Thời gian trôi đi, lại một năm nữa qua.
Sự xao động nhất thời ở Đông Thần Vực bắt đầu dần dần lắng lại. Động tĩnh tìm kiếm ma nhân Vân Triệt ngày càng nhỏ, sau khi vẫn không có kết quả, các Vương giới đều xác định hắn thật sự đã trốn vào Bắc Thần Vực.
Nào biết rằng ban đầu Vân Triệt thật sự đã trốn vào Bắc Thần Vực, nhưng một năm trước đã rời khỏi đó, tiến vào trong Thái Sơ Thần Cảnh.
Với năng lực ẩn nấp quá mức cường đại của họ, đừng nói ba phương Thần Vực, ngay cả người của Bắc Thần Vực biết đến sự tồn tại của Vân Triệt cũng không hề phát hiện ra.
Đông Thần Vực, Nguyệt Thần Giới.
- Tinh Thần Giới đã bắt đầu xây dựng lại, nhưng vẫn chưa tìm được tung tích của Tinh Tuyệt Không... Người phán quyết của Trụ Thiên Thần Giới đã triệu hồi hơn phân nửa, Trụ Thiên Thần Đế cũng đã lâu rồi không hiện thân. Nhưng mà ngày hôm trước nhận được tin tức không xác thực, dường như Trụ Thiên Thần Giới bắt đầu chuẩn bị nghi thức thí luyện cho Trụ Thanh Trần.
Trong mắt Hạ Khuynh Nguyệt thoáng hiện ánh sáng lạ:
- Nghi thức thí luyện? Trụ Thiên Thần Đế muốn để Trụ Thanh Trần kế vị Thần Đế trước thời hạn?
- Xét về lịch duyệt của Trụ Thanh Trần...
Liên Nguyệt nói được một nửa, đột nhiên nghĩ đến chủ nhân của mình là Thần Đế trẻ tuổi nhất, lịch duyệt ít ỏi nhất trong lịch sử Thần Giới, vội vàng đổi giọng:
- Lấy trạng thái với uy danh hiện giờ của Trụ Thiên Thần Đế, không có bất cứ lý do gì để thoái vị, cho nên tin tức này chắc không phải là thật.
Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi nói:
- Không, đây rất có thể là sự thật. Mạnh như Trụ Thiên Thần Đế, e rằng cũng khó mà chống đỡ nổi cảm giác tội lỗi như trời sụp.
- Tội lỗi?
Liên Nguyệt kinh ngạc khó hiểu.
- Bên Lưu Quang Giới có kết quả không?
Hạ Khuynh Nguyệt không giải thích, hỏi.
Ánh mắt Liên Nguyệt ngưng lại:
- Thưa chủ nhân, tất cả đều như chủ nhân dự đoán, năm đó trong mười hai canh giờ đầu tiên Vân Triệt trốn đi không thấy bóng dáng thật sự là do Lưu Quang Giới che giấu!
Trong mắt Hạ Khuynh Nguyệt hiện lên tử quang:
- Quả nhiên... Lưu Quang Giới thật to gan!
- Nhưng mà năm đó Vân Triệt cũng không phải tự mình đi tới Lưu Quang Giới, sau khi hắn được Thiên Diệp Ảnh Nhi dùng Không Huyễn Thạch đưa đi, dường như đã bị hôn mê, là được người đưa vào trong Lưu Quang Giới.
Liên Nguyệt tiếp tục nói.
- Ai?
- Giới Vương tân nhậm của Viêm Thần Giới... Hỏa Phá Vân.
“...” Trầm mặc ngắn ngủi, đôi mày ngài của nàng hơi nhíu lại:
- Hắn?
Hồi tưởng lại hình ảnh năm đó các Thần Chủ tiễn Kiếp Thiên Ma Đế ở trước Vách Tường Hỗn Độn, Hỏa Phá Vân thật sự không có mặt.
Liên Nguyệt nói:
- Chuyện này tỳ nữ đã điều tra kỹ càng. Năm đó ngày đưa Kiếp Thiên Ma Đế đi, Hỏa Phá Vân thật sự rời khỏi Viêm Thần Giới, nhưng vẫn không tới Trụ Thiên Thần Giới, có lẽ trên đường đã thay đổi chủ ý, trên đường đi vòng ngoài ý muốn gặp được Vân Triệt đang hôn mê, nên đã đưa vào trong Lưu Quang Giới.
