Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1596: CHƯƠNG 1595: VẾT VÀNG ĐOẠT MỆNH

Thần Hư Đạo Nhân cũng đã chết.

Hoang Thiên Long Chủ và Thần Hư Đạo Nhân, hai Thần Quân đỉnh phong có thể nói là vô địch dưới Thần Chủ chí tôn, dù ở bất kỳ tinh giới thượng vị nào cũng đều có địa vị cao thượng, vậy mà dưới kiếm của Vân Triệt lại như cỏ rác, lần lượt bị nghiền nát đến chết.

Hơn nữa, cái chết của họ không có lấy một tia tôn nghiêm của Thần Quân.

- Xong... xong rồi.

Vân Đình thất thần ngồi bệt xuống đất, ánh mắt trống rỗng, thất thanh nỉ non.

Thiên Hoang Thần Giáo là kẻ thi hành lệnh trừng phạt của Phần Nguyệt Vương Giới đối với “Tội Tộc” bọn họ, Thiên Cương Vân Tộc điêu linh đến ngày hôm nay cũng là do Thiên Hoang Thần Giáo “ban tặng”. Nhưng Thiên Hoang Thần Giáo lại là kẻ mà bọn họ không thể đắc tội nhất.

Thần Hư Đạo Nhân là người của Thiên Hoang Thần Giáo, còn là tổng hộ pháp, địa vị ở Thiên Hoang Thần Giáo đủ để xếp vào hàng năm người đứng đầu!

Hắn chết ở Thiên Cương Vân Tộc... cho dù không phải do bộ tộc bọn họ giết chết, Thiên Hoang Thần Giáo cũng nhất định sẽ giận chó đánh mèo.

Vốn đã là hy vọng xa vời, giờ đây kiếp nạn diệt tộc đã cận kề, không còn một tia may mắn, một tia hy vọng nào nữa.

Tất cả người của Vân Thị ở phía sau Vân Đình cũng đều chết lặng, trên mặt chỉ còn vẻ tuyệt vọng trắng bệch.

Thế nhưng, không một ai trong bọn họ dám mắng chửi Vân Triệt... ngay cả nhìn thẳng vào hắn cũng không dám.

Đến cảnh giới Thần Quân, trừ phi có thù không đội trời chung, bằng không tuyệt đối sẽ không tử chiến. Mà hắn... chỉ vài lời không hợp đã thẳng tay đẩy đối phương vào chỗ chết không có đất chôn thây.

Cả đời bọn họ cũng chưa từng thấy người nào đáng sợ, tàn nhẫn ngoan tuyệt đến thế.

Những người còn sống sót thảm hại của Hoang Thiên Ma Long và Cửu Diệu Thiên Cung lùi về phía sau, bọn họ lui rất chậm, rất yên tĩnh, mỗi bước đều run rẩy, mỗi bước đều co rúm, như thể sợ chỉ một động tĩnh nhỏ cũng sẽ kinh động đến tên điên đáng sợ này, đến cả một nhân vật tầm cỡ như Thần Hư Đạo Nhân mà hắn cũng dám một cước giẫm chết.

Mà đúng lúc này, Vân Triệt bỗng sững người tại chỗ.

Ánh mắt hắn rơi xuống dưới chân, trên mặt đất còn lưu lại ngọn hồng viêm đang lặng lẽ thiêu đốt, mà bên cạnh ngọn hồng viêm ấy dường như được bao phủ bởi một tầng hắc mang như có như không, khí tức có sự khác biệt vi diệu so với hồng viêm mà hắn đã dung hợp trước khi đến Bắc Thần Vực.

“...” Vẻ mặt cứng đờ, sâu trong mắt Vân Triệt lóe lên những tia sáng kỳ lạ.

Một luồng hắc viêm lóe lên trong sâu thẳm hồn hải của hắn.

Rầm!!

Đúng lúc này, mặt đất đột nhiên nổ tung, Cửu Diệu Thiên Tôn mình đầy máu từ dưới đất chui lên, nhưng hắn không liều mạng bỏ trốn mà lao thẳng tới Thiên Diệp Ảnh Nhi... chính xác hơn là nhắm vào Vân Thường đang nằm dưới chân nàng.

