Lời của Hạ Khuynh Nguyệt khiến mọi người sững sờ, Thủy Thiên Hành vốn đã chấp nhận số mệnh cũng phải chợt ngẩng đầu:
- Không... không được! Chuyện này là chủ ý của một mình ta, không hề liên quan đến bất kỳ ai khác.
Hạ Khuynh Nguyệt lạnh lùng nói:
- Thủy Thiên Hành, ngươi cần gì phải tự lừa dối mình. Thân là Giới Vương Lưu Quang, nếu không phải vì nữ nhi được ngươi sủng ái nhất, ngươi thật sự sẽ mạo hiểm khôn lường, gánh lấy nguy cơ tai họa lan đến toàn bộ Lưu Quang Giới để che giấu cho ma nhân Vân Triệt vẻn vẹn mười hai canh giờ sao?
- Ta không tin, Trụ Thiên Thần Đế cũng sẽ không tin, bất kỳ ai cũng không thể tin được.
Đúng vậy, bất kỳ ai cũng có thể nghĩ ra, thân là Giới Vương Lưu Quang, người có thể khiến Thủy Thiên Hành bất chấp an nguy của cả giới cũng chỉ có Thủy Mị Âm.
Thủy Thiên Hành lắc mạnh đầu, vừa rồi đối mặt với cái chết hắn vẫn thản nhiên không sợ, nhưng lúc này lại lộ rõ vẻ kinh hãi:
- Không, Nguyệt Thần Đế, vừa rồi ngài đã nói chỉ xử trí một mình ta, tuyệt đối sẽ không liên lụy đến người khác, thân là Thần Đế tối cao, sao có thể nuốt lời.
Nàng liếc nhìn Thủy Mị Âm:
- Bổn vương chỉ nói sẽ không giết kẻ khác, nhưng chưa từng nói sẽ không truy cứu kẻ khác. Thủy Thiên Hành, trong lòng ngươi chắc hẳn rất rõ ràng, nếu không phải nàng sở hữu Vô Cấu Thần Hồn độc nhất thế gian, là báu vật vô giá của Đông Thần Vực ta, kẻ đầu tiên Bổn vương xử trí đã không phải là ngươi, Thủy Thiên Hành!
Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt hơi chuyển:
- Nhưng việc này dính dáng đến ma nhân Vân Triệt, nếu muốn Bổn vương vì thế mà bỏ qua cho nàng thì cũng tuyệt đối không thể nào. Trụ Thiên Thần Đế, ý của ngài thế nào?
Trụ Thiên Thần Đế không nhìn thẳng vào mắt Hạ Khuynh Nguyệt, nhưng đã hiểu rõ ý của nàng... Hạ Khuynh Nguyệt đã nhượng bộ trong chuyện của Thủy Thiên Hành, từ xử tử biến thành phế bỏ tu vi Thần Chủ, nếu Trụ Thiên hắn còn cố tình bảo vệ Thủy Mị Âm, không chỉ chọc giận Nguyệt Thần Đế, mà e rằng sau khi chuyện này truyền ra, người đời sẽ có cái nhìn khác.
Thân thể Thủy Thiên Hành vẫn bị Thần kiếm Tử Khuyết đâm xuyên đang gắng sức tiến về phía trước, dường như không hề cảm thấy đau đớn, lại càng không để tâm đến thương thế, hắn nhìn Trụ Thiên Thần Đế, gần như van nài:
- Trụ Thiên Thần Đế, cho dù tiểu nữ Mị Âm có sai thì cũng chỉ là tuổi trẻ nông nổi. Tất cả... tất cả đều do tội nhân Thiên Hành quyết định, Thiên Hành nguyện lấy cái chết để chuộc tội, cầu Trụ Thiên Thần Đế cứu giúp tiểu nữ, cầu... cầu Nguyệt Thần Đế giơ cao đánh khẽ, Thiên Hành dẫu chết vẫn cảm kích đại ân của ngài.
