Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1557: CHƯƠNG 1556: CUỘC CHIẾN TRUNG KHƯ?

- Tên của nó là “Hư Vô”.

Vân Triệt thấp giọng nói.

- Hư... Vô?

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu mày.

Vân Triệt chậm rãi thuật lại nguyên lý hư vô mà bất cứ ai cũng khó lòng lĩnh hội, ngay cả bản thân hắn cũng chỉ mới hiểu được một phần rất nhỏ:

- Nó là một loại pháp tắc đặc thù, cũng có thể là “Lực lượng khởi nguyên” của huyền đạo, có thể khiến vạn vật “Quy về hư vô”, hóa thành sức mạnh của bản thân. Nhưng hiện tại, ta cũng chỉ mới tìm tòi được một chút, thứ duy nhất có thể hoàn thành “Quy về hư vô” cũng chỉ là huyền tinh mà thôi.

Mà thôi? Có thể hấp thu linh khí trong ma tinh một cách không chút trở ngại, thậm chí không thể nhận ra quá trình, rồi chuyển hóa thành tu vi của bản thân, vậy mà trong miệng hắn lại chỉ là “mới tìm tòi được một chút”? Lại chỉ là “mà thôi”?

- Đây cũng là sức mạnh mà Kiếp Thiên Ma Đế để lại cho ngươi?

Thiên Diệp Ảnh Nhi đã từng đứng trên đỉnh huyền đạo đương thời, nhưng nàng chưa từng nghe nói đến cái gọi là “Pháp tắc Hư Vô”. Lời của Vân Triệt đối với nàng chẳng khác nào thiên thư, nhưng nếu đây là sức mạnh đặc thù do Kiếp Thiên Ma Đế để lại thì việc nàng không thể lý giải cũng là chuyện bình thường.

“...” Vân Triệt nhắm mắt, không đáp.

Ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi lướt qua những viên ma tinh màu đen mà Vân Triệt bày ra, như có điều suy nghĩ:

- Nói như vậy, ngươi gây ra động tĩnh lớn ở đây là để tạo cớ cướp đoạt?

Thiên Diệp Ảnh Nhi dùng hai chữ “cướp đoạt”.

Vân Triệt đáp không chút do dự:

- Đúng vậy, muốn nhanh chóng đột phá, ta cần một lượng tài nguyên khổng lồ. Nhưng đáng tiếc, thực lực hiện tại của ta cũng chỉ có thể trà trộn ở tinh giới trung vị.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhìn Vân Triệt, đột nhiên cười khẩy một cách châm chọc:

- Ha... người đời thường nói, thứ khó thay đổi nhất chính là nhân tính. Vậy mà ngươi lại thay đổi hoàn toàn triệt để. Rõ ràng muốn cướp đoạt, lại còn cần một cái cớ chính đáng, một lý do để người khác phải tự dâng lên. Thật sự ti tiện đến mức khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.

Vân Triệt mở mắt, ánh mắt hơi liếc sang một bên.

Đúng lúc này, chân mày Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng chợt động, giọng nàng trầm xuống:

- Thần Quân!

Vân Triệt đứng dậy, ánh mắt hơi ngưng lại:

- Thần Quân? Trận thế này quả thật ngoài dự liệu của ta.

Hắn tin chắc rằng, chuyện mình gây ra ở biên giới phía đông nhất định sẽ kinh động đến tông môn Giới Vương của Đông Khư giới, sau đó bọn họ chắc chắn sẽ phái người đến, nhưng hắn không ngờ rằng đối phương lại phái hẳn một Thần Quân đến đây.

Nhưng hắn cũng không hề hoảng hốt, bàn tay đẩy ra:

- Đeo nó lên người.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhận lấy:

- Đây là?

- Nó tên là Nghịch Uyên thạch.

Vân Triệt nói. Thứ hắn đưa cho Thiên Diệp Ảnh Nhi chính là Nghịch Uyên thạch do Kiếp Uyên để lại, nhưng hắn tạm thời không cần dùng đến.

- Nó có thể thay đổi khí tức của ngươi, rót huyền lực vào là sẽ biết cách sử dụng.

Thiên Diệp Ảnh Nhi thử rót huyền khí vào, sau đó trên mặt nàng thoáng hiện vẻ kinh ngạc, thấp giọng nói:

- Khó trách ngươi có thể âm thầm không một tiếng động trốn đến Bắc Thần Vực.

Trong lúc nói chuyện, khí tức trên người nàng đã bắt đầu biến đổi một cách vi diệu, huyền khí Thần Quân cảnh cấp ba quỷ dị biến thành Thần Vương cảnh cấp một, giống hệt Vân Triệt.

Một tầng mặt nạ tối đen cũng che đi dung nhan như tuyết ngọc của nàng.