Suy nghĩ ngắn ngủi, Hạ Khuynh Nguyệt nói:
- Liên Nguyệt, nhanh chóng chuẩn bị huyền trận truyền âm, kết nối với các Vương giới, các tinh giới thượng vị, công khai chuyện năm đó Lưu Quang Giới đã thu lưu, che giấu ma nhân Vân Triệt!
- ... Dạ.
Liên Nguyệt rõ ràng sửng sốt, nhưng lập tức lên tiếng trả lời, không hỏi nguyên nhân.
- Nhưng mà, đừng đề cập đến Hỏa Phá Vân, tốt nhất xóa hết toàn bộ dấu vết đi.
- Dạ.
Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi đứng dậy, thong thả cất bước, một luồng uy áp kinh người khiến tất cả không gian chung quanh đều run rẩy:
- Ngọc Nguyệt!
Một bóng hình xinh đẹp không tiếng động hiện thân dưới ánh sáng nhạt màu xanh, chậm rãi cúi mình:
- Chủ nhân.
- Theo ta đi Lưu Quang Giới một chuyến.
Ngọc Nguyệt lĩnh mệnh, thuận miệng hỏi:
- Dạ. Lần này chủ nhân đi có ý định gì?
- Giết Thủy Thiên Hành!
Hạ Khuynh Nguyệt nói từng chữ âm trầm.
“...!?” Liên Nguyệt và Ngọc Nguyệt đồng thời cả kinh, Ngọc Nguyệt không biết nguyên nhân, nói:
- Chủ nhân, Thủy Thiên Hành là một Giới Vương thượng vị không tầm thường. Thế lực với danh vọng của Lưu Quang Giới đều đứng đầu trong các tinh giới thượng vị, vả lại còn có quan hệ tốt với các Vương giới, nếu như không đủ lý do... xin chủ nhân suy nghĩ cẩn thận.
- Hừ, bao che giấu giếm ma nhân đã là tội lớn. Mà Vân Triệt lại không phải là ma nhân bình thường, lần này hắn trốn vào Bắc Thần Vực, ẩn giấu chính là một mối họa vĩ đại không cách nào đoán trước được! Nếu không có Lưu Quang Giới năm đó che giấu, mối họa này có lẽ đã sớm không tồn tại, đây là tội mà vạn linh đều có thể tru diệt!
“!?” Ngọc Nguyệt chợt ngẩng đầu.
- Ta không giết hắn, sau khi chuyện bại lộ cũng sẽ có người giết hắn. Nếu đã như thế, cần gì phải chắp tay nhường cho người khác!
Tử quang chợt lóe lên trên người, một thân váy xanh nhẹ nhàng đã hóa thành y phục Nguyệt Đế uy nghiêm lạnh lùng:
- Ngọc Nguyệt, xuất phát đến Lưu Quang Giới ngay bây giờ. Liên Nguyệt, lập tức truyền âm cho Trụ Thiên Thần Giới... một lúc sau thì truyền âm cho các Vương giới khác và các tinh giới thượng vị.
... ...
Trên bầu trời Lưu Quang Giới, một vệt tử quang rực rỡ xẹt qua, tựa như ánh sáng Phật giáng trần, bao phủ toàn bộ Lưu Quang Giới. Thế nhưng, vệt tử quang rực rỡ này lại lạnh lẽo đến cực điểm, vạn linh dưới tử quang đều thấy thân lạnh hồn run, không tiếng động co rúm lại.
Một trận cười to hết sức sang sảng phá vỡ tử quang lạnh như băng, bóng dáng của Thủy Thiên Hành lấy tốc độ cực nhanh từ xa tới gần, thi lễ từ xa:
- Ha ha ha ha! Hôm nay Lưu Quang Giới mây tím đầy trời, chính là điềm lành hiển hiện, hóa ra là Nguyệt Thần Đế và Thanh Dao Nguyệt Thần đích thân đến, nào chỉ là may mắn đơn thuần.
