Tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Nụ cười trên mặt Bắc Hàn Sơ cứng đờ. Bắc Hàn Thần Quân, Đông Khư Thần Quân... tất cả mọi người có mặt đều ngỡ như tai mình vừa nghe nhầm.
Nam Hoàng Thiền Y... lại từ chối?
Nàng vậy mà lại từ chối!?
Nam Hoàng Thần Quân cũng sững sờ tại chỗ. Nam Hoàng Tiễn há hốc miệng, rồi đột nhiên quay người, trừng mắt nói:
- Thiền Y, muội... muội đang nói năng linh tinh gì vậy!
Nam Hoàng Mặc Phong “vụt” một tiếng đứng bật dậy, mặt gượng cười, lớn tiếng nói:
- Bắc Hàn Thần Quân, Thiếu cung chủ, Thiền Y tính tình vốn lạnh nhạt, lời vừa rồi chẳng qua là do nữ nhi e thẹn, tuyệt không có ý từ chối đâu.
Ánh mắt hắn chuyển sang, gương mặt vẫn giữ nụ cười gượng gạo, nhưng trong đôi mắt lại ánh lên ý cảnh cáo sâu sắc:
- Thiền Y, dạo trước nghe tin Thiếu cung chủ triệu kiến, con vui mừng khôn xiết, nay đã được toại nguyện thì đừng tỏ ra rụt rè nữa, mau nói thẳng lời trong lòng với Thiếu cung chủ đi, ha ha ha ha.
Tiếng cười của Nam Hoàng Mặc Phong nhất thời xoa dịu bầu không khí ngột ngạt, người của Nam Hoàng cũng đều bật cười theo, Nam Hoàng Tiễn vội vàng phụ họa:
- Đúng đúng! Trước kia Thiền Y không muốn tham gia cuộc chiến Trung Khư, hôm nay lại đích thân đến đây, nguyên nhân duy nhất chính là vì muốn gặp Thiếu cung chủ.
“...” Nam Hoàng Thần Quân không nói gì, hắn nhìn Nam Hoàng Thiền Y, trong đôi mắt nghiêm nghị ẩn chứa một nét vi diệu mà người khác không thể nhận ra, cũng không thể thấu hiểu.
Giữa vô số ánh mắt kinh ngạc, Nam Hoàng Thiền Y lại cất lời:
- Bắc Hàn công tử, Thiền Y rất cảm kích tấm chân tình của ngài. Nhưng lòng ta lại chưa hướng về ngài. Hôm nay ta đến đây cũng là để tự mình nói rõ điều này, mong ngài dứt bỏ niệm tưởng. Tin rằng sau khi lòng không còn vướng bận, tu vi của Bắc Hàn công tử sẽ càng tiến xa hơn.
...
Bầu không khí vừa mới hòa hoãn đôi chút lại lập tức trở nên lạnh lẽo cứng ngắc hơn bao giờ hết.
Nếu những lời ban nãy của nàng còn có thể xoa dịu và cứu vãn, thì câu nói vừa rồi đã chặt đứt mọi đường lui!
Nàng đã từ chối tấm chân tình của Bắc Hàn Sơ!
Trước mặt năm giới U Khư, trước mặt hàng vạn huyền giả... hơn nữa còn từ chối một cách không hề nể nang!
Chuyện hoàn toàn trái với lẽ thường, chuyện không thể nào xảy ra nhất, cứ thế diễn ra ngay trước mắt bọn họ.
Sắc mặt của Bắc Hàn Sơ biến đổi... hắn đang cố gắng hết sức để giữ vẻ lạnh nhạt và nụ cười, nhưng bất cứ ai cũng có thể nhìn ra ngũ quan của hắn đang khẽ run lên.
Mang theo vầng hào quang “Thiếu cung chủ Bắc Vực Thiên Quân Bảng” trở về, bất kể xét theo phương diện nào, Nam Hoàng Thiền Y đều không có lý do gì để từ chối hắn.
Thế nhưng, hắn lại bị từ chối... trước mặt bàn dân thiên hạ, bị từ chối một cách phũ phàng.
Hắn không chọn cách riêng tư mà lại cầu hôn ngay tại cuộc chiến Trung Khư, trước mặt vô số người, chính là vì hắn chưa từng nghĩ đến khả năng này, dù chỉ một chút cũng không.
