Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1566: CHƯƠNG 1565: NAM HOÀNG THÊ THẢM

- Hừ.

Đối mặt với Ngụy Thương Lãng, Bắc Hàn Minh Trí không hề tỏ ra tôn trọng, ngược lại còn híp mắt, khẽ hừ một tiếng bằng mũi... Hơn nữa, hắn không hề che giấu, đủ để tất cả mọi người nghe thấy rõ ràng.

Ngụy Thương Lãng cau chặt mày, nhưng không nói gì thêm, huyền khí tuôn ra, hắc quang lượn lờ quanh thân, hóa thành ngàn vạn lưỡi đao đen kịt.

Kẻ có thể bước vào chiến trận Trung Khư, ai cũng là nhân vật uy chấn U Khư. Ngụy Thương Lãng cũng không ngoại lệ, hắn tu luyện một loại ma nhận công pháp cực kỳ bá đạo, ma nhận dài một tấc cũng có thể chém nát một ngọn núi cao thành tro bụi đen kịt.

Đối mặt với khí tức của hắn, Bắc Hàn Minh Trí lại không hề nhúc nhích, ngay cả tư thế ứng chiến cũng không bày ra, chỉ có một tầng phong bạo hắc ám không quá mãnh liệt đang chậm rãi cuộn lên quanh thân.

Hắn híp mắt nhìn Ngụy Thương Lãng, đột nhiên cười lạnh, miệng lẩm bẩm một câu chỉ đối phương mới có thể nghe được:

- Ngụy Thương Lãng, ngươi cũng thấy đấy, hoàng thất Nam Hoàng không biết điều, tự tìm đường chết. Ngày thái tử Bắc Hàn ta ngạo thị thiên hạ, cũng là lúc Nam Hoàng tận số. Thân là anh hùng một phương, ngươi còn làm chó cho bọn ngu xuẩn này... Thần Vương của Nam Hoàng, chẳng lẽ đều là một đám chó ngu xuẩn sao!

- Ngươi!

Ngụy Thương Lãng nổi giận, ở trung vị tinh giới, Thần Vương cấp mười là tồn tại cao quý đến nhường nào, chưa bao giờ bị sỉ nhục như thế.

Mà hắn cũng biết nguyên nhân đối phương làm vậy, sự tức giận và uất ức đồng thời lan tràn trong lòng:

- Tìm... chết!

Khóe miệng Bắc Hàn Minh Trí nhếch lên:

- Dựa vào ngươi? Đến đây, để ta xem ngươi có bao nhiêu cân lượng.

Nói rồi, hắn thậm chí còn chậm rãi khoanh hai tay trước ngực, từng lời nói ra chữ nào chữ nấy đều chói tai:

- Cho dù cùng cấp, nhưng đối thủ là một Thần Vương chó ngu xuẩn của Nam Hoàng, ra tay trước đều là làm bẩn tay mình.

- Rắc!

Ngụy Thương Lãng suýt nữa cắn nát răng. Dưới cơn thịnh nộ, hắn gầm nhẹ một tiếng, vẻ mặt và dáng người đồng thời biến đổi dữ dội, ma nhận đen kịt vừa ngưng tụ cũng khựng lại giữa không trung, sau đó phóng ra một luồng khí tức khác thường rõ rệt.

- Cực Ma Kiếm!?

Từng tràng kinh hô vang lên bốn phía. Người của Nam Hoàng càng thêm biến sắc.

Cực Ma Kiếm, ma nhận mạnh nhất của Ngụy Thương Lãng! Lời của Bắc Hàn Minh Trí luôn được ghìm ở mức thấp nhất, không ai nghe được bọn họ đã nói gì, tất cả đều kinh hãi vì sao Ngụy Thương Lãng vừa lên đài đã đột nhiên nổi giận, trực tiếp tung ra át chủ bài.

Mà đúng lúc này, Bắc Hàn Minh Trí vốn tỏ vẻ khinh thường, khí định thần nhàn, vừa mới nói tuyệt đối không thèm ra tay trước, ánh mắt đột nhiên lóe lên, thân hình như quỷ ảnh lao đến trước mặt Ngụy Thương Lãng, sóng khí hắc ám quanh thân lập tức quét tới.

