Thân thể của Bắc Hàn Sơ cuối cùng cũng dừng lại, mềm nhũn như bùn lún, ngã phịch xuống đất.
Trong khoảnh khắc, vô số cằm như rơi rụng trên mặt đất, ngay cả tròng mắt của các đại Thần Quân cũng suýt lòi ra khỏi hốc.
Thân hình Bất Bạch thượng nhân khẽ chùng xuống, nhưng lập tức cứng đờ tại chỗ. Hắn nhìn cảnh tượng trước mắt, lần đầu tiên trên mặt hiện lên vẻ kinh hoàng sâu sắc.
Bọn họ đã thấy cái gì?
Bắc Hàn Sơ... Bắc Hàn Sơ, một Thần Quân, lại bị Vân Triệt...
Một quyền đánh bay!?
Giữa sự tĩnh lặng đến đáng sợ, Bắc Hàn Sơ chậm rãi đứng dậy, hai mắt hắn trợn trừng đến cực hạn, điên cuồng co giật. Thân thể Thần Quân đau nhức khôn tả, khí tức hỗn loạn, lục phủ ngũ tạng như bị nghiền nát...
Một ngụm máu tươi dâng lên cổ họng bị hắn gắng gượng nuốt xuống. Hắn miễn cưỡng đứng thẳng, nhưng vừa vận khí, một luồng nghịch huyết còn hung hãn hơn gấp bội đã điên cuồng phun ra, chorét, chorét... Thân hình vừa đứng thẳng lại lập tức quỵ xuống, phun liên tiếp hơn mười ngụm máu tươi, kèm theo cả mấy chiếc răng vỡ.
Toàn bộ hàm răng của hắn đã vỡ nát đến tám phần. Với thân thể Thần Quân, đương nhiên không phải do va chạm mà gãy, mà là do luồng sức mạnh của Vân Triệt trong nháy mắt tràn vào cơ thể đã tàn nhẫn phá hủy từ bên trong...
Hiển nhiên, đây là ác ý của Vân Triệt.
Mười mấy ngụm máu tươi gần như lấy đi nửa cái mạng của Bắc Hàn Sơ. Máu ngừng tuôn, khí tức dường như cũng ổn định lại đôi chút, nhưng hắn vẫn quỳ rạp trên đất, hồi lâu không đứng dậy nổi, chỉ có đôi mắt co rút một cách khoa trương, như thể đột nhiên rơi vào một cơn ác mộng hoang đường.
Đúng... ác mộng... đây nhất định là ác mộng...
Cánh tay Vân Triệt chậm rãi hạ xuống, thản nhiên nói:
- Còn muốn nhường nữa không?
Ba chữ lạnh nhạt như ba cây kim thép đâm thẳng vào tâm hồn, đôi mắt Bắc Hàn Sơ cứng lại, như bừng tỉnh từ trong ác mộng. Hắn đột ngột xoay người đứng dậy, nhìn thẳng Vân Triệt... bàn tay theo phản xạ sờ lên mặt, dính đầy máu tươi.
Mặt hắn... đã bị hủy.
Một khắc trước, hắn còn uy phong lẫm liệt, ngạo nghễ vô song biết bao. Hắn là một trong những thiếu cung chủ của Cửu Diệu Thiên Cung, là kỳ tài tuyệt thế trên Bắc Vực Thiên Quân Bảng, là người giám sát trận chiến Trung Khư. Giới Vương của U Khư Ngũ Giới, kể cả phụ thân hắn, đều phải cung kính khép nép trước hắn, những ánh mắt ngưỡng mộ kia chẳng khác nào đang chiêm ngưỡng thần tử.
Đối mặt với Vân Triệt, hắn bày ra hết uy thế Thần Quân, chắp tay ngạo nghễ, xem đối phương như một con kiến hôi.
Vậy mà lại bị một quyền của Vân Triệt đánh cho thành một con chó chết nằm trên đất.
