Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1570: CHƯƠNG 1569: TRỞ MẶT

- Phế... phế rồi!?

Âm thanh truyền đến từ chiến trận của Đông Khư tông kéo theo vô số tiếng hô kinh hãi.

Trong đại chiến Trung Khư, chỉ cần không phải ác ý hạ sát thủ, cho dù thương thế có nghiêm trọng đến đâu cũng sẽ không bị truy cứu.

Thế nhưng, Đông Tuyết Từ không phải huyền giả Đông Khư bình thường, mà là thái tử Đông Khư, là ái tử mà Thần Quân Đông Khư coi trọng nhất!

Thần Quân Đông Khư không hề bộc phát, ngay cả cơn phẫn nộ cũng bị hắn cố gắng hết sức đè nén. Hiển nhiên, hắn không muốn vừa mất đi con trai, lại vừa mất đi tôn nghiêm của một Giới Vương.

Tuy nhiên, bất cứ ai cũng không hề nghi ngờ rằng, Vân Triệt đã kết một mối thù không đội trời chung với Đông Khư tông. Bây giờ Đông Khư tông không tiện ra tay trước mặt mọi người, nhưng sau đại chiến Trung Khư, Đông Khư tông nhất định sẽ triển khai một cuộc truy sát không chết không ngừng nhắm vào Vân Triệt!

Mà so với chuyện này, điều khiến lòng người chấn động hơn nữa chính là thực lực khủng bố có thể phế bỏ Đông Tuyết Từ trong nháy mắt của Vân Triệt... Dưới sự che phủ của hắc ám, không một ai nhìn rõ Vân Triệt đã ra tay như thế nào, nhưng từ lúc hai người giao thủ cho đến khi Đông Tuyết Từ trọng thương bị phế, cũng chỉ vỏn vẹn vài giây ngắn ngủi!

Trận đấu trước, Kỳ Hàn Sơn bị Vân Triệt một cước đá cho trọng thương, bọn họ còn có thể miễn cưỡng giải thích là do Kỳ Hàn Sơn quá mức sơ suất, để lộ sơ hở nên bị đánh trúng yếu hại. Thế nhưng khi Vân Triệt giao thủ với Đông Tuyết Từ, Đông Tuyết Từ rõ ràng vừa ra tay đã dốc toàn lực, hai tầng pháp tắc đồng thời phóng thích, lại còn tế ra ma đao, ngay cả Thần Vương cùng cấp cũng khó lòng chống đỡ, vậy mà lại nhận lấy kết cục còn thê thảm hơn cả Kỳ Hàn Sơn.

Một Thần Vương cảnh ngũ cấp, làm sao có thể sở hữu được sức mạnh như vậy!

- Hắn... rốt cuộc là...

Nam Hoàng Tiễn trố mắt kinh ngạc. Hắn bị Vân Triệt thay thế xuất chiến, trong lòng vốn tràn ngập uất ức và không cam lòng, đứng trong chiến trận Nam Hoàng, hắn thậm chí còn mong Vân Triệt bẽ mặt.

Nhưng giờ phút này, hắn đã hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người.

Nam Hoàng Mặc Phong lại càng nghẹn lời hồi lâu.

Vân Triệt, một gương mặt xa lạ, một cái tên xa lạ, không ai biết lai lịch.

Vậy mà, qua hai trận chiến, với tư thái Thần Vương cảnh ngũ cấp đối đầu Thần Vương cảnh thập cấp, lại đều kết thúc trong chớp mắt, một người bị thương nặng, một người tàn phế.

Ngay cả ở thượng vị tinh giới, thậm chí là thiên tài tuyệt đỉnh của Vương giới, cũng không thể nào bộc phát ra sức mạnh vượt xa giới hạn một cách khoa trương đến thế được!?

Trên tôn vị, sắc mặt của Bắc Hàn Sơ và Thượng nhân Bất Bạch đều đã hoàn toàn thay đổi.

- Nửa bước Thần Quân!?

Thượng nhân Bất Bạch trầm giọng nói. Hắn cảm nhận rõ ràng, vừa rồi trong bóng tối, một kích phế bỏ Đông Tuyết Từ kia tuy mang khí tức của Thần Vương cảnh ngũ cấp nhưng lại đạt đến cường độ của nửa bước Thần Quân!

