Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1586: CHƯƠNG 1585: TRỜI THƯƠNG VÂN THỊ

Lôi vực kéo dài trăm dặm, nó là vách chắn phòng ngự của "Tội Vân tộc", chứ không phải là một nhà giam cầm chân bọn họ.

Dù sao, mảnh địa vực này chính là "Tội vực" trong miệng người ngoài.

Vừa mới xuyên qua lôi vực, một tiếng quát lớn từ phía trên phủ xuống:

- Kẻ nào dám xông vào Thiên Cương Vân tộc ta!

Thân là Tội Vân tộc, họ cực kỳ mẫn cảm đối với khí tức xa lạ. Tiếng gầm to này vang dội như sấm sét, chấn động màng nhĩ. Vào lúc này, trong mắt Vân Thường lại hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết, nàng hô lớn:

- Tường ca ca!

Nghe tiếng gọi này, khí tức đang tới gần rõ ràng khựng lại, sau đó càng thêm vội vàng lao đến. Rất nhanh, trong tầm mắt xuất hiện hai bóng dáng một nam một nữ. Nam tử cao lớn anh tuấn, mắt hổ uy phong, nữ tử ba phần thanh tú, bảy phần oai hùng.

Nhất là khí tức trên thân hai người hùng hậu đến mức khiến Vân Triệt phải liếc mắt nhìn.

Thiên Diệp Ảnh Nhi truyền âm cho Vân Triệt:

- Một Thần Quân cấp tám, một Thần Quân cấp năm, tuổi tác chắc đều chưa đến một giáp. Có lẽ là hai trong số những người mạnh nhất nơi này.

Nam tử đang lao đến không hề nghi ngờ là người mạnh nhất mà họ gặp được sau khi tiến vào Bắc Thần Vực, ngoài Nam Hoàng Thiền Y thần bí khó lường. Nhưng nàng cũng chỉ nhàn nhạt nhìn lướt qua, rồi tỏ vẻ phục tùng cúi đầu, toàn thân toát ra khí chất lạnh lùng khiến người sống chớ lại gần.

- Thường... nhi!

Hai người nhìn thấy Vân Thường từ xa, đồng thời cất tiếng reo kích động vạn phần. Bọn họ gần như bổ nhào tới, nhìn thiếu nữ gần trong gang tấc, trên mặt cả hai đều là vẻ vui mừng khôn xiết không cách nào kiềm chế được.

- Tường ca ca, Lộ tỷ tỷ, cảm giác như đã lâu lắm rồi không gặp hai người.

Vân Thường cười tủm tỉm nói.

- Thường nhi, muội...

Nam tử cao lớn... một Thần Quân cấp tám đường đường lại kích động đến mức nhất thời nói không nên lời.

- Muội... không sao chứ? Muội không bị người của Cửu Diệu Thiên Cung bắt đi sao?

Nữ tử tiến lên nắm lấy bả vai thiếu nữ, trên người nàng không một vết thương, khí tức cũng không hề suy yếu, thậm chí không có dấu vết gì của sự kinh hãi.

Vân Thường nói:

- Nửa năm trước, muội thật sự bị ác nhân của Cửu Diệu Thiên Cung bắt đi, nhưng đã được Vân tiền bối cứu ngay sau đó. Nửa năm nay muội vẫn luôn ở cùng Vân tiền bối và Thiên Ảnh tỷ tỷ.

- Nửa năm trước?

Hai người liếc nhìn nhau, nam tử thấp giọng nói:

- Là Cửu Diệu Thiên Cung lừa chúng ta!?

Bọn họ chuyển mắt nhìn về phía Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi ở phía sau:

- Hai vị đây là?

Vân Triệt nói ngắn gọn:

- Vân Triệt. Đến từ Đông Khư Giới.

- Vân Thiên Ảnh, tỳ nữ của hắn.

Tuy tự xưng là tỳ nữ, nhưng giọng điệu của nàng hiển nhiên còn lạnh lùng kiêu ngạo hơn cả Vân Triệt.

Nam tử cao lớn tiến về phía trước chắp tay nói:

- Tại hạ Vân Tường, đây là thê tử Vân Lộ của ta. Hai vị đã cứu Thường nhi, lại chăm sóc nửa năm, ân tình này, Thiên Cương Vân tộc ta xin ghi lòng tạc dạ. Vừa rồi không biết ân nhân đến, thật thất lễ, mong hãy thứ tội.

Vân Triệt khẽ gật đầu:

- Tường huynh khách khí rồi. Ta và Thường nhi có chút duyên phận, có thể cứu được nàng cũng là một may mắn của ta.