Thản nhiên thừa nhận, thản nhiên đối mặt với cái chết, thể hiện hết phong thái của một vị Giới Vương thượng vị. Nhưng khi liên quan đến nữ nhi, hắn thân là phụ thân lại trở nên hoảng loạn, bất lực... và hèn mọn đến thế.
Với sự tuyệt tình của Nguyệt Thần Đế, nhất là sự quyết liệt của nàng đối với Vân Triệt, hắn không thể tưởng tượng nổi nếu Thủy Mị Âm rơi vào tay nàng sẽ phải chịu kết cục ra sao... hắn không dám nghĩ.
Hạ Khuynh Nguyệt không hề lay động, lạnh lùng nói:
- Bổn vương đã đáp ứng Trụ Thiên Thần Đế không giết ngươi, thì nhất định sẽ không giết ngươi. Bằng không, Bổn vương chẳng phải đã trở thành kẻ ti tiện không giữ lời hay sao.
Trụ Thiên Thần Đế: “...”
- Cho dù bây giờ ngươi muốn chết, Bổn vương cũng sẽ không cho phép. Năm đó khi ngươi chứa chấp Vân Triệt, nên nghĩ đến cái giá của ngày hôm nay!
Trụ Thiên Thần Đế đột nhiên lên tiếng, chậm rãi nói:
- Nguyệt Thần Đế, việc xử trí Thủy Thiên Hành đã làm phiền ngài động thủ, vậy việc xử trí Thủy Mị Âm, cứ để lão hủ ra tay, được không? Cùng là giam cầm, ở Nguyệt Thần Giới hay Trụ Thiên Thần Giới của ta thì có gì khác biệt đâu.
Vẻ u ám trong mắt Thủy Thiên Hành tức thì tan đi vài phần, thay vào đó là một niềm hy vọng rực rỡ.
Trụ Thiên Thần Đế cực kỳ yêu mến Thủy Mị Âm, đây vốn là chuyện cả Đông Thần Vực đều biết rõ. Từ trước Đại hội Huyền Thần, Trụ Thiên Thần Đế đã không tiếc tự mình đến Lưu Quang Giới muốn thu Thủy Mị Âm làm đệ tử thân truyền... còn là đệ tử cuối cùng, nhưng đã bị Thủy Thiên Hành từ chối.
Nếu bị giam cầm ở Trụ Thiên Thần Giới, cho dù thật sự ngàn năm không thể rời đi nửa bước, với sự công chính của Trụ Thiên Thần Giới và sự yêu mến của Trụ Thiên Thần Đế đối với con bé, con bé ít nhất sẽ không phải chịu bất kỳ tổn thương nào.
- Xem ra Trụ Thiên Thần Đế vẫn còn lòng nhân từ, cho dù đối với tội nhân đã từng chứa chấp ma nhân Vân Triệt vẫn không nỡ ra tay.
Hạ Khuynh Nguyệt nói.
Trụ Thiên Thần Đế nói:
- Hành vi của họ chung quy xuất phát từ tình cảm, chứ không phải trợ ma vi ngược. Bằng không lão hủ cũng không thể “nhân từ” như vậy. Điểm này, chắc hẳn Nguyệt Thần Đế cũng hiểu rõ.
Hạ Khuynh Nguyệt nói:
- Quả thật chính xác. Bằng không sao Bổn vương lại chịu nhượng bộ. Nhưng sai chính là sai, nếu không phải trả giá, sẽ là cực kỳ bất công với những người đã phải gánh chịu hậu quả vì lỗi lầm của họ!
Trụ Thiên Thần Đế thở dài một tiếng, nói:
- Haiz, nhiều lời vô ích. Cứ giam Thủy Mị Âm ở Trụ Thiên Thần Giới của ta, được không? Nguyệt Thần Đế yên tâm, trong vòng ngàn năm, lão hủ tuyệt đối sẽ không cho phép nàng rời khỏi Trụ Thiên nửa bước, sẽ để nàng ngày ngày sám hối lỗi lầm, ngàn năm sau cũng sẽ yêu cầu nàng dùng sức mình để chuộc lại lỗi lầm.