Nửa bước Thần Quân, một cảnh giới đặc thù siêu việt Thần Vương đỉnh phong, đã đặt nửa chân vào cảnh giới Thần Quân! Dù chưa thực sự trở thành Thần Quân, nhưng đã có thể vượt trội hơn tất cả Thần Vương, là tồn tại vô địch dưới Thần Quân.

Một kích toàn lực của nửa bước Thần Quân, nếu đánh trúng yếu hại, quả thực có khả năng phá tan phòng ngự của một Thần Vương đỉnh phong, trực tiếp khiến đối phương trọng thương.

Bắc Hàn Sơ khẽ lẩm bẩm:

- Lấy cảnh giới Thần Vương cảnh ngũ cấp, đánh ra sức mạnh của nửa bước Thần Quân... Sư thúc, đệ tử kiến thức nông cạn, vượt cấp với biên độ lớn như vậy, thật sự có khả năng sao?

Thượng nhân Bất Bạch ngẫm nghĩ rồi nói:

- Một vài loại ma công đặc thù có thể tăng phúc huyền lực của bản thân một cách mạnh mẽ trong thời gian ngắn, Cửu Diệu Thiên Cung chúng ta cũng có loại ma công này. Nhưng sư tôn của ngươi chưa bao giờ định truyền thụ cho ngươi, bởi vì loại ma công này đều sẽ để lại hậu quả cực kỳ nghiêm trọng, hoặc là tổn hại tuổi thọ, hoặc là tổn hại thiên phú.

- Ý của sư thúc là, Vân Triệt này vì muốn giúp Nam Hoàng chiến thắng mà đã vận dụng loại ma công đó?

- ... Chỉ có thể là khả năng này.

Thượng nhân Bất Bạch nói.

Chỉ là ma công có thể tăng phúc đến mức độ này, hắn cũng chưa từng nghe nói tới. Hơn nữa, một khi phát động loại ma công bạo phát như vậy, huyền khí tăng vọt sẽ trở nên vô cùng hỗn loạn do bản thân khó lòng chịu đựng và khống chế, nhưng khí tức của Vân Triệt lại vẫn bình thản như nước.

Nhưng ngoài lý do đó ra, hắn thực sự không tìm được lời giải thích nào khác.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến... có người nói với hắn một Thần Vương cảnh ngũ cấp có thể bộc phát ra sức mạnh của nửa bước Thần Quân, hắn sẽ trực tiếp coi đối phương là kẻ khoác lác.

- Khó trách hắn đều tìm cơ hội ra đòn hiểm ngay lập tức, tuyệt đối không dám dây dưa kéo dài.

Bắc Hàn Sơ tỏ vẻ đã hiểu.

- Giới Vương Bắc Hàn, có phải ngài lại quên mất điều gì rồi không?

Nam Hoàng Thiền Y thờ ơ lên tiếng, một lần nữa nhắc nhở Thần Quân Bắc Hàn vẫn còn đang thất thần.

Những cuộc chiến Trung Khư trước đây đều do Thần Quân Nam Hoàng chủ trì, mà bây giờ lại là Nam Hoàng Thiền Y, người đã “phạm phải sai lầm lớn”, ra mặt nói chuyện. Hơn nữa, khi đối mặt với các Đại Giới Vương, nàng không hề có vẻ kính trọng hay hòa hoãn, ngược lại còn đối chọi gay gắt.

Mà Thần Quân Nam Hoàng vẫn thản nhiên ngồi yên, không hề ngăn cản hay can thiệp.

Thái tử Đông Khư bị Vân Triệt thẳng tay phế bỏ, bên phía Đông Khư tông đã hoàn toàn hỗn loạn, ngay cả góc khuất nhất của chiến trường cũng có thể cảm nhận được một luồng sát khí đang bị đè nén đến cực điểm. Vậy mà bên phía Nam Hoàng, ngay cả một câu xin lỗi hay an ủi đơn giản cũng không có.

Lồng ngực Thần Quân Bắc Hàn phập phồng, hắn nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, nói:

- Đông Tuyết Từ của Đông Khư tông bại, Vân Triệt thắng.

