Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1581: CHƯƠNG 1580: KIẾM TÔN RUN RẨY

Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên lên tiếng:

— Bắc Thần Vực có tổng cộng ba Vương giới là Diêm Ma, Phần Nguyệt và Kiếp Hồn, ngươi nói Vương giới kia là nơi nào?

— …Phần Nguyệt.

Đối mặt với Thiên Diệp Ảnh Nhi, Vân Thường rõ ràng căng thẳng hơn vài phần, giọng nói cũng lí nhí.

— Hừ, có thể khiến Phần Nguyệt Ma Giới tức giận đến thế, xem ra “thánh vật” mà bộ tộc các ngươi trấn giữ cũng không phải thứ đơn giản.

Đều là Vương giới, hiểu biết của Thiên Diệp Ảnh Nhi về các Vương giới của Bắc Thần Vực không nhiều nhưng cũng chẳng ít.

Nhất là…

Trong đầu nàng thoáng qua bóng dáng của một nữ nhân… cùng với cái tên khiến các Giới Vương của ba phương Thần Vực nghe đến cũng phải lạnh gáy.

Vân Triệt không hỏi thêm nữa, hắn đứng thẳng người, nhìn về phương xa, ánh mắt dừng lại rất lâu, rồi đột nhiên đưa tay đặt lên đầu Vân Thường. Huyền quang chợt lóe lên trong lòng bàn tay, thân thể Vân Thường khẽ run, ý thức lập tức chìm vào bóng tối, mềm nhũn ngã xuống.

Vân Triệt đưa tay đỡ lấy thân thể nàng, ngón tay điểm vào mi tâm, Huyền Cương nhất thời xâm nhập vào tâm hải của nàng, rồi rất nhanh đã buông ra.

Hắn không đọc ký ức của nàng, mà chỉ xác nhận tính chân thực trong những lời nàng vừa nói… Sự thật là nàng không hề nói dối một chữ.

Vân thị… Huyền Cương… tử lôi… vạn năm…

Rất trùng khớp, tất cả đều vô cùng trùng khớp.

Trùng hợp đến mức khiến người ta phải rợn tóc gáy.

Liếc nhìn thiếu nữ đang hôn mê trong lòng Vân Triệt, Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:

— Bây giờ, giải thích rõ ràng cho ta đi!

— Nàng có lẽ là tộc nhân của ta. — Vân Triệt nói.

— Ngươi… tộc nhân? — Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu mày, nơi này chính là Bắc Thần Vực.

Vân Triệt giơ cánh tay trái lên, một đường sáng màu xanh lam hiện lên trong thoáng chốc.

Đường sáng này phóng thích ra uy thế mạnh hơn của Vân Thường không biết bao nhiêu lần. Nhưng hình dạng của nó, cùng với thần tức huyết mạch đặc trưng lại gần như giống hệt nhau.

Thiên Diệp Ảnh Nhi im lặng một lúc rồi nói:

— Thiên Cương Vân tộc năm đó trốn khỏi Bắc Thần Vực… ngươi là hậu duệ của bọn họ?

Vân Triệt đáp:

— Rất có khả năng. Bởi vì thời gian, họ tộc, huyền công, lực lượng Huyền Cương… tất cả đều hoàn toàn khớp.

— Hắc Ám huyền lực của ngươi cũng kế thừa từ đó? — Thiên Diệp Ảnh Nhi nói, nhưng ngay lập tức sắc mặt nàng lại thay đổi: — Không đúng! Vân thị nhất tộc ở Huyễn Yêu Giới của ngươi, phụ mẫu ngươi, nữ nhi của ngươi, tộc nhân của ngươi đều không có Hắc Ám huyền lực, bằng không ta không thể nào không phát hiện ra.

Trong khoảng thời gian làm nô lệ cho Vân Triệt, nàng gần như đã tiếp xúc với tất cả mọi người bên cạnh hắn.

Vân Triệt không buông thiếu nữ đang ngủ say trong lòng xuống, không biết là vô tình hay là theo bản năng không muốn, hắn nhìn về phương xa, có chút thất thần nói:

— Khởi nguyên của Vân thị nhất tộc chúng ta ở Huyễn Yêu Giới là từ vạn năm trước… Xa hơn nữa, dù là trong lịch sử Huyễn Yêu Giới hay trong tộc điển đều không hề có ghi chép.

