Tiếng rồng ngâm gào thét, trời cao chấn động, bầy rồng Hoang Thiên vốn đang che khuất bầu trời, long uy mênh mông, giờ đây long uy của chúng... bao gồm cả Hoang Thiên Long Chủ, trong nháy mắt đã bị chấn cho tan thành mây khói, ngay cả hắc quang trong mắt rồng cũng hoàn toàn bị đánh tan, chỉ còn lại một mảnh sợ hãi trống rỗng.
- Grào grào grào…
Tiếng rồng gào thét trên không trung vang lên dữ dội, nhưng đó không phải là tiếng rồng ngâm chấn động thế gian mà là tiếng gào khóc bi thương và run sợ. Ngay sau đó, từng long ảnh khổng lồ như mưa sa từ trên cao rơi xuống, ầm ầm rơi xuống khiến mặt đất rung chuyển.
Rầm rầm rầm rầm rầm!
Trong nhất thời, mặt đất của Thiên Cương Vân Tộc rung chuyển dữ dội, toàn là âm thanh của lũ rồng Hoang Thiên rơi xuống. Không chỉ trên bầu trời Thiên Cương Vân Tộc, mà cả bên trong lôi vực thủ hộ, đám lôi long đang xé toạc lôi vực cũng toàn bộ rơi thẳng xuống.
Cảnh tượng này mang đến một cú sốc kinh hoàng khiến mọi người như rơi vào ảo mộng.
Thân rồng rơi xuống mặt đất nện ra những hố sâu vỡ nát. Sau khi rơi xuống, chúng không hề phẫn nộ, không hề giãy giụa, mà thân rồng cuộn tròn lại. Thân là tôn sư của vạn tộc, chúng lại hiện ra chân thân, nhưng rõ ràng đang run rẩy không ngừng.
Hơn nữa, dù thân rồng cố sức cuộn mình lại, sự run rẩy không thể ngăn cản kia vẫn lộ ra vẻ hèn mọn đến đáng thương.
Giống như bị dọa cho vỡ cả gan rồng.
- A... a!
Nhìn hình ảnh kinh hoàng trước mắt, nhìn Hoang Thiên Long Chủ như một đống bùn nhão ngã sõng soài trên đất và còn đang run rẩy không ngừng, hai mắt Cửu Diệu Thiên Tôn lồi cả ra, tròng mắt như muốn nứt toác, thậm chí trước mắt còn tối sầm lại.
Mà Vân Triệt đã phi thân xuống, U Nhi hiện hình, Kiếp Thiên Ma Đế Kiếm cuộn lên một dòng xoáy hắc ám, nện thẳng vào Hoang Thiên Long Chủ.
Long Thần Lĩnh Vực kinh sợ vạn linh, mà thân là thần tối cao của long tộc, sự kinh sợ đối với long tộc còn hơn xa bất cứ sinh linh nào khác. Mạnh như Hoang Thiên Long Chủ cũng gần như trong một chớp mắt bị dọa cho vỡ mật, hồn phi phách tán!
Tâm thần vỡ vụn, sức mạnh của Hoang Thiên Long Chủ cũng tự nhiên tan rã. Đối mặt với Vân Triệt đang nhanh chóng áp sát, bản năng và ý thức còn sót lại của một Thần Quân khiến nó giơ long trảo lên... Nhưng dưới nỗi sợ hãi hoàn toàn đánh tan tín niệm, vượt qua cả ý chí, long trảo nó giơ lên đừng nói là hắc lôi, ngay cả một tia huyền lực cũng không thể ngưng tụ.
Rầm!
Long trảo vĩ đại chừng ngàn trượng bị Kiếp Thiên Ma Đế Kiếm chém gãy trong nháy mắt... và lần này không phải là hình chiếu sức mạnh, mà chính là thân thể thật sự của nó! Khoảnh khắc long trảo bị chặt đứt, máu rồng tanh hôi như mưa rào trút xuống.
Hoang Thiên Long Chủ dù sao cũng là một ma long cấp Thần Quân, cho dù không có chút sức mạnh hộ thân nào, thân rồng này cũng cứng như sắt thép. Nhưng dưới Kiếp Thiên Ma Đế Kiếm, nó lại yếu ớt như đậu hũ.
- Grào a a a a a!
Hoang Thiên Long Chủ thống khổ kêu thảm... Dù là tiếng kêu thảm thiết, nhưng vẫn mang theo nỗi sợ hãi tột cùng. Nó không phản kích, ngay cả một chút ý thức giãy giụa phản kích cũng không có. Trong đôi mắt rồng co rúm lại chỉ phản chiếu bóng dáng của Vân Triệt, thứ tồn tại đến cùng chỉ có sợ hãi và cầu xin.
Ngay cả năm đó khi nó chỉ là một con rồng nhỏ cũng chưa bao giờ lộ ra thái độ hèn mọn như thế.
Đáng tiếc, trong đôi mắt lạnh lùng của Vân Triệt không hề có một chút thương hại nào. Bóng dáng hắn chợt lóe, đã rơi xuống trên đầu rồng, Kiếp Thiên Ma Đế Kiếm ngưng tụ hắc quang, đột nhiên đâm xuống.
Rầm... rầm!!
Thân kiếm bị xương sọ cứng rắn vô cùng của rồng cản lại trong giây lát, nhưng ngay sau đó đã phá nát xương sọ mà vào. Sức mạnh hắc ám u lãnh cuồng bạo điên cuồng trút xuống, từ thiên linh tàn nhẫn rót vào đầu rồng, rồi trong nháy mắt lan tràn đến toàn bộ thân rồng dài vạn trượng.
- Grào grào a a a a a...
Tiếng gào thét thảm thiết của Hoang Thiên Long Chủ đã hoàn toàn biến dạng, không còn một chút kiêu ngạo và uy nghiêm nào của loài rồng, thống khổ giống như một tội long bị xiềng xích dưới đáy luyện ngục, phải chịu đựng sự tra tấn vô tận.
Thân rồng vĩ đại của nó nhanh chóng bị nhuộm thành màu đen, càng lúc càng đậm. Tiếng kêu thảm thiết cũng càng lúc càng yếu ớt và tuyệt vọng, cho đến khi toàn bộ thân rồng đều biến thành màu đen kịt.
Rầm!
Vân Triệt bay vút lên không, rút phắt Kiếp Thiên Ma Đế Kiếm ra khỏi xương sọ của nó. Ngay khoảnh khắc đó, hắc quang từ vết thương trên xương sọ lan ra cực nhanh, bao trùm toàn thân. Thân rồng vạn trượng vỡ vụn dưới những vết hắc quang chi chít, hóa thành vô số mảnh vỡ và bụi bặm hắc ám bay đầy trời.
“...” Thân thể Cửu Diệu Thiên Tôn lùi lại phía sau. Thân là tổng cung chủ Cửu Diệu Thiên Cung, vốn đã quen khinh thường chúng sinh, giờ phút này khuôn mặt hắn lại đang miêu tả thế nào là “mặt không còn một giọt máu”.
Luận về tu vi, hắn và Hoang Thiên Long Chủ kẻ tám lạng người nửa cân. Nhưng nếu giao thủ, ban đầu còn có thể chống lại nhau, nhưng kéo dài thì hắn nhất định sẽ thua... Danh hiệu tôn sư vạn linh của long tộc không phải là hư danh, long thể và long hồn cường đại hơn tất cả các sinh linh khác.
Nhưng một Hoang Thiên Long Chủ như vậy lại bị dập nát thành cặn bã dưới kiếm của Vân Triệt chỉ trong nháy mắt.
Gần như còn nhanh hơn cả Tàng Kiếm Tôn Giả!
Điều này không nghi ngờ gì đang nói cho hắn biết, Vân Triệt muốn giết hắn còn dễ như trở bàn tay!
Mà thật ra... nếu Hoang Thiên Long Chủ không phải là rồng, ngược lại sẽ không chết nhanh như vậy.
Hoang Thiên Long Chủ đã chết. Thân là long chủ của Hoang Thiên Long Tộc lại chết không hề có một chút khí thế và tôn nghiêm nào, giống như một con rắn bị người ta tùy ý giẫm chết.
Không thèm liếc nhìn tàn thi của Hoang Thiên Long Chủ, trên người Vân Triệt bão tố nổi lên, thân hình như lôi đình chớp giật, nháy mắt đã đến trước con Hoang Thiên ma long thứ hai trên không, một kiếm chém xuống.
Rầm!!
Máu rồng như bão tố trên trời, lại đổ xuống một trận mưa máu kinh người. Thân rồng của con Hoang Thiên ma long thứ hai như khúc củi mục, bị nện gãy làm đôi từ giữa thân...
Khoảnh khắc thân rồng vỡ ra, bóng dáng của Vân Triệt đã xuất hiện trước con Hoang Thiên ma long thứ ba. Lại một kiếm chém xuống, thân rồng lại gãy, máu rồng vỡ nát hòa cùng trận mưa máu của con Hoang Thiên ma long thứ hai, hóa thành một trận mưa máu rồng khủng bố.
Rầm!
Rầm!
Rầm!
Rầm!
...
Con thứ tư, con thứ năm, con thứ sáu... con thứ mười...
Huyễn Quang Lôi Cực, Tinh Thần Toái Ảnh, Đoạn Nguyệt Phất Ảnh liên hoàn thi triển, cộng thêm sức mạnh của bão tố, tốc độ của hắn nhanh đến mức ngay cả Thần Quân cũng khó mà nắm bắt. Mỗi một nháy mắt hắn đều di chuyển tức thời qua khoảng cách cực dài vài lần, kèm theo đó là những tiếng nổ vang trời và mưa máu đáng sợ.
Nửa năm trước, Vân Triệt mới chỉ có thể miễn cưỡng vung thanh Kiếp Thiên Kiếm vừa tái sinh, hiện giờ đã có thể hoàn toàn khống chế nó.
Thân rồng gãy nát, vỡ vụn, tiếng máu thịt nổ tung nuốt chửng tất cả âm thanh giữa trời đất, ngoài ra không còn một âm thanh nào khác... ngay cả trái tim của tất cả mọi người đều như bị bóp nghẹt, không thể đập nổi.
Hoang long... đó là long tộc sở hữu sức mạnh ma lôi! Là chân long có được thân thể mạnh nhất, linh hồn mạnh nhất và sức mạnh hùng hậu nhất!
Mới vừa rồi, khi chân long ngạo nghễ trên không, chỉ cần long uy tự nhiên phóng thích đã khiến một đám tộc nhân Vân Thị kinh sợ đến mức sắp quỳ rạp xuống đất.
Mà việc giết rồng, ở bất cứ vị diện nào cũng đều là thử thách cao nhất mang theo ý chí quyết tuyệt.
Thế nhưng, hình ảnh trước mắt... một đám Hoang Thiên ma long mang theo uy áp diệt tộc, trong từng nháy mắt đã chật vật rơi xuống đất, rồi lại dưới thanh cự kiếm tối đen kia, từng con một bị chém vỡ trong nháy mắt. Trừ Hoang Thiên Long Chủ ra, tất cả đều bị một kiếm chém gãy thân, yếu ớt như một đống tượng cát bị nước xói mòn.
Mà chúng chỉ biết cuộn tròn thân rồng, run rẩy, đừng nói là đánh trả, ngay cả một chút giãy giụa cũng không có!
Ba giây ngắn ngủi... ba giây làm người ta ngạt thở đến hoảng hốt, trọn vẹn hơn bốn mươi con Hoang Thiên ma long đã bị một kiếm chém gãy, máu rồng liên tục nổ tung quả thật đã tạo thành một biển máu luyện ngục hãi hùng.
Long Thần kinh sợ sắp biến mất, theo trạng thái linh hồn và sức mạnh đồng thời vỡ vụn khôi phục lại, Vân Triệt muốn dùng một kiếm chém gãy thân rồng đã không còn dễ dàng như trước.
Thân hình hắn đột nhiên dừng lại, ánh mắt quét khắp bốn phương, Kiếp Thiên Ma Đế Kiếm giơ lên, khóe miệng nhếch lên một đường cong vô cùng âm trầm và tàn nhẫn...
- Grào hu!!
Bóng sói hiện lên, Thiên Lang gầm thét, Kiếp Thiên Ma Đế Kiếm đột nhiên chém xuống. Một chiêu Thiên Lang Trảm cơ bản nhất, lại đánh ra bảy bóng sói. Bóng sói gào thét, xé ra bảy vết rách màu xanh biếc thật dài giữa trời đất. Dưới vết rách, mặt đất, không gian, cùng với những con Hoang Thiên ma long đang run sợ, toàn bộ bị chém đứt làm đôi.
Long Thần kinh sợ biến mất, những con Hoang Thiên ma long còn sót lại run rẩy bay lên. Chúng nhìn cảnh tượng trong tầm mắt... khắp nơi là thân rồng vỡ vụn, những vũng máu khổng lồ, và cả long chủ đã hóa thành mảnh vỡ hắc ám. Cho dù không còn Long Thần Lĩnh Vực, long hồn của chúng vẫn sợ hãi đến co rút, toàn thân từ đầu đến đuôi, thậm chí mỗi một chiếc vảy rồng đều kinh hãi run lên.
Thân là long tộc chí tôn, chỉ cần uy thế đã khiến vạn linh sợ hãi, giờ phút này lại hoàn toàn giống như những con ấu trùng hèn mọn bị giẫm đạp. Chúng chưa bao giờ sợ hãi như thế, nhỏ bé như thế, khuất nhục như thế.
Mà kẻ bị dọa vỡ mật nào chỉ có Hoang Thiên Long Tộc.
Toàn bộ người của Cửu Diệu Thiên Cung đều chết lặng, từ đệ tử đến cung chủ ai nấy đều mặt không còn một giọt máu, có người thậm chí huyền khí trong tay rơi xuống đất cũng không hay biết.
Thân hình Cửu Diệu Thiên Tôn từng bước lùi lại, hắn dường như đã quên cả việc bỏ chạy, chỉ còn lại bản năng lùi về phía sau... Một cường giả sẽ làm người ta kính sợ, nhưng Vân Triệt trong tầm mắt hắn, thực lực đã vượt xa tưởng tượng, mà đáng sợ hơn là sự hung ác tàn bạo của hắn.
Giết rồng như giết chó!
- Ngươi... ngươi... ngươi rốt cuộc là... ai!
Một câu nói ngắn ngủi, Cửu Diệu Thiên Tôn gần như dùng hết khí lực toàn thân mới miễn cưỡng nói xong, hắn có thể nghe rõ tiếng hai hàm răng của mình đang không ngừng va vào nhau lập cập.
Phía dưới, một đám tộc nhân Vân Tộc ngửa mặt lên trời, trố mắt nhìn Vân Triệt như đang ngưỡng vọng một vị ma thần, không một ai có thể thốt nên lời.
Hắn là Vân Triệt... Vân Triệt đã theo Vân Thường trở về, ở lại trong tộc bọn họ gần một tháng!?
Vân Triệt không trả lời, hắn xoay người lại, Kiếp Thiên Ma Đế Kiếm chậm rãi chỉ thẳng vào Cửu Diệu Thiên Tôn.
Tròng mắt của Cửu Diệu Thiên Tôn như bị một lưỡi dao ma quỷ đâm vào, chợt co rút lại. Sau đó, người đứng đầu một tông môn lại thét lên một tiếng quái dị, xoay người bỏ chạy... Một khắc này, không ai có thể nhìn thấy một chút tư thế bá chủ nào trên người hắn, mà chỉ là một con chó hoảng loạn cụp đuôi bỏ chạy.
Vù!!
Gió rít như sấm, sau khi có được sức mạnh của bão tố, tốc độ cực hạn của Vân Triệt lại một lần nữa tăng lên. Trước mắt Cửu Diệu Thiên Tôn đang chật vật bỏ chạy chợt lóe lên, bóng dáng của Vân Triệt đã hiện ra ngay trước mặt hắn. Thanh cự kiếm tối đen giết rồng như giết chó kia đánh thẳng tới, thế giới trước mắt hắn nhất thời trở nên hắc ám.
Cửu Diệu Thiên Tôn loạng choạng giữa không trung, lại thét lên một tiếng, hai tay vung loạn, miễn cưỡng khởi động một Cửu Diệu Kiếm Trận...
Rầm!
Một tiếng nổ vang, Cửu Diệu Kiếm Trận bị phá hủy trong chớp mắt. Cửu Diệu Thiên Tôn hét thảm một tiếng, xương ngực gãy nát, như một con quay xoay tròn bay ra ngoài.
Dù sao cũng là tổng cung chủ của Cửu Diệu Thiên Cung, hắn không bị dọa đến hồn bay phách lạc, sức lực tiêu tan như Hoang Thiên Long Chủ. Nếu toàn lực chiến đấu, dù thế nào cũng không thể thua trong một chiêu như vậy.
Nhưng hắn đã hoàn toàn bị Vân Triệt dọa cho hồn bay phách lạc, nào còn sức lực chống đỡ.
Rầm!!
Cửu Diệu Thiên Tôn hung hăng rơi xuống đất, chui sâu vào lòng đất cả ngàn trượng. Thế kiếm của Vân Triệt khẽ biến, vừa định lao xuống, một giọng nói bình thản đột nhiên từ xa truyền đến:
- Vị đạo hữu này, kính xin hạ thủ lưu tình.
Cùng lúc đó, bóng dáng của một vị lão giả chậm rãi hiện lên ở phía nam. Hắn một thân áo xanh, tướng mạo hiền hòa, tay cầm một cây phất trần xám trắng hơi cũ kỹ, đang cười hề hề nhìn Vân Triệt.
Ánh mắt Vân Triệt khẽ liếc sang.
Mà khi nghe thấy giọng nói này, Vân Đình, Vân Tường cùng các trưởng lão Vân Thị đều sửng sốt, trên mặt lộ vẻ kính sợ sâu đậm.
Vân Triệt liếc nhìn lão giả đột nhiên xuất hiện:
- Thế nào? Ngươi cũng muốn chết?
Mấy chữ trầm thấp ngắn ngủi của Vân Triệt khiến người của Vân Thị kinh sợ đến gan mật suýt vỡ vụn. Đại trưởng lão Vân Kiến phi thân lên, gấp giọng nói:
- Vân Triệt, không được vô lễ, ngài ấy là...
Ánh mắt Vân Triệt lạnh lùng, một kiếm vung ra, một đường kiếm hình cung tối đen hung hăng nện Vân Kiến vừa bay lên không trung xuống đất. Lúc rơi xuống, hai tay hắn đã gãy nát, máu nhuộm toàn thân.
- A... a a...
Vân Kiến xụi lơ trong đống đá vụn, toàn thân run rẩy, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ thống khổ. Bên tai truyền đến giọng nói lạnh lẽo như băng của Vân Triệt:
- Ngươi tính là thứ gì? Cũng xứng giáo huấn ta!?