- Tộc trưởng gia gia, vị tiền bối kia thật sự lợi hại như vậy sao?
Vân Thường hỏi.
Nàng tuy thông minh nhưng dù sao kinh nghiệm và nhận thức còn quá ít ỏi. Dù cảm thấy Vân Triệt rất lợi hại, nhưng nàng không thể nào thực sự hiểu được sự biến hóa kinh thiên động địa trên người mình. Phản ứng của Vân Đình khiến nàng vô cùng kinh ngạc.
- Đương nhiên.
Vân Đình đáp.
- Còn lợi hại hơn cả tộc trưởng gia gia năm đó sao?
Vân Thường lại hỏi.
Vân Đình cười lắc đầu:
- Năm đó ta tuy từng đứng ở cảnh giới Thần Chủ, nhưng hoàn toàn không thể so sánh với vị tiền bối cao nhân này. Thường nhi, mặc dù chỉ là nửa năm ngắn ngủi, nhưng phúc duyên mà con nhận được có lẽ là thứ mà người khác cầu vạn kiếp cũng không được.
Vân Thường khẽ nhếch cánh môi, trong cảm nhận của nàng, bóng hình vốn đã cao lớn của Vân Triệt bỗng chốc lại càng trở nên vĩ đại hơn rất nhiều... còn có thêm một tầng cảm giác thần bí mông lung.
- Thường nhi, tục danh của vị tiền bối kia thật sự không thể nói ra sao? Ngài ấy... ngài ấy đã nguyện ban ân huệ lớn như thế cho muội, chắc chắn vô cùng yêu quý muội, vậy có từng nói sau này sẽ đến thăm muội không?
Vân Tường hỏi, giọng điệu lộ rõ vẻ gấp gáp.
Vân Đình xua tay. Hắn biết vì sao Vân Tường lại vội vàng như thế, Thiên Cương Vân tộc đã sắp đến ngày “Đại nạn”, nếu có được sự giúp đỡ của người kia, dù chỉ một chút, có lẽ có thể bình an vượt qua kiếp nạn này.
- Không được hỏi nhiều. Vị tiền bối kia đã ban ân huệ lớn lao như thế, đã là ân tình mà cả tộc khó báo đáp, sao có thể có thêm yêu cầu xa vời. Điều chúng ta có thể báo đáp hiện giờ chính là không làm phiền đến tục danh của ngài... Trừ phi cao nhân chủ động hiện thân, bằng không bất cứ ai trong tộc, từ trên xuống dưới, đều không được truy hỏi Thường nhi.
Vân Tường không nói thêm gì nữa.
Vân Đình đứng dậy, hít sâu một hơi, đột nhiên nói:
- Tường nhi, lập tức truyền lệnh, mười ngày sau, tiến hành đại hội dòng họ... khụ, khụ khụ...
Giọng nói vừa dứt, hắn đã ho khan một trận, nhưng mọi người không hề tỏ ra kinh ngạc, hiển nhiên đã quen từ lâu.
Với thương thế nặng năm đó và tình trạng của hắn những năm gần đây, nếu không phải liều mạng chống đỡ cho đến kỳ hạn “Đại nạn”, có lẽ hắn đã sớm qua đời.
Mọi người đều kinh ngạc, họ nhìn Vân Thường, trong lòng đều có suy đoán:
- Đại hội dòng họ? Chẳng lẽ...
Vân Đình chậm rãi gật đầu, giọng nói cao thêm mấy phần:
- Không sai. Lập Thường nhi làm thiếu tộc trưởng!
- Thiên Cương Vân tộc ta gặp nạn vạn năm, cuối cùng khi đại nạn cận kề lại được trời ban bảo vật. Thường nhi thân mang Thiên Cương màu tím, lại được cao nhân ban ơn, thiên phú từ xưa đến nay chưa từng có, tương lai không thể lường được. Cho dù sau đại nạn, Thiên Cương Vân tộc ta có kết cục ra sao... Cho dù thật sự vong tộc, chỉ cần bảo vệ được Thường nhi, Thiên Cương Vân tộc ta tương lai nhất định sẽ có ngày tỏa sáng trở lại!
Vân Đình nói từng chữ đanh thép, khí phách hào hùng, ánh mắt mọi người cũng nhất thời rực sáng. Ngược lại, Vân Thường đứng đó không biết phải làm sao, theo bản năng đưa mắt cầu cứu về phía Vân Triệt.
- Tường nhi, con... có dị nghị gì không?
Vân Đình hỏi, bởi vì Thiên Cương Vân tộc đã có thiếu tộc trưởng, chính là Vân Tường, cũng là hậu bối trực hệ của hắn. So ra, Vân Thường lại không phải đời sau trực hệ.