Thiên Diệp Ảnh Nhi lườm hắn.

Vân Tường cười lớn một tiếng:

- Ha ha, huynh đệ cũng họ Vân, quả là có duyên với tộc ta. Có lẽ huynh đệ không biết, ngươi cứu Thường nhi chính là một đại ân lớn đến nhường nào đối với chúng ta.

- Tộc trưởng và các trưởng lão đều đang ở trong tổ miếu cầu phúc, nếu thấy Thường nhi bình an trở về, chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng.

Vân Lộ nói.

Vân Tường cảm thấy vô cùng may mắn vì hôm nay do mình tuần tra lôi vực:

- Đúng! Phải mau đi báo cho tộc trưởng biết. Hai vị khách quý, mời vào trong. Ân tình này, tin rằng tộc trưởng cũng chắc chắn muốn đích thân cảm tạ.

Thiên Cương Vân tộc hiện giờ mọi chuyện đều cẩn thận tới cực điểm, nhất là đối với người từ bên ngoài. Dù hoàn toàn không biết lai lịch của hai người Vân Triệt, nhưng Vân Tường và Vân Lộ lại tỏ ra vô cùng nhiệt tình. Một là vì họ đã cứu Vân Thường. Hai là, hai Thần Vương cấp mười, cho dù thật sự có mưu đồ gây rối, cũng không hề có uy hiếp gì đáng kể.

Tuy Vân Thường chỉ mới mười sáu tuổi, nhưng vì sở hữu Huyền Cương màu tím nên địa vị của nàng ở Thiên Cương Vân tộc quả thật cao đến đáng sợ.

Nàng bình an vô sự trở về, nhất thời kinh động cả Thiên Cương Vân tộc, khiến "Tội vực" vốn luôn chìm trong không khí trầm lặng bỗng bùng phát ra sự hưng phấn và sinh khí mà không biết đã bao lâu rồi chưa từng xuất hiện.

Hôm nay là ngày diễn ra nghi thức cầu phúc trăm năm một lần, nhưng nghi thức thần thánh lại vì sự trở về của Vân Thường mà đột ngột gián đoạn. Khi nhận được tin, tộc trưởng Vân Đình thậm chí là người đầu tiên bất chấp nghi thức, trực tiếp lao ra khỏi tổ miếu, các trưởng lão cũng theo sát phía sau.

- Tộc trưởng gia gia!

Vân Đình, tộc trưởng đương nhiệm của Thiên Cương Vân tộc. Chức tộc trưởng này của hắn đã trải qua thời kỳ đỉnh phong, suy bại, rồi đến tuyệt cảnh như hiện giờ của Thiên Cương Vân tộc, từ một gia tộc Giới Vương từng thống lĩnh một giới đến một tội tộc bị người người khinh miệt.

Tóc và râu của hắn đều đã trắng như tuyết, gương mặt và hai tay cũng khô héo như cành cây. Nhất là cặp mắt đục ngầu kia, dù là một phàm nhân không tu luyện huyền lực cũng có thể nhìn ra vẻ tàn phai như trời chiều.

Trải qua vô số thăng trầm từ thịnh vượng tột cùng đến suy vong tận cõi, tâm của Vân Đình sớm đã vững như núi cao. Nhưng khi nhìn bóng dáng nhỏ bé đang nhảy nhót chạy tới của Vân Thường, trong đôi mắt già nua của hắn vẫn dâng lên lệ quang mà không biết đã bao nhiêu năm chưa từng có.

Bởi vì, cô bé này thật sự quá quan trọng đối với gia tộc đang rơi vào tuyệt cảnh hiện giờ.

Nàng là minh châu trời ban, càng là hy vọng.

- Thường nhi, con bình an là tốt rồi... bình an là tốt rồi.

Vân Đình hạ thấp người, kích động đến mức không còn chút dáng vẻ nào của một tộc trưởng. Các trưởng lão phía sau hắn cũng không ai không kích động vạn phần.

Như lời Vân Thường nói trước đó, đối với Vân Triệt đã cứu Vân Thường, Vân Đình càng tự mình lấy thân phận tộc trưởng để nói lời cảm tạ... Cho dù đối phương chỉ là một Thần Vương trẻ tuổi không rõ lai lịch.

- Tiểu nha đầu này lại có địa vị cao đến vậy ở đây.

Thiên Diệp Ảnh Nhi không biết Huyền Cương màu tím là khái niệm gì nên có hơi ngạc nhiên với tất cả những gì trước mắt.

- Hừ, Cửu Diệu Thiên Cung lại dám lừa chúng ta rằng Thường nhi đang ở trong tay bọn chúng, thật buồn cười.