Thiên Diệp Ảnh Nhi: “…”

— Vạn năm trước, vương tộc Huyễn Yêu trải qua nhiều năm chinh chiến, cuối cùng thống nhất Huyễn Yêu Giới, Vân thị nhất tộc ta có công lao lớn nhất, do đó đứng đầu mười hai gia tộc thủ hộ, lực lượng Huyền Cương đặc thù càng không ai không biết. Nhưng một bộ tộc cường đại như thế, một lực lượng Huyền Cương đặc thù như thế, trong lịch sử Huyễn Yêu Giới trước đó lại không hề có ghi chép, bản thân điều này đã cực kỳ bất thường.

— Ta từng nghe phụ thân nói, năm đó vương tộc Huyễn Yêu có đại ân với Vân thị nhất tộc chúng ta, cho nên tổ tiên quyết định cả tộc vứt bỏ quá khứ, từ đó trung thành với vương tộc Huyễn Yêu. Mà lời giải thích này, e rằng ngay cả phụ thân cũng không hoàn toàn tin tưởng.

— Chỉ là thời gian đã quá lâu, khởi nguyên của Vân thị nhất tộc rốt cuộc ở đâu cũng không còn ai để ý nữa.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhìn chăm chú dáng vẻ của Vân Triệt lúc này, hiển nhiên, hắn đã phải chịu một cú sốc rất lớn.

Vân Triệt nhắm mắt lại, dần dần phác họa nên bức tranh không tự chủ mà dệt thành trong đầu:

— Vạn năm trước, Thiên Cương Vân tộc thống lĩnh Thiên Cương Vân Giới, vì trong tộc ý kiến bất đồng và “thánh vật” được trấn giữ bị người khác dòm ngó, tộc trưởng thứ hai cùng một bộ phận tộc nhân mang theo thánh vật trốn khỏi Thiên Cương Vân tộc, thoát khỏi Bắc Thần Vực, một đường liều mạng chạy về phía đông, cuối cùng rơi xuống Huyễn Yêu Giới của Lam Cực Tinh.

— Đồng thời, họ dùng một phương thức đặc thù nào đó, lấy cái giá là tán đi toàn bộ tu vi và huyết mạch Chân Ma, nhờ đó thoát khỏi Hắc Ám huyền lực… nhưng lực lượng Ma Cương đã ăn sâu vào huyết mạch lại được giữ lại một cách thần kỳ, và đổi tên thành “Huyền Cương”.

— Ở vị diện Lam Cực Tinh kia, tốc độ tu luyện và giới hạn cao nhất mà họ có thể đạt tới không thể nào so sánh được với khi ở Bắc Thần Vực. Rất có thể, trước khi họ hoàn toàn trưởng thành đã gặp phải đại nạn, được Vương tộc Huyễn Yêu cứu giúp, sau đó quyết định cả tộc đi theo.

— Vừa là để báo ân, cũng vừa mượn việc này để một lần nữa định ra thân phận và tương lai cho toàn tộc.

— Mặc dù bị vị diện hạn chế, nhưng nhận thức về huyền đạo của họ vẫn khiến họ nhanh chóng trở thành gia tộc mạnh nhất Huyễn Yêu Giới, trợ giúp Vương tộc Huyễn Yêu thống nhất toàn giới, cũng trở thành gia tộc đứng đầu mười hai gia tộc thủ hộ, địa vị ở Huyễn Yêu Giới gần như ngang hàng với Vương tộc Huyễn Yêu.

— Từ đó, thân phận của họ là gia tộc thủ hộ của Vương tộc Huyễn Yêu. Không ai biết được lai lịch và quá khứ của họ, mà Thiên Cương Vân tộc ở Bắc Thần Vực cũng vĩnh viễn không thể tìm được họ khi đã mất đi khí tức hắc ám.

— Nhưng họ không muốn đổi họ, thần lực đặc thù chảy trong huyết mạch cùng với lôi điện huyền công mà họ tu luyện đều là những dấu ấn không cách nào xóa bỏ.

Lời thuật lại của Vân Triệt không nghi ngờ gì đang nói cho Thiên Diệp Ảnh Nhi biết đây không chỉ là suy đoán của hắn. Nàng cau mày nói:

— Thật sự trùng khớp đến mức đó sao? Đợi đã… “thánh vật” kia đâu? Chẳng lẽ cũng “trùng khớp”?

