Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1552: CHƯƠNG 1551: THIÊN DIỆP THIÊN ẢNH (THƯỢNG)

Nếu lúc này có người quen biết Vân Triệt đứng đây, chắc chắn sẽ không tài nào tin nổi nam tử áo đen gieo rắc máu tươi và sợ hãi khắp Hàn Đàm sơn mạch này lại chính là thần tử số một từng được cả Đông Thần Vực tán tụng.

Có lẽ Minh Kiêu là kẻ nhát gan, nhưng cũng có lẽ hắn mới là người thực sự thông minh. Vân Triệt giết đứa con hắn xem trọng nhất, giết hộ tông lão tổ, vậy mà hắn lại là người đầu tiên quỳ xuống, người đầu tiên thề độc nguyện trung thành.

Hắn vừa mở miệng, những người khác nào dám im lặng nữa, ào ào phụ họa theo. Kết cục của Vẫn Dương kiếm chủ và Minh Bằng lão tổ vẫn còn sờ sờ trước mắt, Vân Triệt muốn nghiền chết bọn họ thật sự chẳng khác nào giẫm chết mấy con kiến.

Nực cười thay, trước đó bọn họ còn định liên thủ, cho rằng không thể nào không đối phó nổi một cuồng đồ ngoại lai.

Bọn họ càng hiểu rõ, sở dĩ hiện giờ bọn họ còn sống là vì họ vẫn còn tác dụng đối với Vân Triệt... Trước khi hắn rời khỏi biên giới phía đông, muốn giữ lại mạng sống thì chỉ có thể nắm lấy cơ hội này, trở thành kẻ có ích cho hắn.

— Mỗi mười năm, các ngươi cung phụng cho tông môn của Giới Vương bao nhiêu ma tinh?

Vân Triệt nhìn về phía trước, lạnh lùng hỏi. Khi hắn cất lời, ngay cả tiếng gió rít cũng hoàn toàn ngừng lại.

Hai chữ “Giới Vương” khiến ánh mắt mọi người biến đổi, Minh Kiêu ngẩng đầu, lo sợ không yên nói:

— Bẩm tôn thượng, mỗi mười năm... bốn trăm cân.

Ma tinh của Bắc Thần Vực về bản chất ngang hàng với huyền tinh của các giới vực khác, khác biệt là trong đó ẩn chứa Hắc Ám huyền lực tương đối nồng đậm. Tác dụng hoàn toàn giống như huyền tinh, có thể dùng để xây dựng huyền trận, luyện khí, tu luyện và làm tiền tệ.

Bốn trăm cân ma tinh cao cấp, ở vùng đất này, tuyệt đối là một con số khổng lồ.

Ánh mắt Vân Triệt híp lại:

— Cho các ngươi ba mươi sáu canh giờ, mỗi tông môn mang ba ngàn cân ma tinh đến Đông Hàn vương thành. Nếu trễ hơn ba mươi sáu canh giờ hoặc ít hơn con số này... ta sẽ tự mình đến lấy!

Lời của Vân Triệt khiến tất cả mọi người kinh hãi đến trợn mắt há mồm. Hàng năm, ma tinh của chín đại tông môn cung phụng cho Đại Giới Vương cũng chỉ có bốn mươi cân, mà Vân Triệt vừa mở miệng đã là ba ngàn cân!

Khốc Hồn trưởng lão ngẩng đầu, bi thương nói:

— Cái này... tôn thượng, ba ngàn cân ma tinh thật sự không... thật sự không phải là con số chúng ta có thể gánh vác nổi, có thể khoan dung một chút không... Ưm a!

Lời hắn còn chưa dứt, thân thể đã đột nhiên bị một luồng âm phong đen kịt cuốn lên. Hắn chỉ kịp hét lên một tiếng thảm thiết, yết hầu đã bị năm ngón tay của Vân Triệt siết chặt... Hắn trừng lớn mắt, trong đôi mắt tối tăm gần trong gang tấc kia là vực sâu ác ma không thấy đáy, đủ để lập tức cắn nuốt mọi sự tồn tại.

— Xem ra, ngươi không hiểu lời ta vừa nói.

Vân Triệt chậm rãi nói nhỏ, năm ngón tay siết chặt dâng lên sương đen mù mịt.

Trong làn sương đen, Khốc Hồn trưởng lão không thể giãy giụa, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào. Ánh mắt hắn ánh lên sự cầu xin nồng đậm, nhưng ngay lập tức, sự cầu xin chuyển thành tuyệt vọng, rồi hóa thành u ám, cuối cùng ngay cả sự u ám cùng với thân thể của hắn cũng tan biến hoàn toàn.

Năm ngón tay của Vân Triệt buông ra, giữa những ngón tay chỉ còn vương lại vài hạt bụi đen vỡ vụn.

