Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1573: CHƯƠNG 1572: CỐ TÌNH TÌM ĐƯỜNG CHẾT

Bắc Hàn Sơ cười nhẹ:

— Không có? Vân Triệt, hôm nay ta thay mặt sư tôn, đại diện Cửu Diệu Thiên Cung đến giám sát cuộc chiến Trung Khư. Trận chiến vừa rồi cũng nằm trong phạm vi của cuộc chiến Trung Khư.

Giọng điệu của Bắc Hàn Sơ không đổi, nhưng ánh mắt đã âm trầm đi vài phần:

— Với tư cách là người giám sát, ta sẽ không cho phép bất cứ chuyện gì trái với quy tắc xảy ra! Nhất là trước mặt ta, tốt nhất ngươi đừng nên nói dối.

Vân Triệt cười như không cười:

— Phải không? Vậy ngươi nói xem, rốt cuộc ta đã dùng loại ma khí nào?

Dường như đã biết trước Vân Triệt sẽ nói vậy, Bắc Hàn Sơ mỉm cười:

— Ha ha, ma khí ngươi sử dụng hẳn là một loại ma khí dạng “vật chứa”, có thể phóng thích lượng lớn hắc ám chi lực đã được niêm phong bên trong chỉ trong nháy mắt. Hắc ám được phóng thích sẽ bao phủ và ngăn cách mọi thị giác lẫn linh giác, khiến không ai có thể nhìn thấu.

— Hắc ám chi lực có thể áp đảo các Thần Vương đỉnh phong đến mức đó, với tu vi của ngươi, loại ma khí cấp bậc này mà ngươi có thể khống chế cũng chỉ có thể là dạng “vật chứa” mà thôi. Ta nói có đúng không?

Bắc Hàn Sơ chậm rãi nói, suy nghĩ của các huyền giả cũng bị lời nói của hắn dẫn dắt, trong lòng dần dần tỏ tường và kính phục.

Phía Nam Hoàng không một ai lên tiếng, thần sắc giãy giụa… Hiển nhiên, ngay cả bọn họ cũng hoàn toàn tin rằng Vân Triệt chắc chắn đã mượn dùng một loại ma khí cực mạnh nào đó. Màn hắc ám phong tỏa tất cả kia chính là do ma khí phóng thích ra… nếu không, chỉ bằng một mình Vân Triệt, làm sao có thể đánh bại được mười Thần Vương đỉnh phong!

Hơn nữa còn là trọng thương toàn bộ chỉ trong vài giây ngắn ngủi!

Mặt khác, lùi vạn bước mà nói, cho dù hắn thật sự có thực lực đánh bại mười đại Thần Vương, cần gì phải đột nhiên tung ra hắc ám huyền khí để che khuất mọi thứ ngay từ đầu… rõ ràng là đang che giấu điều gì đó.

Vân Triệt vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm khiến bất cứ ai nhìn vào cũng đều cực kỳ khó chịu:

— Nói cách khác, tất cả những điều đó chẳng qua chỉ là suy đoán của ngươi. Cửu Diệu Thiên Cung các ngươi đều dựa vào phán đoán để làm việc sao?

Lời Vân Triệt vừa dứt, Bắc Hàn Thần Quân nhất thời giận tím mặt:

— Hỗn xược! Dám nói lời bất kính như thế với Cửu Diệu Thiên Cung, ngươi không muốn sống nữa à!

Bắc Hàn Sơ giơ tay lên, không hề tức giận, nụ cười trên mặt ngược lại càng sâu hơn vài phần:

— Phụ vương đừng nổi giận. Đúng là không ai trong chúng ta nhìn thấy Vân Triệt sử dụng ma khí, cho nên hắn nói những lời này cũng hợp tình hợp lý. Đổi lại là bất cứ ai, vất vả lắm mới có được kết quả này đều sẽ cắn chặt không buông.

Ánh mắt Bắc Hàn Sơ lóe lên một tia sáng kỳ lạ:

— Nhưng mà, ta đã là người giám sát, thì phải đưa ra kết quả công bằng nhất.