- Trận tiếp theo...

Ánh mắt Thần Quân Bắc Hàn nheo lại, Tây Khư trọng thương, Đông Khư bị phế, lần tiếp theo chính là thành Bắc Hàn của hắn xuất chiến.

Chiến trận Bắc Hàn hoàn toàn tĩnh lặng. Chiến đến lúc này, thành Bắc Hàn vẫn còn năm người mạnh nhất có thể xuất chiến, mà trong chiến trận, có khoảng mười lăm người có thể lựa chọn, tất cả đều là Thần Vương cảnh thập cấp.

Lúc trước khi Vân Triệt bước vào chiến trường, mười lăm Thần Vương này không nghi ngờ gì chính là những kẻ chế nhạo tùy tiện nhất, bọn họ dùng ánh mắt mang theo sự ưu việt, thương hại và khinh miệt sâu sắc để nhìn Vân Triệt, cho rằng hắn chỉ là một trò cười bị Nam Hoàng cố tình đẩy ra, giao thủ với hắn quả thực là một sự sỉ nhục.

Nhưng bây giờ, khi ánh mắt của Thần Quân Bắc Hàn đảo qua, bọn họ lại đồng loạt cúi gằm đầu, không một ai dám đối diện.

Cảnh tượng vô cùng xấu hổ này, trong toàn bộ lịch sử của đại chiến Trung Khư, đây là lần đầu tiên xuất hiện trong chiến trận của thành Bắc Hàn.

Sắc mặt Thần Quân Bắc Hàn đột nhiên trầm xuống, máu toàn thân như dồn lên đỉnh đầu, hắn vừa định nổi giận thì bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói lạnh nhạt của Nam Hoàng Thiền Y:

- Thôi vậy, đối với Nam Hoàng ta mà nói, cuộc chiến Trung Khư lần này đã không cần thiết phải tiếp tục nữa.

Lời vừa nói ra, toàn trường đều kinh ngạc, người của Nam Hoàng càng đồng loạt quay đầu, vẻ mặt khó hiểu.

Thần Quân Bắc Hàn xoay người:

- Nói như vậy, các ngươi chuẩn bị trực tiếp bỏ cuộc sao?

Sau cơn kinh ngạc, mọi người nhìn nhau, đột nhiên hiểu ra điều gì đó.

Vốn tưởng rằng cuộc chiến Trung Khư lần này, Nam Hoàng chắc chắn sẽ kết thúc trong sự sỉ nhục toàn bại, nhưng lại có một Vân Triệt đột ngột xuất hiện, lấy sức mạnh của Thần Vương cảnh ngũ cấp, một người bị thương, một người tàn phế hai Thần Vương cảnh thập cấp... một trong số đó còn là thái tử Đông Khư, có thể nói là kinh diễm... không, phải là kinh hãi toàn trường.

Chỉ là dù thế nào đi nữa, Nam Hoàng cũng chỉ còn lại một mình Vân Triệt, đối mặt với chiến trận của ba đại tông môn Giới Vương, dù thế nào cũng khó có khả năng thay đổi kết cục đội sổ.

Hơn nữa, Vân Triệt liên tiếp đánh bại hai người, “lá bài tẩy” cũng nên dùng hết rồi.

Cứ như vậy bỏ cuộc, vừa thoát khỏi cảnh nhục nhã toàn bại, đồng thời cũng coi như bảo toàn thể diện ở mức độ lớn nhất, còn để lại một chút ấn tượng chấn động.

Thế nhưng, Nam Hoàng Thiền Y lại lạnh nhạt nói:

- Bỏ cuộc? Giới Vương Bắc Hàn, ngài sai rồi, cuộc chiến Trung Khư lần này đã không còn xứng để Nam Hoàng ta lãng phí thời gian nữa!

Thần Quân Bắc Hàn sững sờ, sau đó cười lạnh:

- Không xứng? Lời này của ngươi, ta lại nghe không hiểu.

- Thật sự không hiểu sao?