Gương mặt bê bết máu, hàm răng vỡ nát, ngũ quan dữ tợn... thảm hại đến mức khiến người ta vừa thương hại vừa không nỡ nhìn thẳng.
- Sơ... Sơ Nhi!?
Đến tận lúc này, Bắc Hàn Thần Quân mới gắng gượng cất tiếng... Hắn đứng ngây ra đó, hoàn toàn chết lặng.
Tất cả mọi người đều chết lặng, mỗi một gương mặt đều hiện rõ hai chữ “ngơ ngác”.
“...” Khóe mắt khóe miệng của Bắc Hàn Sơ đều đang kịch liệt co giật, trước mắt lúc thì mơ hồ, lúc thì trời đất quay cuồng. Không phải thị giác của hắn có vấn đề, mà là nỗi nhục nhã chưa từng có trong đời này đang hung hăng xé rách linh hồn hắn.
- Ngươi...
Hắn mở miệng, âm thanh phát ra lại khàn đặc như tiếng vịt bị vặn gãy cổ.
- A!
Ánh mắt lồi ra dữ tợn đột nhiên lóe lên một luồng hắc quang hỗn loạn, Bắc Hàn Sơ gầm lên một tiếng quái dị, chợt bổ nhào về phía Vân Triệt.
Trong chớp mắt, toàn thân hắn bao phủ bởi hắc mang, ngay cả da thịt cũng biến thành màu xám tro. Một luồng uy áp Thần Quân tuy có phần hỗn loạn nhưng vẫn vô cùng mãnh liệt phóng thích ra, trên cánh tay phải ngưng tụ một đạo kiếm cương hắc ám dài một thước.
Chứng minh cái gì, nào là nhường Vân Triệt bảy chiêu... vừa rồi hắn đã mất hết mặt mũi, còn cần thể diện làm gì nữa! Hiện giờ hắn chỉ muốn dùng cách tàn nhẫn nhất để xé Vân Triệt thành từng mảnh vụn.
Sóng khí của toàn bộ chiến trường bị đẩy ra trong nháy mắt, giữa những tiếng kinh hô vang trời, kiếm cương hắc ám đâm thẳng vào yết hầu Vân Triệt.
Vân Triệt vẫn bất động, trước vô số ánh mắt đang co rút đến cực hạn, cánh tay hắn nâng lên, trực tiếp chụp thẳng vào đạo kiếm quang hắc ám đang đâm tới.
Bắc Hàn Sơ dưới cơn nhục nhã và kinh sợ, đã tung ra toàn bộ sức mạnh Thần Quân không chút giữ lại!
- Chết... đi!!
Bắc Hàn Sơ gầm lên dữ tợn.
Keng!
Một tiếng vang chói tai vang lên, như có vô số lưỡi dao sắc bén xé rách tâm can. Kiếm cương hắc ám của Bắc Hàn Sơ va chạm với năm ngón tay của Vân Triệt, máu tươi bắn tung tóe...
Nhưng đó không phải là máu của Vân Triệt.
Kiếm cương hắc ám của Bắc Hàn Sơ, cùng với cả năm ngón tay của hắn, đều vỡ nát trong phút chốc, hắc mang, thịt vụn và huyết tương nổ tung đầy trời.
Bàn tay Vân Triệt tiếp tục lao tới, trong nháy mắt đã khóa chặt yết hầu của Bắc Hàn Sơ, cứng rắn bóp nghẹt tiếng kêu thảm thiết sắp thoát ra khỏi miệng hắn. Theo năm ngón tay Vân Triệt siết lại, xương cổ và yết hầu của hắn nhanh chóng co rút, biến dạng, rồi vỡ vụn.