Trụ Thiên Thần Đế biết lời của mình rất có khả năng bị từ chối, chuyện năm đó hắn muốn thu Thủy Mị Âm làm đệ tử có thể nói là thiên hạ đều biết. Nhưng sau một thoáng suy nghĩ ngắn ngủi, Hạ Khuynh Nguyệt lại chậm rãi gật đầu, nói ra những lời khiến hắn vô cùng bất ngờ:
- Trụ Thiên Thần Đế đã kiên trì như vậy, vậy thì Bổn vương... sẽ cho Thủy Mị Âm một cơ hội lựa chọn.
Lựa chọn?
Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi xoay người, đối mặt với thiếu nữ vẫn luôn im lặng:
- Thủy Mị Âm, việc che giấu ma nhân Vân Triệt tuy do phụ thân ngươi gây nên, nhưng ngươi mới là nguyên nhân sâu xa nhất. Giam cầm ngàn năm tại một Vương Giới đã là sự trừng phạt nhân từ nhất mà Bổn vương có thể nghĩ ra, huống hồ việc này còn có thể đổi lấy mạng sống cho phụ thân ngươi.
Hạ Khuynh Nguyệt nheo đôi mắt đẹp, giọng nói chậm dần:
- Ngươi không có tư cách từ chối, nhưng bây giờ Bổn vương cho ngươi một cơ hội lựa chọn. Nguyệt Thần Giới, Trụ Thiên Thần Giới, tự ngươi chọn đi.
- Đương nhiên, nếu ngươi muốn đến Phạm Đế Thần Giới cũng được.
Dường như đối với Hạ Khuynh Nguyệt, việc bị bất kỳ Vương Giới nào của Đông Thần Vực trừng phạt cũng không có gì khác biệt... Về phần Tinh Thần Giới, đã vô hình trung bị loại khỏi hàng ngũ Vương Giới.
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Thủy Thiên Hành, Thủy Ánh Nguyệt đều nhìn về phía Thủy Mị Âm, ánh mắt rung động, nhưng không ai lên tiếng... Bởi vì đây là một lựa chọn quá mức đơn giản.
Trong không gian yên tĩnh ngắn ngủi, ánh mắt của Thủy Mị Âm và Hạ Khuynh Nguyệt giao nhau, trong mắt mỗi người đều chỉ có đối phương... Đều sâu thẳm vô tận, chỉ có điều một bên tuy u ám nhưng lại tựa như bầu trời đêm được vô số vì sao lộng lẫy điểm tô, còn một bên rõ ràng tím biếc như mộng, nhưng lại như vực sâu màu tím không còn chút ánh sáng nào khác.
Đôi môi Thủy Mị Âm khẽ động, phát ra giọng nói như mộng ảo:
- Ta theo ngươi đến... Nguyệt Thần Giới.
Câu trả lời của Thủy Mị Âm khiến cả ba người đồng thời sững sờ, Thủy Thiên Hành thất thanh nói:
- Mị Âm! Con... con điên rồi sao! Đến Trụ Thiên... nơi đó mới là lựa chọn tốt nhất cho con!
Trụ Thiên Thần Đế càng không hiểu... Ai đang che chở nàng, ai đang dốc sức bảo toàn Lưu Quang Giới, lẽ nào nàng không thấy rõ hay sao?
Thủy Mị Âm đảo mắt, đột nhiên khẽ cười, nói:
- Nguyệt Thần Đế nói không sai, cho dù xuất phát từ lý do gì, đối với Đông Thần Vực mà nói, chúng ta đã phạm phải một sai lầm rất lớn. Đã sai lầm thì phải chuộc tội, đã là chuộc tội... nếu đến Trụ Thiên Thần Giới, như vậy, phụ thân... và cả Lưu Quang Giới, sau này đều sẽ phải gánh chịu vô số lời chỉ trích, bởi vì sau khi chuyện hôm nay truyền ra, mọi người đều biết Trụ Thiên gia gia đang che chở cho ta.