Nam Hoàng Thiền Y cất bước, từ trong chiến trận chậm rãi đi ra. Trong phút chốc, ánh mắt của mọi người như bị một lực vô hình dẫn dắt, đều tập trung vào người nàng, giọng nói bên tai mềm mại chậm rãi mang theo một luồng uy áp lạnh lẽo như có như không:

- Đại chiến Trung Khư được lập ra để phân chia quyền chi phối Trung Khư giới, đồng thời cũng là cuộc tranh đua thực lực, tranh đua tôn nghiêm của bốn giới U Khư, cũng có thể giúp các Thần Vương ngộ đạo!

- Nam Hoàng ta từ trước đến nay thế yếu, trong đại chiến Trung Khư luôn xếp ở vị trí cuối cùng. Nam Hoàng ta chưa từng có ý kiến gì, càng chưa bao giờ bỏ cuộc hay vắng mặt. Bởi vì cho dù bại, cho dù có nỗ lực lớn đến đâu cũng chỉ có thể rơi vào vị trí cuối, đại chiến Trung Khư cũng đều đáng giá để Nam Hoàng dốc toàn lực.

Giọng nói của Nam Hoàng Thiền Y đột nhiên tăng thêm vài phần lạnh lẽo và uy nghiêm:

- Nhưng cuộc chiến hôm nay... Bắc Hàn, Đông Khư, Tây Khư, ba tông các ngươi trên chiến trường liên tục nhận thua, giả vờ giao đấu, trao đổi người xuất chiến, vì cái gì? Vì muốn để cho huyền giả Nam Hoàng ta toàn bại, thậm chí mỗi một trận chiến, đều nhất định hạ độc thủ đối với huyền giả của Nam Hoàng ta!

- Các ngươi có còn nhớ đây là đại chiến Trung Khư không!? Cuộc chiến hôm nay cũng xứng được gọi là đại chiến Trung Khư sao? Chỉ vì lấy lòng Cửu Diệu Thiên Cung, làm nhục Nam Hoàng ta, mà ba đại tông môn Giới Vương thống lĩnh năm giới U Khư các ngươi lại không tiếc vứt bỏ tôn nghiêm liêm sỉ, bày ra trò hề như thế. Nam Hoàng tông ta đã khinh thường chiến đấu với các ngươi!

Chiến trường Trung Khư đột nhiên tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Bắc Hàn, Đông Khư, Tây Khư ba tông cùng nhau chà đạp Nam Hoàng trong đại chiến Trung Khư, tất cả mọi người đều thấy rất rõ ràng, nhưng tuyệt đối không ai dám nói toạc ra. Bởi vì sau lưng tất cả những chuyện này là Bắc Hàn Sơ, là Cửu Diệu Thiên Cung.

Cho dù cuối cùng Nam Hoàng mười trận toàn bại, lưu lại sỉ nhục vĩnh hằng, bọn họ cũng chỉ có thể cắn răng nuốt xuống, ngay cả Thần Quân Nam Hoàng cũng không dám nói nhiều lời. Bởi vì Nam Hoàng Thần Quốc không có tư cách công khai trở mặt với ba tông còn lại, lại càng không dám chọc giận Cửu Diệu Thiên Cung thêm nữa.

Nhưng Nam Hoàng Thiền Y lại trực tiếp vạch trần tất cả trước mặt mọi người!

Chẳng những chửi thẳng ba tông, còn rõ ràng lôi cả Cửu Diệu Thiên Cung vào. Khi nàng nói ra câu “Vì lấy lòng Cửu Diệu Thiên Cung”, Nam Hoàng Tiễn đứng sau lưng nàng sợ đến mức hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất ngay tại chỗ.

- Thiền Y, ngươi đang nói bậy bạ gì vậy!

Nam Hoàng Mặc Phong thấp giọng quát.

Tất cả mọi người đều kinh hãi, hai mắt Bắc Hàn Sơ híp lại, trên mặt lộ ra nụ cười nhạt đầy hứng thú. Giờ phút này hắn chợt phát hiện, dường như bản thân cũng không hề hiểu rõ Nam Hoàng Thiền Y... Thật không ngờ, trên dưới hoàng thất Nam Hoàng, ánh mắt ai nấy đều ngây dại, như thể đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy công chúa Thiền Y.

Lông mày Thần Quân Nam Hoàng giật giật, chợt đứng bật dậy... Nhưng không nói gì, giây lát sau, lại chậm rãi ngồi xuống.