Cực Ma Kiếm cần vài giây ngưng thần tụ lực để thành hình, Ngụy Thương Lãng vốn tưởng Bắc Hàn Minh Trí thật sự sẽ không ra tay trước, bản thân lại đang trong cơn thịnh nộ, hoàn toàn không chút đề phòng, bị phong bạo hắc ám đột ngột bùng nổ đánh thẳng vào giữa ngực.

- Ngươi...

Ngụy Thương Lãng trợn trừng hai mắt, trong tầm mắt hắn chỉ thoáng thấy ánh mắt đầy vẻ trào phúng của Bắc Hàn Minh Trí, thân hình đã theo một tiếng ầm vang bay ngang ra ngoài.

Đều là Thần Vương cấp mười, cho dù có chênh lệch, cũng không dễ quyết định thắng bại trong thời gian ngắn. Nhưng Ngụy Thương Lãng lúc ngưng tụ Cực Ma Kiếm trong cơn thịnh nộ lại đang ở trạng thái phòng ngự yếu nhất, hắn vội vàng xoay chuyển huyền khí nhưng vẫn không thể ngăn được đà bay, trực tiếp bay vút qua chiến trường, hung hăng nện xuống bên ngoài.

Hôn mê, nhận thua, bị đánh ra khỏi chiến trường đều bị xử thua!

- Ngụy Thương Lãng rời khỏi chiến trường, Bắc Hàn Minh Trí thắng!

Tiếng tuyên bố vang vọng khắp chiến trường, toàn trường nhất thời chết lặng, phần lớn mọi người còn chưa kịp phản ứng chuyện gì đã xảy ra.

Thua rồi? Ngụy Thương Lãng lại có thể bị đánh bại như vậy sao!?

- Cái này...

Người của Nam Hoàng đều kinh hãi thất sắc. Sắc mặt của Nam Hoàng Mặc Phong càng đen như đáy nồi trong nháy mắt.

Là một trong bốn người mạnh nhất của chiến trận Nam Hoàng, cử Ngụy Thương Lãng ứng chiến chính là để giành lại tôn nghiêm khi bị Bắc Hàn khiêu khích! Bọn họ vốn vô cùng tin tưởng, cho dù Ngụy Thương Lãng không địch lại Bắc Hàn Minh Trí, cũng sẽ chỉ là một trận thảm bại.

Thế nhưng, chỉ một chiêu... gần như chỉ một chiêu, Ngụy Thương Lãng đã bị đánh bay khỏi chiến trường.

Thua một cách dễ dàng, lại càng vô cùng nhục nhã và khó coi.

- Ha ha ha, ha ha ha ha ha!

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, phía Đông Khư Tông và Tây Khư Tông đồng thời vang lên tiếng cười to không chút kiêng dè, tiếng cười này như những mũi nhọn sỉ nhục đâm thẳng vào tâm hồn người Nam Hoàng.

Ngay cả những huyền giả Nam Hoàng đến xem cuộc chiến cũng cảm thấy mặt đỏ tai hồng.

Rầm!

Một tiếng nổ vang, Ngụy Thương Lãng từ mặt đất bật dậy, khóe miệng hắn có một vệt máu rất nhạt, hiển nhiên chưa bị thương quá nặng, nhưng dưới sự phẫn nộ và sỉ nhục tột cùng, gương mặt hắn đã vặn vẹo đến biến dạng:

- Bắc Hàn Minh Trí, ngươi...

Nam Hoàng Thần Quân đột nhiên lên tiếng cắt ngang lời hắn. Thua như vậy, bất cứ ai cũng khó lòng cam tâm. Nhưng thua chính là thua, không chịu thua nổi sẽ chỉ càng khiến người ta thêm khinh thường trên nỗi nhục nhã:

- Đừng nói nhiều. Đối thủ của ngươi không hề vi phạm quy tắc chiến trường, nếu không cam tâm, vậy hãy nghĩ cho kỹ xem mình đã thua như thế nào.

