Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1554: CHƯƠNG 1553: THIÊN DIỆP THIÊN ẢNH (HẠ)

Trên đời này, tuyệt đối chưa từng có ai nghĩ tới, cũng sẽ không có ai tin tưởng... những lời như vậy lại thốt ra từ miệng Phạm Đế Thần Nữ.

Nếu như nói cuộc đời trước kia của nàng có một phần rất lớn là sống vì phụ thân, vậy thì bây giờ, thậm chí cả về sau, chấp niệm lớn nhất đời nàng chính là... giết cha!

Vì điều đó, nàng có thể không tiếc bất cứ giá nào... tất cả mọi thứ!

Vân Triệt nheo mắt nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi... Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thẳng vào dung nhan thật sự của nàng. Khoảnh khắc thất thần lần trước, hắn cảm giác mình gần như bị hút vào một vực sâu trầm luân, cho nên đã liều mạng dời tầm mắt đi, đồng thời nghiêm lệnh nàng sau này tuyệt đối không được tháo mặt nạ khi ở trước mặt hắn.

Giữa cơn hoảng hốt, hắn chợt nhớ về một căn phòng trúc xanh biếc giữa muôn vàn đóa hoa, nơi từng có một giọng nói tựa tiên âm trong mộng cất lên những lời tương tự.

Chỉ là giọng nói ấy đã quá xa xôi... sau này cũng sẽ chỉ tồn tại trong mộng mà thôi.

Vân Triệt cười như không cười. Hắn nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi đang quỳ gối trước mặt, dù đã trải qua tuyệt cảnh, trốn chạy, bị oán hận và hắc ám bào mòn, nàng vẫn hoàn mỹ đến mức khiến bất kỳ linh hồn nào cũng phải trầm luân:

- Không sai, dung mạo của ngươi quả thật là một lợi thế cực lớn, trên đời này chắc không có nam nhân nào kháng cự nổi. Ta rất tò mò, nếu ngươi đã quyết tâm báo thù, cam chịu làm đồ chơi cho người khác, vậy tại sao lại không chọn Nam Minh?

- Ta bây giờ chẳng qua chỉ là một cô hồn dã quỷ vô dụng, còn Nam Minh, hiện đang ngự trị tại Nam Minh Thần Giới, một thế lực chỉ đứng sau Long Thần Giới. Tổng hợp thực lực của hắn đã hoàn toàn áp đảo Phạm Đế Thần Giới sau khi mất đi ba vị Phạm Thần và cả ngươi. Với sự mê luyến của hắn đối với ngươi và thủ đoạn của ngươi, không khó để dần dần biến hắn thành công cụ báo thù, mà không cần phải rơi vào cảnh làm nô cho kẻ khác.

Thiên Diệp Ảnh Nhi không chút do dự đáp:

- Hắn... không... xứng!

- Nói vậy, ta xứng sao?

- ...

Thiên Diệp Ảnh Nhi thoáng ngẩn người.

Nàng thà làm nô cho Vân Triệt, cũng tuyệt không muốn làm hậu của Nam Minh. Trong tiềm thức, vị Thần Đế đứng đầu Nam Thần Vực ấy vốn không xứng chạm vào nửa ngón tay của nàng, nhưng Vân Triệt...

- ... Phải.

Sau một thoáng kinh ngạc, nàng đáp lại bằng một chữ.

- Ha ha, ta thật sự thích câu trả lời của ngươi.

Vân Triệt mỉm cười, hắn chậm rãi bước tới, đứng ngay trước mặt Thiên Diệp Ảnh Nhi, khoảng cách gần đến mức thân thể gần như chạm vào chóp mũi tinh xảo của nàng. Hắn đưa tay ra, đặt lên trán nàng, ngón tay nhẹ nhàng quấn lấy vài sợi tóc vàng óng:

- Biến Phạm Đế Thần Nữ thành một món đồ chơi vĩnh viễn nghe lời, thật sự là một sự hấp dẫn khiến người ta khó lòng chống cự.

- ...

Trước kia, đừng nói là chạm vào nàng, nếu có kẻ nào dám đến gần nàng như thế, đã sớm hóa thành tro bụi. Thiên Diệp Ảnh Nhi không kháng cự, không giãy giụa, đôi môi cất lên giọng nói có phần rời rạc:

- Ta chỉ có một yêu cầu... tương lai, khi ngươi dẫm nát Thiên Diệp Phạm Thiên dưới chân, hãy giao hắn cho ta tự tay kết liễu!