Hắn từ trên tôn vị đứng dậy, chậm rãi bước xuống, một luồng uy áp Thần Quân như có như không tỏa ra, bao trùm toàn bộ chiến trường Trung Khư, giọng nói cũng thêm vài phần uy nghiêm khiếp người:

— Một khi ngươi đã khăng khăng rằng bản thân không sử dụng ma khí cấm kỵ vượt cấp, vậy có nghĩa là ngươi đã dựa vào thực lực của chính mình, trong vòng ba giây ngắn ngủi, đánh bại và làm trọng thương mười vị Thần Vương đỉnh phong này.

— Mặc dù chuyện này hoang đường đến mức không một ai trên đời có thể tin được, nhưng ta sẽ cho ngươi một cơ hội để chứng minh bản thân… Ngươi cũng bắt buộc phải chứng minh bản thân!

Bước chân hắn đáp xuống chiến trường Trung Khư, đứng đối diện Vân Triệt, hai tay chắp sau lưng, nhàn nhạt nói:

— Với tư cách là người giám sát, ta sẽ đích thân giao thủ với ngươi. Nếu ngươi có thể chứng minh mình có thực lực như vậy dưới tay ta, thì sẽ không một ai có thể nói gì được nữa. Trận chiến vừa rồi cũng sẽ được tính là ngươi thắng. Năm trăm năm tiếp theo, Trung Khư Giới sẽ hoàn toàn thuộc về Nam Hoàng Thần Quốc.

Vù vù ----

Chiến trường bỗng chốc trở nên huyên náo, tựa như có vô số ong vỡ tổ.

Cuộc chiến Trung Khư là cuộc chiến của các tinh giới trung vị. Mà Bắc Hàn Sơ là nhân vật cỡ nào! Tuổi của hắn còn rất trẻ, nhưng đã là một trong những thiếu cung chủ của Cửu Diệu Thiên Cung, lại còn ghi danh trên Bắc Vực Thiên Quân Bảng, cho dù ở tinh giới thượng vị cũng là một sự tồn tại siêu nhiên được người đời chú ý!

Một Bắc Hàn Sơ như thế, vậy mà lại vì hai chữ “chứng minh” mà đích thân giao thủ với Vân Triệt!?

Tây Khư Thần Quân vội vàng nói:

— Không được! Tuyệt đối không được! Chuyện nhỏ nhặt thế này, muốn chứng minh thì quá đơn giản. Thiếu cung chủ thân phận tôn quý, sao có thể hạ mình như vậy.

— Không sai! Một huyền giả Nam Hoàng nhỏ bé cố ra vẻ huyền bí đâu xứng để thiếu cung chủ tự mình ra tay! Nếu thiếu cung chủ sợ mất công bằng, bổn vương có thể thay ngài ra sức, thiếu cung chủ chỉ cần giám sát là được.

Đông Khư Thần Quân cũng nói theo.

Bắc Hàn Thần Quân lại không hề ngăn cản, con hơn cha là nhà có phúc, Bắc Hàn Sơ đột nhiên làm vậy, chắc chắn có mục đích riêng.

Nam Hoàng Thiền Y lặng lẽ thở dài một tiếng, nàng thoáng quay đầu lại, nói với Thiên Diệp Ảnh Nhi:

— Haiz, công tử nhà ngươi quả là xấu tính thật.

Nàng biết đây là Vân Triệt đang trả thù nàng… Chọc giận Bắc Hàn Sơ chính là chọc vào Cửu Diệu Thiên Cung. Mà Vân Triệt lúc này lại đang đứng trên lập trường của Nam Hoàng, nếu có hậu quả gì, cũng sẽ do Nam Hoàng gánh chịu, nếu gánh không nổi, thậm chí có thể dẫn đến họa diệt quốc.

Đây là một kiểu trả thù, cũng là một… phép thử đối với nàng.

