Bắc Thần Vực mịt mùng, không có bất kỳ người quen nào của Vân Triệt. Đến hôm nay, hắn mới xem như thực sự bước ra bước đầu tiên... thì một luồng khí tức quen thuộc, vốn không nên tồn tại ở thế giới này, chợt xuất hiện.
Mà chủ nhân của luồng khí tức này lại càng tuyệt đối không thể nào xuất hiện ở nơi đây.
Thế nhưng...
Khi hắn vừa xuất hiện, luồng khí tức kia dường như đã phát giác. Mặt đất và không gian chấn động dữ dội, gần nửa vương thành nứt toác trong nháy mắt. Mọi chướng ngại vật ngăn cách giữa hai người, bất kể là sinh vật hay vật chết, đều bị nghiền nát. Một bóng đen từ trên trời giáng xuống, đáp thẳng xuống trung tâm vương thành.
Rơi xuống ngay trước mặt Vân Triệt.
Đó là một nữ tử.
Một thân hắc y giúp nàng dễ dàng che giấu tung tích, thân thể nhuốm đầy bụi bặm và vết thương vẫn không cách nào che đi vẻ đẹp kinh diễm tột cùng. Mái tóc nàng ánh lên màu vàng kim cao quý, nhưng đã nhạt đi rất nhiều so với trong ký ức của Vân Triệt.
Trên mặt nàng đeo một chiếc mặt nạ đen che đi nửa khuôn mặt... che đậy dung nhan đã sớm trở thành thói quen của nàng. Bởi vì nhan sắc của nàng quá mức tuyệt diễm hoàn mỹ, đẹp đến độ đủ để khuynh thiên họa thế... Đây là ân huệ lớn nhất mà ông trời ban cho nàng, nhưng cũng trở thành tai họa lớn nhất của đời nàng.
Dù dung nhan đã bị che khuất, chiếc cằm và đôi môi tựa như ngọc châu điêu khắc vẫn hoàn mỹ đến mức hư ảo.
Đây là một người Vân Triệt quen biết... một người mà trong nhận thức của hắn, không có bất kỳ khả năng nào lại có thể xuất hiện ở nơi này.
Thiên Diệp Ảnh Nhi!
Vân Triệt nhìn nàng, nàng cũng nhìn Vân Triệt... Xung quanh vang lên những tiếng động dữ dội, vô số hộ vệ hoàng cung và huyền giả ùn ùn kéo đến, Đông Hàn quốc chủ cũng dẫn theo một đám Đông Hàn vệ vội vàng chạy tới, toàn bộ vương thành như gặp phải đại địch, nhưng cả hai người vẫn đứng bất động, tựa như bị định thân.
Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi. Một người từng bị đối phương gieo Phạm Hồn Cầu Tử Ấn, sống không bằng chết. Một người từng bị đối phương hạ Nô Ấn tàn khốc, tôn nghiêm mất sạch, trở thành vết nhơ cả đời.
Bọn họ đều hận đối phương, hận không thể tự tay nghiền xương đối phương thành tro.
Một người trong bọn họ từng là Thần Tử Cứu Thế được người đời ca tụng, người còn lại là Phạm Đế Thần Nữ đứng trên đỉnh cao đương thời. Nhưng chính hai con người như vậy, lại phải chịu sự phản bội tàn khốc nhất, và đều bị ép đến mảnh đất hắc ám Bắc Thần Vực này.
Mặc dù lãnh thổ của Bắc Thần Vực nhỏ hơn các thần vực khác rất nhiều, nhưng dù sao cũng là một phương thần vực có mấy ngàn tinh giới, mênh mông vô tận.
Thế nhưng, chính tại Bắc Thần Vực bao la này, bọn họ lại gặp nhau, như thể định mệnh, hoặc là một trò đùa quái gở của ông trời.
Rầm!
Vân Triệt siết chặt hai tay, huyền quang hắc ám lóe lên khắp người, rồi nhanh chóng nhuốm thành một tầng huyết sắc ngày càng đậm đặc.
Huyền khí đột ngột bùng nổ, hung hăng đánh văng Đông Phương Hàn Vi đang đứng bên cạnh cùng đám huyền giả hộ thành vừa vội vàng chạy tới.
Thiên Diệp Ảnh Nhi sở hữu sức mạnh có thể sánh ngang với thần đế, lực lượng của Vân Triệt dù có tăng đến cực hạn cũng không thể gây ra chút ảnh hưởng hay uy hiếp nào đối với nàng. Thế nhưng, theo luồng khí bạo động, thân hình Thiên Diệp Ảnh Nhi lại khẽ lảo đảo.
