Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1551: CHƯƠNG 1550: TÀN SÁT

Ầm ầm ầm... ầm ầm ầm...

Phong Hàn Đàm đang run rẩy, trái tim của mọi người cũng đang run rẩy. Bão tố hỗn loạn cuộn trào khắp nơi, kiếm uy hắc ám của Kiếm chủ Vẫn Dương, uy áp che trời của Lão tổ Minh Bằng đều bị cơn lốc này phá tan không còn tăm tích. Giữa đất trời, tựa như có một ma thần thượng cổ đột nhiên thức tỉnh, tất cả mọi thứ đều trở nên nhỏ bé như hạt bụi.

- Đây... đây là...

Mặt Minh Kiêu trắng bệch như giấy, giọng nói run rẩy. Khác với lúc trước, đây là nỗi sợ hãi và run rẩy dâng lên từ tận đáy linh hồn, không thể nào kìm nén.

Tròng mắt Kiếm chủ Vẫn Dương trợn to đến cực đại, ngay cả bàn tay đang nắm chặt cũng rung lên kịch liệt. Hắn nhìn Vân Triệt trong tầm mắt, lần đầu tiên trong đời, dù thế nào cũng không thể tin nổi vào hai mắt và cảm giác của mình.

Huyền khí tăng vọt trong khoảnh khắc, suýt chút nữa đã nghiền nát thân thể Thần Vương của hắn!

Kiếm chủ Vẫn Dương run giọng thốt lên, hắn đã nghĩ tới một điều, cũng là khả năng duy nhất mà nhận thức cả đời hắn có thể nghĩ ra:

- Ngươi... cấm... thuật!

Khóe miệng Vân Triệt khẽ nhếch, cánh tay vươn ra, trong đôi mắt đột nhiên co rút của Kiếm chủ Vẫn Dương, hắn chậm rãi chìa một ngón tay về phía lão, sau đó... nhẹ nhàng búng ra.

Xoẹt!

Không gian vặn vẹo, theo ngón tay Vân Triệt, một luồng sức mạnh trong nháy mắt bắn thẳng đến trước mặt Kiếm chủ Vẫn Dương.

Dưới cơn khiếp sợ tột độ, phản ứng của Kiếm chủ Vẫn Dương chậm đi một phần mười khoảnh khắc. Lão hoảng hốt, theo bản năng đặt ngang Kiếm Vẫn Dương trước người, huyền khí và kiếm ý vừa lắng xuống lại mãnh liệt bùng nổ.

Rầm!!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, trước mặt Kiếm chủ Vẫn Dương đột nhiên tối sầm, thân hình lão lùi lại hơn mười dặm trong chớp mắt, cánh tay phải cầm kiếm run lên rồi hoàn toàn tê dại...

Trong con ngươi lại một lần nữa co rút là gương mặt đang nhe răng cười đáng sợ của Vân Triệt. Lão nhìn ra rõ ràng, vừa rồi chỉ là một luồng sức mạnh tức thời của Vân Triệt!

Đúng lúc này, bầu trời lại tối sầm. Lão tổ Minh Bằng đã mấy vạn năm tuổi rõ ràng cũng rối loạn khí tức, lão thét dài một tiếng, một cơn lốc trăm dặm quét ngang bầu trời. Lần này, cơn lốc gào thét càng thêm cuồng bạo, khi giáng xuống thì kịch liệt co rút lại, trong nháy mắt hóa thành một đạo phong nhận hắc ám giống như lúc trước, nhưng rõ ràng đáng sợ hơn rất nhiều.

Xoẹt rẹt!

Phong nhận hắc ám xé rách trời cao, quét thẳng về phía sau lưng Vân Triệt.

Vân Triệt vẫn đối mặt với Kiếm chủ Vẫn Dương, không hề xoay người, tựa như không hề nhận thấy phong nhận hắc ám đang đến gần. Trong thoáng chốc, phong nhận hắc ám đã đến ngay sau lưng, không còn khả năng né tránh.

