Đông Khư giới, biên giới phía đông.
- Đây là Đông Hàn quốc sao? Lại thanh nhã ngoài dự liệu.
Trước vương thành Đông Hàn, một nữ tử trẻ tuổi dừng chân. Nàng vận một thân thanh y, dáng người cao gầy không thua nam nhi nhưng lại đặc biệt yểu điệu thướt tha. Suốt đường đi, nàng đã thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt thèm thuồng. Dung nhan của nàng cũng xinh đẹp phi thường, khí chất càng có thể nói là trác tuyệt, lãnh ngạo mà không uy áp.
Đi theo sau nàng là một lão giả áo đen. Lão giả này có diện mạo xấu xí, vừa nhìn đã quên, đôi mắt trông có vẻ đục ngầu, nhưng nếu nhìn kỹ chắc chắn sẽ bị hàn quang chợt lóe lên đâm thẳng vào tâm hồn.
- Đông Hàn quốc là một trong ba mươi sáu nước ở biên giới phía đông, nhờ có Vân Triệt ở lại mà uy danh đại chấn, danh thế này đã vượt xa ba mươi lăm nước còn lại. Có lời đồn rằng Vân Triệt có quan hệ sâu xa nào đó với Đông Hàn quốc, lại có lời đồn hắn tham luyến sắc đẹp của Thập cửu công chúa Đông Hàn nên mới lưu lại nơi này.
Lão giả chậm rãi nói.
Nữ tử áo xanh khinh thường hừ lạnh một tiếng:
- Hừ! Lại một tên quỷ háo sắc.
Lão giả tiếp tục nói:
- Dù thế nào đi nữa, thực lực của hắn là thật. Một mình đánh bại Vẫn Dương kiếm chủ và Minh Bằng lão tổ đã lâu không xuất thế, vô số huyền giả đã tận mắt chứng kiến, chuyện này không thể là giả. Tổng hợp các tin đồn thu được, huyền lực của hắn chắc đã là Thần Vương cảnh cấp mười hậu kỳ, thậm chí... nửa bước Thần Quân.
- Hy vọng là vậy, đừng khiến ta đi một chuyến công cốc.
Nữ tử nói.
- Mặt khác, nghe nói tính tình của hắn cực kỳ tàn bạo, trước đó không hề có thù oán gì với chín đại tông môn mà lại hạ toàn bộ tử thủ. Vẫn Dương kiếm chủ hài cốt không còn, Minh Bằng lão tổ thì bị xé nát hai cánh, thân thể vỡ vụn, một trận mưa máu nhuộm khắp Hàn Đàm phong. Hơn nữa, hắn làm bá chủ biên giới phía đông hơn một tháng nay nhưng vẫn chưa hề có ý định tiếp kiến Đại Giới Vương, nhất định là kẻ không dễ chung sống. Tuyết Nhạn, ngươi cũng cần phải thận trọng hơn vài phần.
- Cửu gia yên tâm, ta đi chuyến này là để ban ân cho hắn, chứ không phải thay mặt phụ vương đến hỏi tội. Hắn chỉ cần không phải kẻ điên thì sẽ biết phụ vương đã cho hắn cơ hội và thể diện lớn đến nhường nào.
- Hơn nữa, có Cửu gia ở đây, cho dù hắn là một tên điên thật thì có gì phải sợ... Chúng ta đi thôi.
Hai người tiến vào vương thành, đi thẳng đến trung tâm cung thành thì bị huyền giả thủ vệ ngăn lại:
- Đây là cung thành Đông Hàn, không được tự tiện xâm nhập.
Nữ tử không xông vào mà dừng bước, thản nhiên nói:
- Thông báo cho quốc chủ của các ngươi, bảo hắn tự mình ra nghênh đón!