Vân Tường nhíu mày, từng chữ đầy phẫn nộ.

- Nếu Thường nhi trở về chậm thêm vài ngày, e rằng chúng ta đã mắc bẫy của chúng.

Một trưởng lão Vân tộc trầm giọng nói.

- Nói như vậy, Cửu Diệu Thiên Cung tự xưng đã bắt giữ Vân Thường, ép các ngươi dùng thứ gì đó để trao đổi?

Vân Triệt đột nhiên mở miệng hỏi.

Với mức độ coi Vân Thường như bảo bối của Thiên Cương Vân tộc, cho dù từ đầu tới cuối không gặp được người, cho dù biết rất có thể là giả, bọn họ chắc chắn vẫn sẽ ngoan ngoãn làm theo.

Vân Tường nói:

- Không sai. Tổng cung chủ của Cửu Diệu Thiên Cung vì muốn trợ giúp con út của hắn đột phá Thần Quân, nên muốn Vân tộc ta...

- Chuyện này đã qua, Thường nhi đã bình an, không cần để ý tới âm mưu của Cửu Diệu Thiên Cung nữa. Sau này nếu chúng đến đây, cứ trực tiếp đuổi đi là được.

Tộc trưởng Vân Đình cắt ngang lời Vân Tường, cười hề hề nói.

Vừa dứt lời, gương mặt già nua của hắn đột nhiên biến sắc, bàn tay khô héo đột ngột chụp lên bờ vai nhỏ bé của Vân Thường, khuôn mặt lộ vẻ khó tin:

- Thường nhi, con... thế mà lại... Thần Kiếp!

- Cái gì!?

Lời Vân Đình vừa nói ra, toàn trường kinh hãi. Đợi khi thần thức của họ tập trung lên người Vân Thường, ai nấy đều không khỏi kinh sợ.

Vân Thường bình yên trở về, tất cả bọn họ đều vô cùng kích động. Lúc này mới chợt phát hiện, khí tức huyền lực của Vân Thường lại rõ ràng đã là Thần Kiếp cảnh!

Thần Kiếp cảnh mười sáu tuổi đã từng xuất hiện trong lịch sử của Thiên Cương Vân tộc. Dù sao năm đó họ cũng từng là gia tộc Giới Vương, dưới tài nguyên hùng hậu, mỗi thế hệ nhờ tài nguyên vun đắp đều có thể sản sinh ra vài kỳ tài.

Nhưng mà nửa năm trước, tu vi của Vân Thường rõ ràng mới là Thần Hồn cảnh trung kỳ!

Nửa năm ngắn ngủi... thế mà đã là Thần Kiếp cảnh!?

- Thường nhi, hay là con... đã ăn thần đan huyền đạo gì?

Giọng Vân Đình đã có vài phần dồn dập. Tiến cảnh như thế, trong nhận thức của hắn chỉ có thể là do ngoại lực thúc đẩy... Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dược lực kinh người như vậy, liệu Vân Thường có thể chịu đựng được không?

Bất ngờ thay, Vân Thường lại lắc đầu, nàng vụng trộm nhìn thoáng qua Vân Triệt, nói:

- Trong khoảng thời gian này, Thường nhi gặp được một vị tiền bối cao nhân rất lợi hại ở bên ngoài, ngài ấy đã dùng năng lực thần kỳ để giúp con thoát thai hoán cốt, sau đó việc tu luyện huyền khí đột nhiên trở nên rất dễ dàng.

Vân Đình sững sờ, tất cả mọi người đều sững sờ. Đôi mắt của Vân Thường trong veo như kim cương, không một ai tin rằng nàng đang nói dối. Nhưng mà... không phải do dược lực tăng cao, mà là sau khi thoát thai hoán cốt tự nhiên tu thành!? Sao có thể có chuyện như vậy được!

Thế tay của Vân Đình đột nhiên thay đổi, một luồng huyền khí chảy thẳng vào huyền mạch của Vân Thường... Trong thoáng chốc, hắn như bị sét đánh, đôi mắt già nua đục ngầu vốn đã từ lâu không thể mở ra hoàn toàn lại trợn trừng đến mức lớn nhất, ngơ ngác nhìn thiếu nữ trước mắt, hồi lâu không hề có động tĩnh, không hề nói một lời.

Phản ứng của tộc trưởng quá mức quỷ dị, các trưởng lão Vân tộc cùng Vân Tường và Vân Lộ ở bên cạnh hai mặt nhìn nhau, rồi cũng không hẹn mà cùng phóng thích huyền khí, dò xét về phía huyền mạch của Vân Thường... Giây lát sau, trên mặt bọn họ đều lộ ra phản ứng còn khoa trương hơn cả Vân Đình.

