Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1607: CHƯƠNG 1606: TRỐN RA KHỎI BẮC THẦN VỰC

— Người này... Hửm?

Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ chau mày. Nữ tử kia đột nhiên xuất hiện trong hình chiếu mà không một tiếng động, tựa như quỷ ảnh huyễn hóa từ hư không.

Phản ứng của hai đại Thần Chủ cường đại là Thiên Hoang giáo chủ và Phần Nguyệt thần sử đã chứng thực thực lực cực kỳ đáng sợ của người này. Nhất là... có thể khiến một Thần Chủ trung kỳ như Phần Nguyệt thần sử không hề phát hiện ra khi tiếp cận ở khoảng cách gần như thế, muốn làm được điều đó, tu vi phải chênh lệch ít nhất nửa đại cảnh giới.

Hơn nữa, câu nói nàng ta vừa thốt ra... dường như nàng ta biết cái tên Vân Triệt này.

Nữ tử vận một thân y phục sặc sỡ cực kỳ kỳ dị — thay vì gọi là xiêm y, nó càng giống như được kết thành từ vô số dải lụa sặc sỡ, ngay cả mái tóc dài của nàng ta cũng đủ màu sắc, xung quanh còn lượn lờ những vầng sáng kỳ dị không ngừng biến hóa.

Thế nhưng, dù quanh thân nàng ta là những dải sáng đa sắc gợn sóng, chúng lại không hề rối loạn, ngược lại mang đến một vẻ đẹp hư ảo như mộng.

Mặt khác, những dải sáng đa sắc này cũng không phải quang mang bình thường, dường như có thể ngăn cách khí tức ở mức độ rất lớn. Rõ ràng ở gần như thế, ngay trong tầm mắt, nhưng cả Phần Nguyệt thần sử lẫn Thiên Hoang giáo chủ đều gần như không cảm nhận được sự tồn tại của nàng, tựa như đó chỉ là một hư ảnh đa sắc, chạm nhẹ sẽ tan biến.

— Ngươi... ngươi là...

Dù bị ánh sáng đa sắc che khuất, Phần Nguyệt thần sử không cách nào nhìn rõ bóng dáng và gương mặt của nàng, nhưng những dải sáng có thể ngăn cách khí tức trước mắt khiến một cái tên chợt lóe lên trong đầu hắn, một cái tên làm linh hồn hắn lập tức run rẩy.

Lúc này, trong huyền trận màu đen truyền đến giọng nói trầm thấp của Phần Nguyệt thần đế:

— Ma nữ thứ bảy, ngươi xuất hiện ở đây, không phải là trùng hợp đâu nhỉ.

Ma nữ thứ bảy... Bốn chữ này thốt ra từ miệng Phần Nguyệt thần đế khiến Thiên Hoang giáo chủ hoảng hốt thất sắc.

Nữ tử được dải sáng đa sắc bao quanh trước mặt này chính là một trong những ma nữ dưới trướng Ma hậu!

Một tồn tại đứng ở tầng lớp tối cao của Bắc Thần Vực!

Giọng ma nữ thứ bảy u ám:

— Thật đáng tiếc, trên đời này lại có nhiều sự trùng hợp như vậy. Ta chẳng qua vừa khéo ở gần đây, lại đột nhiên nhận được mệnh lệnh của chủ nhân, “Thần vật” của Kiếp Hồn giới ta đã thất lạc vạn năm, nay lại xuất hiện cảm ứng ở nơi này.

— Nhưng mà Phần Nguyệt thần đế, ngươi sẽ không nói với ta rằng hình chiếu và thần sử của ngươi xuất hiện ở đây cũng là một sự trùng hợp đó chứ!?

Giọng nói của ma nữ thứ bảy rõ ràng trầm xuống, cho dù đang đối mặt với Phần Nguyệt thần đế.

Nàng không chỉ thấy Phần Nguyệt thần sử và hình chiếu của Phần Nguyệt thần đế, mà còn nghe được lời bọn họ nói.

Phần Nguyệt thần đế nén giận, nhàn nhạt cười:

— Ha ha, đã vật quy nguyên chủ, mấy việc nhỏ khác còn quan trọng gì chứ?

Ma nữ thứ bảy cười lạnh một tiếng:

— Vật quy nguyên chủ? Nếu thật sự là chúng ta lấy đi, vậy thì tất cả lực lượng đều sẽ được dùng để quay về bảo vệ chủ nhân, sao ta lại hiện thân ở đây!

Phần Nguyệt thần đế: “...”