Thủy Thiên Hành gấp gáp nói:
- Không sao, hoàn toàn không sao. An nguy của con quan trọng hơn tất cả!
Thủy Mị Âm lắc đầu, nói với Hạ Khuynh Nguyệt:
- Nguyệt Thần Đế, ta theo ngài về Nguyệt Thần Giới. Cũng xin ngài tuân thủ lời hứa, buông tha cho phụ vương ta.
- Bổn vương sao có thể nuốt lời.
Giọng Hạ Khuynh Nguyệt vừa dứt, kiếm cương màu tím đang xuyên qua thân thể Thủy Thiên Hành đột nhiên bùng nổ, một luồng tử quang nổ tung trước ngực hắn, phá thẳng vào huyền mạch.
- Phụ thân!
Thủy Thiên Hành rên lên một tiếng, hắn không kháng cự hay chống đỡ, hắn biết làm vậy sẽ chỉ dẫn tới hậu quả càng nghiêm trọng hơn, mặc cho luồng sức mạnh đáng sợ đó tuôn thẳng vào huyền mạch, vô tình hủy diệt, hủy diệt đi sức mạnh mà hắn từng dùng để kiêu hãnh nhìn xuống chúng sinh...
Ong!
Tử quang tiêu tan, Thần kiếm Tử Khuyết biến mất khỏi tay Hạ Khuynh Nguyệt, Thủy Thiên Hành chậm rãi quỳ xuống đất, lỗ máu nơi lồng ngực vẫn tuôn trào máu tươi.
Thủy Ánh Nguyệt tiến lên đỡ lấy thân hình phụ thân, dùng huyền khí hoảng loạn che lại vết thương cho hắn... Tính mạng của hắn được bảo toàn, nhưng cho dù khỏi hẳn, tu vi cũng sẽ rơi xuống Thần Quân Cảnh, hơn nữa dưới thương thế nặng như vậy, đời này e rằng không còn khả năng quay về Thần Chủ Cảnh.
Thần Quân Cảnh, đối với vô số huyền giả mà nói là cảnh giới cả đời khó cầu. Nhưng hắn là Giới Vương Lưu Quang... Từ Thần Chủ hậu kỳ rơi vào Thần Quân Cảnh, suy cho cùng, đây có khác nào một dạng tử vong khác đâu.
Tay Thủy Ánh Nguyệt run rẩy, đầu nàng cúi gằm, không dám ngẩng lên... Bởi vì nàng sợ Hạ Khuynh Nguyệt nhìn thấy sự phẫn nộ và sát ý đang cuộn trào trong mắt mình.
- Đi thôi.
Hạ Khuynh Nguyệt xoay người, không thèm liếc nhìn bất kỳ ai nữa.
- Bây... giờ sao?
Giọng Thủy Mị Âm thật chậm, dường như vẫn còn chìm trong mộng, chưa tỉnh lại.
- Đúng.
Hạ Khuynh Nguyệt đáp.
- Được.
Nàng nhẹ nhàng gật đầu, cuối cùng liếc nhìn phụ thân và tỷ tỷ một lần, khẽ nói:
- Phụ thân, tỷ tỷ, chờ con trở về.
Chỉ nói một câu này, nàng chậm rãi tiến lên, sau khi đến gần Hạ Khuynh Nguyệt, Ngọc Nguyệt đột nhiên ra tay, một đạo kết giới màu xanh đã bao phủ, phong tỏa nàng bên trong.
Trong giọng nói bình tĩnh của Trụ Thiên Thần Đế dường như mang theo một nỗi đau mơ hồ:
- Đừng để thêm nhiều người phải gánh chịu “hậu quả” đã xảy ra... hãy đối xử tốt với con bé.
Hạ Khuynh Nguyệt không nói gì, chỉ trong một thoáng đã mang theo Ngọc Nguyệt và Thủy Mị Âm đi xa, biến mất khỏi tầm mắt.
Phịch!