Một câu nói ngắn gọn nhưng lại hoàn toàn không đặt quốc chủ của bọn họ vào mắt. Thế nhưng các huyền giả thủ vệ lại không hề tức giận hay cười nhạo, bởi vì uy thế mơ hồ trong đôi mắt phượng bình thản kia khiến tim bọn họ đập loạn. Huyền giả thủ vệ đứng đầu sắc mặt biến đổi liên tục, dùng giọng điệu có phần thận trọng nói:
- Xin hỏi tôn tính đại danh của tôn giá?
- Đông Tuyết Nhạn!
Ba chữ ngắn ngủi khiến mọi người sững sờ, sau đó sắc mặt đột nhiên thay đổi, vẻ kinh ngạc trong mắt khuếch đại lên vô số lần, tựa như vừa nghe được thiên dụ.
- Hóa... hóa ra là... là... là... Tiểu nhân... lập tức đi thông báo...
Thủ vệ cung thành vốn có tư thái ung dung, không kiêu ngạo không siểm nịnh, trong khoảnh khắc đã mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi tuôn như mưa, lời nói cũng trở nên lắp bắp. Hắn vội vàng lùi lại, sau đó dùng bàn tay run rẩy cầm lấy ngọc truyền âm...
Đông Tuyết Nhạn xoay người, thản nhiên nói:
- Để ta xem tận mắt, Vân Triệt kẻ đã lặng lẽ đạp lên cả biên giới phía đông này rốt cuộc là thần thánh phương nào, ngàn vạn lần đừng làm ta thất vọng.
- Vân Triệt, ừm...
Lão giả trầm ngâm một tiếng, như có điều suy nghĩ.
Đông Tuyết Nhạn liếc mắt:
- Hửm? Chẳng lẽ Cửu gia nghĩ ra điều gì?
Lão giả lắc đầu:
- Không, họ Vân này hơi hiếm thấy. Chỉ là khiến lão phu bất giác nghĩ đến gia tộc phải gánh chịu tội nghiệt vĩnh viễn kia.
Đông Tuyết Nhạn tự nhiên biết lão giả đang ám chỉ điều gì, nàng thản nhiên nói:
- Vân thị bộ tộc sao... Cách đây không lâu ta có tình cờ nghe phụ vương nhắc tới, “kỳ hạn” cuối cùng của bọn họ cũng sắp đến rồi. Xem ra, gia tộc đã từng hưng thịnh vô số đời kia cũng sẽ hoàn toàn chìm vào lịch sử.
- Nếu Vân thị bộ tộc bị diệt, trên đời này cũng sẽ không còn lực lượng “Ma Cương”, thật đáng tiếc.
Lão giả khẽ thở dài một tiếng.
- Ha, mang theo chí bảo thượng cổ phản bội Bắc Thần Vực, khiến cả ba Thần Đế đều tức giận. Bọn họ có kết cục như vậy cũng là gieo gió gặt bão, không trách được ai.
Trong lúc hai người nói chuyện, một luồng khí tức cấp tốc bay tới... chính là Đông Hàn quốc chủ. Nghe được cái tên “Đông Tuyết Nhạn”, vị đứng đầu một quốc gia này đã kinh hãi đến mức nhảy dựng lên tại chỗ, gần như vừa lăn vừa bò mà lao tới.
- Tiểu vương Đông Phương Trác... cung nghênh Nhạn công chúa!
Từ rất xa, Đông Hàn quốc chủ đã cúi người, cung kính hô lên. Hắn chưa từng gặp Đông Tuyết Nhạn, nhưng ở Đông Khư giới, ai dám giả mạo cái tên “Nhạn công chúa”. Mà cho dù dùng mông để nghĩ, hắn cũng biết mục đích Đông Tuyết Nhạn đích thân đến Đông Hàn quốc... chắc chắn là vì Vân Triệt.
Bởi vì một quốc chủ như hắn, vốn nào có tư cách này.
Cùng lúc đó, trong cung thành Đông Hàn.