“...” Ngụy Thương Lãng cắn răng, hắn hung hăng trừng mắt nhìn Bắc Hàn Minh Trí, nhưng thứ hắn nhận lại là ánh mắt trào phúng tột độ của đối phương, như thể đang nói với hắn:

- Ngươi quả nhiên là một con chó ngu xuẩn.

Gần như dùng hết ý chí lớn nhất cả đời, hắn mới cố gắng đè nén được thôi thúc muốn liều mạng với Bắc Hàn Minh Trí, trầm người xuống, cúi gằm đầu trở lại chiến trận Nam Hoàng.

Bắc Hàn Thành là bá chủ không thể lay chuyển trong cuộc chiến Trung Khư, sự kiêu ngạo của nhất mạch Bắc Hàn khiến bọn họ khinh thường sử dụng những thủ đoạn này. Nhưng hiển nhiên, tình hình hôm nay đã khác... Bắc Hàn Thành không chỉ muốn Nam Hoàng thua, mà còn muốn thua một cách thê thảm, một cách khó coi!

- Không phải lỗi của ngươi.

Nam Hoàng Mặc Phong nói, ánh mắt hắn hơi đổi, lạnh lùng liếc nhìn Nam Hoàng Thiền Y. Với thực lực và địa vị của hắn, trước mặt nàng vẫn luôn là trưởng bối tôn sư, nhưng trước thân phận “Hoàng thái nữ” cũng không đến mức quá phận, chỉ có điều giờ phút này, trong mắt hắn, trong giọng nói của hắn không còn chút cung kính nào, chỉ có vẻ uy áp lạnh như băng:

- Thiền Y, Nam Hoàng đắc tội người khác sẽ có kết cục gì... ngươi tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý cho kỹ.

Nam Hoàng Thiền Y vẫn không nói một lời.

Nam Hoàng Thần Quân nhìn Nam Hoàng Mặc Phong, nhưng cũng không lên tiếng, dường như ngầm đồng ý.

Bắc Hàn Minh Trí xoay xoay cổ tay, vẻ mặt khinh miệt:

- A, Thần Vương đỉnh cao của Nam Hoàng ngay cả một đòn cũng không đỡ nổi sao? Thật khiến người ta thất vọng.

Chẳng những khiến Nam Hoàng thua một cách nhục nhã, hắn còn trực tiếp lớn tiếng trước mặt mọi người. Người của Nam Hoàng đều nghiến răng nghiến lợi, nhưng không thể làm gì. Bọn họ bắt đầu có ý thức đưa mắt nhìn sang Nam Hoàng Thiền Y vẫn luôn im lặng... Sự kính trọng ái mộ lúc trước đã hóa thành oán trách và tức giận.

- Tiếp theo ai tới!

Bắc Hàn Minh Trí vừa dứt lời, một người của Tây Khư Tông đã nhảy lên, đáp xuống chiến trường:

- Tây Khư Hàn Thiệu, đặc biệt đến thỉnh giáo!

Huyền giả Tây Khư vào trận, cũng xác định trình tự luân chiến của cuộc chiến Trung Khư lần này.

- Mặc dù Hàn mỗ tự nhận không phải là đối thủ của Minh Trí huynh, nhưng cũng không đến mức thảm hại như tên phế vật không chịu nổi một đòn nào đó.

Hàn Thiệu cười hề hề nói, không quên tát một cái thật mạnh vào mặt Nam Hoàng Thần Quốc.

- Trên chiến trường, đừng nói lời vô ích.

Bắc Hàn Thần Quân nói, lời nói bình thản nhưng không hề có ý trách cứ, trên mặt là nụ cười nhạt như có như không, mơ hồ còn mang theo ý tán thưởng.

- Ha ha, mời!

Bắc Hàn Minh Trí cười to một tiếng.

Bắc Hàn Minh Trí và Hàn Thiệu bắt đầu giao chiến, lực lượng của hai đại Thần Vương bùng nổ dữ dội. Cuộc chiến Trung Khư dường như đến giờ mới chính thức bắt đầu, còn trận đấu trước đó chẳng qua chỉ là một trò cười.

Hai người ác chiến hồi lâu, cuối cùng, Bắc Hàn Minh Trí giành chiến thắng, không hề bất ngờ.