Hắn đã sớm có thể thoát ra, nhưng hắn bị Vân Triệt dọa cho vỡ mật, trước khi Thần Hư Đạo Nhân xuất hiện và kiềm chế Vân Triệt, hắn đã khôn ngoan lựa chọn co đầu rụt cổ.

Vốn tưởng rằng khi Thần Hư Đạo Nhân báo ra tên của Thiên Hoang Thần Giáo, Vân Triệt dù gan lớn bằng trời cũng tuyệt đối không dám lỗ mãng nữa. Nhưng điều hắn nằm mơ cũng không ngờ tới là Vân Triệt lại thẳng tay đập chết Thần Hư Đạo Nhân!

Sự kinh hoàng trong lòng Cửu Diệu Thiên Tôn lúc này không từ nào có thể diễn tả nổi.

Thần Hư Đạo Nhân thân phận bối cảnh kinh người đến thế, cuối cùng cũng phải như một con chó cầu xin tha mạng mà vẫn không được Vân Triệt tha cho, bị một cước giẫm chết, thì có lý do gì mà không giết hắn chứ!

Trong cơn kinh hãi tột độ, hắn chợt lóe lên một ý nghĩ, nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy Vân Triệt, trong ngực hắn đang ôm một thiếu nữ hôn mê.

Vân Triệt ra tay tàn bạo độc ác, nhưng trong chiêu giao thủ đầu tiên với Hoang Thiên Long Chủ lại toàn lực phòng ngự, hoàn toàn hóa giải lực lượng của Hoang Thiên Long Chủ rồi mới phản đòn, rõ ràng là sợ làm tổn thương đến thiếu nữ kia!

Ý nghĩ này không nghi ngờ gì chính là tia sáng hy vọng trong tuyệt cảnh. Hắn dùng tốc độ nhanh nhất lao ra, xông thẳng tới Vân Thường... bắt cóc nữ hài đang hôn mê này chính là hy vọng sống sót duy nhất của hắn.

Về phần Thiên Diệp Ảnh Nhi ở bên cạnh Vân Thường, nàng lại bị hắn hoàn toàn phớt lờ!

Thân là Thần Quân đỉnh phong, sao hắn có thể để một nữ tử chỉ tỏa ra khí tức Thần Vương vào mắt được.

Động tĩnh bất ngờ khiến mọi người xung quanh nhất thời kinh hãi. Nhưng một màn này xảy ra quá đột ngột, tốc độ hiện giờ của Cửu Diệu Thiên Tôn lại quá nhanh, cho dù tộc nhân Vân Thị dù muốn ngăn cản cũng không thể nào kịp.

Mà Vân Triệt... hắn vẫn đang nhìn chằm chằm vào ngọn hồng viêm không chịu tắt dưới chân mình, không hề có bất kỳ phản ứng nào, không rõ đang suy tính điều gì.

Thiên Diệp Ảnh Nhi có động tác, bàn tay ngọc của nàng hóa thành trảo, dùng huyền khí cuốn lấy Vân Thường, sau đó chạy sang một bên. Nhưng động tác của nàng có vẻ hoảng hốt lúng túng, dưới khí tức áp chế của Cửu Diệu Thiên Tôn, nàng trông càng thêm bối rối, vừa mới dời bước đã xiêu vẹo sắp ngã.

Một Thần Vương nhỏ bé muốn dẫn người đi dưới sự tập trung khí tức của hắn không khác gì nằm mơ giữa ban ngày. Hắn gầm nhẹ một tiếng, không thèm nhìn đến Thiên Diệp Ảnh Nhi, bàn tay vồ tới, một luồng huyền khí cuốn thẳng ra, muốn trực tiếp hút Vân Thường vào tay.

Mà ngay khoảnh khắc hắn ra tay, trước mắt hắn chợt lóe lên. Thiên Diệp Ảnh Nhi và Vân Thường thế mà lại thoát khỏi khí tức và linh giác của hắn, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt hắn.