— Sở dĩ chủ nhân phát hiện ra là vì trên món “Thần vật” đó có ấn ký đặc thù năm đó Tịnh Thiên thần đế lưu lại. Lúc trước có kết giới vô trần ngăn cách, không cách nào cảm ứng được. Mà khoảnh khắc vừa rồi cảm ứng được chứng tỏ nó không những bị người lấy đi, mà ngay cả kết giới vô trần cũng đã bị mở ra!

— Cái... gì!?

Giọng nói của Phần Nguyệt thần đế trở nên trầm thấp.

Muốn cưỡng ép mở kết giới vô trần ra là cực kỳ khó khăn, bằng không kẻ mạnh như Phần Nguyệt thần đế cũng sẽ không phải trăm phương ngàn kế suốt vạn năm mà vẫn giấu nó ở Thiên Hoang thần giáo.

Còn nếu kết giới vô trần thật sự bị mở ra, không còn nghi ngờ gì nữa, đối phương có thể sử dụng hết man hoang thần tủy bên trong bất cứ lúc nào! Đến lúc đó, sẽ không còn khả năng tìm về.

Mà trăm phương ngàn kế trong vạn năm này của hắn lại triệt để hóa thành bọt nước, hoàn toàn làm áo cưới cho người khác... còn chắc chắn phải nhận lấy lửa giận của Ma hậu.

— Những năm nay chủ nhân nhà ta chưa từng ngừng tìm kiếm tung tích của “Thần vật”. Thời gian vạn năm cũng tích lũy lửa giận vạn năm. Phần Nguyệt thần đế, nếu chủ nhân nhà ta thật sự nổi giận, sẽ có hậu quả đáng sợ thế nào, tin rằng ngươi hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

“...” Phần Nguyệt thần đế không nói gì, mặc dù chỉ là một cái bóng, nhưng vẫn khiến tất cả mọi người có một cảm giác âm trầm làm người ta vô cùng sợ hãi.

— Cho nên, ngươi tốt nhất nên cầu nguyện chủ nhân nhà ta có thể tìm lại được thần vật, bằng không... ta thật sự không nghĩ ra được Phần Nguyệt thần đế ngươi sẽ ăn nói thế nào mới có thể xoa dịu được cơn phẫn nộ của chủ nhân nhà ta.

Giọng nói của ma nữ thứ bảy vừa dứt, cánh tay nàng vươn ra, những dải sáng đa sắc trên người đột nhiên cuộn tới, như ngàn vạn sợi tơ rực rỡ quấn về phía Thiên Hoang giáo chủ... Vị Giới Vương thượng vị cường đại này chỉ kịp hét lên một tiếng sợ hãi rồi đã hoàn toàn bị nhốt trong một kết giới đa sắc, gần như không có sức giãy giụa.

Tròng mắt Phần Nguyệt thần sử co rút lại, bước chân vội vàng lùi lại.

Ma nữ thứ bảy lạnh lùng nói:

— Con chó làm việc bất lợi này, ta sẽ thay ngươi thu dọn, tin rằng Phần Nguyệt thần đế ngươi không có ý kiến gì đâu nhỉ. Cái tên “Vân Triệt” này là từ miệng Thiên Hoang giáo chủ thốt ra, hiển nhiên hắn biết rất nhiều tin tức hữu ích.

— Hừ, thay bổn vương hỏi thăm Ma hậu.

Phần Nguyệt thần đế lạnh lùng hừ một tiếng, cùng lúc đó huyền trận cũng đột nhiên tan biến.

— Cung... cung tiễn ngô vương.

Phần Nguyệt thần sử cố gắng trấn định, nhưng khi đối mặt với “Ma nữ”, nỗi sợ hãi đến từ nhận thức và linh hồn này căn bản không cách nào hoàn toàn áp chế được:

— Hiện giờ... hiện giờ việc cấp bách là tìm lại thần vật. Tên trộm kia khẳng định chưa đi xa, với khả năng của ma nữ điện hạ, muốn bắt giữ hắn dễ như trở bàn tay. Tại hạ... nguyện trợ giúp ma nữ điện hạ một tay.

Nữ tử trước mắt là ma nữ thứ bảy của Kiếp Hồn giới, Họa Cẩm, người có danh xưng “Vạn Thải Huyễn Cơ”. Nghe đồn nàng có ngàn khuôn mặt, vạn thủ đoạn, nghe đồn trừ Ma hậu ra, chưa từng có ai nhìn thấy dung mạo thật sự của nàng.

Dưới trướng Ma hậu có bảy ma nữ, mỗi người đều có sở trường riêng. Điểm cường đại nhất của ma nữ thứ bảy chính là khả năng biến ảo, có thể nói là vô song ở Bắc Vực. Dịch dung, dịch thanh, dịch hình, dịch tức của nàng, nghe nói không ai có thể nhìn thấu.

