Xôn xao!
Chiến trường Trung Khư thoáng chốc dậy sóng, bọn họ vừa nghe được lời lẽ khó tin và hoang đường nhất trong lịch sử cuộc chiến Trung Khư.
Huyền giả cuối cùng của Nam Hoàng, một mình đấu với tất cả huyền giả còn lại của Bắc Hàn, Đông Khư và Tây Khư ư!?
Tuy Vân Triệt đã khiến toàn trường kinh hãi, nhưng tổng số huyền giả xuất chiến còn lại của ba tông phái kia lên đến mười người! Hơn nữa, những người có thể tham gia chiến trận của ba tông đều là Thần Vương đỉnh phong hùng mạnh!
Cho dù hai trận trước Vân Triệt đều giành thắng lợi áp đảo, cho dù hắn vẫn còn dư sức, nhưng một chọi mười... Chuyện này cũng quá hoang đường rồi!
Hoặc là Nam Hoàng Thiền Y điên rồi, hoặc là... đây chỉ là hư trương thanh thế.
- Thiền Y, hôm nay ngươi rốt cuộc đang làm loạn cái gì vậy!?
Nam Hoàng Mặc Phong gần như tức nổ phổi, không thể nhịn được nữa.
Nam Hoàng Thần Quân thấp giọng nói:
- Mặc Phong, đừng nhiều lời, cứ yên lặng quan sát là được.
“...” Nam Hoàng Mặc Phong đảo mắt liên tục giữa Nam Hoàng Thần Quân và Nam Hoàng Thiền Y, hắn không lên tiếng nữa, nhưng lòng tuyệt đối không thể nào bình tĩnh.
Tây Khư Thần Quân cười ha hả:
- Ha ha ha ha, Nam Hoàng, nữ nhi này của ngươi có phải đã phát điên rồi không?
Lời đánh cược này chẳng phải là một sự châm chọc thuần túy sao... Mọi hành vi hôm nay của Nam Hoàng Thiền Y đều cực kỳ khác thường, hoàn toàn khác với lời đồn, càng không hề phù hợp với thân phận và lập trường của nàng. Kể từ lúc nàng từ chối Bắc Hàn Sơ trước mặt mọi người, đã có kẻ nghi ngờ nàng thật sự điên rồi.
- Nói như vậy, các ngươi không dám sao?
Nam Hoàng Thiền Y khẽ nói.
Đông Khư Thần Quân trầm giọng:
- Không, là Nam Hoàng ngươi không xứng. Huyền giả ba tông chúng ta là tồn tại bậc nào, đừng nói mười người, cho dù...
Đúng lúc này, Bắc Hàn Thần Quân đột nhiên giơ tay ngắt lời Đông Khư Thần Quân, chậm rãi nói:
- Haizz! Mười huyền giả của ba tông chúng ta đối chiến với một người của Nam Hoàng các ngươi, lời lẽ hoang đường nực cười như vậy, ngươi cũng nói ra được. Nếu bổn vương thật sự đồng ý, bất kể kết quả ra sao, đó cũng là một sự tự sỉ nhục đối với huyền giả ba tông chúng ta.
Lời của Bắc Hàn Thần Quân không sai. Ba tông phái ra mười người đánh một người? Đây là chuyện hạ thấp thân phận đến mức nào! Dù bọn họ có đồng ý, mười đại Thần Vương được chọn e rằng thà kháng mệnh cũng quyết không chấp nhận.
Bắc Hàn Thần Quân đột nhiên nở nụ cười, một nụ cười đặc biệt nguy hiểm và châm chọc:
- Nam Hoàng thái nữ, ngươi chắc hẳn cho rằng bổn vương tuyệt đối không thể nào đồng ý. Không không không, đề nghị này, bổn vương lại thấy vô cùng hứng thú! Đồng ý, nhất định phải đồng ý!
Đông Khư Thần Quân và Tây Khư Thần Quân đồng thời nhíu chặt mày, họ nhìn về phía Bắc Hàn Thần Quân nhưng không nói gì. Họ biết, Bắc Hàn Thần Quân làm vậy chắc chắn có ý đồ khác.