Nàng nhìn Vân Triệt, lặng lẽ nhìn, cuối cùng, nàng chậm rãi đưa tay lên, nhưng thứ phóng ra từ lòng bàn tay không phải huyền khí, mà là một viên... hồn tinh đang dần ngưng tụ.
Vân Triệt: “...”
Dần dần, hồn tinh chậm rãi thành hình trong lòng bàn tay trắng bệch của nàng. Khoảnh khắc nó hoàn toàn thành hình, thân hình Thiên Diệp Ảnh Nhi lại lảo đảo một lần nữa, đôi mắt đẹp bất lực khép lại, rồi nàng từ từ ngã xuống... cứ thế ngất đi, không còn chút động tĩnh.
Phía sau nàng là vương thành bị nàng phá nát, cùng vô số thi thể.
Đông Hàn quốc chủ đã đến nơi, thấy kẻ xâm nhập đáng sợ này đột nhiên ngất xỉu trên mặt đất, lòng thầm thở phào một hơi, hét lớn:
- Bắt lấy!
Đông Hàn quốc chủ vừa ra lệnh, một đám Đông Hàn vệ lập tức xông lên... Thế nhưng, bọn họ chỉ đi được vài bước đã phải đồng loạt khựng lại, gương mặt lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ, không dám tiến lên thêm nữa.
Khí tức mà Vân Triệt phóng thích toàn lực, đâu phải là thứ mà bọn họ có thể chịu đựng nổi.
Đông Phương Hàn Vi không ngừng quan sát sắc mặt của Vân Triệt, nàng dè dặt hỏi:
- Vân tiền bối, người này... lẽ nào là người quen của ngài?
Vân Triệt không đáp, hắn cất bước đi về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi, huyền khí trên người không hề thu lại chút nào.
Khi đến gần chỉ còn cách vài bước, chân mày hắn chợt giật nhẹ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi đang hôn mê, khí tức của nàng vô cùng suy yếu... yếu đến mức Vân Triệt có thể dễ dàng dò xét rõ ràng.
Một huyền giả cường đại, trong tình huống nào sẽ đột ngột hôn mê? Hoặc là thân thể hay linh hồn đã phải chịu trọng thương không thể chống đỡ, hoặc là tinh thần đột nhiên thả lỏng sau khi thoát khỏi một tuyệt cảnh khốn cùng.
Trên đời này, người hắn hận nhất, Thiên Diệp Ảnh Nhi tuyệt đối là một trong số đó... Nhưng nàng lại xuất hiện ở Bắc Thần Vực, lại đột nhiên ngất đi ngay trước mặt hắn.
Hắn khẽ điểm tay, viên hồn tinh mà Thiên Diệp Ảnh Nhi ngưng tụ trước khi ngất lịm liền rơi vào tay hắn, một đoạn ký ức từ Thiên Diệp Ảnh Nhi hiện ra trong tâm hải của hắn.
Huyền khí trên người tiêu tán, Vân Triệt túm lấy Thiên Diệp Ảnh Nhi, thân hình lóe lên, đã đưa nàng vào trong phòng tu luyện, cửa phòng và kết giới đồng thời đóng lại.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, nhưng không một ai dám hỏi thêm điều gì.
----
Thiên Diệp Ảnh Nhi hôn mê rất lâu, ngay cả trong thế giới vô thức của nàng cũng chỉ là một màu u ám.
Lông mi nàng khẽ động, sau một thoáng yên lặng ngắn ngủi, đôi mắt nàng đột ngột mở ra, nàng bật người ngồi dậy. Ánh mắt vừa nhìn tới, đã đối diện ngay với đôi mắt đen tối vô cùng của Vân Triệt.
Thân thể Thiên Diệp Ảnh Nhi cứng lại, huyền khí vừa dâng lên cũng từ từ lắng xuống... Nàng từng làm nô tỳ bên cạnh Vân Triệt, quen thuộc với khí tức và ánh mắt của hắn, nhưng giờ phút này, người đàn ông trước mặt, khí tức và ánh mắt của hắn đều đã thay đổi hoàn toàn, rõ ràng quen thuộc, nhưng lại vô cùng xa lạ.
Lồng ngực nàng khẽ phập phồng, đối mặt với Vân Triệt... nàng chậm rãi quỳ xuống, quỳ gối trước mặt hắn.