Ma nữ Họa Cẩm xoay người lại:

— Ta đã bày ra thiên la địa võng ở Thiên Hoang giới này. Thừa dịp hiện giờ ta không muốn làm bẩn tay mình... cút đi!

“...” Bước chân của Phần Nguyệt thần sử liên tục lùi về phía sau, nghe được câu nói này, phản ứng đầu tiên của hắn không phải là sỉ nhục và phẫn nộ mà là như được đại xá, không dám hó hé thêm lời nào, hoảng hốt bỏ đi.

...

— Lại thêm một ma nữ!

Vân Triệt khẽ lẩm bẩm. Mới gặp Nam Hoàng Thiền Y chưa được bao lâu, khó khăn lắm mới ổn định, giờ lại gặp thêm một người nữa!

Thiên Diệp Ảnh Nhi tức giận nói:

— Ngươi nên tự xem lại mình đi! Ở Bắc Thần Vực, nhân vật như ma nữ, người thường cả đời khó gặp được một lần, ngươi tới Bắc Thần Vực mới một năm đã liên tiếp gặp hai người! Quả thật giống như bị cái thể chất tai ương của ngươi hút tới vậy!

Vân Triệt: “...”

Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên đưa tay, túm lấy Vân Triệt:

— Đi! Lập tức rời khỏi nơi này.

— Đi đâu?

— Thái Sơ Thần Cảnh!

Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi mà trầm thấp nói.

Vân Triệt nói:

— Không cần thiết đâu. Bọn họ không tìm được chúng ta.

Hắn có thể dịch dung, có thể biến ảo khí tức hắc ám. Thiên Diệp Ảnh Nhi lại có Nghịch Uyên thạch, hai người có thể ẩn nấp đến mức tối đa. Về phần man hoang thần tủy, tuy trên đó có ấn ký truy tung, nhưng đặt trong Thiên Độc Châu, ấn ký có mạnh hơn nữa cũng không thể bị cảm ứng được.

Thiên Diệp Ảnh Nhi trầm giọng nói:

— Không, mức độ nghiêm trọng của chuyện này đã vượt xa tưởng tượng lúc trước. Vốn cho rằng nhiều nhất chỉ chọc tới một Phần Nguyệt Vương giới, hiện giờ... lại kéo thêm cả Kiếp Hồn giới!

Giọng nói của Thiên Diệp Ảnh Nhi dần dần thấp đi:

— Ngươi cho rằng với khả năng ẩn nấp hiện tại của chúng ta sẽ không có chút sơ hở nào ư? A... xem nhẹ Vương giới, ngươi sẽ có cái chết vô cùng thê thảm, huống chi là hai Vương giới! Trên đời này chưa bao giờ có cái gọi là “không chút sơ hở” thật sự. Ngươi không nhanh quên mất bài học từ Nam Hoàng Thiền Y đó chứ? Với thực lực của chúng ta bây giờ, gặp phải bất kỳ ai trong hai đại Vương giới đều sẽ chín chết một sống.

Thiên Diệp Ảnh Nhi tiếp tục nói:

—Mặt khác, vấn đề hiện tại không đơn thuần là chúng ta lấy được man hoang thần tủy. Ma hậu Bắc Vực mượn miệng Nam Hoàng Thiền Y, lúc trước dùng tư cách “hợp tác” với chúng ta, chúng ta miễn cưỡng dùng ước hẹn “ba trăm năm” để kéo dài. Lần này, phía Ma hậu Bắc Vực sẽ nhanh chóng biết được man hoang thần tủy là do chúng ta lấy đi, khi đó, tốc độ phát triển của ngươi sẽ bị bại lộ.

— Lần đầu gặp Nam Hoàng Thiền Y, đánh bại Thần Quân trung kỳ đã là cực hạn của cả ta và ngươi. Lần này lại hủy diệt một Thiên Hoang thần giáo khá lớn, còn phá vỡ kết giới vô trần mà ngay cả Phần Nguyệt thần đế đều bó tay chịu thua, khoảng thời gian này còn chưa tới một năm!

— Tốc độ phát triển như vậy đủ để khiến Ma hậu kinh hãi, lập tức nhận ra ước hẹn “ba trăm năm” trước đó chỉ là ngụy trang để mê hoặc nàng.