“...” Đối mặt với lời nói của Bắc Hàn Thần Quân, Nam Hoàng Thiền Y đột nhiên im lặng, nhất thời không đáp lại.
- Nhưng mà, nếu Nam Hoàng thái nữ đã nói là “đánh cược”, vậy thì phải có chút tiền cược chứ nhỉ?
Bắc Hàn Thần Quân cười híp mắt nói.
Ánh mắt của Đông Khư Thần Quân và Tây Khư Thần Quân chợt sáng lên.
- ... Xem ra Bắc Hàn Giới Vương đã nghĩ xong tiền cược rồi, không ngại nói ra nghe thử.
Nam Hoàng Thiền Y mở miệng, giọng điệu không đổi, nhưng mọi người đều mơ hồ nghe ra lời nói của nàng đã thiếu đi vài phần uy thế lúc nãy. Hơn nữa, khi nói ra còn có nửa khắc chần chừ.
Nụ cười của Bắc Hàn Thần Quân càng sâu hơn:
- Rất đơn giản. Nếu Nam Hoàng các ngươi có thể dùng một người thắng được ba tông chúng ta... vậy thì, Nam Hoàng các ngươi đương nhiên là hạng nhất của cuộc chiến Trung Khư lần này. Ngoài bốn phần Trung Khư giới vốn có, Bắc Hàn thành ta nguyện ngay tại chỗ dâng tặng bốn phần của chúng ta... à không không, là ba phần Trung Khư giới cho Nam Hoàng các ngươi...
Phụt...
Lời Bắc Hàn Thần Quân còn chưa dứt, đã có không biết bao nhiêu người bật cười thành tiếng.
Ngay cả Tây Khư Thần Quân và Đông Khư Thần Quân có con trai vừa bị phế cũng không nhịn được mà khóe miệng khẽ giật.
Một chọi mười... Lại còn là mười Thần Vương đỉnh phong, nếu như vậy mà thắng được, bọn họ cũng dám ăn phân!
Hai mắt Bắc Hàn Thần Quân híp lại, cười như không cười:
- Nhưng nếu Nam Hoàng các ngươi thua... chúng ta cũng không ép các ngươi giao ra một phần Trung Khư giới duy nhất kia, chỉ cần ngươi... Nam Hoàng thái nữ, theo con ta về Cửu Diệu Thiên Cung!
- Nhưng không phải làm thê thiếp, mà là làm tỳ nữ trăm năm!
Xôn xao! Không còn nghi ngờ gì nữa, đám đông lại bùng nổ.
Nếu là trước đây, Bắc Hàn Thần Quân còn không đến mức nói ra những lời như vậy. Nhưng chính Nam Hoàng Thiền Y đã chủ động trở mặt trước, lại còn tự tìm đường chết dâng lên một cơ hội thế này, sao hắn có thể “khách khí” được.
Nam Hoàng Thiền Y từ chối Bắc Hàn Sơ trước mặt mọi người, không nghi ngờ gì là đã tát thẳng vào mặt Bắc Hàn Sơ, khiến hắn mất hết thể diện. Và bây giờ, hắn nhân cơ hội do chính Nam Hoàng Thiền Y đưa tới, dùng một câu “làm tỳ nữ” để trả lại sự sỉ nhục đó một cách tàn nhẫn.
Cũng là để cho Nam Hoàng biết trước mặt mọi người rằng, các ngươi không biết điều đã đánh mất cơ hội duy nhất, lại còn dám mạo phạm lần nữa! Từ nay về sau cũng chỉ xứng làm tỳ nữ!
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Nam Hoàng Thiền Y. Chuyện vốn tuyệt đối không thể xảy ra lại được Bắc Hàn Thần Quân một lời đồng ý... chỉ là kèm theo một điều kiện cược có thể nói là hiển nhiên!