Lúc này, truyền âm của Đông Phương Hàn Vi sốt ruột xuyên qua kết giới truyền đến:

- Vân tiền bối! Là Đại Giới Vương... lần này thật sự là người của Đại Giới Vương! Ngươi... A!

Truyền âm dồn dập của nàng còn chưa dứt đã biến thành một tiếng thét kinh hãi, sau đó bên ngoài vang lên giọng nói rõ ràng mang theo hoảng loạn của nàng:

- Phụ... phụ vương.

- Vị này là tiểu nữ Hàn Vi. Hàn Vi, còn không mau bái kiến Nhạn công chúa và Cửu tiền bối!

Một giọng nữ tử có phần uy nghiêm lạnh lùng từ xa vọng lại:

- Không cần! Vân Triệt ở đâu?

- Dạ... tiểu vương lập tức giới thiệu.

Giọng nói của Đông Hàn quốc chủ còn hèn mọn, khúm núm hơn gấp bội so với khi đối mặt với chín đại tông. Không đợi hắn đến, Vân Triệt đã đẩy cửa chính, bước ra khỏi kết giới. Ngay lập tức, hai luồng ánh mắt sắc bén liền rơi trên người hắn.

Sau lưng Vân Triệt, Thiên Diệp Ảnh Nhi lặng lẽ đi theo.

Thấy Vân Triệt bước ra, Đông Hàn quốc chủ lập tức tiến lên, giấu đi ánh mắt phức tạp, trịnh trọng nói:

- Vân tôn giả! Hai vị này là khách quý đến từ Đông Khư tông. Vị này là Nhạn công chúa, con gái của Đại Giới Vương...

Nữ tử kia lạnh lùng ngắt lời Đông Hàn quốc chủ, ánh mắt đánh giá Vân Triệt mấy lần. Vẻ bình tĩnh quá mức và ánh mắt hờ hững của hắn khiến nàng rất không thoải mái:

- Ta tên Đông Tuyết Nhạn. Ngươi chính là Vân Triệt?

Chân mày của lão giả đứng sau Đông Tuyết Nhạn rõ ràng giật nhẹ trong thoáng chốc, rồi lại khôi phục như thường.

- Tìm ta có chuyện gì?

Vân Triệt lạnh lùng nói.

Không chỉ giọng nói lạnh lùng, hắn còn hoàn toàn không vì thân phận của nàng mà có chút kính sợ hay thay đổi sắc mặt. Đông Tuyết Nhạn cau mày thật chặt, sau đó cười khẽ một tiếng:

- Còn cuồng ngạo hơn cả trong truyền thuyết.

Đông Tuyết Nhạn tiến lên một bước, mang theo luồng uy áp của một “Nhạn công chúa” khiến người ta phải e sợ:

- Vân Triệt, ngươi có biết Đông Khư giới này là nơi dưới chân ai không? Mảnh đất này, cùng với chín đại tông, đều thuộc sự che chở của Đông Khư tông ta! Ngươi, một kẻ từ bên ngoài đến, tùy ý giẫm đạp lên mảnh biên giới phía đông này, cố tình chà đạp chín đại tông dưới chân... Chuyện đó thì thôi đi, với thực lực của ngươi, đúng là có tư cách trở thành bá chủ nơi này. Nhưng đã lâu như vậy, ngươi lại chưa từng đến bái kiến phụ vương ta, ngay cả một tin nhắn hay một tấm thiệp mời đơn giản nhất cũng không có! Quả thật không hề đặt Đông Khư tông ta vào mắt!

Đông Hàn quốc chủ vội nói:

- Nhạn công chúa! Vân tôn giả tuyệt đối không có ý này, ngài ấy đã sớm có ý định bái kiến Đại Giới Vương, chỉ là gần đây có việc vướng bận...

Đông Tuyết Nhạn lạnh lùng quát, ánh mắt nhìn Vân Triệt cũng dần trở nên băng giá... bởi vì đối mặt với lời lẽ của nàng, ánh mắt Vân Triệt vẫn không hề dao động, điều này không khỏi khiến nàng tức giận:

- Câm miệng! Khi nào đến lượt ngươi nói chuyện?

Đông Hàn quốc chủ vội vàng ngậm miệng, không dám hó hé thêm lời nào.

Lão giả đột nhiên lên tiếng, giọng điệu lại đặc biệt ôn hòa:

- Ha ha, điện hạ tính tình nóng nảy, không câu nệ tiểu tiết, nếu lời nói có phần quá khích đắc tội, mong tôn giá lượng thứ.

“...” Lời của lão giả khiến Đông Tuyết Nhạn kinh ngạc quay đầu lại, nhưng cũng không nói gì.

- Ngươi là ai?

Vân Triệt liếc mắt.