— Nàng muốn gọi ngươi vào Kiếp Hồn giới là vì nhìn trúng tiềm lực của ngươi, “tiên đoán chân thần” của ngươi và mối thù hận đối với Đông Thần Vực. Nhưng cũng chính vì vậy, nàng tuyệt đối sẽ không cho phép ngươi trưởng thành đến mức nàng không thể khống chế được trước khi hoàn toàn nắm ngươi trong tay.

— Lúc trước, theo lẽ thường, ba trăm năm ngắn ngủi, dù thế nào ngươi cũng khó có khả năng trưởng thành đến mức mà nàng không thể nắm trong tay. Nhưng sau ngày hôm nay, nàng sẽ tuyệt đối không cho là như vậy! Càng không thể nào thật sự im lặng chờ đến kỳ hạn ba trăm năm... Chúng ta nắm được điểm yếu của Nam Hoàng Thiền Y, nhiều nhất chỉ có thể ảnh hưởng đến nàng ta, nhưng chắc chắn không thể ảnh hưởng đến Ma hậu!

Đôi mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi chuyển qua, nhìn chăm chú vào Vân Triệt:

— Ngươi có biết vì sao Kiếp Hồn giới lại tên là “Kiếp Hồn” không? Nếu bây giờ ngươi rơi vào tay Ma hậu Bắc Vực, phần đời còn lại của ngươi có lẽ đều sẽ trở thành con rối của nàng!

— Tuyệt đối đừng nghi ngờ nàng có làm được hay không! Ta tự nhận thông minh, lại cả đời bị lão tặc Thiên Diệp Phạm Thiên kia đùa bỡn trong tay, mà Ma hậu Bắc Vực Trì Vũ Thập, nàng ta lại là người khiến lão tặc kia sinh ra bóng ma tâm lý. Bây giờ ngươi không có bất cứ tư cách gì để chống lại nàng... nghe hiểu chưa!?

— Còn gì nữa không?

Vân Triệt nói.

Sâu trong đôi mắt của Thiên Diệp Ảnh Nhi lóe lên dị quang:

— Man hoang thần tủy vốn nên là vật đã tuyệt tích, một khối rơi vào tay chúng ta rất có thể là khối duy nhất hiện thế, thậm chí là của hậu thế! Nếu trực tiếp dùng hết thì quá mức đáng tiếc.

— Nếu có thể tìm được thái sơ thần quả ở Thái Sơ Thần Cảnh để luyện thành “Man Hoang Thế Giới Đan”... con đường báo thù của cả ta và ngươi không chỉ đơn giản là tiến thêm một bước! Biết đâu khi đó, ngươi có thể mượn dùng lực lượng Hắc Ám Vĩnh Kiếp chân chính để có được tư cách hợp tác ngang hàng với Ma hậu Bắc Vực!

Vân Triệt: “...”

Thiên Diệp Ảnh Nhi thấp giọng nói:

— Ngươi yên tâm, Trì Vũ Thập là một người thông minh, lại cực kỳ có dã tâm. Sau khi biết man hoang thần tủy đã bị sử dụng không có cách nào cứu vãn, cho dù nàng giận dữ cũng sẽ giảm thiểu tổn thất mà hợp tác với ngươi. Dù sao trên đời này cũng không có khối man hoang thần tủy thứ hai, cũng sẽ không có ngươi thứ hai.

E rằng vế sau mới là mục đích thật sự của ngươi... Vân Triệt liếc nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi thật sâu, nhưng không nói câu này ra, chỉ đáp:

— Nói cho cùng, đi thôi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:

— Xác định rời đi ngay bây giờ? Không lo lắng cho Thiên Cương Vân tộc của ngươi sao? Dù là Kiếp Hồn giới hay Phần Nguyệt Vương giới đều chắc chắn sẽ truy xét đến đó.

Vân Triệt nói:

— Không cần lo lắng. Nếu Ma hậu kia thật sự thông minh như ngươi nói, nàng sẽ không động đến người của Thiên Cương Vân tộc. Ít nhất... sẽ bảo vệ cẩn thận cho Vân Thường.

— Đi!

Có lẽ Vân Triệt thật sự là một tai tinh. Hắn bị ba phương Thần Vực truy sát, bị ép vào Bắc Thần Vực. Sau một năm ngắn ngủi lại vì bị ma nữ vạch trần thân phận, rồi ngoài ý muốn lấy được man hoang thần tủy liên quan đến hai đại Vương giới, khiến ngay cả Bắc Thần Vực cũng đã trở thành nơi nguy hiểm khó có thể dung thân.

Thái Sơ Thần Cảnh dường như đã trở thành nơi đến cuối cùng của hắn.

» Thiên Lôi Trúc — Truyện dịch AI chất lượng «

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!