Nỗi bi ai cả đời này của nàng cùng với mối thù của nàng và mẫu thân, nhất định phải dùng máu tươi của Thiên Diệp Phạm Thiên để rửa sạch... Vì thế, không có gì là không thể hy sinh, không có gì là không thể chấp nhận!

Nói xong, nàng nhận mệnh nhắm mắt lại. Câu trả lời của Vân Triệt đã không còn quan trọng, bởi vì ngay lập tức, nàng sẽ hoàn toàn trở thành con rối của hắn, đồ chơi của hắn. Cho dù tương lai hắn không thể làm được, nàng cũng không có khả năng thay đổi.

Tâm hồn chìm xuống, Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi chờ đợi Vân Triệt hạ nô ấn, nhưng lại không cảm nhận được hồn lực của hắn xâm nhập. Ngón tay hắn từ từ lướt xuống từ thiên linh của nàng, đầu ngón tay hơi lạnh xẹt qua vầng trán, lướt qua gò má chưa từng bị bất kỳ nam nhân nào chạm vào, cuối cùng dừng lại trên cằm nàng.

Cằm nàng bị ngón tay Vân Triệt ngả ngớn nâng lên, đối diện với ánh mắt hắn ở khoảng cách cực gần.

- Ngươi, chẳng lẽ không muốn dùng chính sức lực của mình, tự tay tiêu diệt kẻ đã biến ngươi thành trò cười cả đời sao!

Giọng hắn đột nhiên trở nên vô cùng trầm thấp, u ám. Đầu hắn từ từ cúi xuống, gương mặt hai người cách nhau chưa đầy nửa thước, nhưng trong đôi mắt hắn lại không có vẻ dâm tà và tham lam như vừa rồi.

- ...

Thiên Diệp Ảnh Nhi cười thảm một tiếng:

- Ta đã là một kẻ nửa phế, nếu tự mình có thể làm được, dù chỉ có một tia hy vọng, sao lại cam chịu làm nô cho người!

Vân Triệt trầm giọng nói:

- Không, ngươi có thể. Ta có thể chữa trị huyền mạch cho ngươi, cũng có thể cho ngươi có được sức mạnh như đã từng... không, là sức mạnh siêu việt hơn cả trước kia!

- ...

Thiên Diệp Ảnh Nhi không nói một lời, vẻ mặt không hề thay đổi, hiển nhiên nàng không hề tin.

Vân Triệt chậm rãi thu tay lại, hai lòng bàn tay mở ra. Tay trái lấp lánh bạch quang, đó là Quang Minh thần quang lưu chuyển sinh mệnh thần tích. Còn tay phải... một giọt máu đỏ sẫm lại phóng thích ra hắc quang nồng đậm đến không cách nào hình dung, tựa như một vực sâu hắc ám nhỏ bé nhưng đủ để nuốt chửng tất cả.

- Ngươi chỉ là nửa phế, muốn chữa trị quả thật dễ như trở bàn tay. Mà giọt ma huyết này là do Kiếp Thiên Ma Đế để lại. Nó không phải một giọt máu đơn thuần, mà là nguyên huyết hắc ám của Ma Đế!

- ...!!

Đôi mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi chấn động, nhìn chằm chằm vào hắc quang trong tay Vân Triệt. Hắc ám kia là một loại sức mạnh hoàn toàn không thể dùng ngôn ngữ để hình dung, cũng vượt xa mọi nhận thức.

Vân Triệt đang cười, một nụ cười mà cho đến bây giờ Thiên Diệp Ảnh Nhi vẫn không thể nào hiểu được.

Thiên Diệp Ảnh Nhi... Thế gian có vô số thiên tài được đội lên danh xưng thần tử, thần nữ, nhưng nếu thế gian chỉ có một Thần Nữ, vậy thì không nghi ngờ gì nữa, đó chỉ có thể là "Phạm Đế Thần Nữ".

Thiên phú của nàng cao đến mức, ở cả Đông Thần Vực cũng không ai sánh bằng. Tuổi đời ngắn ngủi chưa đến ngàn năm, huyền đạo của nàng đã được công nhận đạt đến Thần Chủ đỉnh cảnh. Mà dù bị phế bỏ thần lực Phạm Thần, nàng vẫn có huyền lực đáng sợ của Thần Chủ trung kỳ... nói cách khác, cho dù không có truyền thừa thần lực Phạm Thần, nàng cũng có thể tu thành Thần Chủ trung kỳ ở độ tuổi chưa đến một ngàn.