Thủy Thiên Hành không tới một mình, phía sau hắn còn có hai bóng dáng nữ tử, là hai nữ nhi mà hắn kiêu ngạo nhất.
Thủy Ánh Nguyệt và Thủy Mị Âm.
Trải qua Trụ Thiên ba ngàn năm, hai nữ nhi của hắn đều thành Thần Chủ, vả lại một người là Thần Chủ cấp năm, một người là Thần Chủ cấp bảy, trở thành kỳ tích của Lưu Quang Giới. Mà Thủy Mị Âm càng là kỳ tích của toàn bộ Đông Thần Vực, thậm chí còn được khoác lên danh xưng thần nữ giống như Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Trong tiếng cười lớn của Thủy Thiên Hành, Thủy Ánh Nguyệt và Thủy Mị Âm đứng ở hai bên phụ thân, cũng đồng thời thi lễ.
Thế nhưng, ngọc nhan của Hạ Khuynh Nguyệt lại vẫn lạnh lùng như băng:
- Thủy Thiên Hành, ngươi tự kết liễu hay muốn bổn vương ra tay!
Lúc tử quang giáng xuống, sự băng hàn thấu xương kia đã khiến Thủy Thiên Hành sinh lòng bất an, Hạ Khuynh Nguyệt vừa nói câu này, trong lòng hắn chợt chấn động, sắc mặt của Thủy Ánh Nguyệt và Thủy Mị Âm cũng đồng thời đột ngột thay đổi.
Trên mặt Thủy Thiên Hành hiện vẻ nghi hoặc, hỏi:
- Chuyện này... không biết Thiên Hành đã phạm phải chuyện gì mà lại khiến Nguyệt Thần Đế tức giận như vậy?
Hạ Khuynh Nguyệt không hề vòng vo với hắn, mắt lạnh lẽo nhìn chăm chú:
- Hai năm trước, trong vòng mười hai canh giờ sau khi thân phận ma nhân của Vân Triệt bị bại lộ, bị cả Thần Giới đuổi giết, là kẻ nào đã che giấu cho hắn!?
“!!” Hai tay Thủy Thiên Hành chợt siết chặt.
- Thủy Thiên Hành, ngươi định phủ nhận sao?
Giọng nói của Hạ Khuynh Nguyệt càng thêm lạnh như băng, đôi mắt vốn tuyệt mỹ lại như lưỡi dao tím vô hình đâm vào tâm hồn người.
Thủy Ánh Nguyệt nói:
- Nguyệt Thần Đế, chuyện này...
Thủy Ánh Nguyệt mới vừa mở miệng, đã bị tiếng quát khẽ của Thủy Thiên Hành chặn lại:
- Câm miệng! Nơi này không tới lượt con nói chuyện!
Thủy Ánh Nguyệt: “...”
Hít vào một hơi thật sâu, trên mặt Thủy Thiên Hành lộ ra nụ cười chua xót:
- Nếu không có bằng chứng xác thực, tôn quý như Nguyệt Thần Đế sao lại tự mình tới đây được. Ở trước mặt Nguyệt Thần Đế và Thanh Dao Nguyệt Thần, Thiên Hành sao có tư cách nói dối.
- Phụ thân...
Thủy Mị Âm đưa tay túm lấy góc áo của phụ thân, đôi mắt run rẩy, môi trở nên trắng bệch. Nàng biết một ngày này sớm muộn gì cũng đến, chỉ là không ngờ người đầu tiên tới hỏi tội lại là nàng ta...
Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi nói:
- Rất tốt, cuối cùng ngươi vẫn còn chút phong phạm của một Giới Vương. Tuy chứa chấp ma nhân là tội lớn, nhưng với thân phận Lưu Quang Giới Vương của ngươi, có lẽ sẽ không ai truy cứu. Nhưng che giấu ma nhân Vân Triệt, cuối cùng chôn xuống mối họa vĩ đại cho toàn bộ Đông Thần Vực, cho dù ngươi là Lưu Quang Giới Vương cũng tội đáng muôn chết!