Ánh mắt Vân Tường kiên quyết, không chút do dự nói:
- Tuy Thường nhi tuổi còn nhỏ, nhưng trong tộc không ai thích hợp hơn nàng để gánh vác tương lai và hy vọng của toàn tộc. Sau khi từ bỏ vị trí thiếu tộc trưởng, ta nhất định sẽ hết lòng bảo vệ và phò tá Thường nhi... cho dù phải hy sinh cả tính mạng!
- Không hổ là thiếu tộc trưởng.
Tất cả các trưởng lão đều tán thưởng.
Vân Đình chậm rãi gật đầu:
- Tốt. Đây mới là ý chí và giác ngộ mà con cháu Vân thị nên có!
- Hai vị khách quý cũng xin mời ở lại đây thêm một thời gian, để cho tộc ta tỏ lòng biết ơn.
Vân Đình vô cùng kích động, nhưng không quên Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi.
...
Vì ân tình cứu Vân Thường, Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi được xem như khách quý, nơi nghỉ ngơi được sắp xếp ở khu trung tâm của tông tộc, thể hiện sự coi trọng.
Bên ngoài không ngừng truyền đến những âm thanh phấn chấn, sự trở về của Vân Thường đã trở thành tâm điểm của toàn tộc, giống như một tia sáng chói lòa bất ngờ xuất hiện trong bóng đêm trước ngày tận thế.
Vân Triệt chậm rãi bước đi, nhìn cách bài trí nơi đây, cảm nhận khí tức nơi đây... Đây chính là khởi nguyên của bộ tộc Vân thị bọn họ, Vân Triệt hắn hóa ra vẫn luôn là hậu duệ của ma nhân.
- Ngươi định lãng phí bao nhiêu thời gian ở nơi này?
Thiên Diệp Ảnh Nhi đột ngột lên tiếng.
Vân Triệt nhắm mắt, nói:
- Từ nhỏ ta không ở trong tộc, cũng xa cách phụ mẫu, chưa thể tẫn hiếu được mấy ngày đã liên lụy họ gặp phải đại nạn... Tìm được thủy tổ, để họ nhìn thêm vài lần, đây có lẽ ngoài việc báo thù ra, cũng là chuyện duy nhất ta có thể làm cho họ trong quãng đời còn lại.
Khi mở mắt ra, một tia hắc mang lóe lên:
- Tiện thể... vừa vặn mượn “Đại nạn” ở đây, danh chính ngôn thuận đoạt lấy thứ mà chúng ta cần.
Thiên Diệp Ảnh Nhi đi đến bên cạnh Vân Triệt:
- Đó là câu trả lời ta muốn nghe. Nhưng cũng đừng kéo dài quá lâu, nếu không ta có thể sẽ... hành động theo ý mình.
Vân Triệt liếc nhìn nàng, đột nhiên nói:
- Ngươi nghĩ nhiều rồi!
- Hy vọng là vậy.
Mắt đẹp của Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên biến đổi, nàng nói:
- Ban đầu ngươi không hạ nô ấn cho ta, có lẽ còn vì một nguyên nhân khác, là sợ bản thân vẫn chưa đủ tàn nhẫn, cần ta vào thời khắc mấu chốt thúc ngươi một phen... Ngươi yên tâm, về điểm này, ta sẽ không để ngươi thất vọng!
“...” Chân mày Vân Triệt hơi trầm xuống, nhưng hắn không phản bác.
Cốc, cốc, cốc...
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa rất nhẹ, sau đó là giọng nói mềm mại của Vân Thường:
- Tiền bối, tiền bối có ở trong không ạ?
- Vào đi.
Vân Triệt xoay người, ánh mắt vốn lạnh lùng bất giác trở nên dịu dàng.
Cửa phòng được đẩy ra, Vân Thường vội vàng bước vào. Nàng đã thay một bộ xiêm y vẫn màu trắng tinh, sắc mặt hồng hào. Nàng đứng trước mặt Vân Triệt, đôi mắt sáng ngời ánh lên vẻ sùng bái hơn trước không biết bao nhiêu lần:
- Tiền bối, hóa ra tiền bối... lợi hại như vậy à, hi hi.
Trong thế giới của nàng, tộc trưởng Vân Đình vốn là người lợi hại nhất, nhưng khi Vân Đình nhắc đến “tiền bối cao nhân”, lại lộ ra vẻ ngưỡng vọng như nhìn núi cao. Cho dù kinh nghiệm của nàng có nông cạn thế nào, cũng đủ để hiểu người đã ở cùng mình nửa năm nay lợi hại đến mức nào.