Thiên phú huyền đạo kinh khủng như thế, ở cả ba phương Thần Vực đều có thể nói là từ xưa đến nay chưa từng có, đủ để dẫm nát một Lạc Trường Sinh được mệnh danh là "Thần Vương trẻ tuổi nhất lịch sử" dưới chân.

Huyền đạo được công nhận là Thần Chủ đỉnh cảnh, thiên phú huyền đạo không gì sánh kịp, tất cả huyền công đều bị phế, cực kỳ tàn nhẫn tuyệt tình chỉ biết đến bản thân, hóa thành chấp niệm báo thù cho quãng đời còn lại...

Hoàn mỹ đến nhường nào!

Trên đời này, còn có ai hoàn mỹ hơn nàng nữa đây!

- Ngươi muốn... cho ta giọt nguyên huyết Ma Đế này?

Thiên Diệp Ảnh Nhi hỏi... đôi mắt màu vàng kim của nàng cũng bị nhuốm thành một màu đen kịt.

Nguyên huyết Ma Đế, thứ mà năm đó khi còn là Phạm Đế Thần Nữ nàng cũng không dám hy vọng xa vời. Nàng của bây giờ, có tư cách gì, có lợi thế gì để nhận được ân huệ như vậy.

Vân Triệt nói:

- Đúng vậy. Trên thế giới này, không có ai thích hợp với nó hơn ngươi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi cười lạnh:

- ... Ngươi nói những lời này là muốn ta thêm cam tâm tình nguyện, để tránh kháng cự khi bị hạ nô ấn sao? Có lẽ không cần đâu!

Vân Triệt khẽ cười trào phúng:

- Nô ấn? A... ngươi khao khát trở thành nô lệ của người khác đến vậy sao? Phạm Đế Thần Nữ từng miệt thị tất cả, ngay cả Thần Đế đứng đầu Nam Vực cũng chẳng thèm liếc mắt, bây giờ lại mong mỏi trở thành một món đồ chơi vô hồn... Thiên Diệp Ảnh Nhi, ngươi bây giờ thật sự đã hèn mọn đến thế sao?

- ... Ngươi có ý gì?

Ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh buốt.

- Ta sẽ chữa trị huyền mạch cho ngươi, giúp ngươi dung hợp giọt nguyên huyết Ma Đế này, truyền thụ cho ngươi viễn cổ ma công, để ngươi vĩnh viễn đọa thành ma!

Vĩnh viễn đọa thành ma... Thiên Diệp Ảnh Nhi của trước kia chắc chắn không thể nào chấp nhận. Nhưng đối với nàng của hiện tại, nếu có thể nhờ đó mà có được sức mạnh siêu việt hơn quá khứ, có thể tự tay báo thù, thì làm sao nàng có thể kháng cự dù chỉ một chút.

Quang Minh và Hắc Ám trong tay Vân Triệt vẫn lặng lẽ lấp lánh:

- Nhưng cái giá phải trả không phải là nô ấn, mà là từ hôm nay trở đi... trở thành công cụ báo thù của ta! Ngươi lấy ta làm công cụ báo thù, ta cũng lấy ngươi làm công cụ báo thù... công bằng biết bao!

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhìn hắn, muốn tìm ra chút trêu đùa trong ánh mắt hắn, nhưng thứ nàng nhìn thấy chỉ có sự u ám vô tận. Nàng nở một nụ cười lạnh, ý cười lạnh như băng và đầy trào phúng:

- Thật ngây thơ ngu xuẩn! Không hạ nô ấn, ngươi không sợ sau này khi ta đủ mạnh sẽ khống chế ngược lại ngươi sao! Đến lúc đó, dù ngươi muốn hạ nô ấn cho ta cũng tuyệt đối không thể!

Khóe miệng Vân Triệt nhếch lên, ngay cả chiếc răng nanh thoáng lộ ra cũng ánh lên vẻ lạnh lẽo tái nhợt:

- Ha... ta có thể cho ngươi thân thể và sức mạnh siêu việt hơn trước kia, thì cũng có thể khiến ngươi trong một đêm trở thành hai bàn tay trắng... ngươi tin không?