Cùng lúc đó, bên tai hắn mơ hồ vang lên một tiếng động nhỏ như có như không, tựa như tiếng lụa bị xé rách.

Bóng dáng của Thiên Diệp Ảnh Nhi vô cùng quỷ dị xuất hiện ở phía sau Cửu Diệu Thiên Tôn, một dải kim quang tựa như kim xà uốn lượn trở về, quấn quanh vòng eo thon gọn mềm mại đến kinh ngạc của nàng.

Vân Thường bị ném ra rất xa, nặng nề rơi xuống đất, trong một tiếng rên rỉ đau đớn dần dần tỉnh lại.

Thân thể của Cửu Diệu Thiên Tôn tiếp tục lao về phía trước, hắn định dừng lại quay đầu, nhưng cả đầu và thân thể đều đột nhiên mất kiểm soát, tầm mắt cũng bỗng chốc trở nên mơ hồ... cho đến khi chỉ còn lại một màu xám trắng.

Hình ảnh cuối cùng trong tầm mắt là thân thể của chính mình bị cắt rời, cùng với vết cắt màu vàng mỏng manh mà chói mắt.

Phịch...

Dọc theo bảy vết cắt màu vàng, thân thể Cửu Diệu Thiên Tôn bị xé thành tám mảnh, rơi lả tả trên đất, rồi bị cơn lốc huyền khí hỗn loạn cuốn đi như những quả bầu khô lăn lóc.

Phịch phịch!

Tộc nhân Vân Thị vừa mới đứng lên lại một lần nữa khuỵu gối xuống đất.

Miệng bọn họ há hốc, nhưng yết hầu như bị thứ gì đó siết chặt, không phát ra được một chút âm thanh nào.

Cửu Diệu Thiên Tôn... chết... chết rồi!?

Một chớp mắt...

Ngắn đến mức ngay cả một tiếng kêu thảm trước khi chết cũng không kịp thốt ra!

Lúc này, Vân Triệt ngẩng đầu lên, hắn nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi, đáy mắt lóe lên một tia hàn quang nguy hiểm.

Hắn vô cùng rõ ràng giới hạn thực lực hiện tại của Thiên Diệp Ảnh Nhi.

Với tu vi Thần Quân cấp mười của nàng hiện giờ, nếu như chính diện giao thủ với Cửu Diệu Thiên Tôn, dưới sự áp chế của huyết mạch ma đế, nàng thật sự có thể thắng, nhưng cũng phải rất vất vả mới có thể thắng.

Thế nhưng Cửu Diệu Thiên Tôn lại bị Thiên Diệp Ảnh Nhi chém thành từng mảnh chỉ trong nháy mắt, mất mạng trong khoảnh khắc.

Tác dụng của Nghịch Uyên Thạch là thay đổi khí tức, nhưng nàng lại dùng nó để che mắt kẻ địch một cách hoàn hảo;

Từng đứng ở đỉnh phong Thần Chủ, khả năng khống chế huyền khí Thần Quân của nàng không nghi ngờ gì đã đạt đến mức cực hạn. Điểm này khi giao chiến chính diện có lẽ không rõ ràng, nhưng nếu luận về sức bộc phát trong khoảnh khắc thì không một Thần Quân cùng cấp nào có thể so bì;

Thêm vào đó là nhuyễn kiếm vàng “Thần Dụ” tương liên với linh hồn của nàng...

Khi tất cả những điều này kết hợp một cách hoàn hảo, dù thực lực cùng cấp bậc, lại có thể dễ dàng tạo ra một đòn thuấn sát trong tay nàng.

Đây chính là chỗ đáng sợ nhất của Thiên Diệp Ảnh Nhi!

Cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến hắn luôn luôn dốc sức áp chế sự khôi phục của Thiên Diệp Ảnh Nhi, tuyệt đối không để cho nàng vượt qua chính mình.

Mà theo Thiên Diệp Ảnh Nhi ra tay, khí tức huyền lực của nàng cũng bại lộ ngay lúc đó, Vân Đình nỉ non thành tiếng:

- Thần Quân... đỉnh phong...