— “Thánh vật” kia đang ở trên người ta. — Vân Triệt mở mắt, trong con ngươi lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

— Là cái gì?

— Ngươi không nên hỏi.

— Hừ. — Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ hừ một tiếng.

Năm đó sau khi trở lại Huyễn Yêu Giới, có một việc Vân Triệt vẫn luôn nghi hoặc.

Đó là tất cả mọi người đều biết “Luân Hồi Kính” là chí bảo tối cao của Vương tộc Huyễn Yêu, nhưng khi hắn mang theo Luân Hồi Kính trở về, Tiểu Yêu Hậu nhận lấy Yêu Hoàng Tỳ từ tay hắn… nhưng chưa bao giờ đòi lại Luân Hồi Kính.

Không chỉ Tiểu Yêu Hậu, ngay cả Vân Khinh Hồng, người luôn một lòng trung thành với Vương tộc Huyễn Yêu, cũng chưa bao giờ đề cập đến việc hắn phải trả lại Luân Hồi Kính.

Sau này khi hắn và Tiểu Yêu Hậu thành hôn, lúc thuận miệng hỏi đến chuyện này, Tiểu Yêu Hậu nói thẳng lấy Luân Hồi Kính làm của hồi môn… à không, làm sính lễ đưa cho hắn.

Một chí bảo mà nhiều thế hệ vương tộc trấn giữ, sau khi được trả lại lại không hề bị đòi về một cách cứng rắn, ngược lại… có thể nói là đưa cho hắn một cách rất tùy tiện… Huống chi Tiểu Yêu Hậu còn là một người cực kỳ mạnh mẽ và giữ vững nguyên tắc.

Lúc đó tuy Vân Triệt cảm thấy có phần vô lý, nhưng đây là chuyện tốt mà hắn chiếm được món hời lớn, hắn tự nhiên không cần phải truy cứu đến cùng.

Bây giờ nghĩ lại… Luân Hồi Kính có lẽ vốn là vật của chính Vân gia hắn.

Có lẽ là một đời gia chủ nào đó đã hiến nó cho Vương tộc Huyễn Yêu… Nhưng tộc trưởng thứ hai năm đó thà mang nó bỏ trốn cũng không muốn để nó rơi vào tay Vương giới, khả năng này rất nhỏ.

Cũng có lẽ vì nguyên do nào đó bị bại lộ, để tránh bị dòm ngó nên đã tuyên bố với bên ngoài đó là vật của Vương tộc Huyễn Yêu, nhưng thực chất vẫn luôn ở trong Vân gia… Năm đó vợ chồng Vân Khinh Hồng mang theo Luân Hồi Kính đến Thiên Huyền Đại Lục, đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất.

Nếu chỉ là một hai điểm thì có thể là trùng hợp. Nhưng tất cả mọi thứ, thậm chí cả đồ vật đều hoàn toàn trùng khớp… Dù có khó tin đến đâu cũng không thể không tin.

— Hóa ra, khởi nguyên của Vân thị nhất tộc chúng ta lại có thể ở mảnh ma vực này…

Vân Triệt thở nhẹ một hơi, đây là chuyện mà trước kia dù thế nào hắn cũng không thể nghĩ tới. Không thể tưởng tượng được nếu phụ thân còn tại thế, sau khi biết được chân tướng này sẽ có phản ứng ra sao.

— Ngươi muốn đi xác nhận chuyện này? — Thiên Diệp Ảnh Nhi hỏi.

Vân Triệt nói:

— Sẽ đi. Nhưng không phải bây giờ. Nửa năm tới chúng ta sẽ ở lại đây. Hiện tại nơi này chính là nơi thích hợp nhất đối với chúng ta.

— Vậy còn nàng ta? — Thiên Diệp Ảnh Nhi đưa mắt chỉ Vân Thường.

— Cứ để nàng đi theo chúng ta.

Ánh mắt Vân Triệt có một thoáng né tránh, thiếu nữ trong lòng… nàng không phải Vân Vô Tâm, nhưng cảm giác bình yên khi nàng rúc vào lòng hắn này lại mang đến một cảm giác rõ ràng là hư ảo nhưng hắn không muốn nó tan biến:

— Đã hứa đưa nàng về, ta sẽ làm được.

Khóe môi Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhếch, hai tay khoanh trước ngực, quái gở nói:

— Đi theo chúng ta? Để nàng ta nhìn chúng ta tu luyện mỗi ngày? Nói như vậy, ngươi định ngoài tu luyện ra còn muốn chơi vài trò mới mẻ?

