Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi cứ thế ở lại Thiên Cương Vân tộc, mỗi ngày dành một nửa thời gian để tu luyện, nửa thời gian còn lại thì tùy ý dạo bước trong tộc, lặng lẽ quan sát mọi thứ nơi đây.
Nơi thủy tổ... đối với một kẻ đã mất đi tất cả tình thân như hắn mà nói, chung quy vẫn không cách nào hoàn toàn xem nhẹ.
Trước kia, Vân Thường chìm đắm trong thống khổ và bóng ma mất cha, lúc nào cũng u sầu không vui. Lần này trở về tộc, có lẽ vì nhận được phúc lộc trời ban, cũng có lẽ vì đã thoát khỏi bóng ma, nàng trở nên vui vẻ hơn rất nhiều, trên mặt luôn mang theo nụ cười đủ để hòa tan tâm linh... Nhất là mỗi ngày khi nàng chạy đi tìm Vân Triệt.
Chuyện nàng sắp được lập làm thiếu tộc trưởng cũng đã truyền đi trong tộc. Giữa màn sương mù trước khi đại nạn ập xuống, chuyện này cùng với sự biến hóa tựa như thần tích trên người Vân Thường đã đặc biệt khích lệ lòng người.
Vào ngày thứ ba sau khi trở về, bên ngoài lôi vực, một giọng nói đúng hẹn vang lên.
Đây là một giọng nói ngạo khí lẫm liệt, lại mang theo uy áp nặng nề:
- Tội Vân bộ tộc, hôm nay là cơ hội cuối cùng của các ngươi! Ngoan ngoãn giao “Thánh Vân Cổ Đan” ra đây, ta cam đoan trong vòng ba ngày sẽ đưa tiểu nha đầu kia lông tóc vô thương trở về. Bằng không... kết cục của nó sẽ giống như mấy kẻ trước!
Ngày ấy, mấy người vì đưa Vân Thường bỏ trốn mà cùng nhau thoát khỏi tội vực, một nửa đã bị Cửu Diệu Thiên Cung bắt được. Cửu Diệu Thiên Cung dùng tính mạng của họ để uy hiếp... Nhưng Thánh Vân Cổ Đan quá mức quan trọng đối với Thiên Cương Vân tộc, họ không thể giao ra, chỉ có thể nuốt máu vào trong, rưng rưng nhìn tộc nhân bị bắt phải chịu cảnh tàn sát.
Mà ở Thiên Hoang giới, tộc nhân Vân thị không được Thiên Hoang Thần Giáo cho phép đã tự ý rời khỏi tội vực, bất cứ kẻ nào cũng có quyền chính đáng giết chết... Tình cảnh rõ ràng là đối phương ti tiện tàn nhẫn, nhưng họ lại không có tư cách trách móc hay lên án.
Có lẽ từ trong miệng tộc nhân Vân thị bị bắt đã ép hỏi được một chút chuyện về Vân Thường, Cửu Diệu Thiên Cung liền lợi dụng điều đó để uy hiếp... cũng hung hăng điểm trúng tử huyệt của Thiên Cương Vân tộc.
Cũng như lời Vân Tường và Vân Lộ đã nói trước đó, nếu không phải Vân Thường bình an trở về, e rằng họ sẽ thật sự giao Thánh Vân Cổ Đan ra.
- Cuối cùng cũng đến rồi.
Lần này đối mặt với Cửu Diệu Thiên Cung tìm tới cửa, Thiên Cương Vân tộc đã không còn bất an.
Tộc trưởng Vân Đình nhìn lên không trung, sắc mặt âm trầm:
- Là Tàng Kiếm. Lần này lại là hắn. Nghe nói khoảng thời gian trước hắn làm mất Tàng Thiên Kiếm cùng với một đệ tử xuất sắc nhất thế hệ này của Cửu Diệu Thiên Cung, xem ra đang nóng lòng muốn lập công chuộc tội.
Vân Đình hét lớn ra lệnh:
- Vân Kiến, Vân Phất, Vân Hoa. Đi gặp hắn.
- Vâng.
Trên người ba trưởng lão Vân tộc dâng lên huyền khí, cánh tay lấp lánh huyền cương.