Lão giả cười hề hề nói:

- Lão phu là Đông Cửu Khuê, nếu tôn giá không chê, cứ gọi lão Cửu là được. Tôn giá lấy sức một người đánh bại liên thủ của Vẫn Dương kiếm chủ và Minh Bằng lão tổ, thực lực như vậy thật sự khiến người ta kinh thán. Mà cường giả thì có tư cách cuồng ngạo, Đại Giới Vương cũng không có ý trách tội, ngược lại còn rất thưởng thức, nếu không sao lại phái điện hạ đích thân đến đây.

Đông Tuyết Nhạn biết rõ thân phận của Đông Cửu Khuê, trơ mắt nhìn hắn tỏ thái độ với Vân Triệt, trong lòng nàng vô cùng kinh ngạc.

Vân Triệt híp mắt:

- Thật sao? Vậy các ngươi tìm ta rốt cuộc có chuyện gì? Đừng lãng phí thời gian của ta!

Đối mặt với con gái của Đại Giới Vương mà vẫn cứng rắn vô lễ như thế, Đông Hàn quốc chủ và Đông Phương Hàn Vi đồng thời kinh hãi đến tim đập loạn nhịp.

Thái độ của Đông Cửu Khuê khiến Đông Tuyết Nhạn phải cố nén cơn giận trong lòng xuống. Lại nghĩ đến mục đích của chuyến đi này, vẻ mặt và giọng nói của nàng cuối cùng cũng trở nên bình thản hơn:

- Hôm nay ta đến đây là thay mặt phụ vương mời ngươi tham gia “Cuộc chiến Trung Khư” vào một tháng sau!

Đông Hàn quốc chủ và Đông Phương Hàn Vi đồng thời ngẩng đầu, bọn họ hiển nhiên biết “Cuộc chiến Trung Khư” là gì.

Thiên Diệp Ảnh Nhi vốn luôn hờ hững tĩnh lặng, trong mắt cũng lóe lên một tia sáng kỳ dị trong thoáng chốc.

Mảnh tinh vực này có tổng cộng năm tinh giới, lần lượt là Đông Khư giới, Tây Khư giới, Nam Khư giới, Bắc Khư giới và Trung Khư giới. “Cuộc chiến Trung Khư” hiển nhiên có liên quan đến Trung Khư giới.

Nhưng Vân Triệt lười hỏi, khóe miệng hắn khẽ nhếch, vừa định đáp lời thì phía sau đột nhiên truyền đến giọng nói lạnh như băng của Thiên Diệp Ảnh Nhi:

- Được, chúng ta đáp ứng.

“...” Khóe mắt Vân Triệt hơi giật, nhưng không nói gì.

Thiên Diệp Ảnh Nhi che mặt, khí tức thu liễm, lại đứng sau Vân Triệt, nên sự chú ý của Đông Tuyết Nhạn và Đông Cửu Khuê đều tập trung vào hắn, không để ý nhiều đến nàng. Lần này nàng lại mở miệng trước cả Vân Triệt, khiến hai người đồng thời quay lại, nhìn chằm chằm về phía nàng.

- Ngươi là ai?

Đông Tuyết Nhạn hỏi.

- Ta tên Vân Thiên Ảnh, chỉ là một tỳ nữ bên cạnh Vân Triệt.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhẹ nhàng nói.

Đông Tuyết Nhạn nheo mắt đẹp lại:

- Tỳ nữ? Tỳ nữ lại gọi thẳng tên húy của chủ nhân, thật đúng là hiếm thấy!

- Giữa chúng ta có cách ở chung đặc biệt, Nhạn công chúa có điều không hiểu cũng là lẽ thường tình.

So với giọng điệu lạnh lùng cứng nhắc của Vân Triệt, lời nói của Thiên Diệp Ảnh Nhi lại ôn hòa hơn nhiều. Nàng nhìn về phía hắn, dường như đang trưng cầu ý kiến:

- Vân Triệt, nơi này dù sao cũng là lãnh thổ của Đông Khư giới, chúng ta gây ra sóng gió như vậy ở đây mà lại chậm trễ bái kiến Đại Giới Vương, thật sự không nên.

Vân Triệt: “...”

- Hiện giờ Đại Giới Vương phái Nhạn công chúa đích thân đến, đủ thấy thành ý mời gọi, cũng là cơ hội tuyệt vời để bái kiến Đại Giới Vương. Nếu có thể nhân cơ hội này cống hiến sức lực cho Đại Giới Vương, cũng là vinh hạnh và kỳ ngộ, không có lý do gì để từ chối, ý ngươi thế nào?

- Đại Giới Vương đã chủ động mời, lại còn do Nhạn công chúa tôn quý đích thân đến, sao ta có thể từ chối được chứ?

