Sâu trong Trung Khư Giới.
Cuồng phong gào thét rung trời, tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng. Nơi đây là trung tâm của Trung Khư Giới, một vùng đất tai ương thực sự, mỗi cơn gió lướt qua đều mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng.
Thế nhưng, không gian nơi Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đang đứng lại hoàn toàn tĩnh lặng. Gió lốc đã bị lực lượng của hai người ngăn cách hoàn toàn bên ngoài, không thể xâm nhập dù chỉ một chút.
Vân Thường ngoan ngoãn đứng bên cạnh Vân Triệt, bàn tay nhỏ bé đang được hắn nắm lấy ướt đẫm mồ hôi. Nàng không biết hai người bên cạnh là ai, tại sao lại cứu mình, càng không biết bản thân sắp phải đối mặt với vận mệnh gì.
Thân thể nhỏ nhắn yếu ớt của nàng căng cứng, vẫn chưa thể hoàn hồn sau cảnh tượng thế giới bị hủy diệt trước đó... Sinh mệnh và cái chết, trước sức mạnh và tai họa khủng khiếp như vậy, lại trở nên hèn mọn đến mức khiến người ta không còn cảm thấy tàn nhẫn.
Vân Triệt xoay người, tay hắn lật lại, bắt lấy cổ tay của thiếu nữ. Khi một luồng khí tức của hắn tràn vào, thiếu nữ bất giác rên khẽ một tiếng, trên cánh tay nàng tức thì hiện lên một vệt tử mang sâu thẳm... cách lớp váy áo trắng như tuyết vẫn rực rỡ chói mắt.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:
— Đây dường như là một loại sức mạnh huyết mạch. Lúc trước, huyền khí của nàng bị Lục Bất Bạch phong ấn nhưng vẫn có thể phóng thích ra, chỉ có thể là loại sức mạnh huyết mạch cực kỳ hiếm thấy này.
Người bình thường chắc chắn khó mà hiểu được loại sức mạnh huyết mạch này, nhưng Thiên Diệp Ảnh Nhi là nhân vật bậc nào... Ngay cả Phạm Thần tộc của nàng không chỉ sở hữu Phạm Hồn lực hùng mạnh mà còn có cả thần lực huyết mạch của riêng mình.
Thân thể thiếu nữ khẽ run lên, căng thẳng không dám nói lời nào, trong đôi mắt trong veo ngoài sự sợ hãi còn có cả nỗi kinh ngạc sâu sắc... Tại sao hắn có thể khiến sức mạnh này của mình tự động hiện ra?
Nhìn vệt ấn ký màu tím trên cánh tay thiếu nữ, ánh mắt Vân Triệt hơi nheo lại.
Bởi vì, đó rõ ràng là...
Huyền Cương!
Huyền Cương chỉ thuộc về Vân thị nhất tộc của hắn!
Kể cả cái gọi là lôi quang mà thiếu nữ này phóng ra về phía Lục Bất Bạch khi chạy trốn sau khi thoát khỏi lao tù... lôi điện pháp tắc ẩn chứa trong đó cũng cực kỳ giống với “Tử Vân Công”, huyền công gia truyền của Vân gia hắn!
Huyền Cương... Tử Vân Công... thiếu nữ này lại họ Vân...
Vân Triệt hỏi:
— Gia tộc của ngươi ở đâu, tại sao lại bị người của Cửu Diệu Thiên Cung truy sát? “Tội tộc” mà bọn chúng nói đến là có chuyện gì?
Đôi môi Vân Thường mấp máy nhưng không nói gì, hiển nhiên vẫn còn đang sợ hãi... dù cho Vân Triệt đã cứu nàng khỏi tay Lục Bất Bạch.
Giọng Vân Triệt dịu đi một chút:
— Ngươi yên tâm, ta đã cứu ngươi thì sẽ không hại ngươi. Hơn nữa, ta cũng họ Vân.
Lời này của hắn cũng không mang lại hiệu quả lớn... Sau khi trải qua biến cố vận mệnh, Vân Triệt đã thay đổi rất nhiều từ trong ra ngoài, cả người như được bao bọc trong bóng tối, ánh mắt càng lạnh lẽo tựa vực sâu. Chỉ cần bị hắn liếc nhìn cũng đủ cảm thấy lạnh thấu xương.