Lại một vòng âm dương giao hòa hoàn tất, Thiên Diệp Ảnh Nhi đứng dậy từ trên người Vân Triệt, ngay lập tức đã lấy lam y che thân, đồng thời theo bản năng làm ra tư thế đề phòng... Bởi vì Vân Triệt đã không chỉ một lần sau khi xong việc lại đột nhiên phát tiết thú tính trên người nàng, hơn nữa ánh mắt còn đặc biệt đáng sợ, giống như đang trút giận lên Phạm Đế Thần Giới, lên Đông Thần Vực.
Vân Triệt cũng mở mắt ra, lần này, ánh mắt hắn lại có phần bình thản:
- Thiên Ảnh, với tư cách là một công cụ, ngươi thật sự cho ta hết kinh hỉ này đến kinh hỉ khác. Chẳng những tư vị tuyệt vời mà còn hữu dụng như vậy. Mới nửa tháng ngắn ngủi, chỉ hơn trăm lần mà đã có thể dung hợp ma huyết đến mức độ này.
Lời Vân Triệt nói tựa như khen ngợi, nhưng không hề thiếu đi sự sỉ nhục. Thiên Diệp Ảnh Nhi chỉ cười lạnh đáp lại:
- Ha, cũng vậy mà thôi. Chỉ đáng tiếc, năng lực tập trung và tự chủ của ngươi vẫn kém xa như trước, về bản chất vẫn chẳng khác nào một con súc sinh chỉ biết động dục.
Hai người là công cụ của nhau, nhưng oán hận trong quá khứ nào có thể thật sự bị che lấp.
Vân Triệt mỉm cười:
- Yên tâm đi, ta nhất định sẽ không phụ sự đánh giá của ngươi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”
Trong mắt Vân Triệt chợt lóe lên hắc mang:
- Xem ra, chỉ cần nửa tháng nữa, ma huyết có thể đạt đến dung hợp bước đầu. Đến lúc đó, ngươi sẽ có thể bắt đầu tu luyện ma công... một loại ma công độc nhất vô nhị!
Thiên Diệp Ảnh Nhi nâng cánh tay phải lên, trong lòng bàn tay trắng như tuyết ngọc không tỳ vết dâng lên từng đợt sương đen... Đây là hắc ám chi lực đến từ nguyên huyết của Ma Đế, nhìn như làn sương mỏng manh nhưng lại u ám đến mức khiến người ta kinh hãi:
- Từ nay về sau, ta sẽ vĩnh viễn là một ma nhân... cảm giác này, lại tốt ngoài dự kiến.
- Chỉ là, lực lượng Thần Quân này thật sự yếu ớt đến mức đáng ghét.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu mày nói nhỏ.
Thần Quân cảnh, cảnh giới mà bao nhiêu huyền giả Thần Giới cả đời cũng không dám mơ tới, vậy mà trong miệng nàng lại là “yếu ớt đến mức đáng ghét”.
Đông Hàn quốc, biên giới phía đông... thậm chí cả Đông Khư giới, cũng không một ai biết, không một ai có thể tưởng tượng được rằng, trên mảnh đất này lại đang có một nhân vật đã từng đạt đến cảnh giới Thần Đế.
Vân Triệt lạnh lùng nói:
- Chuyên tâm dung hợp ma huyết. Tu vi càng thấp, ma huyết cải tạo thân thể và huyền mạch sẽ càng triệt để, đây cũng là lý do vì sao ta luôn cưỡng chế cảnh giới của mình, ngươi cũng vậy! Đợi sau khi ma huyết dung hợp bước đầu... ngươi muốn khôi phục đến Thần Chủ cảnh, dễ như trở bàn tay.
“...!?” Thiên Diệp Ảnh Nhi chợt ngẩng đầu:
- Ngươi nói cái gì?