Nhìn chằm chằm vào đôi mắt hoảng sợ muốn nứt ra của Bắc Hàn Sơ, Vân Triệt lạnh lùng nói:
- Thiếu cung chủ? Bắc Vực Thiên Quân Bảng? Nghe sao mà oai thế, ta còn tưởng ngươi có bản lĩnh lớn đến đâu, hóa ra cũng chỉ là một con chó què chỉ biết sủa bậy!
- A... a... a a...
Gương mặt Bắc Hàn Sơ từ đen chuyển sang xanh, bàn tay mất đi năm ngón tay điên cuồng giãy giụa, nhưng bàn tay đáng sợ kia đâu chỉ khóa chặt yết hầu, mà còn phong tỏa cả huyền khí của hắn...
Sức mạnh Thần Quân mà hắn vẫn luôn kiêu ngạo, rõ ràng cường đại như vậy, giờ lại như con sâu bọ bị người ta dẫm dưới chân, dù thế nào cũng không thể thoát ra được.
- Sơ Nhi!
- Dừng tay!!
Hai tiếng quát đinh tai nhức óc đồng thời vang lên từ hai hướng khác nhau, theo sau là hai tiếng nổ kinh thiên động địa... cùng với một vùng tiếng kêu thảm thiết.
Bắc Hàn Thần Quân và Bất Bạch thượng nhân đồng thời bộc phát huyền khí, lao thẳng về phía Vân Triệt.
Là nhân vật số một của U Khư Ngũ Giới, Bắc Hàn Giới Vương không chỉ là một Thần Quân, mà còn là Thần Quân cấp bốn gần đến trung kỳ! Bất Bạch thượng nhân cũng là một Thần Quân cấp bốn, thực lực còn hơn Bắc Hàn Thần Quân một bậc. Hai luồng sức mạnh Thần Quân cấp bốn bùng nổ tại chiến trường Trung Khư, chỉ riêng dư âm và uy thế đã đủ để hất văng hàng ngàn người.
Vậy mà hai luồng sức mạnh tựa như thần uy đối với U Khư Ngũ Giới này lại đồng thời nhắm vào một người... một người mà mới vừa rồi trong mắt bọn họ vẫn chỉ là “huyền giả nhỏ bé tham gia trận chiến Trung Khư”.
Sức mạnh của hai đại Thần Quân đồng thời bao phủ khiến thân thể Vân Triệt thoáng bị áp chế, mày khẽ nhíu lại.
Rầm!!
Một luồng sức mạnh âm hàn quỷ dị nhằm thẳng vào sườn trái của Vân Triệt. Thân hình Vân Triệt khẽ lượn, bị chấn bay ra mấy trăm trượng trong nháy mắt, mặt đất dưới chân đều nứt toác.
Bắc Hàn Sơ trong tay hắn cũng bị hất văng ra ngoài. Thân hình Bắc Hàn Thần Quân xoay chuyển, tóm lấy Bắc Hàn Sơ, nhìn bàn tay đã nát hơn phân nửa của con trai, khóe mắt nứt ra.
“...” Vân Triệt đứng thẳng người, đưa tay khẽ phủi chút bụi trên sườn áo.
Chiến trường Trung Khư triệt để hỗn loạn. Hoảng sợ, ngây dại, kinh hoàng, run rẩy... Không, bọn họ không tìm được từ ngữ nào để hình dung tâm trạng của mình và cảnh tượng vừa chứng kiến.
Bắc Hàn Sơ bị Vân Triệt một quyền đánh trọng thương. Hắn nổi giận phản kích lại càng tan tác như một trò cười, bị Vân Triệt tiện tay khống chế.
Nhưng hắn là thiên tài Thần Quân trên Bắc Vực Thiên Quân Bảng, là kỳ tích và niềm kiêu hãnh của U Khư Ngũ Giới!
Còn Vân Triệt rõ ràng chỉ là một Thần Vương cấp năm!
Chẳng lẽ lúc trước Vân Triệt đánh bại hai Thần Vương không phải dùng thủ đoạn phi thường nào đó sao? Hắn đánh trọng thương mười đại Thần Vương trong vài giây, cũng không hề mượn dùng ma khí gì sao!?