Huống chi Vân Thường chỉ là một thiếu nữ chưa tròn hai mươi tuổi, lại tận mắt chứng kiến sự đáng sợ của hắn, còn ở gần hắn đến vậy.
Nhưng lúc này, đôi mắt luôn phủ đầy sợ hãi của nàng lại chợt khựng lại, dừng trên cổ Vân Triệt... Sau đó, nàng chủ động lên tiếng, giọng lí nhí:
— Lưu Âm Thạch...
Vân Triệt: “?”
— Là con gái của ngài tặng cho ngài sao?
Đôi môi nàng khẽ mấp máy, giọng nói rất nhẹ, nhưng câu hỏi lại có phần đột ngột.
“...” Sắc mặt Vân Triệt thoáng thay đổi, hắn đáp:
— Phải... sao ngươi biết?
Câu hỏi cuối cùng, hắn gần như buột miệng nói ra trong vô thức.
— Bởi vì trước khi phụ thân rời đi, ta cũng đã khắc giọng nói của mình vào Lưu Âm Thạch... Bọn họ nói chỉ có những cô bé ngây thơ mới thích những thứ ngây thơ như vậy. Nhưng phụ thân lại rất thích, còn treo nó trên cổ... Giống như ngài vậy.
Vân Triệt: “...”
Vân Thường ngẩng mặt nhìn hắn, bất giác, đôi mắt nàng đã phủ một tầng lệ mờ:
— Ngài lợi hại như vậy mà lại đeo một viên đá bình thường thế này, cho nên... chắc chắn cũng là con gái của ngài tặng. Chỉ là... chỉ là... cầu xin ngài đừng lừa dối con gái của mình, được không?
— ... Có ý gì?
Khóe mắt Vân Triệt giật giật.
— Phụ thân rõ ràng đã nói sẽ bảo vệ ta cả đời, không để ta bị bất kỳ ai làm tổn thương, nhưng mà... nhưng mà... phụ thân lại nói dối... không bao giờ trở về nữa.
Giọng Vân Thường run rẩy, nước mắt vỡ òa, viên Lưu Âm Thạch mà Vân Triệt đeo trên cổ đã chạm đến vết thương đau đớn nhất trong lòng nàng.
— Ngươi...
Tâm hồn hắn như bị một lưỡi dao độc tàn nhẫn nhất đâm thẳng vào, toàn thân Vân Triệt co giật, gương mặt trong nháy mắt không còn một giọt máu.
Thiên Diệp Ảnh Nhi bước lên, một tay nắm lấy vai Vân Triệt.
Vân Thường không nhận ra sự khác thường của Vân Triệt, ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào viên Lưu Âm Thạch:
— Lưu Âm Thạch thật đẹp, ngài nhất định có một cô con gái rất yêu thương ngài, cầu xin ngài... đừng lừa dối con bé... được không...
Bởi vì nàng biết sự “lừa dối” đó tàn nhẫn đến nhường nào.
Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh giọng quát:
— Câm miệng! Không được nói nữa!
Đối với Vân Triệt hiện tại, trên đời này đã không còn nhiều thứ có thể khiến hắn biến sắc... kể cả cái chết.
Thế nhưng, những lời nói tự đáy lòng của thiếu nữ lại khiến lồng ngực Vân Triệt phập phồng dữ dội, phải mất vài giây hắn mới gắng gượng bình ổn lại. Hắn khẽ nghiến răng, vừa định lên tiếng, nhưng khi nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má thiếu nữ cùng đôi mắt không muốn rời khỏi viên Lưu Âm Thạch của nàng, lời đến bên miệng lại bị hắn nuốt ngược vào trong.
Vân Triệt vung tay, gạt tay Thiên Diệp Ảnh Nhi ra, người hơi cúi xuống, nói:
— Vân Thường, nghe đây, trả lời câu hỏi của ta... chỉ cần ngươi trả lời thành thật, ta cam đoan... sẽ đưa ngươi về với gia tộc!
Đôi mắt đẹp của thiếu nữ run lên, nàng vội lau má, nói:
— Hả... ngài... không lừa người chứ?
Vân Triệt nheo mắt:
— Ta cam đoan không lừa ngươi! Lấy danh nghĩa của một người cha!
— Nhưng mà, chuyện về “Tội tộc” của ta, không phải ai cũng biết sao?
Vân Thường nghi hoặc hỏi, bởi vì trong nhận thức của nàng, không chỉ vị diện của mình, mà cả trung vị diện và hạ vị diện cũng đều nên biết mới phải.