Giọng nói vừa dứt, trong tay Hạ Khuynh Nguyệt chợt hiện lên tử quang... rõ ràng là Tử Khuyết thần kiếm mạnh nhất Nguyệt Thần Giới, cũng là biểu tượng của Thần Đế!
Một luồng kiếm cương màu tím từ Tử Khuyết thần kiếm bắn ra, đâm thẳng về phía Thủy Thiên Hành... ngay cả cơ hội giải thích và lưu lại di ngôn cũng không cho, không hề chừa đường sống mà trực tiếp đẩy hắn vào chỗ chết.
Thủy Thiên Hành vẫn không nhúc nhích.
- A!!
Thủy Ánh Nguyệt và Thủy Mị Âm quá sợ hãi, đồng thời ra tay... Nhưng gần như trong cùng một khoảnh khắc, Thủy Thiên Hành cũng ra tay, lại không phải để ngăn cản Tử Khuyết kiếm cương, mà hai tay chia ra đánh về phía hai nữ nhi của mình.
Rầm!!
Không gian vỡ vụn, Thủy Ánh Nguyệt và Thủy Mị Âm bị đánh văng ra xa, trong đôi mắt co rút kịch liệt của các nàng, Tử Khuyết kiếm cương đã đâm thẳng vào ngực Thủy Thiên Hành... xuyên qua thân thể.
- Phụ thân!
- Phụ thân!!
- A a!
Thân hình Thủy Thiên Hành cứng đờ, trên mặt dần dần mất đi huyết sắc, bên tai là tiếng kêu gào tê tâm liệt phế của nữ nhi, ánh mắt hắn nhìn xuống, nhìn kiếm cương màu tím xuyên qua thân thể mình, vẫn không hề có bất cứ sự giãy giụa nào... Thân là một Thần Chủ cấp tám, tồn tại đứng ở đỉnh các Giới Vương thượng vị, nếu như phản kháng, cho dù là Hạ Khuynh Nguyệt muốn giết hắn cũng không dễ dàng.
Tay Hạ Khuynh Nguyệt cầm Tử Khuyết thần kiếm xuyên qua Thủy Thiên Hành, đôi mắt hơi hạ xuống:
- Thủy Thiên Hành, ngươi đã có một lựa chọn thông minh. Một kiếm này, nếu ngươi dám né tránh, kẻ phải chết đã không chỉ có một mình ngươi! Lúc ta và ngươi giao thủ, Lưu Quang Giới sẽ có vô số người phải chôn cùng vì ngươi!
- Phụ... thân!
Nhìn Thủy Thiên Hành bị một kiếm xuyên người ở xa xa, ánh sáng trong mắt Thủy Ánh Nguyệt vụt tắt, nàng kêu lên một tiếng lạnh buốt:
- Nguyệt Thần Đế... ta giết ngươi!!
Ngọc Khê kiếm ra khỏi vỏ, lam quang lấp lánh, màn nước rợp trời, lao thẳng tới Hạ Khuynh Nguyệt.
- Ánh Nguyệt... dừng tay!
Thủy Thiên Hành gian nan quay đầu, cánh tay vung ra, cố gắng ra tay, trong một chớp mắt đã ngăn cản toàn bộ lực lượng của Thủy Ánh Nguyệt, rồi lại đánh văng nàng ra xa.
Bị Tử Khuyết xuyên tim mà còn cố tình ra tay, không thể nghi ngờ sẽ khiến thương thế nặng thêm, trong miệng Thủy Thiên Hành nhất thời máu tươi tuôn không ngừng, nhưng hắn lại khàn giọng quát:
- Con muốn để ta... chết vô ích sao!!
Ngọc Khê kiếm rời tay, Thủy Ánh Nguyệt quỳ ở đó, trong mắt tràn ngập bi thương và hoang mang.
“...” Thủy Mị Âm không hề động.
Thủy Thiên Hành nói mỗi một chữ đều kèm theo bọt máu phun ra:
- Nguyệt... Thần... Đế... che giấu Vân Triệt là ý của một mình ta, những người khác đều không hề hay biết! Cho dù có biết cũng không thể ngỗ nghịch ý của ta... Nguyệt Thần Đế muốn chế tài ta, ta không lời nào để nói. Kính xin... đừng liên lụy đến người vô tội.