Trận thứ ba, Đông Khư xuất chiến, người ra trận là Chung Diễn Phong, một trong những ngoại viện của Đông Khư Tông, một Thần Vương cấp mười hùng bá ở biên giới phía tây.

Vừa rồi Bắc Hàn Minh Trí đã chiến một trận với Hàn Thiệu, tiêu hao không nhỏ, trận chiến này, Bắc Hàn Minh Trí vẫn có chút ưu thế, nhưng nếu thắng cũng sẽ thắng khá gian nan, dư lực sẽ không còn lại bao nhiêu.

Một trận tiếp theo, sẽ là Nam Hoàng Thần Quốc xuất chiến.

Nếu lần tới Nam Hoàng Thần Quốc cử ra một Thần Vương cấp mười, chắc chắn có thể thắng được Bắc Hàn Minh Trí, qua đó vớt vát lại chút mặt mũi.

Đông Khư Chung Diễn Phong không ra tay, ánh mắt quét nhìn phía Bắc Hàn Thành, đột nhiên mỉm cười nói:

- Mặc dù Chung mỗ rất ít khi bước ra khỏi Đông Khư, nhưng cũng đã nghe đại danh của Minh Trí huynh, trận chiến này, Chung mỗ tự biết không địch lại, cam nguyện nhận thua.

Xôn xao --

Người thắng trong cuộc chiến Trung Khư luôn phải nhận khiêu chiến trên chiến trường, cho dù chắc chắn sẽ thua, cũng có thể tiêu hao huyền lực của đối phương. Vì vậy, trong các cuộc chiến Trung Khư gần như chưa từng có ai nhận thua.

Đông Khư đột nhiên nhận thua khiến toàn trường ồ lên, nhưng sau đó, bọn họ lại đột nhiên hiểu ra điều gì, ánh mắt thương hại và thổn thức nhất thời chuyển sang phía Nam Hoàng Thần Quốc.

Bắc Hàn Minh Trí cười to một tiếng:

- Ha ha ha, Chung huynh lòng dạ rộng rãi, khiến người ta khâm phục, Bắc Hàn ta nhận tấm lòng này.

- Chung Diễn Phong nhận thua, Bắc Hàn Minh Trí thắng!

Không chỉ Bắc Hàn Thành, mà huyền giả của Tây Khư, Đông Khư cũng liên tiếp giẫm một cước tàn nhẫn lên Nam Hoàng trước mặt mọi người... Mấy lời nói ít ỏi của Nam Hoàng Thiền Y đã khiến tình cảnh của Nam Hoàng Thần Quốc thay đổi đột ngột, thê thảm đến mức có thể nói là bi ai.

Từ hoàng thất đến huyền giả Nam Hoàng đang xem cuộc chiến không ai không sắc mặt xanh mét, răng cắn muốn nát. Nhưng mà... bọn họ có thể làm gì được chứ?

Huyền giả thứ hai của Nam Hoàng Thần Quốc ra sân, lần này vẫn là một Thần Vương cấp mười.

Kết quả vẫn bại dưới tay Bắc Hàn Minh Trí còn lại lượng lớn sức lực, hơn nữa còn bị ra tay tàn độc, thân bị trọng thương.

Bốn bên luân chiến, bên chiến bại sẽ cố định thua sau khi người xuất chiến của bên thứ ba tiếp theo ra trận, cho đến khi mười người toàn bộ bị thua.

Một trận chiến của các Thần Vương đỉnh phong các giới này vẫn là một cảnh tượng rung động kịch liệt, các Thần Vương thi triển hết phong thái, khiến vô số huyền giả kinh thán không thôi, nhiệt huyết sôi trào.

Nhưng mà... bên trong sự kịch liệt lại lộ ra một sự khác thường mà ai cũng ngửi thấy, nhìn thấy được.

Tổng hợp thực lực của chiến trận Bắc Hàn vẫn là mạnh nhất, thời gian lưu lại trên chiến trường dài nhất, số lần bại ít nhất. Đông Khư và Tây Khư thắng bại ngang nhau.

Còn Nam Hoàng Thần Quốc...