Lão tổ Minh Bằng thấy thế thì mừng như điên, lão vốn nên bình tĩnh như cây cổ thụ lúc này lại phát ra một tiếng gầm rú có phần dữ tợn:

- Chết đi!

Phong nhận hắc ám đi đến đâu, không gian bị xé thành vô số mảnh vỡ đến đó. Nhưng đúng lúc này, cánh tay Vân Triệt đột nhiên đưa ra sau, dùng tay làm chưởng, trực tiếp chụp lấy đạo phong nhận hắc ám vừa rồi còn xé rách cả trời cao.

Xoẹt!!

Bàn tay và phong nhận hắc ám va chạm, nhưng phong nhận hắc ám lại không hề xuyên qua, thậm chí còn không có lực lượng nào bùng nổ, mà bị giữ cứng lại trong lòng bàn tay Vân Triệt. Sau đó, nó tựa như một con rắn đen bị tóm trúng bảy tấc, điên cuồng vặn vẹo, giãy giụa giữa năm ngón tay hắn, phát ra từng trận rên rỉ chói tai, nhưng dù thế nào cũng không thể thoát ra được.

Kiếm chủ Vẫn Dương vốn định nhân cơ hội này một kiếm đâm về phía Vân Triệt, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này thì hoàn toàn chết đứng tại chỗ, toàn thân kinh hãi đến không thể động đậy.

Năm ngón tay Vân Triệt siết lại.

Một tiếng “bốp” vang lên, đạo phong nhận hắc ám ngưng tụ từ cơn bão trăm dặm của Lão tổ Minh Bằng lập tức vỡ nát giữa năm ngón tay hắn, hóa thành bụi đen tan tác.

- A... a...

Thân thể Minh Kiêu ngã quỵ xuống đất. Vị Tộc trưởng Minh Bằng ngày thường uy phong tám cõi này, thân thể và linh hồn đều bị dọa cho gần như vỡ nát.

Bóng dáng Vân Triệt lóe lên, đã hoàn toàn biến mất tại chỗ... Một chớp mắt sau, hắn đã như quỷ ảnh xuất hiện phía trên Lão tổ Minh Bằng, cánh tay phải quấn quanh huyền khí đỏ đen đột nhiên đánh xuống.

Ầm rầm!!

Gần như chỉ một đòn, Lão tổ Minh Bằng đã thất khiếu phun máu. Thân hình Vân Triệt lại biến ảo, dừng lại bên cánh trái của lão, hai tay đồng thời chộp xuống, một luồng hắc quang lập tức xuyên qua cánh trái của Lão tổ Minh Bằng.

Xoẹt rắc --------

Đây tuyệt đối là âm thanh xé rách khủng bố nhất mà đời này mọi người từng nghe thấy... Giây phút này, tất cả mọi người đều cảm giác như trái tim mình bị hung hăng xé toạc.

Âm thanh xé rách khủng bố nhất, kèm theo là hình ảnh khủng bố nhất mà đời này họ từng chứng kiến.

Cánh chim khổng lồ dài đến năm mươi dặm của Lão tổ Minh Bằng đã bị Vân Triệt dùng hai tay... hung hăng xé khỏi thân thể lão!

Tiếng kêu thảm thiết trong vài giây ngắn ngủi thê lương đến cực điểm, máu tươi từ trên cao vãi xuống, tạo thành một màn mưa máu khổng lồ bao trùm cả Phong Hàn Đàm.

Nhưng đây vẫn chưa phải là kết thúc. Bóng dáng Vân Triệt lại chuyển động, đạp thẳng sang bên phải, đôi tay có phần trắng bệch đối với Lão tổ Minh Bằng lúc này lại như đến từ địa ngục. Dưới hắc quang chợt lóe, hắn tàn nhẫn xé nốt cả cánh phải khổng lồ của lão.