Vân Tường tiến lên một bước, mắt như chim ưng:
- Để ta đi. Chỉ là một Tàng Kiếm, một mình ta là đủ rồi! Bị bọn chúng mượn an nguy của Thường nhi để uy hiếp đến tận bây giờ, cũng nên đòi lại chút nợ nần!
Nói xong, không đợi Vân Đình trả lời, hắn đã bay vút lên trời, xuyên qua lôi vực, đối mặt với một người trên không trung.
- Một Thần Quân cấp tám, ở nơi như Thiên Hoang giới này chắc là đại nhân vật. Tàng Kiếm? Hình như hơi quen tai.
Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc nhìn về phía nam.
- Cung chủ Tàng Kiếm Cung của Cửu Diệu Thiên Cung, sư tôn của Bắc Hàn Sơ.
Vân Triệt nói.
- Vậy cũng thật có duyên.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhàn nhạt cười lạnh, sau đó nhắm mắt lại, không để ý đến động tĩnh bên ngoài nữa.
Người của Cửu Diệu Thiên Cung đến đây đúng là Tàng Kiếm tôn giả. Khoảng thời gian này, hắn xem như đã trải qua những thăng trầm lớn nhất trong đời. Đệ tử Bắc Hàn Sơ tuổi chưa đến một giáp đã thành Thần Quân, vinh quang leo lên Bắc Vực Thiên Quân Bảng, đó là vinh quang cỡ nào. Nhưng chưa đầy một tháng đã chết!
Chết ở một tinh giới trung vị nhỏ bé, hơn nữa hài cốt không còn!
Hắn liều mạng chạy tới, lại gặp phải một kẻ khiến hắn suýt chút nữa bị dọa vỡ mật... Bắc Hàn Sơ chết, hắn chỉ có thể nuốt hận vào trong, toàn bộ Cửu Diệu Thiên Cung cũng phải ngoan ngoãn nín nhịn, đừng nói là nổi giận truy cứu, ngay cả nửa lời cũng không dám hó hé.
Mà cơn thịnh nộ của tổng cung chủ không nghi ngờ gì sẽ trút hết lên người hắn.
Hôm nay nếu có thể thuận lợi lấy được Thánh Vân Cổ Đan, còn có thể làm nguôi ngoai cơn giận của tổng cung chủ.
Đối mặt với Vân Tường, Tàng Kiếm tôn giả chắp hai tay sau lưng, nhàn nhạt cười:
- Hóa ra là thiếu tộc trưởng. Bản tôn đã xác nhận, tiểu nha đầu tên Vân Thường kia thân mang ma cương màu tím chưa từng xuất hiện ở Tội Vân tộc các ngươi, đây chính là thần tích của cả tộc. Dùng một viên Thánh Vân Cổ Đan để trao đổi, quả là một món hời lớn.
Tay trái Vân Tường lặng lẽ làm một thủ thế, cười nhạt nói:
- An nguy tính mạng của Thường nhi, đừng nói một viên cổ đan, dù là trăm viên ngàn viên cũng không sánh bằng.
Nụ cười của Tàng Kiếm tôn giả càng sâu hơn:
- Nói như vậy, thiếu tộc trưởng đã nghĩ thông suốt rồi?
Cánh tay Vân Tường nâng lên, lòng bàn tay lấp lánh lôi quang:
- Đúng vậy. Đây là Thánh Vân Cổ Đan, Cửu Diệu Thiên Cung các ngươi phải tuân thủ lời hứa đấy!
- Ha ha ha ha, đó là tự nhiên.
Tàng Kiếm tôn giả cười lớn một tiếng, ánh mắt chuyển đi, sau đó sắc mặt đột nhiên thay đổi.
Rắc rắc!!
Lôi quang bùng nổ, hóa thành Thiên Long Lôi Thần Thương trong tay Vân Tường, cuốn theo vạn trượng hắc khí cùng vạn đạo tử lôi đánh thẳng về phía Tàng Kiếm tôn giả.
- Ngươi!
Tàng Kiếm tôn giả vội vàng ra tay, lực lượng của hai Thần Quân cấp tám va chạm trên không trung, tạo ra một vùng tai họa vô cùng khổng lồ.
- Thường nhi đã bình an về tộc. Cửu Diệu Thiên Cung các ngươi đường đường là đại tông ba mươi vạn năm, lại làm ra hành vi ti tiện vô sỉ như thế... Thật sự coi Thiên Cương Vân tộc ta dễ bắt nạt sao!