- Hừ, chỉ là con gái của một Trung vị Vương giới... đúng là ngu xuẩn hết thuốc chữa.
Thượng nhân Bất Bạch hừ lạnh một tiếng, trong lòng nổi giận.
Nam Hoàng Thiền Y từ chối, không chỉ là sự ngu xuẩn khó hiểu, mà nghiêm trọng hơn là đang vả thẳng vào mặt Bắc Hàn Sơ, sao hắn có thể không giận.
Nam Hoàng Mặc Phong tức giận đến râu tóc dựng đứng:
- Thiền Y, ngươi... ngươi... ngươi bị ma chướng che mờ tâm trí rồi sao!
Nam Hoàng Thiền Y thản nhiên đáp:
- Phong thúc, xin chú ý lời nói của mình.
“...” Nam Hoàng Mặc Phong mặt mày co giật.
Nam Hoàng Thần Quân thở dài một hơi, chắp tay nói với Bắc Hàn Thần Quân:
- Bắc Hàn huynh, tiểu nữ tính tình vốn lạnh nhạt, không phải là không thích hiền chất, mà là không màng đến chuyện tình cảm nam nữ. Nam Hoàng ta trong lòng vô cùng tiếc nuối, nhưng chuyện của lớp trẻ khó mà cưỡng cầu, hôm nay cứ tạm thời như vậy đi.
- ... Nam Hoàng nói rất phải.
Bắc Hàn Thần Quân gật đầu, trên mặt không hề có chút giận dữ, ngược lại vẫn cười nhạt như ban đầu.
Thế nhưng, dù là kẻ ngốc cũng biết rõ mười mươi, Bắc Hàn Thần Quân lúc này chắc chắn đã giận sôi gan.
Năm đó khi Bắc Hàn Sơ lấy thân phận Thái tử Bắc Hàn cầu thân bị từ chối thì cũng đành, dù sao lúc đó thân phận hai người cũng xem như ngang hàng. Nhưng bây giờ, vị thế của Bắc Hàn Sơ đã cao hơn Nam Hoàng Thiền Y không biết bao nhiêu lần mà vẫn bị từ chối...
Đổi lại là ai cũng phải tức hộc máu.
- Chuyện gì thế này?
Đông Khư Thần Quân nhíu chặt mày, không tài nào hiểu nổi.
Đông Tuyết Từ ngẩn người một lúc lâu, sau đó vỗ tay cười phá lên:
- Hay, hay lắm! Lại có cả màn kịch hay thế này!
Đông Tuyết Nhạn bĩu môi nói:
- Hừ, cái gì mà đệ nhất mỹ nhân U Khư, chỉ được cái mã ngoài, đầu óc thì không có! Cơ duyên lớn đến vậy mà lại bị ả biến thành tai họa! Đúng là nỗi sỉ nhục của nữ tử U Khư!
Chỉ cần Nam Hoàng Thiền Y gật đầu, Bắc Hàn thành và Nam Hoàng Thần Quốc kết thành thông gia, tương lai của cả Nam Hoàng Thiền Y lẫn Nam Hoàng Thần Quốc chắc chắn sẽ đạt đến một tầm cao mới.
Mà từ chối, không nghi ngờ gì sẽ chọc giận Bắc Hàn Sơ và Bắc Hàn thành.
Hai con đường, một lên thiên đàng, một xuống địa ngục.
Một lựa chọn đơn giản như vậy, Nam Hoàng Thiền Y lại chọn vế sau!?
Bắc Hàn Thần Quân chuyển mắt nói:
- Cuộc chiến Trung Khư mới là đại sự hàng đầu hôm nay. Sơ nhi... đã vô duyên thì cũng đừng cưỡng cầu. Con đã vào Bắc Vực Thiên Quân Bảng, nên có sự kiêu hãnh và tư thái của một thiên kiêu chi tử, tầm mắt và mục tiêu cũng nên tương xứng với thân phận hiện tại! Tương lai khi con thực sự đứng trên đỉnh thiên hạ, con nhất định sẽ cảm kích kết quả của ngày hôm nay.
Lời của Bắc Hàn Thần Quân nghe qua thì như đang khuyên giải ôn hòa, nhưng thực chất lại chói tai vô cùng, khiến sắc mặt vốn đã khó coi của người Nam Hoàng Thần Quốc lại càng thêm sa sầm, nhưng không một ai dám lên tiếng phản bác.