Thiên Diệp Ảnh Nhi cuối cùng cũng mở miệng nói chuyện với Nam Hoàng Thiền Y, nhưng khi nói, ánh mắt nàng không hề nhìn về phía đối phương:

— Là do ngươi tự ý hành động trước. Không phải ai trên đời này cũng đáng để ngươi tính kế!

“…” Nàng không vội cũng không giận, đôi môi dưới rèm châu ngược lại nhếch lên một đường cong tuyệt đẹp:

— Thú vị.

Còn thú vị hơn cả trong truyền thuyết.

— Không cần.

Nhàn nhạt từ chối lời xu nịnh của hai đại Thần Quân, Bắc Hàn Sơ nhìn Vân Triệt:

— Hôm nay, do chính ta giám sát, cũng phải tự thân làm cho trọn vẹn.

Bắc Hàn Sơ nói tiếp:

— Còn nếu như không thể chứng minh, vậy thì, chuyện ngươi ác ý lừa gạt người giám sát, còn nhục mạ Cửu Diệu Thiên Cung ta, ta không thể không truy cứu! Hậu quả khi đó sẽ không đơn giản như vậy đâu… Ta sẽ phải áp giải ngươi đến Cửu Diệu Thiên Cung, giao cho sư tôn định đoạt!

— Hơn nữa, chuyện này liên quan đến kết quả cuối cùng của cuộc chiến Trung Khư, ngươi không có quyền từ chối!

Không khí ngưng đọng lại, sau đó ánh mắt của mọi người nhìn về phía Vân Triệt đều mang theo sự thương hại ngày càng sâu sắc.

Đây là hậu quả của việc đùa giỡn, khinh nhờn, còn dám mạnh miệng giảo biện trước mặt Cửu Diệu Thiên Cung.

Đương nhiên, cũng có một số ít người tinh ý nhận ra… Hành động lần này của Bắc Hàn Sơ rất có thể là vì hắn đã nảy sinh hứng thú với cái gọi là ma khí thần bí mà Vân Triệt đã sử dụng trước đó.

Cái gọi là hoài bích có tội, mà kẻ yếu hoài bích, càng là tội lớn!

Bắc Hàn Sơ đã đích thân vào chiến trường, thiên uy của Cửu Diệu Thiên Cung ở ngay trước mắt, Vân Triệt ứng chiến cũng phải ứng chiến, không ứng chiến cũng phải ứng chiến.

Còn những người khác, đừng nói là ngăn cản hay khuyên giải, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Yên lặng một lúc, Vân Triệt lên tiếng:

— …Được. Vậy nếu như ta chứng minh được bản thân không dùng đến ma khí thì sao?

— Hửm?

Khóe miệng Bắc Hàn Sơ khẽ nhếch lên.

— Trận chiến vừa rồi, kết quả đã rõ. Mà cái gọi là chứng minh, chẳng qua là do ngươi vô cớ thêm vào. Nếu ta không thể chứng minh, chẳng những bị phán thua, mà còn rơi vào tay Cửu Diệu Thiên Cung. Còn nếu ta có thể chứng minh… chẳng lẽ lại chỉ là công không chịu tiếng xấu này sao!?

Bắc Hàn Sơ ngửa đầu cười to:

— Ha ha ha ha, nói hay lắm, quả là lời của kẻ thông minh nên nói, nếu ngươi không nói ra câu này, có khi ta còn thấy thất vọng đấy.

Ngón tay Bắc Hàn Sơ vạch một đường, bạch quang đột nhiên lóe lên, một thanh kiếm dài gần tám thước hiện ra trong tay hắn. Thân kiếm thon dài phẳng lặng, kiếm mang màu xám trắng, nhưng xung quanh lại lượn lờ một tầng hắc khí nhàn nhạt quỷ dị.

— Tàng Thiên Kiếm!

Kiếm này vừa xuất hiện, Bắc Hàn Thần Quân đã thốt lên một tiếng kinh hãi.

Ba chữ tên kiếm ngắn ngủi, lại khiến trái tim mọi người đều kịch liệt nhảy lên, còn những người dùng kiếm, trong mắt đều bắn ra quang mang cuồng nhiệt đến cực điểm.