Đúng lúc này, ánh mắt của Vân Triệt dời khỏi người Thiên Diệp Ảnh Nhi, nhanh chóng rơi vào người Vân Thường, sau đó chân vừa động, đã thuấn di đến bên cạnh Vân Thường, nhẹ nhàng nâng nàng lên, dựa vào ngực mình.

Hàng mi của Vân Thường khẽ động, đôi mắt ngấn lệ, mờ mịt như sương nhìn Vân Triệt:

- Tiền bối... ta... ta...

Giọng nói nhẹ như bông, nước mắt không ngừng tuôn rơi, một khi huyền lực bị phế, bất kỳ huyền giả nào cũng không thể chịu nổi cú sốc như vậy, huống chi nàng mới chỉ mười sáu tuổi, còn được ký thác những kỳ vọng tương lai lớn lao đến thế.

- Thường Nhi... tỉnh rồi.

Vân Đình đứng từ xa lẩm bẩm, vẫn còn thất thần.

Các trưởng lão, tộc nhân đều vây quanh, bước chân vô lực, sắc mặt u ám:

- Tộc trưởng, chúng ta nên làm gì bây giờ... làm sao bây giờ...

Vân Đình không thể trả lời, hắn đứng dậy, lê những bước chân nặng nề đi về phía Vân Triệt và Vân Thường... Khi đi ngang qua Thiên Diệp Ảnh Nhi, hắn cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

Vân Đình cúi đầu, giờ đây hắn không còn dáng vẻ của một tộc trưởng, chỉ còn là một lão già ảm đạm:

- Thường Nhi, là chúng ta... có lỗi với con...

- Cút... ra... xa!

Thân thể Vân Triệt chưa động, áo bào đã khẽ phồng lên.

Vù!!

Một trận gió bão cuốn lấy, cuốn phăng Vân Đình và tất cả tộc nhân Vân Thị đang đến gần ra xa. Hắn không thèm liếc nhìn tộc nhân Vân Thị, cũng không để ý đến đám người của Hoang Thiên Ma Long và Cửu Diệu Thiên Cung bắt đầu liều mạng bỏ chạy, bàn tay hắn ấn xuống, chậm rãi vẽ nên một quỹ tích kỳ dị trên ngực Vân Thường, tiếp tục dùng sinh mệnh thần tích chữa thương cho nàng.

Nội thương của Vân Thường đã ổn định, huyền mạch vỡ nát, Vân Triệt cũng có thể dùng sinh mệnh thần tích để khôi phục. Nhưng tu vi lại hoàn toàn bị phế đi, chỉ có thể tu luyện lại từ đầu ở Sơ Huyền Cảnh... không có bất kỳ cơ hội nào xoay chuyển.

- Tiền bối... tiền bối thật sự... trở lại cứu ta...

Giọng nói của nàng thật mềm thật nhẹ, như lời mê sảng trong mộng.

Vân Triệt dùng giọng nói cũng thật nhẹ nhàng, ngón tay hắn điểm lên mi tâm Vân Thường:

- Đừng nói chuyện. Ngủ yên một giấc đi, sau khi tỉnh lại... mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

- Có thể... đáp ứng một... thỉnh cầu tùy hứng của ta không?

Vân Triệt: “...”

Nàng nhìn Vân Triệt, đôi mắt ngấn lệ cầu khẩn:

- Đừng... thương tổn tộc nhân của ta... bọn họ... không phải... cố ý...

Giọng nói suy yếu mềm nhẹ, lại theo gió lạnh truyền vào tai từng tộc nhân Vân Thị. Vân Đình, Vân Tường, các trưởng lão đều cúi đầu thật sâu, toàn thân run rẩy, xấu hổ và ân hận đến mức muốn chết đi.

Ngón tay Vân Triệt điểm trên mi tâm Vân Thường lóe lên bạch quang, tức thì, đôi mắt nàng khép lại, ý thức chìm vào tĩnh lặng, ngủ một giấc thật sâu.