Vân Triệt mỉm cười:
- Ngươi vừa mới về tộc, lại gây ra chấn động lớn như vậy, chắc hẳn có rất nhiều việc bận rộn, sao lại đột nhiên chạy đến đây?
Vân Thường cười nói:
- Bởi vì đột nhiên rất muốn gặp tiền bối. Có lẽ nửa năm qua đã quen, không có tiền bối ở bên cạnh, đột nhiên có một cảm giác không an toàn kỳ lạ, thế là đã lén chạy tới đây.
“...” Trước mắt Vân Triệt thoáng hoảng hốt, sau đó nói:
- Vân Thường, đại nạn của gia tộc các ngươi cụ thể là khi nào?
Đột nhiên nhắc tới vấn đề này, nụ cười trên mặt Vân Thường cũng chợt tắt, nhưng rồi lại nhanh chóng nở trên môi:
- Ngay một tháng sau. Nhưng mà tộc trưởng gia gia và mọi người đều nói không cần quá lo lắng, những năm nay gia tộc chúng ta và Thiên Hoang Thần Giáo luôn có giao tình rất tốt, đến kỳ đại nạn, chắc họ cũng sẽ không làm gì quá đáng với chúng ta đâu.
Cái gọi là “giao tình rất tốt” không nghi ngờ gì chính là việc Thiên Cương Vân tộc hàng năm dốc hết toàn lực cúi đầu lấy lòng...
Dù sao Thiên Hoang Thần Giáo cũng là kẻ được Phần Nguyệt Vương giới chỉ định để chế tài Tội Vân tộc.
Sau đại nạn vạn năm, nếu vẫn chưa tìm về được “Thánh vật”, Thiên Hoang Thần Giáo có thể tùy ý chế tài Tội Vân tộc... kể cả diệt tộc. Vì vậy, có thể tưởng tượng được những năm qua Tội Vân tộc đã phải quỳ gối trước Thiên Hoang Thần Giáo đến mức nào.
- Ừm, nếu họ đã nói như vậy, cũng không cần quá lo lắng.
Vân Triệt nói, sau đó ra vẻ tùy tiện hỏi:
- Đúng rồi, nếu sau đại nạn mà Thiên Hoang Thần Giáo không ra tay với gia tộc các ngươi, bên Phần Nguyệt Vương giới sẽ không can thiệp sao?
Vân Thường không nghĩ ngợi, lắc đầu ngay:
- Sẽ không ạ. Phụ thân từng nói, năm đó Phần Nguyệt Vương giới có nói, nếu sau đại nạn Thiên Cương Vân tộc có thể thoát khỏi cảnh bị tiêu diệt, thậm chí áp chế ngược lại Thiên Hoang Thần Giáo, vậy thì đó là mệnh số của gia tộc chúng ta chưa tận, bọn họ thân là Vương giới sẽ không can thiệp, cũng sẽ không giáng xuống chế tài.
Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đồng thời nhíu mày.
Những lời này nghe như Phần Nguyệt Vương giới đang chừa lại một con đường sống và hy vọng cho Thiên Cương Vân tộc, nhưng thực chất lại đẩy họ vào vực sâu tuyệt vọng.
Bởi vì có câu nói này, trong vạn năm qua, Thiên Hoang Thần Giáo chắc chắn sẽ dùng mọi cách để áp chế Thiên Cương Vân tộc, tuyệt đối không để họ có bất kỳ khả năng “áp chế ngược lại” nào.
“Tội vực” này, có lẽ cũng là do Thiên Hoang Thần Giáo bày ra.
Thiên Cương Vân tộc hiện giờ vô cùng suy tàn, đó chính là kết quả của tất cả.
Toàn tộc chỉ còn lại sáu mươi vạn người, suy tàn đến mức còn không bằng một tông môn ở tinh giới hạ vị, đã không còn chút uy hiếp nào đối với Thiên Hoang Thần Giáo.
Vì còn gánh trọng trách “tìm về” thánh vật, Thiên Hoang Thần Giáo sẽ không đuổi cùng giết tận Tội Vân tộc. Nhưng đại nạn vừa đến, Tội Vân tộc sống hay chết đều nằm trong một ý niệm của Thiên Hoang Thần Giáo.
Mặt khác, về chuyện Thiên Hoang Thần Giáo có thể sẽ buông tha Tội Vân tộc hay không, cả Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đều không tin.
Bởi vì “tội” của Tội Vân tộc là đã chọc giận Vương giới!