Đối với bộ tộc Minh Bằng, đôi cánh vĩ đại chính là biểu tượng, càng là sinh mệnh. Hai cánh đều mất, không chỉ hủy hoại đôi cánh của lão, mà còn nghiền nát triệt để mọi ý chí và tín ngưỡng của lão. Lão tổ Minh Bằng ẩn mình nhiều năm, tồn tại tối cao của vùng biên giới phía đông này, phát ra tiếng gầm thê thảm vang vọng vạn dặm, đó là nỗi thống khổ và tuyệt vọng không cách nào hình dung.

Rầm!!!!

Một quyền cuối cùng, Vân Triệt nhẹ nhàng bâng quơ nện lên thân thể tàn tạ của lão.

Dưới một đòn này, Lão tổ Minh Bằng đã ý chí hoàn toàn sụp đổ không hề có chút giãy giụa hay chống cự nào, mặc cho hắc ám huyền lực cuồng bạo này tràn vào cơ thể, hủy diệt thân thể tàn phế của mình... Đối với lão bây giờ, cái chết ngược lại là sự giải thoát tốt nhất.

Xoạt --

Hai chiếc cánh còn đang nhỏ máu rơi xuống, thân thể Lão tổ Minh Bằng đã vỡ thành ngàn vạn mảnh nhỏ, mưa máu chồng lên mưa máu điên cuồng trút xuống, mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn nhanh chóng bao trùm toàn bộ Sơn mạch Hàn Đàm.

Lão tổ Minh Bằng... chết!

Cái chết của lão còn thê thảm hơn bất cứ cái chết nào mà cả đời này lão từng chứng kiến, từng nghe qua, hay từng gây ra.

Vân Triệt từ trên không trung hạ xuống, áo đen tóc đen bay múa, không hề nhiễm một giọt máu.

Rầm!

Rầm!

Đôi cánh khổng lồ của Lão tổ Minh Bằng lần lượt rơi xuống, làm chấn động lên bụi máu trăm dặm. Thân hình Vân Triệt trong lúc rơi xuống lại thay đổi phương hướng, năm ngón tay hóa trảo, nhắm thẳng vào Kiếm chủ Vẫn Dương.

Trạng thái của Kiếm chủ Vẫn Dương lúc này cơ bản có thể dùng từ gan mật vỡ tan để hình dung.

Đối mặt với Vân Triệt đột nhiên áp sát, lão vừa rồi còn kiếm uy ngút trời, thân là đệ nhất kiếm đạo biên giới phía đông, tốc độ ra kiếm lại trở nên chậm chạp khó khăn, kiếm ý phóng thích càng hỗn loạn không chịu nổi.

Năm ngón tay cong lại của Vân Triệt va chạm với Kiếm Vẫn Dương, nhưng không gặp chút trở ngại nào. Kiếm Vẫn Dương... ma kiếm cốt lõi của Kiếm vực Vẫn Dương, dưới tay Vân Triệt lại như bông tuyết yếu ớt vỡ tan từng tấc, từ mũi kiếm đến thân kiếm, rồi đến chuôi kiếm.

Rắc rắc rắc rắc rắc rắc...

Bàn tay Vân Triệt đi đến đâu, lưỡi kiếm vỡ vụn đến đó. Theo chuôi kiếm cũng hoàn toàn vỡ nát, năm ngón tay như mỏ ưng của Vân Triệt đã chộp lên cổ tay của Kiếm chủ Vẫn Dương. “Roẹt” một tiếng trầm đục, ống tay áo của Kiếm chủ Vẫn Dương vỡ thành mảnh vụn, tròng mắt của lão cũng đột nhiên mất đi thần sắc.

- Ngươi thật sự cho rằng mình xứng làm đối thủ của ta?

Bên tai lão truyền đến giọng thì thầm của Vân Triệt, mỗi một chữ đều là sự trào phúng và khinh thường lạnh lẽo nhất.

