mà lên, mạnh mẽ phá tan hai tầng uy áp đến từ Vẫn Dương Kiếm Chủ và Minh Bằng Lão Tổ.

Xoẹt----

Phong nhận đã đâm qua, một đường vết rách không gian khắc lại ở vị trí Vân Triệt vừa đứng một khắc trước, vết đen không gian theo phong nhận liên tục lan tràn, cao đến tận chân trời mà tầm mắt không thể với tới, giống như thật sự cắt đôi cả bầu trời.

- Trốn hay lắm.

Trên không trung truyền đến giọng nói vừa như khen ngợi lại vừa như kinh ngạc của Minh Bằng Lão Tổ:

- Có thể mạnh mẽ thoát khỏi áp chế của hai người chúng ta, ngươi thật sự đủ thần kỳ. Đáng tiếc, cơ hội như vậy sẽ không có lần thứ hai.

Từ những chiêu giao thủ lúc trước và vài chiêu vừa rồi, bọn họ đã thăm dò được thực lực cực hạn của Vân Triệt gần như không sai biệt.

Kiếm của Vẫn Dương Kiếm Chủ chỉ vào Vân Triệt, không khỏi tiếc nuối nói:

- Nếu ngươi chỉ là một khách qua đường, sẽ là một đối thủ tuyệt hảo khiến người ta hưng phấn. Nhưng đáng tiếc, ngươi lại kiêu ngạo cuồng ngôn, vậy thì chính là tử địch. Ta cũng chỉ có thể để ngươi vĩnh viễn ở lại nơi đây.

Đối mặt với hai đại Thần Vương cấp mười, mặc dù nhìn qua Vân Triệt chưa bị thương, nhưng ai cũng nhìn ra được, hắn đang rơi vào thế yếu rõ ràng. Ngay cả việc vừa rồi tránh được phong nhận hủy diệt của Minh Bằng Lão Tổ cũng là nhờ may mắn rất lớn.

Đối mặt với Vẫn Dương Kiếm Chủ và Minh Bằng Lão Tổ hiển nhiên đã quyết tâm, cũng có mười phần chắc chắn sẽ diệt sát hắn tại đây, biểu cảm của Vân Triệt cuối cùng cũng xuất hiện một chút thay đổi... khóe miệng hắn khẽ động, nhếch lên một độ cong vô cùng trào phúng.

Cánh cửa Tà Thần đã phong bế từ lâu, vào lúc này, lặng lẽ mở ra.

- Oanh Thiên!

Ầm ầm!

Tựa như một tiếng sấm rền vang vọng, huyền khí vốn luôn trầm lặng trên người Vân Triệt bỗng nhiên bành trướng dữ dội, hòa cùng Hắc Ám huyền khí đang cuộn trào quanh thân, giao thoa thành một màu đỏ đen sâu thẳm.

Chỉ là huyền khí bùng nổ trong khoảnh khắc, lại tựa như một cây búa tạ vạn quân hung hăng nện thẳng vào người Vẫn Dương Kiếm Chủ và Minh Bằng Lão Tổ. Toàn thân bọn họ chấn động kịch liệt, cảm nhận được khí tức đột ngột thay đổi của Vân Triệt, vẻ thong dong vốn có thoáng chốc hóa thành nỗi kinh hoàng tột độ như rơi vào ác mộng, hai mắt trợn trừng đến mức gần như vỡ nát.

- Cái... cái gì!?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!