Vân Triệt nói:
— Vậy ngươi cứ nói những gì ngươi biết cho ta nghe là được. Trước hết, trả lời ta, gia tộc của ngươi tên là gì, ở tinh giới nào?
“...” Thái độ của Vân Triệt đối với Vân Thường khiến Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhíu mày. Nàng liếc nhìn Vân Thường, một tia sát khí sâu thẳm thoáng qua nơi đáy mắt.
Vân Thường đáp:
— Tội Vân Tộc. Đó là cách mọi người gọi bộ tộc của chúng ta. Tinh giới nơi chúng ta ở tên là Thiên Hoang Giới.
— Tại sao lại gọi là Tội Vân Tộc?
Vân Triệt tiếp tục hỏi. Chữ “Tội” rõ ràng đã đóng một dấu ấn tội lỗi vĩnh hằng lên gia tộc này.
Vẻ mặt Vân Thường thoáng ảm đạm, nàng khẽ nói:
— Bởi vì bộ tộc chúng ta đã từng phạm phải tội lớn không thể tha thứ... Ta từng nghe phụ thân nói, từ rất lâu trước đây, gia tộc chúng ta tên là “Thiên Cương Vân Tộc”, ngay cả tinh giới cũng không phải tên là Thiên Hoang Giới mà là “Thiên Cương Vân Giới”. Khi đó, gia tộc chúng ta là gia tộc thống trị mạnh nhất, tổ tiên và tộc trưởng năm đó đều là Đại Giới Vương của tinh giới.
— Tội lớn mà tổ tiên các ngươi đã phạm phải là gì?
Vân Thường nói:
— Hơn một vạn năm trước, tộc trưởng đại nhân... và nhị tộc trưởng khi đó đã xảy ra bất đồng rất lớn. Sau đó, vào một ngày nọ, nhị tộc trưởng đã mang theo rất nhiều tộc nhân có cùng chí hướng rời khỏi Thiên Cương Vân Giới... còn trốn ra khỏi Bắc Thần Vực.
Thiên Diệp Ảnh Nhi hừ lạnh một tiếng:
— Trốn ra khỏi Bắc Thần Vực? Đó không phải là tìm chết sao?
Một khi người của Bắc Thần Vực bị người của các thần vực khác phát hiện, chắc chắn sẽ bị vây giết. Đặc biệt là những ma nhân cường đại lại càng dễ bị phát hiện. Mà Vân Thường gọi người kia là “nhị tộc trưởng”, hắc ám huyền lực chắc chắn rất mạnh... huống chi còn không phải chỉ một mình mà là cả một nhóm người cùng trốn đi.
Với sự nhạy cảm của ba phương thần vực đối với hắc ám huyền lực, theo Thiên Diệp Ảnh Nhi, hành động này thật sự không khác gì tự sát.
— Nghe phụ thân nói, năm đó nhị tộc trưởng đã tìm được phương pháp có thể hoàn toàn xua tan hắc ám huyền lực của bản thân.
Vân Thường nói một câu mà bất kỳ ai nghe thấy cũng đều sẽ chấn động.
Vân Triệt: “...”
Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ cau mày:
— Hả? Một khi hắc ám huyền lực đã nhập thể thì không thể thoát ra, hơn nữa còn di truyền, một khi đã thành ma nhân thì đời đời con cháu đều là ma nhân. Ta chưa từng nghe nói hắc ám trong huyền lực có thể hoàn toàn xóa bỏ. Nếu thật sự làm được, e rằng ma nhân của Bắc Thần Vực đã sớm lũ lượt kéo ra ngoài rồi.
Đôi môi Vân Thường mấp máy, không biết giải thích thế nào.
— Cái giá để thoát khỏi hắc ám huyền lực có phải là phải tự phế toàn bộ huyền lực trước không?
Vân Triệt đột nhiên hỏi.
— Vâng.
Vân Thường suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu, trong những gì nàng biết quả thật có nhắc đến chuyện này.
— Nếu chỉ là một bộ phận tộc nhân trốn đi, vậy cũng chỉ là chuyện nội bộ của tộc các ngươi, tại sao lại đến mức bị gọi là “Tội tộc”?
Vân Triệt tiếp tục hỏi.
— Bởi vì khi họ rời khỏi Bắc Thần Vực đã mang theo một món “Thánh vật” được gia tộc ta đời đời bảo vệ.