Hạ Khuynh Nguyệt lạnh lùng nói:
- Ta nói chỉ giết một mình ngươi, thì sẽ chỉ giết một mình ngươi! Đương nhiên, nếu có kẻ nào dám cố tình ngăn cản...
Ánh mắt của nàng lướt qua Thủy Ánh Nguyệt và Thủy Mị Âm:
- Coi như đồng tội!
Trong mắt Hạ Khuynh Nguyệt lóe lên tử quang, kiếm cương phóng thích ra thần mang cũng đã xảy ra biến hóa vi diệu:
- Trước khi đến đây, bổn vương đã báo cho các giới biết chuyện ngươi che giấu ma nhân Vân Triệt. Bổn vương không giết ngươi cũng sẽ có người khác tới giết ngươi. Ít nhất chết dưới tay bổn vương, ngươi còn có thể chết một cách thống khoái. Bây giờ... yên tâm đi chết đi!
- Dừng tay! Dừng tay!!
Tiếng gầm này không phải đến từ Thủy Ánh Nguyệt hay Thủy Mị Âm mà đến từ hư không vô cùng xa xôi... Một khí tức cũng lấy tốc độ cực nhanh vọt tới bên này, chân thân chưa tới, một bàn tay to xám trắng đã đột nhiên che phủ xuống, chụp chặt lên kiếm cương màu tím đang đâm xuyên thân thể Thủy Thiên Hành, gắt gao ngăn cản Tử Khuyết thần lực sắp bùng nổ.
Hạ Khuynh Nguyệt nhíu mày, ánh mắt chậm rãi liếc sang, nói với hư không:
- Trụ Thiên Thần Đế, ngươi định che chở cho hắn?
Giọng nói của Hạ Khuynh Nguyệt mới vừa dứt, một bóng người màu trắng giống như ánh sáng đã xông đến, chính là Trụ Thiên Thần Đế.
Hắn chỉ một mình tiến đến, phía sau không hề có bất cứ khí tức nào.
Trụ Thiên Thần Đế giơ tay, chụp lên kiếm cương màu tím, dấu tay xám trắng lúc trước cũng theo đó biến mất, lúc này hắn mới mở miệng nói:
- Tha cho hắn đi.
Giọng nói của hắn hơi vô lực, từng lời mang theo tiếng thở dài.
Hạ Khuynh Nguyệt cau chặt chân mày:
- Trụ Thiên Thần Đế, hay là ngươi còn không biết năm đó hắn đã phạm phải tội gì!?
Trụ Thiên Thần Đế thở dài một hơi, nói:
- Haizzz, hắn che giấu Vân Triệt, thật sự là tội lớn. Nhưng mà... lão hủ với Lưu Quang Giới Vương đã qua lại vạn năm, hắn làm người thế nào, lão hủ lại biết quá rõ ràng. Sở dĩ ngày đó che giấu, chẳng qua là vì “con rể” mà hắn đã nhận định... chứ tuyệt đối không có lòng bao che ma nhân.
- Lấy tính tình của hắn, sẽ làm ra chuyện như vậy, lão hủ không hề thấy kỳ quái.
Hạ Khuynh Nguyệt cau mày nói:
- Trụ Thiên Thần Đế, hiện giờ Vân Triệt đã thành công trốn vào Bắc Thần Vực, đợi tương lai hắn trưởng thành, bị Bắc Thần Vực lợi dụng, sẽ có hậu quả thế nào, không một ai có thể đoán trước được. Mà nếu không có Thủy Thiên Hành năm đó che giấu, mối họa này có lẽ vốn sẽ không tồn tại... nếu họa này lan đến toàn bộ Đông Thần Vực, là tội lớn của toàn bộ Thần Giới, bổn vương không nghĩ ra được lý do gì để tha thứ.