Vân Tường gầm lên giận dữ rung trời, giữa tiếng sấm vang trời, cánh tay trái của hắn đột nhiên lóe lên lam quang, huyền cương màu lam hóa thành một con lôi long khổng lồ, đánh thẳng xuống.
Tàng Kiếm tôn giả và Vân Tường đều là Thần Quân cấp tám, nhưng nếu bàn về mức độ huyền lực hùng hậu, Tàng Kiếm tôn giả hơn xa Vân Tường... Nhưng “Thiên Cương Thần Lực” độc nhất của Thiên Cương Vân tộc đủ để giúp họ bất bại trong các trận chiến cùng cấp, “Thiên Cương” màu lam có thể gia tăng sáu phần lực lượng của bản thân càng có thể dễ dàng tạo nên thế nghiền ép.
Ầm ầm!
Bầu trời như vỡ nát trong tiếng nổ vang, lực lượng của Vân Tường vốn ở thế yếu, dưới Thiên Cương Thần Lực đã một đòn đánh tan Cửu Diệu Kiếm Trận của Tàng Kiếm tôn giả, đánh bay hắn lùi lại mấy chục dặm trên không.
Đây là lần đầu tiên Tàng Kiếm tôn giả giao chiến với Vân Tường. Có nằm mơ hắn cũng không ngờ tới, hắn ở Thiên Hoang giới uy danh lừng lẫy lại hoàn toàn bị một tiểu bối của Tội Vân tộc dễ dàng áp chế như vậy. Hắn giận dữ hét lên:
- Tội Vân tiểu tử! Tội tộc các ngươi đã sắp chết đến nơi rồi! Cửu Diệu Thiên Cung ta và Thiên Hoang Thần Giáo giao hảo nhiều thế hệ, giao Thánh Vân Cổ Đan ra, Cửu Diệu Thiên Cung ta còn có thể nói tốt vài lời với Thiên Hoang Thần Giáo. Nếu ngu xuẩn không biết điều... toàn tộc các ngươi chắc chắn chết không có chỗ chôn!
Sắc mặt Vân Tường nhất thời dữ tợn, Thiên Long Lôi Thần Thương càng phát ra tiếng rồng ngâm phẫn nộ. Phía sau hắn, lôi vực cũng bị tác động, cộng thêm Thiên Cương Thần Lực, ba luồng lực lượng cùng lúc đè ép Tàng Kiếm tôn giả.
Trên không trung xa thẳm, tiếng hét thảm thiết vang lên trong thoáng chốc, giữa những đám mây sấm sét đầy trời, Tàng Kiếm tôn giả chật vật bỏ chạy, nhanh chóng biến mất ở chân trời u tối.
Trong Thiên Cương Vân tộc nhất thời vang lên tiếng hoan hô rung trời. Chịu đựng uất ức và đè nén đã quá lâu, lần này cuối cùng cũng được thống khoái trút giận một phen.
Vân Tường từ trên không trung hạ xuống, trên người vẫn còn mang theo lôi điện chưa hoàn toàn tan biến, mái tóc bay lượn trong lôi quang không ngừng lóe lên, giống như thiên thần hạ phàm, uy phong lẫm liệt. Nam nữ trẻ tuổi của bộ tộc Vân thị vội vã bước tới, vây quanh hắn vung tay hô lớn, trong ánh mắt nhìn hắn tựa như chứa đựng ngàn vạn vì sao.
- Ha ha ha.
Vân Đình chậm rãi gật đầu, vuốt râu mỉm cười.
Năm nay Vân Tường vừa tròn năm ngàn tuổi đã là Thần Quân cấp tám, còn là thiếu tộc trưởng và vị thần hộ mệnh hiện giờ của bộ tộc Vân thị, về thiên phú còn hơn cả hắn năm đó... tương lai có khả năng trở thành Thần Chủ.
Hắn và các trưởng lão Vân tộc đều âm thầm hạ quyết tâm, một tháng sau, cho dù Thiên Cương Vân tộc có kết cục ra sao... họ cũng sẽ dốc hết tất cả để bảo vệ Vân Tường và Vân Thường.
