Thế nào là thần tích?
Đó là kỳ tích vượt ngoài lẽ thường, là điều không thể xảy ra trong nhận thức.
Sinh Mệnh Thần Tích là thần lực cốt lõi thuộc về Sáng Thế Thần Quang Minh Lê Sa. Sinh Mệnh Thần Tích mà nàng thi triển có thể hồi phục mọi vết thương, chữa trị mọi bệnh tật, xua tan mọi độc tố ô uế, và điểm cường đại nhất chính là có thể sáng tạo sinh mệnh.
Ví dụ như bộ tộc Mộc Linh còn tồn tại đến ngày nay chính là sinh linh được tạo ra từ Sinh Mệnh Thần Tích.
Đó cũng là lý do vì sao khi Vân Triệt bị phế và cận kề cái chết, Mộc Linh Vương Châu trong cơ thể hắn có thể kích hoạt “Sinh Mệnh Thần Tích” vốn đã tĩnh lặng, giúp Vân Triệt hồi phục một cách kỳ diệu.
Vân Triệt không có thần huyết và thần hồn của Lê Sa, Sinh Mệnh Thần Tích mà hắn thi triển ra tự nhiên còn xa mới có thể sánh ngang được với nàng. Nhưng dù sao đó cũng là Sáng Thế Thần Quyết, cho dù không có Sáng Thế Thần Lực tương ứng, đối với thế gian và phàm linh, đó vẫn là sức mạnh của thần tích.
Huyền mạch bị Thiên Diệp Phạm Thiên tự tay hủy đi, dưới sức mạnh thần tích của Quang Minh huyền lực, tựa như hoa khô gặp mưa, được ban cho sinh mệnh mới, một lần nữa nở rộ.
Sau sáu canh giờ ngắn ngủi, Thiên Diệp Ảnh Nhi mở mắt, cảm nhận huyền mạch tái sinh của mình, nhìn Vân Triệt trước mặt đang được bao bọc bởi bạch quang thần thánh, nhưng ánh mắt vẫn u ám như vực sâu... Nàng không hề kích động, tâm hồn tĩnh lặng đến lạ thường.
Kể từ ngày trốn khỏi Phạm Đế Thần Giới... nàng chưa từng nghĩ rằng, bản thân lại có thể có được một khoảnh khắc bình yên đến vậy.
Nàng cũng nhận ra, bí mật trên người Vân Triệt còn nhiều hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng. Có lẽ trên đời này chưa từng có ai thực sự thấu hiểu hắn.
Sáu canh giờ đã hoàn toàn khôi phục huyền mạch cho nàng... không biết sau khi Thiên Diệp Phạm Thiên biết được sẽ có vẻ mặt thế nào.
Bạch quang trên người Vân Triệt biến mất, khí tức âm u lại một lần nữa bao trùm không gian.
Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi nói, theo tâm trạng dần bình ổn, đôi mắt nàng cũng trở nên lạnh lẽo khiến người ta không dám nhìn thẳng:
- Xem ra, ta đặt hy vọng cuối cùng lên người ngươi là một lựa chọn chính xác. Ngươi luôn mang đến bất ngờ cho người khác!
Huyền mạch khôi phục, huyền khí của nàng cũng sẽ không tiếp tục tiêu tán nữa, dừng lại ở Thần Quân cảnh cấp ba. Tuy rằng còn kém xa đỉnh cao nàng từng đứng, nhưng đây đã là một hy vọng quá đỗi rực rỡ!
Chờ dung hợp Ma Đế nguyên huyết, âm khí của Bắc Thần Vực đang vô hình ăn mòn nàng cũng sẽ hoàn toàn biến mất.
Vân Triệt không nói gì, tay phải đưa ra, đầu ngón tay thoáng hiện ma huyết, hắc quang lượn lờ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:
- Bắt đầu ngay bây giờ sao? Không đợi ta khôi phục huyền lực à?
Khi chữa trị huyền mạch, cần phải giải phóng toàn bộ huyền khí. Giờ đây huyền mạch vừa hồi phục, có thể nói là hoàn toàn trống rỗng. Mà ở Bắc Thần Vực này, tốc độ khôi phục huyền khí của nàng còn chậm hơn trước kia hơn mười lần.
Vân Triệt trầm giọng nói:
- Không cần thiết. Bây giờ là trạng thái hoàn hảo nhất.
Dứt lời, cánh tay hắn đưa tới, đầu ngón tay không nặng không nhẹ điểm vào ngực Thiên Diệp Ảnh Nhi, giọt Ma Đế nguyên huyết đến từ Kiếp Uyên lặng lẽ dung nhập vào cơ thể nàng.