Vân Triệt đứng yên bên cạnh, hắn không hề kỳ quái khi thấy một màn như vậy.

Hắc Ám Vĩnh Kiếp cộng thêm Long Hi Ngọc Dịch, huyền khí của Vân Thường đã tinh thuần đến mức tận cùng, sự thân thiết và khả năng khống chế của thân thể nàng đối với huyền khí đã đến mức mà ngay cả người từng đặt chân đến cảnh giới Thần Chủ như Vân Đình cũng nhất định không thể tin, thậm chí đến mức không thể nào lý giải nổi.

Tốc độ tu luyện đâu chỉ tăng lên gấp bội so với quá khứ.

Vân Đình hai vạn tuổi nhưng lại mang theo sự kính sợ sâu sắc mà gọi lên hai chữ "tiền bối":

- Vị tiền bối cao nhân kia... không biết là thần thánh phương nào?

Sự biến hóa của Vân Thường chỉ có thể dùng thần tích để hình dung. Có thể tạo ra thần tích như thế, hắn quả thật không cách nào tưởng tượng nổi đó phải là một tồn tại cấp cao đến nhường nào.

Vân Thường khẽ cười nói:

- Vị tiền bối kia không cho Thường nhi nói.

Vân Đình gật đầu, trên mặt vẫn là vẻ kích động không cách nào kìm nén:

- Đúng, không thể nói, không thể nói, nếu đã là phân phó của tiền bối cao nhân, vậy một chữ cũng không thể tiết lộ.

Thân thể Vân Thường vừa chuyển, bàn tay nhỏ nhắn chìa ra, lôi quang màu tím vờn quanh giữa ngón tay:

- Đúng rồi. Tiền bối còn dạy con biến hóa của "Thiên Cương Lôi Vân Công", tộc trưởng gia gia xem này.

Giọng nói vừa dứt, tay nàng chỉ lên trời, Thiên Cương Lôi Vân Công liên hoàn đánh ra, không gian chung quanh nhất thời lôi điện như rồng... Khi nàng đánh ra chiêu đầu tiên, mọi người đã trố mắt, đến chiêu thứ hai, chiêu thứ ba, chiêu thứ tư... tất cả người của Vân tộc ở đây đều triệt để ngây người tại chỗ, không thể nào tin vào mắt và cảm giác của mình.

Lôi điện Vân Thường đánh ra thật sự là Thiên Cương Lôi Vân Công, nhưng mỗi một chiêu đều có những biến hóa vi diệu. Mà những biến hóa nhìn như rất nhỏ này lại khiến mỗi một đường lôi quang đều dệt thành một lôi điện pháp tắc càng cao cấp huyền ảo, uy lực hơn xa lúc trước!

Huyền công hạch tâm của một gia tộc, tông môn đều sẽ không ngừng thay đổi và tiến hóa, nhưng đây là một quá trình cực kỳ gian nan, dài lâu.

"Thiên Cương Lôi Vân Công" mà Vân Thường thi triển trong tầm mắt, e rằng cho Thiên Cương Vân tộc bọn họ mười vạn năm cũng không thể tiến hóa đến trình độ này.

- Đây cũng là... vị tiền bối cao nhân kia dạy cho con?

Mỗi một lời Vân Đình nói ra đều như lơ lửng trong không trung.

Vân Thường dùng sức gật đầu:

- Vâng. Tiền bối còn nói, cho phép Thường nhi dạy nó cho tộc nhân.

"..." Vân Đình đứng thẳng người, nhưng hai chân lại hơi run rẩy. Hắn không biết mình đã bao nhiêu năm không khiếp sợ và kích động đến thế. Hắn nhìn thoáng qua tổ miếu ở sau lưng, lại nhìn lên trời cao, sau đó run giọng kêu to:

- Trời ban... là trời ban! Chính là trời thương bộ tộc Vân thị chúng ta a!

- Xí!

Đôi môi Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhếch lên.

Tuy Vân Thường được Vân Triệt cứu, và cũng nói rõ nửa năm nay do họ chăm sóc, nhưng Vân Đình cùng những người khác trong Vân tộc lại chẳng mảy may nghĩ đến những thứ này là do Vân Triệt hay Thiên Diệp Ảnh Nhi ban tặng... Dù sao, một vị cao nhân tuyệt thế với năng lực siêu việt nhận thức như vậy, sao có thể là hai Thần Vương trẻ tuổi này được chứ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!