— Kiếm này tên là Tàng Thiên, Tàng Kiếm Cung của chúng ta chính là dùng kiếm này để đặt tên. Ba tháng trước sư tôn mới ban cho ta.

Bàn tay vừa lật, thu hồi Tàng Thiên Kiếm, đất trời nhất thời thiếu đi một tia kiếm quang nhiếp hồn, Bắc Hàn Sơ thản nhiên nói:

— Kiếm trấn cung của Cửu Diệu Thiên Cung ta có giá trị bằng cả trăm Nam Hoàng! Nếu ngươi có thể chứng minh bản thân, ta chẳng những sẽ đích thân tạ lỗi với ngươi, mà còn tặng Tàng Thiên Kiếm này cho ngươi, để bồi thường cho oan khuất mà ngươi phải chịu.

— Như thế, ngươi còn gì để nói không?

Mọi người trố mắt hồi lâu, hít một hơi thật sâu.

Tàng Thiên Kiếm, đó chính là Tàng Thiên Kiếm! Ở Cửu Diệu Thiên Cung cũng là tồn tại cấp bậc bảo vật trấn cung! Nó được ban cho Bắc Hàn Sơ sớm như vậy, không ai cảm thấy quá kinh ngạc, dù sao Bắc Hàn Sơ cũng là người đầu tiên trong lịch sử Cửu Diệu Thiên Cung ghi danh trên Bắc Vực Thiên Quân Bảng.

Mà lấy thanh Tàng Thiên Kiếm này làm “cược”, Vân Triệt còn có thể nói gì được nữa? Còn có thể có đường lui nào nữa?

Điều này không nghi ngờ gì đã chặn hết mọi đường lui của Vân Triệt… Đồng thời, cũng cho thấy hắn tin chắc rằng Vân Triệt vốn không có khả năng thật sự “chứng minh” được bản thân.

“…” Nam Hoàng Thiền Y sóng mắt dập dờn, trước đó nàng luôn là người phát ngôn cho Nam Hoàng, nhưng sau khi Bắc Hàn Sơ bước xuống tôn vị đứng trước mặt Vân Triệt, nàng lại không nói một lời nào.

Bắc Hàn Sơ là thiên tài tuyệt thế chân chính, xuất thân từ tinh giới trung vị lại có thể ghi danh trên Bắc Vực Thiên Quân Bảng, đây không thể nghi ngờ là bằng chứng tốt nhất. Một Bắc Hàn Sơ như vậy, ở bất kỳ vị diện nào cũng có tư cách được thừa nhận và theo đuổi, trước mặt bất kỳ huyền giả cùng thế hệ nào cũng có vốn để cuồng ngạo.

Thế nhưng… khi tất cả mọi người đều dùng ánh mắt thương hại nhìn Vân Triệt, Nam Hoàng Thiền Y cũng đang dùng ánh mắt thương hại nhìn Bắc Hàn Sơ… Hiện giờ hắn hoàn toàn không biết mình đang đối mặt với một con quái vật như thế nào.

— Được! Ngươi đừng có hối hận.

Vân Triệt gật đầu, trên mặt không có vẻ căng thẳng, không có chút bất an, không hề có một tia biểu cảm nào.

Từ lúc hắn bước vào chiến trường đến giờ vẫn luôn như thế, khiến người ta có cảm giác hắn dường như không hề có cảm xúc dao động.

— Trong cuộc đời ta chưa từng có hai chữ hối hận. Lời khuyên vô vị này ngươi vẫn nên giữ lại cho mình đi.

Cảm thấy buồn cười sâu sắc trước sự phô trương thanh thế và cố giả bộ trấn tĩnh của Vân Triệt, Bắc Hàn Sơ híp mắt lại, chậm rãi tiến lên, đến khi chỉ còn cách Vân Triệt chưa đầy mười trượng mới dừng bước.