Thiên Diệp Ảnh Nhi không giống Vân Triệt, người được Hắc Ám huyền lực cực kỳ ưu ái. Nếu nàng tự mình cưỡng ép dung hợp Ma Đế nguyên huyết, hậu quả duy nhất chính là bị ma huyết cắn nuốt.
Vù...
Hắc quang nở rộ trên người Thiên Diệp Ảnh Nhi, mái tóc vàng tung bay, đôi mắt vàng óng nháy mắt hóa thành màu đen kịt. Bàn tay Vân Triệt không rời khỏi cơ thể nàng, hoàn toàn khống chế ma huyết. Cùng lúc đó, hắc quang trên người Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng chậm rãi tiêu tan, vẻ thống khổ hiện trên ngọc nhan của nàng cũng theo đó biến mất.
Thân thể Vân Triệt đột nhiên nhoài về phía trước, bàn tay đặt trên ngực Thiên Diệp Ảnh Nhi, không chút dịu dàng mà đè nàng xuống đất.
- Đã biết nên song tu thế nào, và làm một lô đỉnh đủ tư cách ra sao chưa?
Giọng Vân Triệt lạnh như băng, nhưng ánh mắt lại có phần tham lam và nóng bỏng. Đè một Thần Nữ dưới thân... biết bao nam nhân từng ảo tưởng, nhưng chỉ có hắn mới có thể làm được.
Mà còn là do nàng chủ động dâng hiến!
“...” Mắt đẹp của Thiên Diệp Ảnh Nhi thoáng vẻ mê loạn, cũng có lúc nàng không biết phải làm thế nào.
Vân Triệt cười khẩy một tiếng tà dị:
- Ha... không sao, những chuyện này ta sẽ dạy ngươi, từ hôm nay trở đi, ngày nào cũng sẽ dạy ngươi. Cho dù ngươi không muốn học, cơ thể ngươi cũng sẽ tự mình học được!
Xoẹt!
Một tiếng vải rách vang lên, hắc y trên người Thiên Diệp Ảnh Nhi đã bị Vân Triệt xé toạc một cách cuồng bạo, trước mắt hắn lập tức hiện ra ngọc thể hoàn mỹ như thần tích của nàng.
Trong không gian u ám, thân thể nàng lại như được tắm trong ánh trăng dịu dàng, mỗi một tấc da thịt băng tuyết, mỗi một đường cong đều như đang khắc họa vẻ đẹp tuyệt luân đến cực hạn của thế gian, đẹp như mơ, thậm chí còn hơn cả trong ảo tưởng.
“...” Thân thể Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ run lên, nhưng nàng không kháng cự, cũng không có tư cách kháng cự, bởi vì đây là cái giá nàng phải trả. Thậm chí có vài khoảnh khắc, nàng thà rằng bị hắn hạ nô ấn, ít nhất như vậy, linh hồn và tôn nghiêm của nàng sẽ không phải chịu thống khổ và khuất nhục đến thế.
Mắt đẹp của nàng chậm rãi khép lại... mà trong mắt Vân Triệt đã bùng lên ngọn lửa mãnh liệt. Hắn vốn tưởng rằng ngoài hận thù, bản thân sẽ không còn bất kỳ cảm xúc mãnh liệt nào khác, nhưng... ngọc thể của Thần Nữ lại khiến hắn điên cuồng muốn trầm luân đến vậy.
Ma Đế nguyên huyết vốn định thúc giục đã bị hắn trực tiếp phong ấn trong cơ thể Thiên Diệp Ảnh Nhi. Vân Triệt không thèm để tâm đến chuyện dung hợp ma huyết nữa, gần như thô bạo đè nàng dưới thân...
(Nơi này lược bỏ chín vạn tám ngàn chữ)
---
---
Đông Phương Hàn Vi vẫn luôn ngoan ngoãn yên lặng canh giữ bên ngoài.
Sau khi Vân Triệt mang kẻ xâm nhập thần bí kia vào trong, đã ba ngày không có động tĩnh gì. Đông Hàn Vương Thành vừa khắc phục hậu quả, vừa bao trùm trong bầu không khí bất an. Dù sao, thực lực của kẻ xâm nhập kia cũng khủng bố đến cực điểm.
Hôm nay, tộc trưởng Minh Bằng tộc là Minh Kiêu đã tự mình đến cầu kiến Vân Triệt, và người hắn gặp cuối cùng tự nhiên là Đông Phương Hàn Vi, người thường ngày gần gũi với Vân Triệt nhất.