Bọn họ biết rõ, nếu không phải đang ở chiến trường Trung Khư, có đông đủ mọi người, Bắc Hàn thành đã sớm nổi giận trở mặt.
Sau cơn không hiểu và kinh ngạc, ánh mắt của mọi người nhìn về phía Nam Hoàng Thần Quốc bắt đầu trở nên vô cùng thương hại. Nhất là Đông Khư tông và Tây Khư tông, không chỉ đơn thuần là vui sướng khi người gặp họa.
- Phụ vương dạy phải, hài nhi sẽ ghi nhớ ngày hôm nay.
Bắc Hàn Sơ nhắm mắt lại, khi mở ra, thần thái đã khác, cất cao giọng nói:
- Cuộc chiến Trung Khư lần này, ta sẽ thay mặt sư tôn giám sát toàn bộ quá trình, người tham chiến không được vi phạm quy tắc, người xem không được can thiệp vào chiến trường... kẻ vi phạm sẽ bị nghiêm trị không tha.
Giọng điệu của Bắc Hàn Sơ đột ngột chuyển sang cuộc chiến Trung Khư, dường như muốn dùng cách này để xóa đi màn kịch vừa rồi:
- Thiếu cung chủ Tàng Kiếm cung của Cửu Diệu Thiên Cung, Bắc Hàn Sơ, nay tuyên bố, cuộc chiến Trung Khư... chính thức bắt đầu!
Khí tức Thần Quân của hắn đột nhiên bùng phát, giọng nói mang theo uy thế Thần Quân hung hãn chấn động cả chiến trường và tâm hồn mọi người.
Thứ hạng của cuộc chiến Trung Khư được quyết định theo trình tự từ thua đến thắng, cho nên người đầu tiên vào chiến trường không nghi ngờ gì là người của phe yếu nhất. Các cuộc chiến Trung Khư trước đây đều do người của phe đứng đầu kỳ trước... tức là Bắc Hàn thành xuất chiến, lần này cũng không ngoại lệ.
Mà lợi ích duy nhất của việc xuất chiến đầu tiên, đó là trong trường hợp không có ai ứng chiến, có thể tùy ý lựa chọn một phe để giao đấu.
Một tiếng kim loại vang lên “coong”, một bóng người cao lớn từ phía bắc nhảy lên, đáp xuống trung tâm chiến trường, cánh tay hắn vung lên, một cơn lốc đen kịt lập tức cuộn trào xung quanh, cuốn theo giọng nói chấn động bốn phương của hắn:
- Tại hạ Bắc Hàn thành Bắc Hàn Minh Trí, xin chỉ giáo!
Sau tiếng hét lớn, chiến trường hoàn toàn yên tĩnh, ba phe còn lại không một ai ứng chiến.
Cùng là Thần Vương cấp mười, nhưng huyền khí cũng có sự khác biệt. Mới vào cấp mười và cấp mười đỉnh phong gần như có thể xem là hai cảnh giới khác nhau.
Cho dù cường độ huyền khí và năng lực khống chế hoàn toàn tương đồng, thì sự mạnh yếu của huyền công tu luyện cũng có thể dễ dàng quyết định thắng bại.
Mà ở năm giới U Khư, cả hai phương diện này, Bắc Hàn thành đều là bá chủ!
Ba tông môn còn lại không ai muốn xuất chiến trận đầu, lại càng không muốn đối đầu với Bắc Hàn thành trước tiên!
Thời gian trôi đi trong im lặng, mười giây qua đi, vẫn không có người ứng chiến. Bắc Hàn Thần Quân đứng dậy, nghiêm nghị nói:
- Mười giây đã hết, Minh Trí, ngươi có thể chọn đối thủ! Người được chọn không được từ chối! Bằng không sẽ bị xử thua trực tiếp.
Bắc Hàn Minh Trí mỉm cười, đột nhiên xoay người về phía nam, nụ cười trên mặt cũng trở nên kỳ quái, ngay cả giọng nói kiêu ngạo bất phàm lúc trước cũng trở nên yếu ớt rời rạc:
- Nam Hoàng Thần Quốc, xin chỉ giáo.
Vừa nói, hắn vừa chìa tay ra, ngón trỏ khẽ ngoắc một cái... Trên chiến trường, đây không còn nghi ngờ gì nữa là một hành động khiêu khích tột độ, thậm chí là sỉ nhục.