Trụ Thiên Thần Đế lắc đầu:
- Với năng lực ẩn nấp của Vân Triệt, cho dù Lưu Quang Giới Vương không hề che giấu, mười hai canh giờ kia chúng ta cũng khó mà tìm được hắn. Ngày ấy ngoài Lam Cực Tinh, ngươi, ta, Phạm Thiên đều có mặt, Long Hoàng với Nam Minh Thần Đế đích thân đến, các Giới Vương Đông Vực vây quanh mà vẫn không thể giữ lại được Vân Triệt, hiện giờ cũng không cần trách móc nặng nề Lưu Quang Giới Vương nhất thời hồ đồ.
Hạ Khuynh Nguyệt giống như cảm thấy buồn cười:
- Nhất thời hồ đồ? Trụ Thiên Thần Đế vì đuổi giết Vân Triệt có thể dốc hết toàn lực, thậm chí không tiếc sử dụng thủ đoạn đã từng khinh thường, quyết tâm như vậy thiên hạ đều biết. Hiện giờ lại thoáng mở ra một mặt với người đã từng che giấu cho ma nhân Vân Triệt?
Trụ Thiên Thần Đế nói:
- Ma nhân Vân Triệt nhất định phải giết, nhưng mà tất cả đã thành chuyện rồi, Đông Thần Vực đã tổn thất rất nhiều, lão hủ thật sự không muốn phải nhìn thấy có người vì chuyện này mà chết nữa.
- Nguyệt Thần Đế, lão hủ biết ngươi tối kỵ chuyện liên quan đến ma nhân Vân Triệt. Hôm nay coi như lão hủ nợ ngươi một ân tình, xin hãy nể mặt lão hủ, tha mạng cho hắn.
Nói xong Trụ Thiên Thần Đế lại thở dài một tiếng... Một đoạn tiên đoán “Ma Thần diệt thế” vì hắn mà ngày càng tới gần hiện thực, hắn không dám để cho người khác biết nửa chữ, trong hai năm này, hắn đều trải qua trong cảm giác tội lỗi hổ thẹn từng khoảnh khắc.
Hắn không muốn nhìn thấy lại có người vì vậy mà chết... Bởi vì, xét đến cùng, đó đều là tội lỗi của hắn.
Hạ Khuynh Nguyệt im lặng, tử quang trên Tử Khuyết thần kiếm cuối cùng cũng yếu đi vài phần:
- Được, nếu đã là mệnh lệnh của Trụ Thiên Thần Đế, bổn vương nếu vẫn còn kiên trì sẽ thành ra không biết điều.
Giọng nói của Hạ Khuynh Nguyệt lại thay đổi:
- Nhưng mà, nếu cứ buông tha như vậy, cho dù người đời đều biết là ý của Trụ Thiên Thần Đế, e rằng trong lòng khó yên. Bổn vương có thể tha thứ cho Thủy Thiên Hành, nhưng Lưu Quang Giới phải làm được hai chuyện.
Không đợi Trụ Thiên Thần Đế có bất cứ phản ứng gì, Hạ Khuynh Nguyệt đã trực tiếp nói ra:
- Thứ nhất, Thủy Thiên Hành phạm phải tội lớn như thế, đã mất đi tư cách làm Lưu Quang Giới Vương. Bổn vương muốn phế huyền lực của hắn xuống dưới cảnh giới Thần Chủ, trong vòng mười ngày phải thoái vị Giới Vương.
- Được.
Trụ Thiên Thần Đế gật đầu, hắn không hỏi ý kiến của Thủy Thiên Hành, bởi vì ở trước mặt hai đại Thần Đế, Thủy Thiên Hành không có quyền nói chuyện. Hơn nữa kết quả này đã tốt hơn chết rất nhiều rồi.
Vào lúc này, ánh mắt của Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên nhìn sang phía Thủy Mị Âm:
- Chỉ phế một Thủy Thiên Hành, e rằng Lưu Quang Giới sẽ không nhớ kỹ giáo huấn lần này! Bởi vì hạch tâm của Lưu Quang Giới hiện giờ không phải là Thủy Thiên Hành, mà là Mị Âm Thần Nữ này!
- Thứ hai... Thủy Mị Âm theo bổn vương về Nguyệt Thần Giới, cầm tù ngàn năm, trong vòng ngàn năm, không được rời đi nửa bước
✺ Thiên Lôi Trúc ✺ AI dịch cộng đồng