Gương mặt Vân Triệt vẫn lạnh băng như cũ khiến Đông Tuyết Nhạn hận không thể đấm cho một quyền, nhưng giọng điệu lại ôn hòa hơn rất nhiều, không hề có ý từ chối lời mời của nàng.

- Tốt.

Đông Tuyết Nhạn gật đầu. Thân là Nhạn công chúa, nàng có địa vị cực cao ở Đông Khư giới, chưa từng có ai dám xem thường nàng, cũng chưa từng phải đối mặt với một kẻ như Vân Triệt. Nếu không phải đang trong thời kỳ then chốt, và phụ vương lại có hứng thú rất lớn với nhân vật đột nhiên xuất hiện này, có lẽ nàng đã trực tiếp để Đông Cửu Khuê giết chết tên cuồng đồ ngạo mạn này ngay tại chỗ.

Mục đích đã đạt được, đối phương cũng không còn từ chối, Đông Tuyết Nhạn thật sự không muốn nhìn hắn thêm một lần nào nữa. Nàng xoay người, tiện tay ném một lệnh bài bao bọc bởi quang hoa xanh đậm cho Vân Triệt, lạnh lùng nói:

- Lệnh bài này đã khắc ấn tên của ngươi, ba mươi ngày sau, cầm lệnh bài này đến Đông Khư tông, quá hạn tự gánh lấy hậu quả!

- Cửu gia, chúng ta đi thôi.

Đông Tuyết Nhạn dứt khoát rời đi, thậm chí không thèm hỏi thêm về lai lịch của Vân Triệt.

Đông Cửu Khuê khẽ gật đầu với Vân Triệt, cười nói:

- Tin rằng tôn giá nhất định có thể tỏa sáng rực rỡ trong trận chiến Trung Khư lần này, lão phu rất mong chờ, cáo từ.

Khi rời đi, ánh mắt của hắn như vô tình lướt qua Thiên Diệp Ảnh Nhi.

- Tiểu vương cung tiễn...

- Không cần!

Đông Tuyết Nhạn hừ lạnh một tiếng, khiến Đông Hàn quốc chủ đứng sững tại chỗ.

Ra khỏi Đông Hàn vương thành, sắc mặt Đông Tuyết Nhạn đột nhiên trầm xuống, nàng giậm chân một cái, chấn động mặt đất, oán hận nói:

- Ta chưa từng thấy cuồng đồ nào vô lễ ngạo mạn như thế, quả thật không đặt Đông Khư tông ta vào mắt!

Đông Cửu Khuê cười nhẹ một tiếng:

- Ha ha, đừng tức giận, hắn thật sự có tư cách để cuồng ngạo.

Đông Tuyết Nhạn nói:

- Cửu gia, vì sao ngài lại khách sáo với hắn như vậy? Chẳng lẽ...

Nàng đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, thần sắc thay đổi.

Đông Cửu Khuê biết nàng đang nghĩ gì, lắc đầu nói:

- Không, ngươi yên tâm, tu vi của hắn đúng là Thần Vương cảnh không thể nghi ngờ, không phải Thần Quân, tuổi xương cũng không quá năm mươi giáp, có tư cách tham gia cuộc chiến Trung Khư. Nhưng mà...

- Nhưng mà cái gì?

- Nhưng mà...

Đông Cửu Khuê dừng lại một chút, sắc mặt nghiêm nghị:

- Chuyện mà ta vốn tưởng là lời đồn vô căn cứ, lại là sự thật. Tu vi của hắn thật sự chỉ có Thần Vương cảnh cấp một.

“...” Đông Tuyết Nhạn ngẩn ra, sau đó thất thanh:

- Ngài nói cái gì!? Không thể nào! Thần Vương cảnh cấp một, sao có thể chiến thắng được Vẫn Dương kiếm chủ và Minh Bằng lão tổ! Chẳng lẽ... hắn dùng thuật che mắt gì đó?

Đông Cửu Khuê không giải thích, tiếp tục nói:

- Trước đó ta còn lo lắng với tu vi như vậy, tuổi tác của hắn có thể đã vượt quá giới hạn. Nhưng mà... một lời đồn khác cũng là thật, khí tức sinh mệnh của hắn, trẻ trung đến mức khiến người ta khiếp sợ.

- Trẻ đến mức nào?

Đông Cửu Khuê chậm rãi giơ ba ngón tay lên.

- Chẳng lẽ tuổi của hắn chưa vượt qua ba mươi giáp?

Lúc nói chuyện, trên mặt Đông Tuyết Nhạn hiện lên vẻ kinh ngạc. Chưa tròn ba mươi giáp, tối đa cũng chỉ hơn một nghìn tuổi, đã có thể sở hữu thực lực Thần Vương cảnh?

Đông Cửu Khuê vẫn lắc đầu:

- Không, ta cảm giác tuổi của hắn rất có thể... chưa tới ba giáp

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!