Đông Phương Hàn Vi nói với Minh Kiêu:
- Mấy ngày nay Vân tiền bối đã phong bế kết giới, nhất định có đại sự cần xử lý, không muốn bị người ngoài quấy rầy. Không biết Minh tộc trưởng vội vàng muốn gặp Vân tiền bối như vậy là vì có chuyện gì?
Trước kia, Minh Kiêu nào có để Đông Phương Hàn Vi vào mắt, nhưng hiện giờ, thái độ lại vô cùng cung kính:
- Bẩm điện hạ, nửa tháng trước tôn thượng đã cố ý phân phó tại hạ tìm kiếm một vài... tin tức đặc thù. Mấy ngày nay tại hạ đã tự tay chuẩn bị, may mắn không làm nhục mệnh, đặc biệt đến dâng lên.
Đông Phương Hàn Vi nhớ lại nửa tháng trước trên Hàn Đàm Phong, Vân Triệt quả thực đã cố ý giữ Minh Kiêu lại. Nàng suy nghĩ rồi nói:
- Nếu là chuyện Vân tiền bối cố ý phân phó, chắc hẳn rất quan trọng, nhất định phải giao ngay lập tức, chỉ là không biết khi nào Vân tiền bối mới xuất hiện.
- Hay là thế này, Minh tộc trưởng cứ tạm để thứ Vân tiền bối căn dặn ở chỗ ta, ta sẽ chuyển giao sớm nhất có thể.
Trong tình huống bình thường, Minh Kiêu chắc chắn sẽ từ chối.
Thế nhưng, hắn quá mức sợ hãi Vân Triệt, nếu có thể không đối mặt thì tốt hơn cả. Mặt khác, hiện giờ bên ngoài đều ngầm truyền rằng Hàn Vi công chúa đã được Vân Triệt để mắt tới, mỗi ngày đều được thị tẩm, đây cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến Vân Triệt ở lại Đông Hàn...
Không chút do dự, Minh Kiêu nhanh chóng lấy ra hai viên hồn tinh có màu sắc khác nhau:
- Vậy thì làm phiền điện hạ chuyển giao giúp... Kính xin điện hạ nhất định phải báo cho tôn thượng biết, Minh Kiêu đã dốc hết toàn lực, và đã đưa tới trong vòng mười lăm ngày, tuyệt đối không trễ hẹn.
Trên hai viên hồn tinh đều có phong ấn mạnh mẽ, với thực lực của Đông Phương Hàn Vi, muốn xem xét cũng không thể.
Cầm lấy hai viên hồn tinh từ Minh Kiêu, Đông Phương Hàn Vi quay về nơi ở của Vân Triệt. Vừa đứng đó, bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói của hắn:
- Mang vài bộ y phục của nữ tử vào đây.
Một mệnh lệnh kỳ lạ... Đông Phương Hàn Vi không dám chậm trễ, vội vàng đi lấy.
- Vân tiền bối, vãn bối vào đây.
Mở kết giới, đẩy cửa ra, Đông Phương Hàn Vi ôm một chồng cung thường lộng lẫy do chính tay nàng chọn lựa bước vào... rồi đột ngột đứng sững tại chỗ.
Bên cạnh Vân Triệt có một nữ tử đang ngồi.
Nữ tử quay lưng về phía nàng, mái tóc vàng hơi rối xõa trên vai, áo đen trên người rõ ràng đã bị đối xử rất thô bạo, rách nát đến mức không thể che hết thân thể và tấm lưng ngọc ngà. Vòng eo, cặp mông và đôi chân ngọc đều lộ ra hơn phân nửa... Làn da trắng hơn cả tuyết đầu mùa, óng ánh hơn cả gốm sứ, lại mơ hồ tỏa ra ánh sáng tựa trăng rằm, khiến nàng nhìn mà hoa cả mắt.
Vân Triệt khoác áo bào xộc xệch, nửa thân trên để trần, trên trán dường như vẫn còn vương mồ hôi.
Mùi hương kỳ dị trong không khí nồng đậm đến mức khiến nàng có phần choáng váng. Dù Đông Phương Hàn Vi chưa từng trải sự đời, nhưng sao có thể không biết nơi này đã xảy ra chuyện gì, và kịch liệt đến mức nào... Nàng sững sờ trọn vẹn vài giây mới miễn cưỡng hoàn hồn, vội vàng cúi thấp đầu, ôm cung thường tiến đến trước mặt Vân Triệt.
- Vân tiền bối, y phục ngài muốn.