Đối mặt với Vân Triệt bùng nổ thực lực, lão và Lão tổ Minh Bằng, hai đại Thần Vương cấp mười lại nhỏ bé không chịu nổi như thế. Hồi tưởng lại những lời nói lúc trước... đó quả thực là câu chuyện cười nực cười nhất, là sự hổ thẹn và vô tri nhất mà đời này bọn họ từng nói ra.

Kiếm Vẫn Dương vỡ nát, cũng đập tan cả tín niệm mà lão tuân theo cả đời. Theo năm ngón tay Vân Triệt bung ra, thân thể lão như một khúc gỗ ngã về sau, nặng nề rơi trên mặt đất, hai mắt nhìn trời cao âm u, hoàn toàn trống rỗng, không còn chút sắc thái nào.

Cho đến chết, lão đều không biết Vân Triệt là ai, lại vì sao ác độc ngoan tuyệt như thế.

Vân Triệt dẫm một cước xuống đất.

“Rầm” một tiếng nổ vang, không gian nơi Kiếm chủ Vẫn Dương nằm trực tiếp hóa thành bột mịn đen kịt. Đệ nhất cường giả uy chấn biên giới phía đông ngàn năm, được vô số huyền giả ngưỡng vọng, cứ thế bị nghiền giết dễ dàng, triệt để như vậy. Kiếm Vẫn Dương nát, hài cốt không còn!

Vân Triệt đã nói, bọn họ chỉ có một cơ hội, không thần phục, chỉ có chết!

Vù... vù...

Dòng khí của Sơn mạch Hàn Đàm hoàn toàn rối loạn, những cơn lốc lớn nhỏ hỗn loạn xoay tròn, từng trận mùi máu tanh nồng khiến những huyền giả thường thấy cảnh chết chóc cũng phải toàn thân co rúm, lồng ngực như dời sông lấp bể.

Đông Phương Hàn Vi dùng hết tất cả ý chí mới miễn cưỡng không ngất đi, nhưng gương mặt nàng cũng đã trắng bệch không còn một tia huyết sắc.

Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng thân là công chúa Đông Hàn, nàng từng tận mắt chứng kiến cái chết rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ nàng thấy cái chết nào tàn nhẫn đến thế... Rõ ràng có thể tru sát, lại cố tình xé hai cánh, phá hủy thân thể, khiến mưa máu nhuộm núi; rõ ràng đã chết rồi, lại còn hủy thi diệt tích, ngay cả một mảnh xương vụn cũng không lưu lại.

Hắn... rốt cuộc là người thế nào? Là... ma quỷ hưởng thụ sự hung bạo tàn khốc này sao!

Hai đại Thần Vương cấp mười bị một người nghiền giết, vốn nên là chuyện kinh thiên động địa, rung động mấy ngày liền, nhưng tràn ngập Sơn mạch Hàn Đàm, hiện lên trên mặt tất cả mọi người lúc này lại chỉ có sợ hãi và run rẩy... Cái chết của Lão tổ Minh Bằng và Kiếm chủ Vẫn Dương, tuyệt đối không chỉ là ác mộng của hai người họ, mà là ác mộng của tất cả những người tận mắt chứng kiến mọi chuyện ở đây.

Giây phút này, bọn họ đều mơ hồ nhìn thấy một bóng ma vô cùng lạnh lẽo đáng sợ, đen ngòm bao phủ trên bầu trời biên giới phía đông.

Trên Phong Hàn Đàm đã bị nhuộm một màu máu tươi nồng đậm, Vân Triệt chậm rãi xoay người. Trong nháy mắt khi ánh mắt hắn đảo qua, tám đại tông chủ, thái trưởng lão như bị lưỡi dao độc đâm vào linh hồn, thân thể tất cả đều run lên.

Phịch phịch!