Đối mặt với ánh mắt kích động của Thiên Diệp Ảnh Nhi, vẻ mặt của Vân Triệt hoàn toàn lạnh nhạt:
- Lúc huyền mạch của ngươi bị Thiên Diệp Phạm Thiên hủy đi phân nửa, là trạng thái Thần Chủ cảnh cấp năm. Ngươi cho rằng, Quang Minh huyền lực của ta chữa trị huyền mạch cho ngươi chỉ đơn thuần là để huyền lực của ngươi không bị tiêu tán thôi sao? Ha... vậy ngươi cũng quá coi thường “Sinh Mệnh Thần Tích” rồi.
- Ngươi nói, ngươi có cách để tu vi của ta khôi phục lại như trước khi bị phế?
Thân hình của Thiên Diệp Ảnh Nhi nghiêng về phía trước... nàng có phần kích động, có phần khó tin.
Nếu phải từ Thần Quân cảnh cấp ba tu luyện lại tới Thần Chủ cảnh trung kỳ, cho dù với thiên phú kinh thế và sự lý giải huyền đạo của nàng, cũng cần ít nhất mấy trăm năm. Mà ở Bắc Thần Vực, nàng tuyệt đối không thể có được tài nguyên giống như khi ở Phạm Đế Thần Giới, thời gian này sẽ còn kéo dài hơn nữa.
- Trong vòng ba năm!
Vân Triệt nói, giống như đang trần thuật một chuyện quá đỗi dễ dàng.
Năm xưa, Tà Thần huyền mạch đã chết của hắn dưới lực lượng của Sinh Mệnh Thần Tích đã trực tiếp từ trạng thái hoàn toàn tử vong mà khôi phục tới đỉnh phong.
Huống chi Thiên Diệp Ảnh Nhi chỉ là bán phế.
Tuy rằng Sinh Mệnh Thần Tích tác dụng lên bản thân và dùng trên người khác không thể giống nhau, nhưng ba năm đã là phỏng đoán bảo thủ nhất của Vân Triệt. Với huyền lực chắc chắn sẽ tăng vọt của hắn, cùng với ma thân của Thiên Diệp Ảnh Nhi chắc chắn sẽ trải qua lột xác dưới tác dụng của nguyên huyết Ma Đế, thời gian rất có thể sẽ còn ngắn hơn ba năm.
“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi trầm mặc. Vân Triệt luôn nói ra những lời đi ngược lại với lẽ thường, nhưng kỳ lạ là lần nào cũng thực hiện được. Đối mặt với Vân Triệt lúc này, nàng ngay cả dũng khí chất vấn cũng không có. Nàng nhanh chóng đè nén cảm xúc dâng trào trong thoáng chốc, rồi đột nhiên cười lạnh:
- Tuy ngươi xem ta là công cụ báo thù, công cụ càng mạnh thì càng hữu dụng. Nhưng ngươi không sợ ta khôi phục nhanh như vậy, sẽ dễ dàng khống chế ngược lại ngươi sao?
Vân Triệt khinh thường cười, hắn chuyển mắt nhìn về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Ha, ngươi cứ tin rằng... tốc độ trưởng thành của ta sẽ kém hơn tốc độ khôi phục của ngươi sao!?
“...?” Câu nói này của Vân Triệt, cùng với ánh mắt âm u của hắn khiến đôi mày vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ động.
Ý của hắn... tốc độ trưởng thành của hắn sẽ không chậm hơn tốc độ khôi phục của nàng?
Nói cách khác, hắn có cách để trong vòng ba năm ngắn ngủi khiến thực lực của mình trưởng thành đến cảnh giới Thần Chủ cảnh trung kỳ!?
Lời nói hoang đường đến cực điểm này, cho dù là do Vân Triệt nói ra, nàng vẫn không thể tin.
- Ta biết ngươi không tin, ngay cả chính ta cũng không dám tin.
Vân Triệt chậm rãi nói, tốc độ nói rất chậm, trong giọng nói lại mang theo vài phần ý tứ mơ hồ.
Bàn tay hắn vung lên, hắc mang chợt lóe, xung quanh đột nhiên hiện ra một mảng lớn huyền tinh màu đen. Đây chính là ma tinh mà một tháng trước Vân Triệt đã đoạt lấy từ chín tông.