Lời Vân Triệt nói không phải là khoác lác. Hắn sẽ cho Thiên Diệp Ảnh Nhi giọt máu Ma Đế kia, nhưng tuyệt đối sẽ không truyền thụ cho nàng "Hắc Ám Vĩnh Kiếp".

Vân Triệt tiếp tục nói:

- Nguyên huyết Ma Đế, ta nhiều nhất chỉ có thể dung hợp hai giọt, nhưng trước khi Kiếp Thiên Ma Đế rời đi lại để lại ba giọt, ngươi có biết vì sao không? Bởi vì muốn dung hợp hoàn mỹ nguyên huyết Ma Đế trong thời gian ngắn nhất, cần một lô đỉnh tốt nhất để tu luyện. Giọt ma huyết thứ ba này chính là dành cho lô đỉnh!

- Thể chất, thiên phú tuyệt hảo, lại có huyền khí nguyên thủy tinh thuần nhất, trên đời này không thể tìm thấy lô đỉnh nào hoàn mỹ hơn ngươi!

Vân Triệt không hề che giấu mà nói thẳng:

- Và thứ ta muốn không chỉ có thân thể và sức mạnh của ngươi, mà còn có cả bộ não của ngươi nữa... chứ không phải một con rối mọi việc đều răm rắp nghe theo ta, hiểu chưa!

Lần này, sắc mặt Thiên Diệp Ảnh Nhi cuối cùng cũng kịch liệt biến đổi. Hắc quang trong tay Vân Triệt đã theo ánh mắt nàng chiếu rọi vào nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn. Nàng chậm rãi ngước mắt, ánh mắt bình thản đến đáng sợ, vẫn như Phạm Đế Thần Nữ năm đó khi khóa chặt yết hầu Vân Triệt để hạ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn.

- Ngươi sẽ không hối hận.

Năm chữ ngắn ngủi, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, cũng không có nửa câu thề độc như "Trọn đời nguyện trung thành, tuyệt không phản bội", bởi vì đó là thứ nực cười nhất trên đời.

Vân Triệt cúi xuống nhìn nàng:

- Rất tốt. Từ hôm nay trở đi, ngươi không còn là Phạm Đế Thần Nữ, cũng không còn là Thiên Diệp Ảnh Nhi, mà lấy "Vân" làm họ, "Thiên Ảnh" làm tên.

Lời hắn nói không phải là trưng cầu ý kiến, mà là quyết định.

- Thiên Diệp Ảnh Nhi đã chết, trên đời này bây giờ chỉ có Vân Thiên Ảnh!

Nàng bình thản nói, việc từ bỏ tên họ dường như không thể gợn lên chút sóng gió nào trong lòng nàng.

Hai chữ "Thiên Diệp" đã từng là tín niệm và vinh quang, giờ đây chỉ còn lại oán hận và sỉ nhục.

Vân Triệt nắm tay phải lại, hắc quang tan biến. Tay trái lóe lên bạch quang nồng đậm rồi đột ngột đưa tới, đặt trước ngực Vân Thiên Ảnh. Quang Minh lực tinh thuần như dòng nước ấm áp tràn vào cơ thể nàng, tiến thẳng đến huyền mạch.

Thiên Diệp Phạm Thiên đã muốn để Thiên Diệp Ảnh Nhi vĩnh viễn không có khả năng xoay người, vậy nên thủ đoạn phá hủy huyền mạch của hắn tự nhiên không hề tầm thường... tuyệt đối không có bất kỳ khả năng chữa trị nào, cho dù là Long Hậu của Tây Vực.

Thế nhưng, Vân Triệt đã tu thành sinh mệnh thần tích hoàn chỉnh, là một ngoại lệ trong nhận thức của hắn, cũng là duy nhất trên cõi đời này!

Hai ác ma bị người đời ruồng bỏ, bị thù hận nuốt chửng, tại một nơi mang tên Đông Hàn ở Bắc Thần Vực, đã từ tử địch trong quá khứ biến thành công cụ báo thù của đối phương.

Không một ai biết, vận mệnh của Bắc Thần Vực, vận mệnh của Thần Giới, vận mệnh của Hỗn Độn... cũng bắt đầu từ thời khắc này, chôn xuống một hạt mầm vô cùng hắc ám.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!