— Ba... ba ngàn cân, Yêm Tinh Lâu chắc chắn sẽ dâng lên trong vòng ba mươi sáu canh giờ... không, hai mươi bốn canh giờ!

Yêm Tinh lâu chủ hoảng sợ nói.

— Khốc Hồn thái trưởng lão lại uổng phí đại ơn tha mạng của tôn thượng, bị trừng phạt nặng, chết chưa hết tội! Thuộc hạ sẽ lập tức truyền âm cho Khốc Hồn quan chủ, lệnh cho hắn dâng đủ số ma tinh này, nếu hắn ngu xuẩn không biết điều, thì... thì giao cho tôn thượng xử lý.

Minh Kiêu nói mỗi một chữ đều toát mồ hôi như mưa.

Các Thần Vương khác đều liều mạng cúi đầu phụ họa, không một ai dám có nửa lời trái ý.

— Thông báo cho Vẫn Dương kiếm vực, bảo kiếm chủ mới của bọn họ trong vòng ba mươi sáu canh giờ mang theo năm ngàn cân ma tinh và năm mươi tàng kiếm đến tuyên thệ nguyện trung thành, hoặc là bọn họ cũng có thể lựa chọn diệt môn!

— Dạ... dạ.

Toái Nguyệt quan chủ ở gần Vẫn Dương kiếm vực nhất vội vàng đáp lời.

Ỷ mạnh hiếp yếu, Vân Triệt đã từng khinh bỉ loại người này nhất, nếu gặp phải, hắn thường sẽ ra tay can thiệp.

Nhưng hiện giờ, hành vi của hắn rõ ràng còn âm độc, ti tiện và tuyệt tình hơn bất cứ kẻ nào hắn từng thấy trong quá khứ.

Vân Triệt lạnh giọng nói:

— Cút đi! Ngươi, ở lại!

Khí tức chỉ thẳng vào Minh Kiêu.

Các Thần Vương như được đại xá, máu huyết đông cứng hồi lâu đều sôi trào kích động. Bọn họ cuống quýt dập đầu bái tạ, sau đó lôi kéo thân thể đầy thương tích, kẻ trước người sau vội vàng rời đi... cho dù đã bước ra khỏi Hàn Đàm sơn mạch, hai chân của bọn họ vẫn không ngừng run rẩy.

Trong không khí tỏa ra mùi máu tươi nồng nặc, không biết phải mất bao lâu mới có thể tan đi.

Minh Kiêu phủ phục tại chỗ, đầu chạm đất, cơ bắp toàn thân đều căng cứng. Những người khác đều đã đi, chỉ còn mình hắn bị giữ lại. Vân Triệt không mở miệng, hắn không dám chủ động hỏi một lời.

Vân Triệt nói, giọng hắn rất thấp, hơn nữa còn giới hạn phạm vi để chỉ một mình Minh Kiêu có thể nghe thấy:

— Bắc Thần Vực có tổng cộng ba Vương giới, hai trăm tinh giới thượng vị. Ta muốn tin tức hoàn chỉnh của chúng... hoàn chỉnh, hiểu chứ?

— Đã... đã hiểu.

Vương giới và tinh giới thượng vị, đó là cấp bậc mà hắn chỉ có thể ngưỡng vọng, không có bất cứ tư cách gì để chạm tới, nhưng Minh Kiêu không dám nói nửa chữ không.

Vân Triệt tiếp tục nói:

— Mặt khác, một chuyện còn quan trọng hơn. Từ Vương giới cho tới tinh giới trung vị, những nữ tử tuổi dưới một ngàn, tu vi trên Thần Vương cảnh, và chưa gả cho ai, ta muốn tên, xuất thân, nơi ở của các nàng... cùng tất cả tin tức có thể thăm dò được.

— Ngươi có thời gian mười lăm ngày, nghe rõ chưa!

— Dạ... nhất định sẽ không để tôn thượng thất vọng.

Minh Kiêu thề son sắt trả lời.

Trên Thần Vương, vậy tu vi ít nhất phải là Thần Quân cảnh! Mà tuổi dưới một ngàn, lại còn là nữ tử, toàn bộ Bắc Thần Vực cũng không có mấy người.

Mà những nữ tử như vậy, không ai không phải là người có thanh danh lừng lẫy, không ai không phải là thần nữ trời ban mà ngay cả hắn, một tộc trưởng, cũng không có tư cách ngưỡng vọng.

Hắn không biết vì sao Vân Triệt lại đưa ra mệnh lệnh như vậy, nhưng cũng không dám hỏi.

Tuy nhiên, Vân Triệt giao “trọng trách” này cho một mình hắn, suy cho cùng cũng là một kiểu “công nhận”.