- Giúp ta... báo thù.
Giọng nói của nàng rất nhẹ, nhưng hận ý chất chứa bên trong lại khiến không gian như ngưng đọng.
Không phải nàng chưa từng quỳ trước Vân Triệt, nhưng đó là lúc nàng bị hạ Nô Ấn.
Còn bây giờ, vị thần nữ từng có thân phận cao quý nhất thế gian, mang trong mình lòng kiêu hãnh và tôn nghiêm tột cùng này, lại tự nguyện quỳ gối trước mặt Vân Triệt.
Khóe miệng Vân Triệt giật giật, vừa như buồn cười, vừa như chế nhạo:
- Giúp ngươi báo thù? Giúp ngươi giết Thiên Diệp Phạm Thiên sao?
Thân thể Thiên Diệp Ảnh Nhi run rẩy:
- Ngươi nhất định sẽ làm được. Trên đời này, cũng chỉ có ngươi... mới có thể làm được...
Ngày ấy, nàng được Cổ Chúc đưa ra khỏi Phạm Đế Thần Giới và bắt đầu cuộc đào vong. Phạm Thần thần lực của nàng đã tán loạn, lại bị Thiên Diệp Phạm Thiên hủy đi huyền mạch, càng triệt để mất đi năng lực nặc ảnh. Với sức mạnh của Phạm Đế Thần Giới, dù nàng có trốn đến chân trời góc bể, cũng sẽ có ngày bị tìm ra.
Chỉ có Bắc Thần Vực!
Thiên Diệp Ảnh Nhi không phải người dễ dàng chấp nhận số phận, nàng dứt khoát bước chân vào Bắc Thần Vực... về mặt thời gian còn trước cả Vân Triệt.
Thế nhưng nàng không phải Vân Triệt, không có năng lực khống chế Hắc Ám huyền lực. Ở nơi tăm tối này, tính mạng và huyền lực của nàng đều bị khí tức hắc ám ăn mòn từng giây từng phút. Khi đã hoàn toàn thoát khỏi sự truy sát, nàng không thể không liều mạng tiến sâu hơn... càng vào sâu, sự ăn mòn này càng nhanh, càng tàn khốc.
Thêm vào đó, huyền mạch của nàng vốn đã bị Thiên Diệp Phạm Thiên làm cho trọng thương, trong trạng thái huyền khí không ngừng tiêu hao, khoảng thời gian ở Bắc Thần Vực này, mỗi một ngày, mỗi một khắc đều là ác mộng.
Thứ chống đỡ cho nàng chính là mối hận khắc sâu vào tâm can... cùng với chấp niệm báo thù và niềm hy vọng duy nhất: Vân Triệt!
Huyền mạch bị hủy, nàng vĩnh viễn không có khả năng tự mình báo thù. Mà trên đời này, ngoài nàng ra, người có lý do để giết Thiên Diệp Phạm Thiên nhất, và tương lai cũng có khả năng giết được Thiên Diệp Phạm Thiên nhất, chính là Vân Triệt!
Nàng hiểu rõ thế nào là hận thấu trời xanh... có lẽ trên đời này, nàng còn hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng một Vân Triệt bị cả thế gian phụ bạc, thê thảm mất đi tất cả, trong lòng sẽ nảy sinh hận thù và ma tính đến mức nào.
Nếu hắn có thể thoát khỏi sự truy sát của ba phương thần vực, vậy thì Bắc Thần Vực chính là nơi hắn có khả năng trốn đến nhất.
Hắn kế thừa Tà Thần thần lực, tương lai có thể đạt tới giới hạn cao nhất, chắc chắn sẽ vượt qua tất cả mọi người đương thời... mà hắn cũng không phải là kẻ mà thế gian sẽ dung tha. Hắn sở hữu Hắc Ám huyền lực, ở Bắc Thần Vực cũng có thể trưởng thành. Chỉ cần cho hắn đủ thời gian, tương lai nhất định có đủ năng lực để giết chết Thiên Diệp Phạm Thiên!
Người từng sỉ nhục, chà đạp lên tôn nghiêm của nàng, người mà nàng hận không thể nghiền xương thành tro, nay lại trở thành hy vọng cuối cùng và cũng là niềm khao khát xa vời của nàng... thật bi ai và trớ trêu làm sao.
Nàng vốn tưởng rằng, việc tìm kiếm Vân Triệt ở Bắc Thần Vực mịt mùng này chẳng khác nào mò kim đáy bể, và trạng thái của nàng có lẽ khó mà chống đỡ được đến ngày đó.