Trong mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi lóe lên quang mang kỳ lạ:
- Đó chính là “Huyền Cương” mà ngươi nói? Lại có thần uy như vậy? Vì sao chưa bao giờ thấy ngươi dùng tới?
Vân Triệt nói:
- Nó không thể bị Tà Thần thần lực can thiệp, cho nên vô dụng với ta.
- Thì ra là thế.
Thiên Diệp Ảnh Nhi ngược lại không hề nghi ngờ, bởi vì năm đó trong Thần Phong đại chiến, hắn bị Lạc Trường Sinh đánh cho gần chết cũng chưa từng dùng đến lực lượng này. Nhưng ngay lập tức, ánh mắt nàng lóe lên, lại hỏi:
- “Huyễn Thần Thuật” mà ngươi sử dụng trong Thần Phong đại chiến chẳng lẽ đã mượn dùng Huyền Cương?
Vân Triệt nhíu mày, nói:
- Nữ nhân quá thông minh thật sự khiến người ta ghét.
... ...
Vân Tường đánh bại Tàng Kiếm tôn giả, vừa trút được một ngụm ác khí, đồng thời cũng cổ vũ sĩ khí của Thiên Cương Vân tộc lên cao. Tiếp theo, Thiên Cương Vân tộc bắt đầu chuẩn bị cho đại hội tông tộc.
Hoàn toàn trở thành trung tâm của cả tộc, gần như mỗi một khắc Vân Thường đều bị vây quanh. Mỗi ngày nàng đều sẽ đi tìm Vân Triệt, kể lại những chuyện đã làm trong ngày.
- Hôm nay, ta dạy tộc trưởng gia gia Thiên Cương Lôi Vân Công mới, tộc trưởng gia gia kích động lắm. Nhưng mà tộc trưởng gia gia học chậm thật, còn chậm hơn ta lúc trước rất nhiều... không đúng, nên là do tiền bối dạy giỏi. Hì hì.
... ...
- Hôm nay các vị trưởng lão gia gia đặc biệt mở thủy tổ cấm địa đã đóng cửa rất nhiều năm ra, sau này ta sẽ tu luyện ở đó, mỗi ngày đều sẽ có rất nhiều người chỉ dẫn, hỗ trợ ta cùng nhau tu luyện.
... ...
- ... Bọn họ nói tất cả tài nguyên cao cấp nhất trong tộc đều sẽ dùng cho ta... Ngày mai trưởng lão gia gia sẽ luyện hóa Phi Lăng Đan và Kỳ Vân Tiên Lộ cho ta, không biết phải mất bao lâu mới xong, có lẽ phải muộn một chút mới đến tìm tiền bối được.
... ...
- Nhìn này, đây là Thiên Cương Bảo Y, chỉ có tộc trưởng mới được mặc đó, tộc trưởng gia gia đưa trước cho ta... Ừm, không biết vì sao ta lại không hề vui, hôm nay còn hơi mệt... nhưng mà ta sẽ càng thêm nỗ lực.
... ...
Mười ngày sau, đại điển tông tộc của Thiên Cương Vân tộc được tiến hành, Vân Thường được lập làm thiếu tộc trưởng. Tất cả tộc nhân Vân thị đều có mặt, trong mắt họ, ánh sáng hy vọng đều tập trung cả vào thân hình nhỏ nhắn mềm mại của nàng.
Sau đó, Vân Thường đã là thiếu tộc trưởng vẫn đều đặn mỗi ngày đến tìm Vân Triệt. Chỉ là, thời gian nàng đến càng ngày càng muộn, thời gian ở lại cũng càng ngày càng ngắn... Rất nhiều khi vừa mới đến đã bị người gọi đi.
Nụ cười trên mặt cũng càng ngày càng ít, càng ngày càng gượng gạo.
Một ngày này, màn đêm buông xuống... Vân Thường nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Vân Triệt, nàng không nói gì, rồi vội vàng tiến lên vài bước, mất hết sức lực mà gục lên người hắn, sau đó nhắm hai mắt lại.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Vân Triệt hỏi.
Vân Thường ở trong lòng hắn lắc đầu, nói rất nhẹ:
- Không có... chỉ là hơi mệt. Nhưng mà... còn có rất nhiều chuyện chưa làm... chưa học...