Sắc mặt của người Nam Hoàng đều biến đổi, chiến trường vang lên những tiếng xì xào. Chuyện Bắc Hàn thành chọn đối thủ trong trận đầu thường xảy ra ở cuộc chiến Trung Khư, nhưng họ chưa bao giờ chọn Nam Hoàng Thần Quốc.
Bởi vì chiến trận của Nam Hoàng Thần Quốc quá yếu, thân là bá chủ U Khư, mang trong mình niềm kiêu hãnh của huyết mạch Bắc Hàn, sao họ có thể hạ mình đi chọn đối thủ yếu nhất là Nam Hoàng!
Nhưng lần này thì khác!
Sau một trận xôn xao, không một ai cảm thấy quá kinh ngạc. Tất cả đều là do Nam Hoàng Thần Quốc... hay nói đúng hơn là Nam Hoàng Thiền Y tự chuốc lấy!
Nếu nàng đồng ý với Bắc Hàn Sơ, trong cuộc chiến Trung Khư lần này, đừng nói Bắc Hàn thành chắc chắn sẽ nương tay, mà ngay cả Đông Khư tông và Tây Khư tông khi đối mặt với Nam Hoàng cũng phải đắn đo suy nghĩ, đây cũng là lý do vì sao Bắc Hàn Sơ lại tuyên bố chuyện này trước trận chiến.
Nhưng kết quả lại nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người. Tình cảnh của Nam Hoàng Thần Quốc trong cuộc chiến Trung Khư này có thể thấy trước được... Bắc Hàn thành với thực lực tuyệt đối chắc chắn sẽ sỉ nhục họ đến cùng, Đông Khư tông và Tây Khư tông càng không nghi ngờ sẽ bỏ đá xuống giếng, để lấy lòng Bắc Hàn Sơ, người đang có vầng hào quang rực rỡ và tương lai vô hạn.
Bên phía Nam Hoàng Thần Quốc, sắc mặt của mọi người đều trở nên cực kỳ khó coi. Nam Hoàng Mặc Phong siết chặt hai tay, nghiến răng, đột nhiên trầm giọng nói:
- Thiền Y... tất cả là do ngươi gây ra chuyện tốt này!!
Hắn đã cố hết sức kiềm chế, nếu không phải đang ở trước mặt mọi người, hắn đã sớm bùng nổ!
Nam Hoàng Thiền Y im lặng không nói.
- Ta ra!
Nam Hoàng Tiễn bước lên. Bị khiêu khích như vậy, trận chiến này sao có thể thua. Dù có thua cũng tuyệt đối không thể thua quá khó coi.
Nam Hoàng Mặc Phong vung tay:
- Tiễn nhi, ngươi phải trấn giữ trận cuối. Thương Lãng, ngươi lên!
- Vâng!
Một nam tử áo xanh đáp lời rồi đứng dậy, nhảy vào chiến trường, đối mặt với Bắc Hàn Minh Trí:
- Nam Hoàng Ngụy Thương Lãng, xin chỉ giáo.
Ngụy Thương Lãng là một trong những ngoại viện mà Nam Hoàng Thần Quốc mời đến, hơn nữa còn được xem là ngoại viện mạnh nhất, là một trong bốn Thần Vương cấp mười của chiến trận Nam Hoàng. Bắc Hàn Minh Trí khiêu khích rõ ràng như vậy trước mặt mọi người, khiến Nam Hoàng không thể không tung ra một “lá bài tẩy” ngay trong trận đầu.
Rõ ràng người dẫn dắt chiến trận của Nam Hoàng là Nam Hoàng Thiền Y!
Vậy mà quyết định xuất chiến lại không một ai hỏi ý kiến nàng.
Thái độ này so với trước đó quả là một trời một vực.
Hoàng thái nữ ư? Mọi người đều biết rõ trong lòng, Nam Hoàng Thần Quân đột nhiên vội vã phế thái tử lập thái nữ là vì chuyện liên hôn với Bắc Hàn thành, bây giờ kết quả như vậy, e rằng Nam Hoàng Thần Quân đã hối hận đến xanh cả ruột.
Sau cuộc chiến Trung Khư, nàng tuyệt đối không thể nào còn là hoàng thái nữ, thậm chí sẽ bị phế truất còn nhanh hơn cả Nam Hoàng Tiễn! Nói không chừng còn bị trị tội lớn, ngay cả thân phận công chúa cũng khó mà giữ được.