Thiên Hoang Thần Giáo có thể thay thế Thiên Cương Vân tộc trở thành tông môn Giới Vương cũng là do Phần Nguyệt Vương giới ban tặng. Chuyện thuận theo ý của Vương giới, sao họ có thể không làm... Những biểu hiện trước đó có lẽ chỉ là giả vờ, cốt để cho Tội Vân tộc hy vọng, từ đó vơ vét thêm nhiều xương máu mà họ dâng lên.
Vân Triệt và Vân Thường nói chuyện một hồi lâu, lại ra vẻ thờ ơ hỏi:
- Bên Cửu Diệu Thiên Cung kia có thù oán gì với các ngươi?
Vân Thường ngẫm nghĩ rồi nói:
- Nghe Tường ca ca nói, tổng cung chủ của Cửu Diệu Thiên Cung có một người con út rất tài giỏi, thiên phú huyền đạo rất mạnh, nhưng đã dừng lại ở Thần Vương cảnh đỉnh phong hơn ba trăm năm, mãi không thể đột phá bình cảnh. Một năm trước, không biết Cửu Diệu Thiên Cung từ đâu biết được trong tộc chúng ta có một viên “cổ đan”, nên vẫn luôn muốn có được nó để giúp con út của tổng cung chủ đột phá.
Trên mặt Vân Thường lộ vẻ căm phẫn:
- Ban đầu họ còn đến trao đổi, sau khi bị từ chối thì bắt đầu dùng rất nhiều thủ đoạn ti tiện. Nhưng chúng ta nhất định sẽ không giao cổ đan cho họ. Tộc trưởng gia gia đã nói, cho dù cổ đan không dùng cho tộc nhân, cũng có thể vào lúc cuối cùng hiến cho Thiên Hoang Thần Giáo để đổi lấy một đường sống... Chứ nhất quyết không cho đám ác nhân Cửu Diệu Thiên Cung kia!
- Viên cổ đan kia thần kỳ đến vậy sao?
Vân Triệt hỏi, tuy là hỏi nhưng cũng không có vẻ hứng thú, bởi vì dù mạnh đến đâu cũng không thể so sánh với sinh mệnh thần thủy và long hi ngọc dịch mà Thần Hi đã cho hắn.
Vân Thường rất quả quyết nói:
- Đó là do tổ tiên để lại, đương nhiên lợi hại! Chỉ là tổ tiên có nói, trong tộc chỉ có thiên tài chấn động cổ kim, khi đột phá Thần Linh cảnh dẫn tới ít nhất bốn tầng lôi kiếp mới có tư cách dùng cổ đan... Nhưng đến giờ vẫn chưa từng có ai như vậy. Kể cả Tường ca ca lợi hại cũng chỉ có ba tầng lôi kiếp.
Vân Triệt mỉm cười, đưa tay vỗ nhẹ vai nàng:
- Cho đến “kỳ hạn đại nạn”, ta đều sẽ ở đây. Ngươi có việc gì không hiểu, bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm ta.
- Vâng!
Lời của Vân Triệt khiến Vân Thường vui vẻ hẳn lên, ngay cả đôi mắt cũng sáng lên rất nhiều.
Lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, Vân Tường bước vào:
- Thường nhi! Hóa ra muội ở đây. Tộc trưởng nói muốn tự mình đưa muội đi tế bái tổ tiên, mau đi theo ta.
- A... được ạ.
Vân Thường gật đầu đáp ứng, sau đó vẫy tay chào Vân Triệt:
- Tiền bối, ngày mai ta lại đến thăm tiền bối.
- Đi đi.
Vân Tường khẽ gật đầu với Vân Triệt rồi đưa Vân Thường rời đi.
- Ngươi định giúp họ vượt qua kiếp nạn này?
Thiên Diệp Ảnh Nhi, người nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên hỏi.
Vân Triệt nói:
- Sẽ không. Vân tộc của ta đã xóa đi hắc ám, vì tuổi thọ có hạn nên cũng đã truyền thừa rất nhiều đời, mối liên kết huyết mạch với họ xem như vô cùng mờ nhạt. Đây là số mệnh của họ, nên do chính họ đấu tranh và đối mặt. Để lại một tia hy vọng cho nhánh này của họ, ta đã xem như tận tình tận nghĩa rồi.
- Nhưng ngươi sẽ bảo vệ mạng sống của tiểu nha đầu kia, đúng không?
- Đúng.
Vân Triệt trả lời không chút do dự.
Thiên Diệp Ảnh Nhi không nói gì thêm, nhắm mắt ngưng thần, không biết đang suy nghĩ điều gì.