Bọn họ luyện hóa Thánh Vân Cổ Đan cho Vân Thường là hành động cực đoan trong hoàn cảnh của gia tộc, xác thực không có lòng hãm hại Vân Thường, ngược lại, xét trên phương diện gia tộc, họ là những người không muốn Vân Thường bị tổn thương nhất.

Vân Triệt tin vào điểm này.

Nhưng Vân Thường lại không biết rằng, sau khi nàng bị thương nặng hôn mê, việc đầu tiên đám người Vân Đình làm không phải là toàn lực bảo vệ tính mạng của nàng, mà vì muốn giữ lại và chuyển dời huyền cương màu tím của nàng mà lựa chọn trực tiếp từ bỏ mạng sống của nàng.

Thậm chí dưới cấm thuật chuyển máu, nàng sẽ phải chết một cách vô cùng thê thảm.

Ôm lấy Vân Thường, Vân Triệt quay về căn phòng hắn đã ở trong thời gian qua, Thiên Diệp Ảnh Nhi đi theo phía sau, đóng chặt cửa phòng.

Tất cả trở về tĩnh lặng, tất cả tộc nhân Vân Thị dù đứng hay quỳ cũng đều chết lặng tại chỗ, thất thần trong một thời gian dài.

...

Kết giới vô hình ngăn cách mọi âm thanh bên ngoài, kể cả không có kết giới, tộc nhân Vân Thị cũng tuyệt đối không một ai dám đến gần nơi này.

Mấy canh giờ trôi qua, tay của Vân Triệt cuối cùng cũng dời khỏi người Vân Thường.

Vân Thường yên tĩnh ngủ, trên người phủ một tầng Quang Minh huyền quang thần thánh và mộng ảo. Quang Minh huyền lực vốn là thứ mà hắc ám huyền giả e sợ nhất, nhưng dưới bàn tay Vân Triệt, nó lại trở thành kỳ tích chữa lành mà không gây ra bất kỳ tổn hại nào.

Nội thương đã bình phục, huyền mạch vỡ nát cũng đã liền lại, nhưng không ai có thể đoán trước hay chữa lành được vết thương trong lòng nàng.

Thiên Diệp Ảnh Nhi, người vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần, mở mắt ra, câu đầu tiên lại là một lời chế giễu lạnh lùng:

- Bị tộc nhân hại thành như vậy, ý niệm đầu tiên sau khi khôi phục ý thức lại là bảo vệ những tộc nhân đã hại nàng... thật ngây thơ đến nực cười.

Vân Triệt chậm rãi nói:

- Ít nhất nàng còn có thể ngây thơ, còn chúng ta, ngay cả tư cách để ngây thơ cũng không có.

“...” Hơi thở của Thiên Diệp Ảnh Nhi chợt ngưng lại, sau vài giây mới nói:

- Ngươi chuẩn bị khi nào rời khỏi đây? Sẽ không phải định ở lại đây luôn chứ?

- Đi ngay bây giờ.

Vân Triệt nói.

Thiên Diệp Ảnh Nhi tiến lên, kéo thẳng cổ tay Vân Triệt:

- Rất tốt. Đi!

Đột nhiên, nàng bỗng ý thức được điều gì, liền buông cổ tay Vân Triệt ra:

- Đi nhanh lên! Đã biết mình không có tư cách để ngây thơ, thì ngay từ đầu đã không nên ở lại nơi này.

- Hừ!

Vân Triệt hừ lạnh một tiếng, vung tay lên, hủy đi kết giới.

Hắn vừa định cất bước, phía sau truyền đến giọng nói mớ của thiếu nữ:

- Cha... cha...

Bước chân khựng lại, Vân Triệt ngửa đầu, khẽ thở ra một hơi, cuối cùng xoay người lại đi đến bên giường.

Tuy rằng đã hôn mê rất lâu, nhưng giấc ngủ của nàng không hề yên ổn, hàng mi vẫn không ngừng run rẩy. Vân Triệt giơ ngón tay, nhẹ nhàng lau đi giọt nước trong suốt trên khuôn mặt non nớt của nàng.