Thần Quân Bắc Hàn cười nói:

- Ha, thái nữ Nam Hoàng, ngươi có biết mình đang nói gì không? Nam Hoàng, ngươi im lặng không nói, hay là ngươi cũng cho là như vậy? Hoặc là... những lời này đều do ngươi xúi giục?

Thần Quân Nam Hoàng nói:

- Ta đã ủy quyền cho Thiền Y dẫn dắt chiến trận Nam Hoàng, như vậy trên chiến trường, mọi lời nói của con bé đều đại biểu cho Nam Hoàng. Ngươi cho là ý của ta, cũng không phải không thể.

- Thần Hoàng, ngài...

Nam Hoàng Mặc Phong quay phắt lại, vẻ mặt kinh hãi và khó tin.

Nam Hoàng Thiền Y cự tuyệt Bắc Hàn Sơ, đã đồng thời đắc tội với cả thành Bắc Hàn lẫn Bắc Hàn Sơ, đây cũng là nguyên nhân khiến Nam Hoàng bị ba tông liên thủ chèn ép. Biểu hiện của Vân Triệt khiến người ta kinh hãi toàn trường, cũng chỉ là cứu vãn một chút mặt mũi cho Nam Hoàng, nhưng không thay đổi được tình cảnh nguy nan của họ.

Mà những lời này của Nam Hoàng Thiền Y gần như là đang tìm đường chết, đẩy tình cảnh hiểm nguy vào tử cảnh... Thần Quân Nam Hoàng không ngăn cản thì thôi, lại còn tỏ ý tán thành!?

Đôi cha con này đều điên rồi sao!

- Tốt lắm, rất tốt.

Thần Quân Bắc Hàn chậm rãi gật đầu.

Thần Quân Tây Khư cười lạnh nhạt:

- Ha, đúng là trò cười. Chỉ bằng Nam Hoàng các ngươi còn chưa đủ tư cách để Tây Khư ta nhắm vào, chứ đừng nói là cả ba tông chúng ta.

Thần Quân Đông Khư đã ném Đông Tuyết Từ đang hôn mê sang một bên, giọng nói vô cùng trầm thấp:

- Rõ ràng là tự biết mình sẽ đội sổ, nên cố tình bỏ cuộc. Cũng không chừng, là sợ rằng nếu chiến thêm trận nữa sẽ khiến trên người Vân Triệt kia bại lộ ra thứ gì đó không hay ho.

- Lại còn nói năng đường hoàng như vậy, còn cố tình bôi nhọ ba tông chúng ta, bôi nhọ danh tiếng của đại chiến Trung Khư, rốt cuộc là ai không biết liêm sỉ!

Nam Hoàng Thiền Y hừ lạnh nói:

- Tự biết sẽ đội sổ, cố tình bỏ cuộc? Thật đúng là nực cười.

Thần Quân Bắc Hàn cười trầm thấp:

- Nực cười? Là ai nực cười, ta nghĩ tất cả mọi người đều biết rõ trong lòng, ngươi coi mọi người ở đây đều là kẻ ngốc sao!

Hắn vừa định mượn cớ Nam Hoàng mạo phạm Cửu Diệu Thiên Cung để trách tội, lại nghe thấy Nam Hoàng Thiền Y đột nhiên nói:

- Nếu đã như vậy, Bắc Hàn, Đông Khư, Tây Khư, các ngươi có dám đánh cược với Nam Hoàng ta không?

Đánh cược?

Không đợi ba đại Thần Quân lên tiếng, Nam Hoàng Thiền Y đã tiếp tục nói:

- Đại chiến Trung Khư hôm nay đã trở thành trò cười đến mức này, Bắc Hàn còn năm người có thể ra sân, Đông Khư hai người, Tây Khư ba người.

- Mười người của ba tông các ngươi cùng lên, chiến với một mình Vân Triệt của Nam Hoàng ta!

Rèm châu khẽ lay động, lời nói của nàng vang lên, tỏa ra một thứ ánh sáng kỳ lạ, mênh mông, khiến tất cả mọi người phải trợn mắt há mồm:

- Các ngươi, có dám không!?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!