Mỗi trận trước khi Nam Hoàng xuất chiến, dù là Bắc Hàn, Tây Khư, hay Đông Khư đều sẽ dùng những cách khác nhau để người thắng giữ lại lượng lớn dư lực để ứng chiến với Nam Hoàng Thần Quốc.

Trận đầu tiên... trận thứ hai... trận thứ ba... trận thứ bảy... trận thứ tám...

Toàn bộ đều thua!

Các kỳ cuộc chiến Trung Khư trước đây, mặc dù tổng hợp thực lực của Nam Hoàng Thần Quốc là yếu nhất, nhưng mười huyền giả xuất chiến vẫn luôn có trận thắng, nhưng lần này lại không hề có một trận thắng nào. Hơn nữa, mỗi người xuất chiến đều thua hoặc cực kỳ khó coi, hoặc vô cùng thê thảm.

Bắc Hàn Thành, Đông Khư Tông, Tây Khư Tông, Cửu Diệu Thiên Cung... đều đủ sức chèn ép Nam Hoàng Thần Quốc. Mà việc Nam Hoàng Thiền Y từ chối Bắc Hàn Sơ trước mặt mọi người, chính là dẫn đến việc bọn họ liên hợp chà đạp Nam Hoàng trước công chúng...

Rõ ràng, bọn họ đã ngầm ăn ý, muốn khiến cho Nam Hoàng Thần Quốc... toàn bại kết thúc cuộc chiến Trung Khư lần này!

Để lại một vết nhơ không thể gột rửa trong lịch sử của Nam Hoàng Thần Quốc, của U Khư Ngũ Giới, của cuộc chiến Trung Khư!

Bắc Hàn Thành tức giận mà nhắm vào, ai cũng không thấy lạ. Chẳng lẽ Đông Khư Tông và Tây Khư Tông cũng có mối thù không thể hóa giải với Nam Hoàng Thần Quốc sao?

Không, đương nhiên là không.

Ở thế giới cường giả vi tôn, thực lực quyết định tất cả này, giẫm lên một kẻ yếu chắc chắn sẽ suy vong để lấy lòng một cường giả chắc chắn sẽ ngạo nghễ trên chín tầng trời, việc gì mà không làm!

Trước kia tuy Bắc Hàn Thành mạnh nhất, nhưng vẫn chưa đến mức khiến bọn họ phải làm vậy. Nhưng có Bắc Hàn Sơ với vầng hào quang “Bắc Vực Thiên Quân Bảng”... nếu có thể đến gần hắn, thu được ấn tượng tốt của hắn, bọn họ có thể không tiếc chút mặt mũi nào.

Cuộc chiến Trung Khư vẫn đang tiếp tục, nhưng phía Nam Hoàng đã hoàn toàn không còn tâm tư xem cuộc chiến. Trong kết giới Nam Hoàng to lớn, đã rất lâu không có một chút âm thanh nào.

Vài huyền giả cuối cùng chưa xuất chiến, mặt mày ai nấy đều xám như tro tàn, nào còn chút chiến ý nào... thậm chí hận không thể trực tiếp rời khỏi chiến trường.

- Hừ, thật sự nhàm chán chết đi được.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhắm mắt thấp giọng... Một người từng đứng ở đỉnh Thần Chủ nhìn một đám Thần Vương tranh đấu, lại còn bày đàn giở những thủ đoạn thấp kém thế này, thật sự có phần làm khó cho nàng.

Vân Triệt từ đầu đến cuối đều im lặng, mà sự chú ý của hắn cơ bản không hề đặt trên cuộc chiến Trung Khư, mà phần lớn tập trung vào Nam Hoàng Thiền Y ngồi bên cạnh.

Bởi vì người đã đẩy Nam Hoàng Thần Quốc vào tình cảnh này đang bình tĩnh một cách lạ thường.

- Nhìn đủ chưa?

Nàng đột nhiên lên tiếng, đôi mắt đẹp cũng chậm rãi chuyển qua.

Sau khi cuộc chiến Trung Khư bắt đầu, đây là lần đầu tiên nàng mở miệng nói chuyện.

“...” Khóe miệng Vân Triệt khẽ động, thản nhiên nói:

- Lần sau trước khi hỏi vấn đề này, lột sạch y phục của mình trước

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!