Vân Triệt đặt Vân Thường xuống, đồng thời bày ra một kết giới nhỏ trên người nàng để tránh nàng bị gió bão làm bị thương. Khi đứng dậy, ánh mắt hắn đã hoàn toàn lạnh lẽo:

— Sáu tháng tới, ta sẽ luyện hóa toàn bộ Băng Hoàng thần lực trong cơ thể, cộng thêm việc dung hợp ma huyết và hấp thu khí tức nơi này. Nửa năm sau, dù không thể thành Thần Quân cũng đủ để đạt tới Thần Vương đỉnh cảnh.

— Về phần ngươi… ngoài việc làm tốt vai trò lô đỉnh của mình, ngươi cũng nên chính thức tu luyện Kiếp Thiên Ma Công thuộc về ngươi.

— Có máu Ma Đế làm gốc, Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển làm nền tảng, cộng với cái danh Phạm Đế Thần Nữ của ngươi… nửa năm sau, tuyệt đối đừng làm ta thất vọng.

— Thế còn huyền lực của ta và ngươi? — Thiên Diệp Ảnh Nhi nhàn nhạt hỏi.

— Nếu ta là Thần Vương đỉnh cảnh, ngươi sẽ là Thần Quân đỉnh cảnh. Nếu ta là Thần Quân, vậy… ngươi sẽ quay về Thần Chủ.

Vân Triệt dùng giọng điệu bình tĩnh lạnh nhạt nói ra những lời mà bất kỳ huyền giả nào nghe được cũng không thể tin nổi.

Ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ động, chân mày hơi trầm xuống:

— Ngươi đang khống chế sự khôi phục của ta?

Vân Triệt lạnh lùng nói:

— Trên đời này chỉ có ta có thể khôi phục huyền mạch của ngươi. Trước khi ta thật sự tu thành “Hắc Ám Vĩnh Kiếp”, có thể hoàn toàn khống chế ngươi, ta sẽ không để thực lực của ngươi vượt qua ta!

Thiên Diệp Ảnh Nhi nheo đôi mắt vàng lại, sau đó nhàn nhạt cười:

— Mặc dù để ta sớm khôi phục sẽ có lợi hơn cho ngươi, nhưng ta thật sự tán thưởng lựa chọn này của ngươi.

Vù!!

Một trận gió bão đáng sợ ập đến, che khuất bóng dáng của Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, cũng nuốt chửng tất cả trong tầm mắt.

Trung tâm của Trung Khư Giới, nơi tai họa mà tất cả huyền giả của U Khư Ngũ Giới nghe thấy đã sợ mất mật, lại trở thành nơi tu luyện mà Vân Triệt lựa chọn trong giai đoạn này.

… …

Biên giới Trung Khư Giới.

Đại Giới Vương của Đông Khư Giới, Tây Khư Giới, Bắc Khư Giới cùng vô số cường giả đều đã bỏ mạng ở Trung Khư Giới, có thể tưởng tượng được trong khoảng thời gian ngắn ba đại giới này sẽ hỗn loạn đến mức nào.

Trung Khư Giới bị Nam Hoàng Thần Quốc khống chế, cũng hạ lệnh cấm nghiêm ngặt, bất kỳ huyền giả nào cũng không được bước vào nửa bước.

Ngay lúc U Khư Ngũ Giới đại loạn, một khí tức đáng sợ mang theo lệ khí ngút trời lại lấy tốc độ cực nhanh nhằm thẳng về phía Trung Khư Giới… Nhưng ngay khi hắn tới gần biên giới, một giọng nữ đột nhiên vang lên khiến thân hình hắn khựng lại.

— Tàng Kiếm Tôn Giả, đến đây có chuyện gì?

Người này chính là Tàng Kiếm Tôn Giả, cung chủ Tàng Kiếm Cung của Cửu Diệu Thiên Cung, sư tôn của Bắc Hàn Sơ!

Hắn đuổi theo người của Tội Vân tộc bỏ chạy, cũng bắt được người mang về Cửu Diệu Thiên Cung, trên đường còn nhận được truyền âm của Bắc Hàn Sơ, biết được trong lúc vô tình Bắc Hàn Sơ đã bắt được một thiếu nữ được tất cả tội tộc liều mạng bảo vệ, thân phận nhất định không tầm thường.