Thế nhưng, chỉ mới chưa đầy một ngày trước, trên mảnh đất hắc ám mang tên Đông Khư này, nàng vậy mà lại nghe được cái tên “Vân Triệt”.
Vân Triệt cười lạnh:
- A, thật nực cười. Trên thế giới này, một trong những người ta muốn giết nhất chính là ngươi. Ngươi lại đi cầu xin ta giúp ngươi? Cho ta một lý do!
Hồn tinh của Thiên Diệp Ảnh Nhi đã ghi lại tất cả. Nàng vì cứu Thiên Diệp Phạm Thiên mà cam nguyện vứt bỏ mọi tôn nghiêm, ngược lại lại bị Thiên Diệp Phạm Thiên ruồng bỏ... tàn khốc hơn là nàng biết được, người cha mà nàng luôn kính trọng lại chính là kẻ đã hại chết mẫu thân của nàng. Khi mẫu thân nàng còn sống, cũng chỉ là một quân cờ bị hắn khống chế trong tay!
Phản bội, tất cả đều là phản bội... Đường đường là Phạm Đế Thần Nữ, lại có ngày rơi vào bước đường này, thật đáng buồn và nực cười biết bao!
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:
- Trước Vách Tường Hỗn Độn... là ta đã cứu ngươi. Nếu không có ta dùng Không Huyễn Thạch đưa ngươi đi, ngươi đã chết dưới kiếm của Hạ Khuynh Nguyệt.
- Lý do này, chưa đủ!
Vân Triệt lạnh lùng nói.
Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi nhắm mắt, giọng nói nhẹ nhàng mà thanh thản:
- Xin ngươi... một lần nữa ban cho ta Nô Ấn, ta nguyện vĩnh viễn... làm nô tỳ cho ngươi!
Phạm hồn của nàng đã mất, một khi bị hạ Nô Ấn, đó sẽ là Nô Ấn vĩnh hằng... vĩnh viễn không thể giải trừ!
Vậy mà nàng... lại chủ động cầu xin được “ban cho” Nô Ấn.
Vân Triệt nhìn nàng, đột nhiên phá lên cười, một nụ cười lạnh như băng, điên cuồng và ngạo mạn:
- Ha ha ha ha... Thiên Diệp Ảnh Nhi từng không coi thiên hạ ra gì, vậy mà lại ti tiện đến mức chủ động cầu xin làm nô tỳ cho người khác... thật phấn khích, thật nực cười... ha ha ha... ha ha ha ha ha ha!
“...” Đôi môi và những đốt ngón tay của Thiên Diệp Ảnh Nhi trắng bệch, nhưng đôi mắt nàng vẫn nhìn thẳng vào Vân Triệt, không hề dời đi dù chỉ một khắc.
Vân Triệt lại lắc đầu, từng chữ đầy trào phúng:
- Nhưng mà, đáng tiếc... ngươi đã không còn là Phạm Đế Thần Nữ uy chấn thiên hạ kia nữa, mà chỉ là một con chó nhà có tang bị chính cha ruột của mình đánh gãy chân! Huyền công của ngươi mất sạch, huyền mạch nửa phế, tu vi bây giờ đã rơi xuống Thần Quân sơ kỳ, e rằng ngay cả giết ta cũng không làm được. Nhận ngươi làm nô tỳ, thì có tác dụng gì với ta chứ?
- Cơ thể của ta.
Thiên Diệp Ảnh Nhi đưa tay lên, chậm rãi gỡ chiếc mặt nạ đen che nửa khuôn mặt xuống, để lộ ra tiên nhan từng khiến Vân Triệt chỉ một cái liếc mắt đã mất hồn.
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả ánh sáng trong không gian dường như đều trở nên ảm đạm.
Đôi mắt đẹp đủ khiến trời đất, tinh tú, vạn hoa đều phải thất sắc nhìn thẳng vào mắt Vân Triệt, từng chữ thốt ra từ đôi môi xinh đẹp mà đau thương như khói mưa mộng ảo:
- “Long Hậu Thần Nữ” thiên hạ không ai không biết. Thân là nam nhân, chẳng lẽ ngươi không muốn... vị “Thần Nữ” khiến tất cả đàn ông trong thiên hạ phải si mê trở thành món đồ chơi của riêng mình ngươi, mặc cho ngươi tùy ý khinh nhờn hay sao?