- Mệt thì nghỉ ngơi, đừng ép buộc bản thân như vậy.
Vân Triệt nói.
Vân Thường vẫn lắc đầu, giọng nói mang theo sự mỏi mệt cuối cùng cũng có thể không cần che giấu:
- Là ta... là ta còn chưa đủ cố gắng... những thứ tốt nhất của cả tộc đều cho ta... bọn họ nói, ta là hy vọng của toàn tộc, ta... ta không thể khiến họ thất vọng...
- Thường nhi!
Tiếng gọi vừa dứt, cửa phòng đã bị đẩy mạnh ra, Vân Tường bước nhanh vào, liếc thấy cảnh Vân Thường đang gục trên người Vân Triệt... Chân mày hắn chợt nhíu lại.
Vân Thường chậm rãi đứng dậy:
- Tường ca ca.
Nhìn Vân Thường, trên mặt Vân Tường nở nụ cười:
- “Thiên Cương Vân Linh Trận” do mười bảy vị trưởng lão chuẩn bị cho muội đã thành hình, có thể rèn luyện lôi thể của muội càng thêm tinh thuần. Thái trưởng lão còn mạo hiểm săn được ba giọt máu lôi long cho muội... mau đi đi.
- Vâng, muội biết rồi.
Vân Thường gật đầu, nở một nụ cười hơi gượng gạo nhưng vẫn ngọt ngào đáng yêu như trước với Vân Triệt:
- Tiền bối, ta phải đến tổ miếu, ngày mai gặp lại nha.
Vân Thường rời đi... nhưng Vân Tường không đi mà đứng tại chỗ, ánh mắt nhìn thẳng vào Vân Triệt.
- Có chuyện gì muốn nói?
Vân Triệt hỏi.
Trên mặt Vân Tường vẫn mỉm cười, giọng nói ôn hòa:
- Vân Triệt huynh đệ, hai vị đã ở trong tộc ta làm khách nhiều ngày, không biết chuẩn bị khi nào rời đi?
- Đuổi khách?
Vân Triệt đáp lại đơn giản mà lạnh nhạt.
Nụ cười trên mặt Vân Tường dần dần biến mất, giọng nói cũng lạnh đi:
- Hai vị cứu mạng Thường nhi, đây là đại ân đối với Thiên Cương Vân tộc ta. Thiên Cương Vân tộc ta hiện giờ tình cảnh ra sao, các ngươi đều nhìn thấy, mà Thường nhi có ý nghĩa như thế nào đối với tộc ta, các ngươi cũng rõ trong lòng.
- Cho nên?
Đối mặt với Vân Tường đang rõ ràng dốc sức phóng thích khí thế, vẻ mặt của Vân Triệt không hề thay đổi.
- Thường nhi là hy vọng và là báu vật trời ban sau cơn ác mộng vạn năm của tộc ta! Hiện giờ cũng đã là thiếu tộc trưởng, là tộc trưởng tương lai! An nguy của nàng, tương lai của nàng còn quan trọng hơn tất cả mọi thứ trên đời đối với chúng ta. Thiên Cương Vân tộc ta sẽ không cho phép bất cứ kẻ nào, bất cứ chuyện gì quấy nhiễu đến nàng... Nhất là về tình cảm!
Vân Triệt: “...”
- Sớm ngày rời đi đi, càng xa càng tốt!
Xoẹt!
Trên đầu ngón tay của Vân Tường đột nhiên lóe lên lôi đình:
- Bằng không... cho dù các ngươi đã từng cứu mạng Thường nhi, ta cũng sẽ không... hạ thủ lưu tình!
Xoẹt!
Lôi quang đánh xuống, nháy mắt xé rách mặt đất trước mặt Vân Triệt, để lại những tia sét kêu răng rắc, hồi lâu không tắt.
- Lời nói đến đây thôi!
Vân Tường xoay người, lạnh lùng rời đi.
Vân Triệt từ đầu đến cuối vẫn không động, về phần lôi quang bổ nhào dưới chân, hắn càng xem như không thấy.
- Có muốn làm thịt hắn không?
Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi lên tiếng, giọng điệu thản nhiên như thể đang chỉ một con chó hoang ven đường.
“...” Vân Triệt không nói gì, chỉ có chân mày bắt đầu chậm rãi nhíu chặt.