Hắn vốn ở Cửu Diệu Thiên Cung chờ Bắc Hàn Sơ và Lục Bất Bạch trở về, nhưng lại nhận được tin hồn tinh của hai người đều đã vỡ nát.

Hắn nhất thời như điên cuồng vội xông tới.

— Ngươi là ai? — Hắn trầm giọng hỏi. Nữ tử trước mắt một thân cung trang vàng óng, đầu đội mũ ngọc rèm châu, không nhìn rõ dung nhan, lại mơ hồ toát ra vẻ sang trọng phi phàm.

Khí tức huyền lực Thần Linh cảnh lại dám ngăn cản trước mặt hắn.

Giọng nữ tử mềm mại như nước:

— Bản cung Nam Hoàng Thiền Y, Tàng Kiếm Tôn Giả đã là sư tôn của Bắc Hàn Sơ, hẳn là biết tên bản cung.

Lệ khí toàn thân Tàng Kiếm Tôn Giả dâng trào, một luồng khí tức mạnh mẽ ép về phía Nam Hoàng Thiền Y:

— Ngươi chính là ả nữ nhân Nam Hoàng có mắt không tròng, không nhận Sơ nhi của ta? Ngươi tới vừa đúng lúc! Nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì! Là ai đã giết Sơ nhi… nói!!

— Là ta giết hắn, ngươi định thế nào? — Nam Hoàng Thiền Y thản nhiên nói.

— Ngươi? A… chỉ bằng ngươi? — Tàng Kiếm Tôn Giả đang trong cơn tức giận, đột nhiên nhận ra điều không thích hợp… Dưới uy áp của hắn, một nữ tử chỉ là Thần Linh cảnh đáng lẽ phải sợ đến vỡ mật, vậy mà nàng vẫn bình tĩnh như thế!

— Đúng, chỉ bằng ta. — Nam Hoàng Thiền Y vẫn nói nhỏ, nàng chậm rãi giơ ngón tay lên, một chiếc nhẫn đen kịt chiếu vào trong tầm mắt của Tàng Kiếm Tôn Giả.

Trong lòng Tàng Kiếm Tôn Giả vô cùng tức giận, hắn vừa định cười lạnh… Nhưng đột nhiên, hai mắt hắn như bị vô số cây kim thép đâm vào, đột ngột trợn trừng đến mức lớn nhất.

Hắn trân trối nhìn chiếc nhẫn màu đen trên tay Nam Hoàng Thiền Y, đôi mắt vốn đầy giận dữ bắt đầu run rẩy kịch liệt, sau đó hai tay, hai chân, thậm chí toàn thân hắn đều run rẩy điên cuồng, mỗi một nét mặt, từng bộ phận trên người đều chứa đầy nỗi sợ hãi tột cùng.

— Ngươi… ngươi là… — Hắn há miệng, phát ra âm thanh hoàn toàn méo mó.

— Bản cung giết Bắc Hàn Sơ, còn có Lục Bất Bạch, ngươi chuẩn bị đến hỏi tội sao? — Nam Hoàng Thiền Y hỏi, giọng nói vẫn mềm nhẹ như trước.

Nhưng lọt vào tai Tàng Kiếm Tôn Giả lại giống như giọng nói của ác ma đoạt mệnh âm u nhất.

Hắn lắc mạnh đầu, lắc đầu như điên dại, đôi mắt trợn to đến sắp nứt ra, miệng không ngừng há hốc còn chưa phát ra âm thanh, thân thể đã mềm nhũn quỳ rạp xuống đất:

— Không… không… không dám… cầu… cầu… tha mạng…

Nam Hoàng Thiền Y thong thả nói:

— Trở về nói cho tông chủ các ngươi biết, trăm năm tới, người của Cửu Diệu Thiên Cung không được tới gần U Khư Ngũ Giới nửa bước. Mặt khác, “Cái Bóng” của chúng ta không thể bị người khác biết. Nếu tiết lộ ra chút gì, Cửu Diệu Thiên Cung các ngươi có thể triệt để biến mất.

Nàng không giải thích vì sao mình giết Bắc Hàn Sơ… bởi vì không cần thiết.

— A… — Tàng Kiếm Tôn Giả không dám tin rằng mình còn có thể giữ được mạng, hắn gật đầu, liên tục dập đầu… Dưới nỗi kinh hoàng tột độ, dường như hắn không biết làm gì khác ngoài việc này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!