Đứng giữa đống ma tinh, Vân Triệt dang rộng hai tay, khẽ nhắm mắt... không thấy hắn có động tác gì, càng không có huyền khí phóng thích, nhưng một cảnh tượng vô cùng khó tin lại hiện ra trước mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Vô số luồng linh khí từ trong đám ma tinh tranh nhau tuôn ra, hội tụ thành từng dòng lũ linh khí, cấp tốc tràn vào cơ thể Vân Triệt, sau đó không hề có bất kỳ trở ngại nào, trực tiếp dung nhập vào thân thể hắn... Thậm chí không cần quá trình luyện hóa, giống như giọt sương lặng lẽ hòa vào biển cả.
- Ngươi...
Thiên Diệp Ảnh Nhi đứng bật dậy, không còn giữ được bình tĩnh, vẻ kinh hãi hiện lên trên mặt còn hơn bất cứ lúc nào trong khoảng thời gian này.
Huyền tinh dùng để luyện khí, đúc trận vân vân, công dụng phổ biến nhất là phụ trợ tu luyện. Cách thức là phóng thích linh khí trong đó, rồi luyện hóa thành huyền lực của bản thân, hoặc dùng để phụ trợ đột phá bình cảnh. Đây là nhận thức cơ bản nhất trong tu luyện huyền đạo, từ hạ giới đến Thần Giới, dù cấp bậc huyền tinh khác nhau rất lớn nhưng về bản chất đều giống nhau.
Nhưng quá trình luyện hóa này vô cùng chậm chạp và gian nan, hơn nữa tỷ lệ luyện hóa cực kỳ thấp. Phần lớn thời điểm, toàn bộ huyền tinh vô giá tiêu hao hết mà huyền đạo cũng không hề tiến triển chút nào... đây là chuyện quá đỗi bình thường.
Thiên Diệp Ảnh Nhi luôn được hưởng thụ tài nguyên hùng hậu nhất, cao cấp nhất ở Phạm Đế Thần Giới. Huyền tinh cao cấp mà cả đời nàng tiêu hao có số lượng khó mà đếm xuể. Đối với việc luyện hóa linh khí của huyền tinh, nàng tự nhận sẽ không thua bất cứ ai.
Thế nhưng, giờ phút này nàng chứng kiến... ngay trước mặt nàng chỉ cách vài thước, thứ nàng nhìn thấy không phải là luyện hóa linh khí của huyền tinh, mà rõ ràng là...
Hấp thu!!?
Vân Triệt mở mắt ra, hai tay buông xuống, từng luồng linh khí cũng lập tức biến mất. Hắn nhìn vẻ mặt kinh hãi của Thiên Diệp Ảnh Nhi, chậm rãi nói:
- Tu luyện? Đó chẳng qua chỉ là phương thức mà phàm nhân các ngươi mới cần dùng đến.
Thiên Diệp Ảnh Nhi không nói nên lời.
Vẻ mặt Vân Triệt thoáng qua một tia kỳ lạ:
- Trước khi Kiếp Thiên Ma Đế rời đi đã từng nói với ta một vài lời kỳ quái, nàng nói ta là một “quái vật”. Thân là Ma Đế tối cao, lại nói ta là “quái vật”, thật nực cười và hoang đường biết bao... ít nhất là lúc đó ta nghĩ như vậy.
Vân Triệt nhẹ nhàng thở ra một hơi:
- Nhưng mà, sau khi ta không còn vướng bận, buông bỏ tất cả cố kỵ và do dự, chỉ còn lại khát vọng đối với lực lượng... Nhất là, khi ta thật sự chạm đến “lực lượng kia”... ta mới phát hiện, hóa ra ta... thật sự là một quái vật.
- Lực lượng... kia?
Thiên Diệp Ảnh Nhi có phần thất thần hỏi.