Nàng nói trong hoang mang. Đến lúc này, nàng nào còn không hiểu vì sao Vân Triệt lại muốn y phục của nữ tử.
- Minh Kiêu có tới không?
Vân Triệt hỏi. Hôm nay là kỳ hạn cuối cùng hắn cho Minh Kiêu, hắn không quên.
Đông Phương Hàn Vi vội vàng nói:
- Vừa mới tới, cũng nhờ vãn bối... chuyển giao hai viên hồn tinh.
Vừa nói, nàng vừa luống cuống tay chân lấy hồn tinh ra... nhưng trong lúc bối rối, một viên đã vô tình rơi xuống đất.
Nàng vừa định nhặt lên, ngón tay Vân Triệt đã xòe ra, hút hai viên hồn tinh vào tay, khóe miệng cũng nhếch lên một độ cong đầy nguy hiểm.
- Xem ra ngươi đã nghĩ kỹ bước tiếp theo nên làm thế nào rồi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi xoay người lại, ánh mắt lướt qua hồn tinh trong tay Vân Triệt.
Nghe thấy giọng nói của Thiên Diệp Ảnh Nhi, Đông Phương Hàn Vi theo bản năng ngẩng đầu lên, tầm mắt chạm vào gò má của nàng... Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt nàng chợt sững lại, linh hồn như bị thứ gì đó va chạm mạnh, trong đầu vang lên tiếng ong ong.
Không nghi ngờ gì, Đông Phương Hàn Vi là một nữ tử cực đẹp, danh xưng đệ nhất mỹ nữ Đông Hàn Quốc không phải là hư danh. Nàng càng biết mình xinh đẹp, trong khoảng thời gian này nàng cũng không ngừng nghĩ rằng, lúc trước Vân Triệt theo nàng đến Đông Hàn Quốc, bây giờ lại ở lại nơi này, rất có thể là vì nàng.
Thế nhưng, nhìn nữ tử trước mắt... áo đen rách nát, tóc tai rối bời, chỉ là một bên gò má, lại khiến cho một nữ tử như nàng cũng phải rơi vào ảo cảnh, một cảm giác còn hư ảo hơn cả trong mộng.
- Lui ra đi.
Giữa thế giới hoảng hốt, giọng nói của Vân Triệt mơ hồ truyền đến.
Linh hồn bị kéo ra khỏi ảo cảnh, nàng vội vàng cúi đầu, không dám liếc nhìn nữ tử kia thêm một lần nào nữa... Cảm giác ập đến là một sự tự ti mặc cảm và kháng cự mãnh liệt đến không thể tả. Lần đầu tiên trong đời, dung nhan mà nàng luôn kiêu ngạo lại khiến nàng trở nên xấu hổ đến vậy.
Nàng không biết mình đã đứng dậy và rời đi như thế nào... Đứng bên ngoài, nhìn lên không trung, rất lâu sau nàng mới hoàn hồn.
Một tiếng thở dài mơ hồ, đôi mắt nàng cũng trở nên ảm đạm đi rất nhiều.
Tiện tay cầm lấy một chiếc cung thường màu xanh nhạt, Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhíu mày, nhưng vẫn phất tay ngọc, huyền quang chợt lóe, mặc vào người, đồng thời cởi bỏ bộ hắc y rách nát.
Nàng không phải không có y phục để thay, chỉ là quần áo nàng luôn mang theo bên người đều là thần y thấm đẫm thần lực Phạm Thần, lại đều là màu vàng, quá mức chói mắt, nàng cũng không muốn nhìn thấy nữa.
- Đây là cái gì?
Nàng hỏi.
Cầm hai viên hồn tinh, xóa đi phong ấn trên đó, Vân Triệt thản nhiên nói:
- Một viên ghi chép tất cả vương giới và thượng vị tinh giới của Bắc Thần Vực. Nhưng với cấp bậc của tinh giới này, cũng chỉ có thể là những thông tin nông cạn nhất.
Ngón tay Vân Triệt cầm lấy viên hồn tinh màu đỏ:
- Còn viên này... là danh sách những nữ tử ở Bắc Thần Vực mà ta vốn chuẩn bị lựa chọn làm lô đỉnh, bây giờ đã không cần nữa.
Dứt lời, hắn định tiện tay bóp nát... Một bóng ngọc lóe lên, hồn tinh đã rơi vào tay Thiên Diệp Ảnh Nhi. Ngón tay ngọc thon dài của nàng khẽ khép lại, nắm chặt trong lòng bàn tay:
- Nói không chừng vẫn còn hữu dụng thì sao?