Minh Kiêu lập tức quỳ xuống, hai đầu gối nện cực mạnh xuống mặt đất, gần như muốn đập nát xương gối. Đầu hắn cũng cúi sát đất, toàn bộ thân trên hoàn toàn dán lên mặt đất phủ kín máu tươi của lão tổ hắn:

- Bộ tộc Minh Bằng, nguyện thề chết theo tôn thượng! Bắt đầu từ hôm nay, mệnh lệnh của tôn thượng chính là thiên dụ của bộ tộc Minh Bằng ta!

Tư thái của hắn hèn mọn đến không thể hèn mọn hơn, chủ động ném tôn nghiêm của mình xuống dưới lòng bàn chân Vân Triệt ngay trước mặt mọi người. Giọng hắn hơi run rẩy, nhưng từng chữ lại vang dội, như sợ Vân Triệt không nghe rõ.

Sài lang đối mặt với hổ báo còn có một trận quyết tâm, nhưng con kiến đối mặt với hung thần... đấu tranh ư? Đó chính là trò cười vô vị nhất, ngu xuẩn nhất.

Huống chi còn là một hung thần hung ác tàn nhẫn đến thế.

Các Thần Vương vốn ý chí đã cận kề bờ vực sụp đổ, dưới sự dẫn đầu của Minh Kiêu, tín niệm cuối cùng cũng triệt để vỡ tan. Tất cả bọn họ đều quỳ xuống đất cúi đầu, trong run rẩy và co rúm cất lên lời thần phục mà họ chưa bao giờ nói ra, cũng nằm mơ cũng chưa từng nghĩ sẽ thốt ra từ miệng mình...

Sơn mạch Hàn Đàm, bóng người, huyền chu đều tĩnh lặng. Hôm nay, họ trơ mắt nhìn hai Thần Vương cấp mười lâm thế, lại trơ mắt nhìn họ tan biến trong nháy mắt.

Bầu trời bắt đầu nổi lên mây đen, biên giới phía đông đã thay đổi, thay đổi một cách hoàn toàn triệt để.

Tám đại Thần Vương như tám con chó hoang bị đâm rách mật, đánh gãy chân quỳ xuống trước mặt Vân Triệt. Không có lời của Vân Triệt, đừng nói đứng dậy, ngay cả động đậy họ cũng không dám.

Ngay cả trước kia khi đối mặt với Giới Vương Đông Khư đích thân tới, bọn họ cũng chưa từng hèn mọn như vậy... Bởi vì ít nhất, với tư cách là chúa tể của Giới Đông Khư và là người định ra quy tắc, Giới Vương Đông Khư sẽ không vô cớ đột nhiên tàn nhẫn hành hạ họ đến chết.

Vân Triệt hờ hững nhìn bọn họ, không hề có chút khoái ý hay đắc ý nào, hắn thấp giọng nói:

- Nhớ kỹ, cơ hội trung thành của các ngươi chỉ có một lần!

- Bắt đầu từ hôm nay, nếu ai trong các ngươi dám có chút ngỗ nghịch và dị tâm... các ngươi sẽ biết kết cục.

Giọng điệu hắn không thay đổi, cũng không hề phóng thích ra bất cứ khí tức gì, nhưng khi câu nói cuối cùng vừa dứt, trong lòng mọi người bỗng nhiên như bị gieo xuống một con ác ma, một cảm giác sợ hãi không lời từ sâu trong linh hồn lan thẳng tới toàn thân.

Hắn không phải chỉ uy hiếp đơn thuần... Hắn của bây giờ, hận nhất chính là phản bội.

Dáng người vốn đã vô cùng hèn mọn của Minh Kiêu lại thấp thêm một phần, kinh sợ nói:

- Ơn tôn thượng tha mạng, Minh Kiêu trọn đời không quên, tuyệt không dám có bất cứ dị tâm gì. Sau này kẻ nào dám xúc phạm tôn thượng, chính là tử địch của bộ tộc Minh Bằng. Nếu như... nếu như có vi phạm, trời tru đất diệt

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!