Ánh mắt lại một lần nữa tập trung vào Nam Hoàng Thiền Y. Chiêu này của Bắc Hàn Thần Quân có phần hiểm độc, khiến Nam Hoàng Thiền Y ứng cũng không được, mà không ứng cũng không xong... Nếu đồng ý, sau khi thua nàng sẽ phải làm tỳ nữ cho Bắc Hàn Sơ; nếu không đồng ý, thì không khác nào tự vả vào mặt mình, cũng làm mất hết mặt mũi của Nam Hoàng Thần Quốc.
Nam Hoàng Thiền Y mở miệng nói:
- Bắc Hàn Giới Vương, ngươi không thấy tiền cược này của ngươi quá nực cười sao!
Câu trả lời không hề bất ngờ, Bắc Hàn Thần Quân trực tiếp ngửa đầu cười ha hả:
- Ha ha ha ha! Sao nào? Không dám à? Chính ngươi chủ động đề nghị, bây giờ lại không có gan sao? Hay là, đây chính là liêm sỉ và tôn nghiêm của Nam Hoàng Thần Quốc các ngươi?
Nam Hoàng Thiền Y thản nhiên nói:
- Bắc Hàn Giới Vương, dường như ngươi đã hiểu lầm điều gì đó. Ta nói không dám khi nào?
- Ngươi muốn tiền cược gì, đúng là nên do ngươi định, nhưng tại sao ngươi lại có tư cách quyết định tiền cược mà ta muốn chứ?
Bắc Hàn Thần Quân cười tủm tỉm:
- Ồ? Nói rất hay. Vậy bổn vương cũng muốn nghe thử xem, một trăm năm của Nam Hoàng Thiền Y ngươi đáng giá bao nhiêu.
Nam Hoàng Thiền Y chậm rãi nói:
- Cả Bắc Khư giới của ngươi đền vào cũng không đủ. Nhưng nếu đã là tiền cược, thì luôn có một cái giá, vả lại cũng chỉ có thể là cái giá mà các ngươi có thể trả nổi. Nếu đã vậy, ta đây chỉ có thể miễn cưỡng...
- Nếu Nam Hoàng ta thắng! Không chỉ Bắc Hàn thành, mà phần Trung Khư giới thuộc về Đông Khư tông và Tây Khư tông cũng đều thuộc về Nam Hoàng ta!
- Hơn nữa, thời gian không phải năm mươi năm, mà là năm trăm năm!
Lông mày Bắc Hàn Thần Quân lập tức nhíu lại, rồi lại giãn ra ngay tức thì. Nghe nửa câu đầu của Nam Hoàng Thiền Y, hắn đã biết nàng chắc chắn sẽ đưa ra một điều kiện cược cực lớn để dọa hắn không dám chấp nhận, ví dụ như “tự vẫn tại chỗ”, “bắt Bắc Hàn Thần Quân hắn vào Nam Hoàng làm nô” vân vân.
Năm trăm năm Trung Khư giới đều thuộc về Nam Hoàng, quả thật là một ván cược cực lớn. Nếu thành sự thật, Nam Hoàng sẽ dựa vào tài nguyên hùng hậu mà quật khởi nhanh chóng, trong khi ba giới còn lại sẽ suy yếu vì mất đi tài nguyên từ Trung Khư giới.
Nhưng mà, điều kiện như vậy còn xa mới đủ để dọa được hắn, càng đừng nói đến “tuyệt đối không thể nhận”.
Suy cho cùng cũng chỉ là một hoàng nữ tiểu bối chưa trải sự đời đủ năm giáp, đầu óc lại còn không được bình thường cho lắm.
Giọng Nam Hoàng Thiền Y còn chưa dứt, Bắc Hàn Thần Quân đã một lời đáp ứng, không hề có một chút do dự nào, ánh mắt hắn chuyển sang hai bên:
- Rất tốt! Đương nhiên không có vấn đề! Đông Khư huynh, Tây Khư lão đệ, hai vị có ý kiến gì không?
- Ha ha, đã là ba tông chúng ta cùng lên, tiền cược kia cũng nên tính chúng ta một phần.
Tây Khư Thần Quân cười nói.
- Không có dị nghị!
Đông Khư Thần Quân cũng không hề do dự.