Trước đó, không một ai tin rằng một Thần Vương cấp năm có thể sở hữu thực lực như vậy. Hắn đánh bại mười đại Thần Vương, mười phần thì hết chín phần là dùng ma khí hay thủ đoạn gì đó...
Nhưng hiện giờ, thứ bọn họ chứng kiến... rốt cuộc là cái gì!!
Thần Vương cấp năm hoàn toàn nghiền ép Bắc Hàn Sơ, một Thần Quân cấp một, như nghiền một con chó cảnh... cho dù là kẻ điên cũng không thể bịa ra một câu chuyện nực cười như vậy, hôm nay lại sống sờ sờ hiện ra trước mắt bọn họ.
Nam Hoàng Tiễn nhìn chằm chằm Vân Triệt, dưới cơn khiếp sợ tột độ, hắn đã nói không thành lời:
- Hắn... hắn... hắn... hắn rốt cuộc... là... ai...
- A...
Yết hầu của Nam Hoàng Mặc Phong không ngừng co giật, không thốt nên lời.
Một Nam Hoàng Thần Vương đột nhiên nói:
- Không ổn rồi! Bắc Hàn Sơ bị thương, lại còn bị nhục nhã như thế trước mặt mọi người, Cửu Diệu Thiên Cung tuyệt đối không thể bỏ qua... Mà Vân Triệt, hôm nay lại đại diện cho Nam Hoàng chúng ta ra trận.
Lời vừa nói ra, người của Nam Hoàng đang ngây người đồng loạt quay lại, mặt lộ vẻ kinh hãi.
Thực lực của Vân Triệt đã khủng bố đến mức khó tin. Mà thủ đoạn của hắn cũng cực kỳ âm độc tàn nhẫn. Nào là gãy răng, hủy dung, bẻ tay... Nỗi nhục nhã vô tận còn nghiêm trọng hơn là tôn nghiêm bị chà đạp không còn một mảnh!
Với địa vị của Bắc Hàn Sơ ở Cửu Diệu Thiên Cung, chuyện này không còn đơn giản là chọc giận nữa... Bọn họ chắc chắn sẽ trả thù một cách không thể tưởng tượng nổi.
Vân Triệt có thực lực kinh người như thế, muốn phủi mông bỏ đi, e rằng không ai cản được hắn. Khi đó, lửa giận của Cửu Diệu Thiên Cung không thể nghi ngờ sẽ trút hết lên đầu Nam Hoàng Thần Quốc... Nam Hoàng Thần Quốc sao chịu nổi.
- Chuyện này không cần hoảng sợ.
Nam Hoàng Thần Quân mở miệng, giọng lại lạ thường chắc chắn.
Hắn nhìn Vân Triệt, rồi lại nhìn Nam Hoàng Thiền Y, hồi tưởng lại đủ loại hành động và lời nói kỳ lạ của con gái hôm nay, trong lòng kinh sợ như sóng cả dâng trào.
Trong lòng hắn biết rõ “một thân phận khác” của Nam Hoàng Thiền Y.
Có thể khiến nàng làm đến mức này... nam tử tên Vân Triệt này rốt cuộc là nhân vật thế nào!
Thiên Diệp Ảnh Nhi, người luôn vô cùng yên tĩnh, lúc này chậm rãi đứng dậy... Cùng lúc đó, Nam Hoàng Thiền Y cũng thoáng liếc mắt nhìn.
Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi tiến lên, giữa vô số ánh mắt kinh ngạc, nàng bước vào chiến trường, đi thẳng đến bên cạnh Vân Triệt.
Vân Triệt nói:
- Ngươi không cần ra đây. Chỉ cần đầu óc bọn họ bình thường thì sẽ không ra tay.
- Hừ, kẻ có đầu óc không bình thường trước giờ luôn là ngươi!
Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng nói.
Phía trước bọn họ, Bắc Hàn Thần Quân một tay đỡ Bắc Hàn Sơ, đôi mắt như chim ưng nhìn chằm chằm Vân Triệt, trong lòng kinh hãi và tức giận cuộn trào như sóng to gió lớn, nhưng hắn vẫn gắng gượng kìm nén không ra tay:
- Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai!
Dù kẻ này một đòn trọng thương Bắc Hàn Sơ, một tay khống chế làm nát ngón tay con trai hắn, nhưng huyền khí hắn phóng thích ra từ đầu đến cuối vẫn là của Thần Vương cấp năm.
Hắn chưa từng gặp chuyện nào quỷ dị và đáng sợ như thế, ngay cả nghe cũng chưa từng nghe nói đến.
Kể cả tất cả truyền thuyết và lời đồn về các Vương Giới xa xôi cũng không có chuyện nào hoang đường đến mức này.
- Ta đã chứng minh, vậy là đủ rồi chứ?
Vân Triệt nói, không hề trả lời thẳng vào câu hỏi của Bắc Hàn Thần Quân.
“...” Vẻ mặt Bắc Hàn Thần Quân co quắp.
Rầm!
Huyền khí thoát khỏi áp chế, Bắc Hàn Sơ giằng ra khỏi tay phụ thân, cố gắng tiến lên, nhưng mới bước được hai bước đã đứng sững lại. Oán hận và sợ hãi giao thoa trong đôi mắt, bước chân hắn bất giác lùi lại, co rúm người lại, thét lên:
- Phụ vương... giết hắn đi... giết hắn đi!
- Im miệng!
Bất Bạch thượng nhân từ trên trời hạ xuống, hai chữ tàn nhẫn lại là gầm lên với Bắc Hàn Sơ.
Bắc Hàn Sơ sững sờ:
- Sư thúc...
- Còn không câm miệng!
Lục Bất Bạch lại quát khẽ một tiếng, sau đó quay mặt về phía Vân Triệt, trên mặt không có chút tức giận nào, chỉ có sự bình thản:
- Vân Triệt, ngươi giao thủ với thiếu cung chủ, đã chứng minh việc ngươi đánh bại mười Thần Vương kia không phải là nhờ vào ma khí cấm, mà hoàn toàn bằng thực lực của bản thân.
- Cho nên, trận chiến giữa Nam Hoàng và ba tông, Nam Hoàng thắng.
Câu nói này vốn nên do Bắc Hàn Sơ, người giám sát, tuyên bố, nhưng giờ phút này lại do Lục Bất Bạch đọc lên:
- Dựa theo hiệp định, năm trăm năm tới, toàn bộ Trung Khư Giới sẽ thuộc về Nam Hoàng Thần Quốc, các tinh giới khác của U Khư không được phép bước vào nửa bước.
Trận chiến Trung Khư, bên giành được hạng nhất cũng chỉ được bốn phần Trung Khư Giới, thời gian chỉ có năm mươi năm.
Mà lần này... lại là toàn bộ Trung Khư Giới, và còn kéo dài đến năm trăm năm!
Từ xưa đến nay chưa hề có!
Bởi vì trước khi đưa ra điều kiện này, bọn họ tuyệt đối không nghĩ tới chuyện như vậy sẽ thật sự xảy ra.
Gương mặt của Bắc Hàn Thần Quân, Đông Khư Thần Quân, Tây Khư Thần Quân đều đang kịch liệt co giật, nhưng... không một ai lên tiếng.
Nam Hoàng Thần Quốc cũng không có ai hưng phấn hô to.
Vân Triệt chìa tay ra:
- Còn nữa. Tàng Thiên Kiếm.
- Thiếu cung chủ, đưa cho hắn.
Lục Bất Bạch thở dài một tiếng, nói ra năm chữ khiến mọi người không dám tin.
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng