- Đại... trưởng lão!
Cảnh tượng bất ngờ này khiến các tộc nhân Vân thị kinh hãi thất thanh, nhị trưởng lão Vân Phất và tam trưởng lão Vân Hoa vội vàng lao lên phía trước, cảm nhận thương thế của Vân Kiến, trái tim bọn họ lập tức chùng xuống.
Tộc nhân Vân thị không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng họ lại hiểu rất rõ. Nghĩ đến những lời Vân Triệt đã nói trong tổ miếu, nghĩ đến thái độ của bọn họ đối với Vân Triệt, rồi lại nghĩ đến tình cảm giữa hắn và Vân Thường... trong lòng họ nhất thời nặng trĩu, tựa như bị một tảng đá vạn tấn đè lên, khiến họ không thể thở nổi.
Những trưởng lão khác và các thái trưởng lão đều có sắc mặt u ám, nhưng không một ai dám trừng mắt nhìn Vân Triệt.
Không chỉ tộc nhân Vân thị, mà cả người của Hoang Thiên Ma Long và Cửu Diệu Thiên Cung, vốn đang run sợ, cũng đều sững sờ.
Tình huống gì thế này?
Hắn không phải là “cứu tinh” do Thiên Cương Vân tộc mời đến sao?
Sao lại hạ sát thủ với cả người của mình?
Lão giả áo xanh cũng ngẩn người trong giây lát, sau đó nụ cười trên mặt càng thêm ung dung, hắn mở miệng nói:
- Thì ra là thế, đạo hữu vốn không phải là người của Thiên Cương Vân tộc, cũng không phải bạn bè của họ, dường như còn có ân oán. Xem ra chuyện hôm nay cũng chỉ là một hiểu lầm mà thôi.
Cho dù Vân Triệt đã tàn nhẫn tàn sát trăm đầu Hoang Thiên Ma Long, diệt Hoang Thiên Long Chủ, lại một kiếm trọng thương Cửu Diệu Thiên Tôn, vừa rồi ngay cả đại trưởng lão của Vân thị cũng bị một kiếm chém gần chết, nhưng lão giả áo xanh này vẫn cười hề hề, không kinh hãi, không hoảng sợ, càng không có chút kiêng kỵ nào.
Dưới vẻ ngoài tiên phong đạo cốt, ung dung bình thản kia lại mơ hồ toát ra một luồng uy áp khiến người ta tim đập nhanh.
Ánh mắt hắn chuyển xuống, nói:
- Vân tộc trưởng, không biết vị đạo hữu này là cao nhân mà các ngươi mời từ đâu tới?
Vân Đình há to miệng, hắn đứng dậy liên tục thi lễ, rồi mới ấp úng nói:
- Thưa Thần Hư tôn giả, vị... cao nhân này họ Vân tên Triệt, là... khách quý của tộc ta.
Lão giả cười nhẹ:
- Khách quý? Vậy xem ra đạo đãi khách của tội tộc các ngươi có phần khiếm khuyết, khiến cho khách quý vô cùng bất mãn.
“...” Vân Đình nhìn về phía Vân Triệt, nhưng không dám chạm vào ánh mắt của hắn, nhất thời ấp úng không nói nên lời.
Hắn nằm mơ cũng không ngờ rằng Vân Triệt, người đã ở lại đây hơn hai mươi ngày, lại là một nhân vật khủng bố đến thế.
Mà Vân Triệt ở lại cũng chỉ vì Vân Thường.
Một nhân vật như vậy, nếu có thể lấy lòng được hắn, thì đó sẽ là một trợ lực vĩ đại đến nhường nào đối với Thiên Cương Vân tộc đang cận kề đại nạn.
Thế nhưng, bọn họ lại cứ... cố tình...
Trong lòng u ám, hối hận, cảm giác vô lực giống như vô số ác ma đang cắn nuốt tâm hồn, hắn thậm chí không dám nghĩ lại những gì đã xảy ra trong tổ miếu cách đây không lâu.
Tiếc là trên đời này chưa bao giờ có thuốc hối hận.
Bên cạnh tổ miếu, Thiên Diệp Ảnh Nhi vẫn lười biếng dựa vào cột đá, tư thế không hề thay đổi, dưới chân là Vân Thường vẫn đang hôn mê.
Nàng ngước mắt nhìn những xác rồng và máu rồng thê thảm khắp nơi, bên môi khẽ lẩm bẩm:
- Oán khí lớn như vậy... Long Bạch giết Mộc Huyền Âm, sợ rằng đã gieo oán hận lên toàn bộ long tộc trong thiên hạ này.
Nhớ lại trong mấy tháng qua, những lúc lệ khí trong nội tâm Vân Triệt không thể khống chế, khi hắn phát tiết bừa bãi trên ngọc thể của nàng, đã có mấy lần mất hồn gọi lên hai chữ “Sư tôn”... nàng híp mắt lại, lạnh lùng lẩm bẩm:
- Ngâm Tuyết Giới Vương trong truyền thuyết có danh xưng “Băng tiên Bắc giới”, hóa ra cũng chỉ là một tiện nhân bề ngoài băng giá nhưng bên trong lại dâm đãng, thật nực cười!
Khi đối mặt với Vân Triệt, sắc mặt của Thần Hư tôn giả lại trở nên ôn hòa, hắn vung phất trần, hiền hòa nói:
- Nếu đã là hiểu lầm, vậy mọi chuyện đều dễ nói. Hôm nay Hoang Thiên Long tộc và Cửu Diệu Thiên Cung đến đây đều xuất phát từ tư oán với Thiên Cương Vân tộc, tuyệt đối không có ý nhằm vào đạo hữu. Lúc trước có vô lễ xúc phạm, hiển nhiên là đã hiểu lầm đạo hữu là người của Thiên Cương Vân tộc.
- Hoang Thiên Long tộc tổn thất nặng nề, long chủ cũng đã táng thân, coi như đã trả một cái giá đủ để chuộc lỗi vì đã chọc giận đạo hữu. Hiện giờ hiểu lầm đã được hóa giải, kính xin đạo hữu hạ thủ lưu tình, như vậy Hoang Thiên và Cửu Diệu đều sẽ ghi khắc ân tình của đạo hữu, nếu có thể nhân đây hóa thù thành bạn, thì càng là chuyện tốt đẹp.
Ánh mắt Vân Triệt quét qua người hắn, ánh mắt âm u lạnh lẽo cũng dịu đi rõ rệt:
- Ngươi là ai?
Khí tức của lão giả này tương đương với Cửu Diệu Thiên Tôn, thậm chí còn có phần nhỉnh hơn một chút, hiển nhiên lại là một Thần Quân đỉnh phong, thân phận địa vị tuyệt đối phi phàm. Mà hắn lại tự tin như thế, ở Thiên Hoang giới này, lai lịch của hắn đã quá rõ ràng.
Lão giả nói:
- Ha ha, bỉ nhân là Thần Hư Tử, tổng hộ pháp của Thiên Hoang Thần Giáo, nếu Vân đạo hữu không ngại, cứ gọi một tiếng Thần Hư đạo nhân là được.
Bốn chữ “Thiên Hoang Thần Giáo” vừa thốt ra, trong sự bình thản lại ẩn chứa một luồng thiên uy khiến vạn linh kinh sợ.
Không sai, ở Thiên Hoang giới, Thiên Hoang Thần Giáo chính là vòm trời vô thượng!
Từ vạn năm trước, dưới thiên dụ của Vương giới Thần Nguyệt giới, Thiên Hoang Thần Giáo đã thay thế Thiên Cương Vân tộc trở thành tông môn Giới Vương, địa vị bá chủ này đã không gì lay chuyển nổi, Thiên Cương Vân giới cũng đổi tên thành Thiên Hoang giới.
Trong vạn năm qua, chính Thiên Hoang Thần Giáo đã thực thi những chế tài tàn khốc đối với Thiên Cương Vân tộc... mà chế tài cuối cùng và vận mệnh sau cùng của Thiên Cương Vân tộc cũng đều do Thiên Hoang Thần Giáo quyết định.
Thiên Hoang Thần Giáo ngày càng lớn mạnh, Thiên Cương Vân tộc ngày càng suy bại, cho đến hiện giờ, dù không có thiên dụ của Vương giới Phần Nguyệt giới, Thiên Hoang Thần Giáo vẫn có thể dễ dàng quyết định sinh tử của Thiên Cương Vân tộc.
Để cố gắng hết sức tránh được đại nạn diệt tộc sau cùng, Thiên Cương Vân tộc luôn phải khúm núm cung phụng Thiên Hoang Thần Giáo. Khi kỳ hạn đại nạn ngày một đến gần, họ lại càng không tiếc bất cứ giá nào để lấy lòng.
Mà thái độ mập mờ của Thiên Hoang Thần Giáo cũng cho họ một tia hy vọng le lói.
Đối mặt với Thần Hư Đạo Nhân -- tổng hộ pháp của Thiên Hoang Thần Giáo, Thiên Cương Vân tộc tất nhiên vừa kính vừa sợ, tỏ rõ vẻ hèn mọn, không dám có một chút bất kính hay thất lễ nào.
- Thiên Hoang Thần Giáo?
Khóe mắt Vân Triệt dường như giật giật.
Thần Hư Đạo Nhân đưa tay vuốt râu, cười hề hề nói:
- Đúng thế. Chắc hẳn Vân đạo hữu cũng từng nghe qua danh của thần giáo ta. Nếu Vân đạo hữu cảm thấy không thoải mái khi ở lại tội tộc này, không ngại dời bước đến Thiên Hoang Thần Giáo của ta làm khách, thần giáo ta nhất định sẽ dùng lễ khách quý để đối đãi.
Giọng điệu của Vân Triệt bình thản, khó phân biệt cảm xúc:
- Nếu là người của Thiên Hoang Thần Giáo, tại sao lại đến nơi này? Chẳng lẽ cũng đến để vớt chút lợi lộc sao?
Thần Hư Đạo Nhân lắc đầu cười:
- Mặc dù thần giáo ta phụng mệnh Phần Nguyệt Vương giới chế tài tội tộc, nhưng tuyệt đối không đến mức làm chuyện đạo chích. Bỉ nhân chính là nghe tin Hoang Thiên Long tộc và Cửu Diệu Thiên Cung đều đến tội vực, sợ nảy sinh đại loạn nên mới không quản vạn dặm chạy tới đây để khuyên giải, nhờ vậy mới gặp được Vân đạo hữu, quả là một cuộc gặp gỡ may mắn.
Nghe xong lời này, Vân Đình vội vàng hành lễ thật sâu, nói:
- Thần Hư tôn giả vì che chở cho tội tộc ta mà đến đây, tội tộc ta ghi nhớ trong lòng, không biết nên báo đáp thế nào.
Các đệ tử Vân thị xung quanh cũng vội vàng hành lễ hoặc cúi đầu, vẻ mặt mang ơn... Cho dù trong lòng họ biết rõ lời này rất có thể không phải sự thật, nhưng họ vẫn không thể không đặt mình vào vị thế hèn mọn, ngàn vạn lần cảm tạ.
- Thì ra là thế.
Vân Triệt như bừng tỉnh, Kiếp Thiên Ma Đế Kiếm trong tay chậm rãi hạ xuống, ngay cả hắc mang sâu thẳm tựa vực sâu cũng nhạt đi vài phần.
Có Thần Hư Đạo Nhân ở đây, trong mắt bất kỳ ai, đây đều là chuyện đương nhiên. Vân Triệt dám giết Hoang Thiên Long Chủ và Cửu Diệu Thiên Tôn, nhưng ở Thiên Hoang giới này, ai dám đắc tội Thiên Hoang Thần Giáo!
Huống chi Thần Hư Đạo Nhân, thân là tổng hộ pháp Thiên Hoang Thần Giáo, còn tỏ vẻ thân cận và lôi kéo hắn như thế.
Vân Triệt chậm rãi nói:
- Một khi đã như vậy, thì cứ yên tâm mà đi chết đi.
Nụ cười của Thần Hư Đạo Nhân cứng đờ, sắc mặt đột nhiên thay đổi, mà một đường kiếm quang tối đen đã ầm ầm giáng xuống, trong chớp mắt đã nhấn chìm và tiêu diệt tất cả ánh sáng trong tầm mắt hắn.
Mặc dù trong lòng kinh hãi, nhưng Thần Hư Đạo Nhân đã sớm có đề phòng, phất trần trong tay quét ra phía trước, mỗi một sợi tơ trên phất trần đều bắn ra hắc mang đủ để phá núi lấp biển.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, những luồng sức mạnh này lại như trâu đất xuống biển, bị phá diệt không còn một dấu vết!
Thần Hư Đạo Nhân vừa mới tận mắt chứng kiến sự đáng sợ của Vân Triệt, nhưng chỉ khi tự mình đối mặt, hắn mới kinh hoàng tột độ nhận ra kiếm uy mà Vân Triệt quét ra khủng bố đến mức nào.
Phản ứng của hắn cực nhanh, với tốc độ gần như bất hợp lý theo lẽ thường của huyền đạo, hắn thu lực và thân hình lại, giống như một bóng ma lùi về phía sau vài dặm, mà nơi hắn vừa đứng đã hóa thành một lốc xoáy hắc ám đáng sợ dưới một kiếm kia.
Sắc mặt Thần Hư Đạo Nhân âm hàn, toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Hắn đề phòng là do bản tính cẩn thận trời sinh, nhưng sâu trong nội tâm, hắn thật sự không ngờ sau khi biết hắn là tổng hộ pháp của Thiên Hoang Thần Giáo, Vân Triệt vẫn dám ra tay với hắn:
- Vân Triệt! Ngươi dám... A!!
Ầm rầm!!
Hỏa diễm màu vàng trực tiếp nổ tung sau lưng hắn, ánh lửa rực trời, và sau ánh lửa chính là chân thân của Vân Triệt.
Tốc độ thu mình của Thần Hư Đạo Nhân cực nhanh, nhưng làm sao nhanh hơn Vân Triệt được.
Dưới Kim Ô Viêm, Thần Hư Đạo Nhân bị thiêu đốt đến mức kêu gào thảm thiết như ác quỷ, hắc quang liên tục bùng nổ trên người hắn, áp chế được hơn phân nửa ngọn Kim Ô Viêm đang đốt cháy thân thể. Nhưng đúng lúc này, bóng dáng của Vân Triệt lại như quỷ mị hư vô xuất hiện sau lưng hắn, Phượng Hoàng Viêm đỏ rực nổ tung ở cùng một vị trí.
Suýt chút nữa trực tiếp đốt thân thể hắn thành một ngọn đuốc.
Thần Hư Đạo Nhân rít gào trong thống khổ và phẫn nộ:
- Vân... Triệt!! Ngươi đây là định... trở thành kẻ địch của thần giáo ta... a a a!!
Trong tiếng kêu ré, Thần Hư Đạo Nhân vừa gắng sức dập tắt ngọn lửa trên người, vừa điên cuồng định bỏ chạy... Những xác rồng và máu rồng khắp nơi vẫn tỏa ra mùi tanh hôi nồng nặc, chỉ cần hắn không ngu xuẩn đến mức không thể cứu chữa thì sẽ không có ý định phản kích.
Ong!!
Vân Triệt không đuổi theo, bàn tay hắn chìa về phía Thần Hư Đạo Nhân đang liều mạng bỏ chạy, năm ngón tay khẽ siết lại.
Nhất thời, Kim Ô Viêm và Phượng Hoàng Viêm đang điên cuồng bùng cháy trên người Thần Hư Đạo Nhân nhanh chóng dung hợp một cách quỷ dị, biến dị thành một loại thần viêm màu đỏ thẫm với uy lực tăng lên gấp bội.
- A a a a a a a a a!
Đáng sợ hơn cả sức mạnh thiêu đốt tăng vọt là nỗi thống khổ tăng lên không biết bao nhiêu lần, khiến một Thần Quân cũng phải phát ra tiếng gào thét thảm thiết như ác quỷ tuyệt vọng.
Bóng dáng hắn giãy giụa vặn vẹo giữa không trung, sau đó đột nhiên rơi xuống đất, như một con giòi bọ đang tuyệt vọng giãy giụa trên mặt đất, nhưng ngọn hỏa diễm màu đỏ thẫm trông có vẻ không quá mãnh liệt này lại cứ mãi thiêu đốt đến tận xương tủy, gần như không có dấu hiệu nào cho thấy nó sẽ tắt đi.
Rầm!!
Vân Triệt từ trên không trung hạ xuống, một cước đạp lên ngực Thần Hư Đạo Nhân, cả chân phải đã lún sâu vào lồng ngực của hắn trong nháy mắt.
Trong miệng Thần Hư Đạo Nhân điên cuồng phun ra bọt máu, hắn trừng lớn mắt nhìn Vân Triệt, trên mặt nào còn chút ôn hòa tự tin như trước, chỉ còn lại thống khổ và sợ hãi:
- Ưm a... ngươi... dám...
Hắn định nói, phạm vào Thiên Hoang Thần Giáo ta chính là tự chui đầu vào rọ, nhưng nói được một nửa đã biến thành lời van xin:
- Đạo hữu... chúng ta không thù không oán... hà tất...
Vân Triệt chân đạp Thần Hư Đạo Nhân, ánh mắt lại nhìn về phía trước:
- Ngươi vốn không phải chết. Nhưng ta ghét nhất là bị người khác lừa gạt, vô cùng ghét. Ngươi đã ẩn nấp ở gần đây ngay từ đầu, lại còn lừa ta là vì khuyên giải mà đến. Ngươi coi ta là kẻ ngu, vậy thì ta cũng chỉ có thể để ngươi đi chết.
Chỉ vì một câu lừa gạt mà Vân Triệt đã ra tay tàn độc giết chết hắn, tổng hộ pháp của Thiên Hoang Thần Giáo, một kẻ điên như vậy, hắn không dám có thêm bất kỳ lời uy hiếp hay kích động nào nữa, trên mặt, trong mắt chỉ còn lại sự van xin hèn mọn nhất:
- Đạo hữu... tha mạng... Thần Hư Tử ta... sau này nguyện vì đạo hữu... không... nguyện vì tôn giả làm trâu làm ngựa... mệnh lệnh của tôn giả... tuyệt đối không dám không theo... cầu... tha mạng...
Vân Đình gần như vấp ngã khi lao tới, các tộc nhân Vân thị theo sau ai nấy đều mặt không còn một giọt máu, hắn vươn tay ra, run giọng nói:
- Vân Triệt... Vân Triệt! Cầu... cầu hạ thủ lưu tình... Đừng giết hắn, ngàn vạn lần đừng giết hắn, bằng không Thiên Cương Vân tộc ta...
Phụt!!
Vân Triệt đạp xuống một cước, hắc quang dưới chân vỡ nát, trực tiếp xé nát thân thể Thần Quân vốn đã bị thiêu đốt thảm thương của Thần Hư Đạo Nhân, mảnh thi thể còn sót lại bay xa vạn dặm.
- A!
Vân Đình loạng choạng một cái, đột ngột khuỵu nửa người xuống đất, mặt xám như tro tàn.
Chân của Vân Triệt chậm rãi thu về, trên mặt không dính một giọt máu hay chút bụi trần nào, ánh mắt cũng lạnh lùng chuyển sang:
- Thiên Cương Vân tộc của các ngươi ra sao, thì liên quan gì đến ta.