Bắc Hàn Sơ nở nụ cười, giọng nói nhàn nhạt, hai tay vẫn chắp sau lưng, trên người cũng không hề có dấu hiệu huyền khí vận chuyển:

— Yên tâm đi, ta còn chưa đến mức đi bắt nạt một Thần Vương trung kỳ. Ta sẽ nhường ngươi ba chiêu… à không, bảy chiêu đi. Trong vòng bảy chiêu ta sẽ không đánh trả, không né tránh, ngay cả phản chấn cũng sẽ không có, cho ngươi không gian đầy đủ để thi triển, như thế ngươi đã hài lòng chưa?

— Hài lòng, vô cùng hài lòng!

Vân Triệt gật đầu, cánh tay nâng lên, tùy ý xoay xoay cổ tay.

Bắc Hàn Sơ vẫn chắp hai tay sau lưng, dáng đứng tùy ý:

— Vậy thì ra tay đi. Để cho ta, và tất cả mọi người ở đây được chiêm ngưỡng cho kỹ thực lực đã đánh bại mười Thần Vương đỉnh phong của ngươi!

Vân Triệt không nói gì thêm, dưới chân khẽ động, thân hình lóe lên, đã lao thẳng về phía Bắc Hàn Sơ, tay phải nâng lên tụ lại một luồng hắc khí không mấy đậm đặc.

Tốc độ của hắn không nhanh, hắc khí trên tay trông cũng đặc biệt nhạt nhòa. Hắn xông đến trước mặt Bắc Hàn Sơ, một quyền đấm thẳng vào ngực đối phương.

Cho đến khi hắn áp sát, Bắc Hàn Sơ vẫn không hề nhúc nhích… Nực cười, thân là một Thần Quân, sao có thể để một luồng sức mạnh Thần Vương vào mắt.

Hai trận chiến trước đó, Vân Triệt đã từng phóng thích ra sức mạnh gần tới nửa bước Thần Quân trong khoảnh khắc. Tuy rằng nửa bước Thần Quân là cảnh giới gần với Thần Quân nhất, nhưng so với một Thần Quân chân chính vẫn luôn có khoảng cách như trời với vực! Cho dù Vân Triệt có đánh ra sức mạnh nửa bước Thần Quân một lần nữa, hắn cũng sẽ không thèm nhíu mày.

Mà một đòn mềm oặt trước mắt này, chỉ khiến hắn cảm thấy buồn cười.

Rầm!

Tay phải quấn quanh hắc quang của Vân Triệt đánh thẳng vào ngực Bắc Hàn Sơ, phát ra một tiếng động không mấy vang dội.

Bắc Hàn Thần Quân, Đông Khư Thần Quân, Tây Khư Thần Quân, Bất Bạch Thượng Nhân… một khắc này, trên mặt bọn họ đồng thời lóe lên vẻ khinh thường và nụ cười nhạt. Sức mạnh như vậy, trước mặt một Thần Quân chân chính, ngay cả một trò cười cũng không đáng.

Nếu không phải hắn để tâm đến ma khí thần bí trên người Vân Triệt, tuyệt đối sẽ không hạ mình giao thủ với hắn.

Thế nhưng… nụ cười nhạt như phán quyết trên mặt Bắc Hàn Sơ lại lập tức đông cứng.

Khoảnh khắc bàn tay Vân Triệt chạm vào ngực hắn, trong đầu hắn, và cả trong cơ thể hắn, dường như có ngàn vạn ngọn núi lửa đồng thời sụp đổ nổ tung.

ẦM ----

— A a!

Một tiếng kêu thảm thiết như xé rách cổ họng, một giây trước Bắc Hàn Sơ còn ngạo nghễ như núi cao bỗng giống như một quả bóng cao su bị đá bay, lăn lộn… bắn thẳng ra ngoài, bay xa vài dặm mới nặng nề rơi sầm xuống đất.

Không biết là cố ý hay vô tình, dưới luồng sức mạnh kinh khủng kia, thân thể Bắc Hàn Sơ úp mặt xuống đất, khuôn mặt hắn cày trên mặt đất một vệt dài cả ngàn trượng mới chật vật dừng lại, phía sau văng ra một vệt máu tươi lẫn với răng vỡ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!