— Thánh vật gì?
Thiếu nữ lắc đầu:
— Ta không biết. Nghe phụ thân nói, trong toàn tộc có lẽ chỉ có tộc trưởng đại nhân biết đó là gì, ngay cả phụ thân cũng không biết. Món “Thánh vật” đó từ trước đến nay đều do gia tộc ta trấn giữ. Vạn năm trước, tộc trưởng còn chuẩn bị dâng món thánh vật đó cho một Vương Giới... Dường như chính vì nguyên nhân này mà nhị tộc trưởng mới mang theo thánh vật trốn khỏi Bắc Thần Vực.
Vân Triệt: “...”
— Chuyện này đã khiến Vương Giới đó vô cùng tức giận, nói rằng bộ tộc chúng ta dâng thánh vật cho ba phương thần vực là sự phản bội và là tội lớn không thể tha thứ, đã giáng xuống sự trừng phạt vô cùng đáng sợ đối với bộ tộc chúng ta.
— Năm đó, toàn bộ các bậc tiền bối canh giữ thánh vật đều bị tru sát, tộc trưởng bị trọng thương, còn bị hạ một loại “nguyền rủa” cực kỳ đáng sợ, vĩnh viễn không thể giải trừ. “Thiên Cương Vân Thành” ngày xưa đã trở thành “Tội Vực” giam cầm bộ tộc chúng ta, Thiên Cương Vân Tộc cũng trở thành “Tội Vân Tộc” mang trên mình tội ấn.
Vân Thường nói những lời này với giọng điệu vô cùng bình thản, không có bi thương, cũng không có bất mãn với số phận. Nàng sinh ra trong “Tội Vực”, lớn lên cùng cái tên “Tội tộc”, đã sớm quen với điều đó.
— Cửu Diệu Thiên Cung ở trong “Thiên Hoang Giới” của gia tộc các ngươi?
Vân Triệt hỏi.
Thiếu nữ gật đầu:
— Vâng. Người trong tộc chúng ta, trừ khi được “Thiên Hoang Thần Giáo” cho phép, nếu không tuyệt đối không được tự ý rời khỏi “Tội Vực”. Nếu tự ý rời đi, bất kỳ ai cũng có thể tấn công, tru sát chúng ta, phụ thân chính là bị...
Giọng nàng chợt ngưng lại, đầu cúi thấp xuống, khi mở miệng lần nữa, giọng nói cũng nhỏ đi rất nhiều:
— Đây là lần đầu tiên ta rời khỏi “Tội Vực”. Bởi vì “đại nạn” của bộ tộc sắp đến, tộc trưởng nói, dù thế nào cũng phải đưa ta đi, nhưng mà... nhưng mà...
— Đại nạn, là gì?
Vân Triệt hỏi dồn.
“...” Lần này, Vân Thường im lặng một lúc lâu mới nhẹ nhàng nói:
— Vương Giới... đã dùng Thiên Hoang Thần Giáo làm kẻ giám sát để trừng phạt Tội Vân Tộc. Nếu không tìm lại được thánh vật, mỗi trăm năm sẽ giết một trăm người trong tộc ta... ngàn năm không tìm thấy, sẽ tàn sát một nửa tộc nhân... vạn năm vẫn không tìm về được... thì có thể tùy ý trừng phạt, thậm chí là hoàn toàn hủy diệt cả tộc chúng ta.
-----
Lời tác giả:
- Ps1: Cảm thấy cần phải liệt kê các trạng thái Huyền Cương hiện tại của Vân Triệt: Trạng thái bình thường là màu cam -> Tà Phách là màu vàng -> Phần Tâm là màu xanh biếc -> Luyện Ngục là màu xanh -> Oanh Thiên là màu xanh lam -> Diêm Hoàng là màu tím -> ?
- Ps2: Hình thái uy lực cao nhất của Huyền Cương là màu tím, cộng thêm bảy phần sức mạnh của bản thân, vô cùng hiếm thấy. Nhưng từ rất lâu, rất lâu, rất lâu trước đây, trong truyện từng đề cập đến một loại duy nhất được ghi chép lại, nhưng chưa từng có ai thấy qua, dường như cũng chưa bao giờ xuất hiện, đó là Huyền Cương màu vàng kim, có thể cộng thêm mười thành sức mạnh của bản thân (chẳng lẽ là thuật phân thân?).