Dù thắng, bọn họ dường như không được lợi lộc gì, nhưng vô hình trung lại tặng cho Bắc Hàn thành, và quan trọng hơn là tặng cho Bắc Hàn Sơ một ân tình lớn! Sao họ có thể từ chối được.
Bắc Hàn Thần Quân gật đầu:
- Tốt! Vậy thì, Nam Hoàng các ngươi còn lời gì khác muốn nói không?
Thế nào là đâm lao phải theo lao? Nam Hoàng Thiền Y chủ động đề nghị một trận chiến mười, lại chủ động đưa ra điều kiện cược mới, tất cả đều bị Bắc Hàn Thần Quân một lời chấp thuận. Nam Hoàng Thiền Y bây giờ đã không còn đường lui... Nhìn ánh mắt đột nhiên trở nên như hổ rình mồi của Bắc Hàn Thần Quân, Đông Khư Thần Quân và Tây Khư Thần Quân, e rằng dù Nam Hoàng có vứt bỏ hết mặt mũi để rút lui cũng không thể được.
Nam Hoàng Thiền Y cũng gật đầu:
- Tốt! Cũng để cho cuộc chiến Trung Khư đã trở thành trò cười này không tiếp tục lãng phí thời gian nữa. Ba vị Giới Vương, bây giờ các ngươi có thể chọn người xuất chiến rồi.
Bắc Hàn Thần Quân cười nhạt, thân hình vừa chuyển, khí tức đã khóa chặt trên người năm người:
- Năm người các ngươi, lên lĩnh giáo phong thái của vị Nam Hoàng Thần Vương này một phen đi.
- Vâng!
Năm đại Thần Vương đỉnh phong đồng thanh đáp lời.
Nếu chỉ là giao chiến đơn thuần, lấy nhiều đánh ít, với lòng tự tôn của Thần Vương đỉnh phong, họ tuyệt đối khó mà chấp nhận. Nhưng bây giờ, chuyện này đã bị Bắc Hàn Thần Quân vài lời biến thành một trò cười. Sau khi giẫm chết huyền giả Nam Hoàng này, còn có thể để Nam Hoàng Thiền Y trở thành tỳ nữ trăm năm cho Bắc Hàn Sơ, bọn họ nào còn gánh nặng tâm lý gì nữa.
Nhưng tất cả những chuyện này, còn có một người, một người rất quan trọng, lại không ai hỏi đến ý kiến của hắn.
Vân Triệt ở trung tâm chiến trường khẽ xoay người, ánh mắt hắn liếc xéo, truyền âm cho Nam Hoàng Thiền Y:
- Xem ta là cây thương để ngươi sử dụng sao!?
Giọng điệu của hắn rất lạnh lùng, mang theo ý cảnh cáo đâm thẳng vào linh hồn.
- Đây là quyết định lâm thời của ta, chưa hỏi ý ngươi, quả thật không công bằng với ngươi. Nhưng... ngươi đã cố ý đến tham gia cuộc chiến Trung Khư, lại chọn trúng ta, tất nhiên là có điều cầu xin! Ngươi đã có đủ năng lực, tại sao không nhân tiện kiếm thêm nhiều lợi ích hơn chứ?
- Chỉ sợ đến lúc đó, ngươi không trả nổi!
- Ta nhất định trả nổi!
“...” Khi ánh mắt Vân Triệt quay lại, trước mặt hắn đã có thêm mười luồng khí tức cường đại.
Mười Thần Vương đỉnh phong tham gia cuộc chiến Trung Khư! Năm người đến từ Bắc Khư giới, ba người đến từ Tây Khư giới, hai người đến từ Đông Khư giới.
Những người này hoặc là tồn tại cốt lõi của tông môn Giới Vương, hoặc là bá chủ tuyệt đối của một phương. Bất kỳ ai trong số họ đều có uy danh lừng lẫy ở U Khư Ngũ Giới.
Những trận chiến diễn ra trên chiến trường Trung Khư đều là cuộc đối đầu giữa các Thần Vương đỉnh phong, phần lớn đều vô cùng kịch liệt. Bỏ qua những Thần Quân cực kỳ hiếm có, đó chính là những trận chiến đỉnh cao nhất của U Khư Ngũ Giới.
Vậy mà mười Thần Vương đỉnh phong lại đồng thời xuất chiến, đối đầu với chỉ một Thần Vương, lại còn là một Thần Vương cấp năm yếu hơn bất kỳ ai trong số họ nửa đại cảnh giới...
Cảnh tượng này, đừng nói là cuộc chiến Trung Khư, cả đời bọn họ cũng chưa từng thấy.
Nam Hoàng Thần Quốc, thật sự là tự tìm đường chết.
- Thiền Y...
Nam Hoàng Thần Quân cuối cùng không thể ngồi yên được nữa, hắn đứng dậy đi đến bên cạnh Nam Hoàng Thiền Y, cúi đầu lên tiếng.
Nam Hoàng Thiền Y dùng giọng nói chỉ có Nam Hoàng Thần Quân mới nghe được, nói:
- Phụ vương yên tâm đi. Tuy nghe có vẻ không thể tưởng tượng nổi, nhưng trước mặt người này, mười Thần Vương kia chẳng qua chỉ là một đám chó đất gà sành mà thôi.
“...” Đuôi mày của Nam Hoàng Thần Quân giật giật, môi mấp máy liên tục, nhưng cuối cùng cũng không hỏi thêm gì.
Mười đại Thần Vương đỉnh phong đối mặt với một Thần Vương cấp năm, một cảnh tượng cực kỳ gây sốc và nực cười nhất thời hiện ra trên chiến trường Trung Khư. Bắc Hàn Thần Quân tiến lên vài bước, cất cao giọng nói:
- Nam Hoàng đã dám đưa ra một trận chiến như vậy, hẳn là có mười phần tự tin. Xem ra tiếp theo nhất định sẽ là một trận chiến đặc sắc, vô cùng oanh liệt có một không hai.
Lời trào phúng này khiến không biết bao nhiêu người bật cười theo.
- Mặt khác, đây cũng là một trận chiến đánh cược. Nếu ba tông chúng ta thua, vậy thì năm trăm năm tới, toàn bộ Trung Khư giới sẽ thuộc về Nam Hoàng Thần Quốc, ba giới Bắc Khư, Đông Khư, Tây Khư chúng ta không được bước vào nửa bước.
- Còn nếu ba tông chúng ta may mắn giành thắng lợi, Nam Hoàng thái nữ ngươi phải đến Cửu Diệu Thiên Cung, làm tỳ nữ bên cạnh Thiếu cung chủ Tàng Kiếm Cung là Bắc Hàn Sơ trong một trăm năm, trong vòng trăm năm không được rời đi. Trận chiến đánh cược này, mọi người ở đây đều làm chứng!
Thân hình hắn vừa chuyển, khom người cúi đầu về phía Bắc Hàn Sơ và Bất Bạch Thượng Nhân:
- Thiếu cung chủ, tiền cược của trận chiến này có liên quan đến Trung Khư giới, cho nên cũng thuộc về cuộc chiến Trung Khư, còn phiền thiếu cung chủ làm người chứng kiến.
Bắc Hàn Sơ nhẹ nhàng gật đầu:
- Được. Quá trình và kết quả của trận chiến này, Bắc Hàn Sơ ta đại diện cho Cửu Diệu Thiên Cung làm chứng! Nếu có kẻ nào không tuân thủ, kẻ nào vi phạm giao kèo, Cửu Diệu Thiên Cung sẽ đứng ra chế tài.
Bắc Hàn Sơ rất ít nói, càng không đưa ra đề nghị hay giải thích thiên vị nào, luôn giữ thái độ của một người chứng kiến thuần túy.
Mà lời hắn nói, lấy lập trường của Cửu Diệu Thiên Cung ra làm chứng, đã đóng đinh chuyện này, cũng chặn đứng con đường lui cuối cùng của Nam Hoàng Thần Quốc.
- Làm phiền thiếu cung chủ.
Bắc Hàn Thần Quân mỉm cười thi lễ, lúc xoay người ánh mắt trở nên nghiêm nghị, cánh tay vung lên:
- Khai chiến