Minh Kiêu mang theo vết máu và mồ hôi lạnh đầy người rời đi, chuyện Vân Triệt giao cho, hắn không dám quên một chữ.

Chín đại tông môn, bọn họ ngạo nghễ mà đến, lại phải vứt bỏ hết tôn nghiêm mới có thể tạm giữ được mạng sống rời đi. Sau này, lại càng không biết đến khi nào mới có thể thoát khỏi con ác quỷ đột nhiên giáng xuống này. Trước mắt, bọn họ chỉ có thể tuân lệnh và thần phục.

Trong lòng họ ngoài nỗi sợ hãi ra còn có bi thương vô tận.

Nhưng đó cũng chỉ là hiện tại.

Bọn họ nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, trong tương lai... thậm chí là một tương lai không xa, việc trở thành những kẻ đầu tiên phủ phục dưới chân Vân Triệt lại trở thành vinh quang lớn nhất cả đời của họ, hận không thể lưu danh muôn đời.

----

Một trận chiến ở Hàn Đàm phong giống như một tiếng sấm hắc ám vang dội, liên tục chấn động khắp biên giới phía đông.

Mấy ngày trôi qua, Hàn Đàm phong bị một trận mưa to xối xả, nhưng vẫn không thể gột rửa hết được màu máu và mùi máu tanh. Không còn ai dám đến gần Hàn Đàm phong, mỗi lần nhìn từ xa đều không rét mà run.

Đông Hàn quốc cũng triệt để thay đổi.

Vốn chỉ là một quốc vực bình thường ở biên giới phía đông, nhưng trong khoảng thời gian này, các nước, các đại thế lực ở đông vực tranh nhau mang lễ trọng đến thăm. Những thế lực vốn có chút hiềm khích thì ngày đêm lên đường, sợ mất mật mà đến... Ngay cả những thế lực lớn mà trước kia Đông Hàn quốc tuyệt đối không dám trêu chọc cũng vội vàng tìm đến, vừa nhìn thấy Đông Hàn quốc chủ đã hành đại lễ.

Những ngày qua, mỗi ngày Đông Hàn quốc chủ đều cảm thấy như đang ở trong mộng.

Tất cả đều chỉ vì Vân Triệt đang ở lại Đông Hàn quốc.

Không ngừng có người vô cùng khó hiểu, cẩn thận dò hỏi lai lịch của Vân Triệt cùng với quan hệ giữa hắn và Đông Hàn quốc từ chỗ Đông Hàn quốc chủ, nhưng ông ta đều chỉ có thể cười khổ lắc đầu... Từ đầu đến cuối, ông ta không hề biết lai lịch của Vân Triệt, càng không biết vì sao Vân Triệt lại lựa chọn ở lại Đông Hàn quốc.

Dưới uy hiếp kinh người, chưa đến ba mươi sáu canh giờ, tám đại tông môn không tiếc vét sạch của cải, do chính các tông chủ mang theo ba ngàn cân ma tinh dâng lên cho Vân Triệt... Nhưng vì không được gặp Vân Triệt, họ đã bị đuổi thẳng về.

Chín đại tông môn từng là chúa tể của đông vực bị một kẻ từ trên trời giáng xuống giẫm đạp một cách vô cùng tàn bạo và ngoan tuyệt, khiến tương lai của biên giới phía đông bị bao phủ bởi một tầng khói mù dày đặc. Cùng lúc đó, mọi người cũng đều nghĩ đến, động tĩnh lớn như vậy, phía Đại Giới Vương không thể nào không nhận được tin tức.

Ở Đông Khư giới, đó mới là chúa tể chân chính.

Vân Triệt muốn làm chủ biên giới phía đông, đạp lên chín đại tông môn chưa phải là tất cả, điều quan trọng hơn là phải được sự công nhận của Đại Giới Vương!

Không ai hoài nghi, chẳng bao lâu nữa Đại Giới Vương sẽ sai người đến biên giới phía đông.

Mà trước đó, cái tên Vân Triệt không chỉ trở thành hung danh khiến người ở biên giới phía đông khiếp sợ, mà còn lan truyền ra toàn bộ Đông Khư giới với tốc độ cực nhanh.

Dù sao, có thể dùng sức một mình diệt sát hai Thần Vương cấp mười, ở một tinh giới trung vị, tuyệt đối là một sự tồn tại đủ để khiến cả giới chấn động.

Thời gian chậm rãi trôi đi, mười mấy ngày sau, biên giới phía đông dường như đã bình ổn lại một chút. Vân Triệt cũng chưa từng xuất hiện lại, mỗi ngày hắn đều đắm chìm trong thế giới của Hắc Ám Vĩnh Kiếp, vừa lĩnh ngộ ma công của Ma Đế, vừa lặng lẽ dung hợp máu của Kiếp Uyên.