Ngón tay mang theo nước mắt dời khỏi mặt nàng, đúng lúc này, nàng chậm rãi mở mắt ra.

- Tiền... bối.

Nàng kinh ngạc nhìn Vân Triệt, đôi mắt mờ mịt, như thể vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại từ trong mộng.

Trên mặt Vân Triệt nở một nụ cười, nhẹ nhàng nói:

- Vân Thường, ta phải đi rồi.

Nàng không phải là Vân Vô Tâm, nhưng lại khiến hắn nghĩ đến nữ nhi của mình.

Hắn muốn rời đi, muốn thoát khỏi... nhưng lại không đành lòng thoát khỏi.

Nhưng dù không nỡ đến đâu, hắn vẫn phải rời đi. Giấc mộng này vốn là giả dối, hắn không có tư cách để chìm đắm.

Ngoài dự đoán của hắn, nghe lời hắn nói, Vân Thường không hề kích động, không hề hoảng loạn, không hề bi thương, chỉ có đôi mắt lại phủ thêm một tầng hơi nước mông lung, nàng nhẹ nhàng nói:

- Tiền bối, cho dù tiền bối định đi đâu, tương lai làm gì, đều nhất định phải bình an...

Vân Triệt gật đầu, hắn nhìn vào mắt thiếu nữ, dùng lời nói ôn hòa mà nghiêm túc nói:

- Ừm. Vân Thường, đời người sẽ luôn phải đối mặt với vô số thất bại và tăm tối. Kẻ yếu đuối sẽ vì thế mà chìm trong tăm tối, còn người kiên cường lại có thể xé tan màn đêm để đón lấy bình minh.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhếch môi, tỏ vẻ khinh thường.

Vân Triệt nói:

- Hãy làm một người kiên cường, không có huyền lực có thể tu luyện lại từ đầu, trở nên mạnh hơn trước kia, không có phụ thân... vậy hãy khiến bản thân trở thành chỗ dựa còn vững chắc hơn cả phụ thân, để người ở trên trời có thể càng thêm yên lòng và vui vẻ, được không?

- Ngây thơ.

Thiên Diệp Ảnh Nhi càng thêm khinh thường.

Cánh môi Vân Thường khép mở. Lời an ủi của Vân Triệt rõ ràng rất yếu ớt vô lực, nhưng nàng lại đáp lại rất chân thành, đôi mắt đẫm lệ của nàng không chớp nhìn Vân Triệt:

- Được. Ta sẽ nghe lời tiền bối nói. Mất đi phụ thân rồi, thân là nữ nhi phải càng thêm kiên cường.

- Phụ thân mất đi nữ nhi cũng phải càng thêm... càng thêm kiên cường, đúng không?

“...” Toàn thân Vân Triệt run lên, hắn nhìn đôi mắt trong veo không chút bụi trần của nữ hài, thứ tình cảm vốn đã bị hủy diệt, bị hắc ám nuốt chửng lại điên cuồng rung động, run rẩy.

Hắn cố gắng quay đầu đi, cắn chặt răng, nhưng thân thể run rẩy lại không cách nào ngừng lại... Cuối cùng, hắn dứt khoát quay lưng đi:

- Thiên Ảnh... đi!

Vân Triệt gần như là chạy trốn khỏi nơi này, bước chân và cả hơi thở đều hỗn loạn đến thế.

Thiên Diệp Ảnh Nhi đi sau lưng Vân Triệt, trước khi rời đi, nàng quay đầu lại, liếc nhìn Vân Thường... Lần này, trong mắt nàng hoàn toàn không còn vẻ lạnh lùng, mà thêm một tia phức tạp mà chính nàng cũng không nhận ra.

Nhìn cánh cửa phòng đóng lại, bóng dáng của Vân Triệt vẫn rõ ràng khắc sâu trong tầm mắt mông lung, nàng thì thầm như đang nói mớ:

- Tiền bối... đừng quên ước định của chúng ta... chờ ta lớn lên... khi tìm được tiền bối... hy vọng nụ cười của tiền bối... sẽ không còn bi thương đến thế nữa...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!