Trong quá trình dung hợp, không chỉ có lực lượng của hắn, mà thân thể và linh hồn hắn cũng càng ngày càng gần với một ma đầu chân chính.

Mặc dù chỉ là mười mấy ngày ngắn ngủi, nhưng thế giới hắc ám hỗn độn này dường như lại rõ ràng hơn rất nhiều. Tiến cảnh như vậy, cho dù Kiếp Uyên ở đây cũng phải kinh ngạc. Nhưng Vân Triệt vẫn cảm thấy chưa đủ.

Có lẽ, dùng thời gian vạn năm để hoàn toàn tu thành Hắc Ám Vĩnh Kiếp đối với người khác đã là một thần tích xa vời không dám hy vọng, nhưng đối với Vân Triệt mà nói, đừng nói vạn năm, ngàn năm... trăm năm hắn cũng không thể chờ!

Máu tươi rải đầy Hàn Đàm phong là để hắn phát tiết sự thù hận tàn bạo trong lòng... nhưng sau khi phát tiết, hận ý và lệ khí trong lòng hắn vẫn không hề giảm bớt chút nào.

Bởi vì nơi hắn nhuốm máu chỉ là một ngọn Hàn Đàm phong nhỏ bé, mà không phải là... cả Đông Thần Vực!

Bên ngoài phòng tu luyện của Vân Triệt, Đông Phương Hàn Vi luôn lẳng lặng canh giữ, ngày đêm không dám rời đi. Vân Triệt phân phó, nàng lập tức làm theo, Vân Triệt không chủ động lên tiếng, nàng tuyệt đối không dám quấy rầy.

Lẳng lặng đứng đó, mơ hồ có thể cảm nhận được sự tồn tại của Vân Triệt, trong đôi mắt đẹp của Đông Phương Hàn Vi tràn đầy mê man và day dứt. Tất cả mọi người đều tin rằng Vân Triệt và Đông Hàn quốc nhất định có mối quan hệ sâu xa nào đó, nhưng nàng lại rất rõ ràng... hoàn toàn không có. Hắn ở lại nơi này, chỉ là một nơi hắn tiện tay lựa chọn mà thôi.

Không biết đây là may mắn hay bất hạnh của Đông Hàn quốc.

Rầm!!

Phương xa, nơi cửa vương thành đột nhiên truyền đến một tiếng nổ bất thường. Đông Phương Hàn Vi đang ngẩn ngơ chợt ngẩng đầu... Sau tiếng nổ, là những âm thanh hỗn loạn ngày càng kịch liệt.

— Có chuyện gì vậy!

Đông Phương Hàn Vi nhanh chóng cầm lấy truyền âm ngọc, nhưng đáp lại nàng chỉ có tiếng kêu thảm thiết trước khi chết.

Sắc mặt Đông Phương Hàn Vi thay đổi... hiện giờ ở biên giới phía đông, không ai không biết Vân Triệt đang ở ngay tại Đông Hàn vương thành, vậy mà có kẻ dám cả gan xông vào, còn dám hạ sát thủ như thế, chẳng lẽ là...

Là người của Đại Giới Vương đến!?

Rầm!!

Lại một tiếng nổ vang lên, toàn bộ cung thành đều khẽ chấn động...

Sắc mặt của Đông Phương Hàn Vi lại thay đổi, tuy tu vi của nàng thấp kém nhưng cũng có thể cảm nhận được linh áp khủng bố truyền đến từ hướng cửa thành.

Luồng linh áp này áp bức tâm hồn, nhưng lại hoàn toàn không thua kém huyền khí màu đỏ mà mấy ngày trước Vân Triệt đột nhiên bùng nổ trên Hàn Đàm sơn mạch!

Bước chân vốn định tiến về phía trước dừng lại, Đông Phương Hàn Vi vội vàng quay người, lao tới trước cửa phòng tu luyện của Vân Triệt, không còn nghĩ ngợi được gì khác, nàng mở kết giới, đẩy cửa ra, gấp giọng hô:

— Vân tiền bối, Đại Giới Vương... rất có thể là người của Đại Giới Vương đến!

Trước mắt nàng lóe lên một bóng đen, Vân Triệt đã từ trong đi ra, khiến bộ ngực mềm mại của Đông Phương Hàn Vi bất ngờ va vào lồng ngực hắn. Nàng lảo đảo lùi lại một bước, theo bản năng đưa hai tay che trước ngực.

Vân Triệt ngẩng đầu, nhìn về phía cửa thành, cảm nhận được luồng khí tức vừa quen thuộc lại vừa xa lạ kia, ánh mắt hắn chậm rãi nheo lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!