Trong lúc Thủy Ánh Nguyệt đang thất thần, Thủy Thiên Hành ngã xuống đất, toàn thân run rẩy trong thống khổ. Nhưng thứ hành hạ hắn không phải là nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau tâm can.
Một khi Thủy Mị Âm vào Nguyệt Thần Giới, vận mệnh của nàng sẽ hoàn toàn do Nguyệt Thần Đế quyết định, không ai có thể giúp được nàng, càng không thể cứu được nàng.
Nguyệt Thần Đế hiện giờ, trong mắt người đời, mức độ đáng sợ đã sớm không thua kém gì Phạm Đế Thần Nữ năm xưa. Thủy Mị Âm rơi vào tay nàng... sẽ có kết cục như thế nào, không thể tưởng tượng, cũng không dám tưởng tượng.
Trụ Thiên Thần Đế không lập tức rời đi, nhìn Thủy Thiên Hành, hắn than thở:
- Giới Vương Lưu Quang, đừng quá lo lắng, ít nhất tính mạng của con bé chắc chắn sẽ được bảo toàn.
Hiện giờ, thứ duy nhất có thể đảm bảo chỉ là tính mạng của Thủy Mị Âm... Ngoài tính mạng ra, một ngàn năm đủ để thay đổi và xảy ra rất nhiều chuyện.
- Kết cục hôm nay... Giới Vương Lưu Quang, ngươi có hối hận không?
Trụ Thiên Thần Đế hỏi.
Thủy Thiên Hành chậm rãi ngẩng đầu, trên khuôn mặt tái nhợt là một nụ cười thảm:
- Hối... hối hận? Vì sao ta... phải hối hận?
Trụ Thiên Thần Đế khẽ nhíu mày, hạ giọng nói:
- Hiện giờ Vân Triệt đã ở Bắc Thần Vực, đó là nơi chúng ta không thể vươn tay tới, cũng gieo xuống một mối họa khôn lường. Lẽ nào ngươi vẫn không cho rằng mình đã làm sai sao?
Hắn vẫn cười thảm:
- Mối họa? Chẳng phải mối họa lớn nhất đã qua rồi sao? Lẽ nào còn có tai họa nào lớn hơn Ma Đế, Ma Thần nữa sao?
Trụ Thiên Thần Đế: “...”
Sắc mặt Thủy Thiên Hành thống khổ, nhưng giọng điệu, lời nói của hắn lại vẫn kiên cường như vậy:
- Mà người cứu chúng ta thoát khỏi đại kiếp diệt thế này chính là Vân Triệt. Năm đó ta cứu không chỉ là con rể tương lai, mà còn là... ân nhân cứu mạng của Thủy Thiên Hành ta, của cả Lưu Quang Giới ta... Đó là chuyện đương nhiên, sai ở chỗ nào!
Vẻ mặt Trụ Thiên Thần Đế cứng đờ, có lẽ không thể tin nổi Thủy Thiên Hành lại nói ra những lời như thế:
- Giới Vương Lưu Quang, cho dù trước kia thế nào... lúc đó, lẽ nào ngươi không biết hắn đã trở thành ma nhân rồi sao?
Thủy Thiên Hành khẽ lẩm bẩm:
- Ma nhân... Ma nhân thì thế nào? Vân Triệt mà ta từng thấy năm đó, hắn có danh hiệu Thiên Đạo Chi Tử, có lời tiên đoán “Chân Thần lâm thế”, có truyền thừa của Tà Thần và Thiên Độc Châu trên người, lại còn có tiềm năng vô tận... hắn có được tất cả những thứ này, sau khi Ma Đế trở về lại nhận được sự che chở của Ma Đế.
- Trụ Thiên Thần Đế, ngài có thể thử nghĩ xem, nếu Vân Triệt đổi lại là bất kỳ người nào trong nhận thức của ngài, hắn sẽ thế nào? Hắn sẽ ước gì Ma Đế vĩnh viễn ở lại thế giới Hỗn Độn, bởi vì như thế, hắn chính là chúa tể vạn linh dưới trướng Ma Đế, ngay cả các Thần Đế, ngay cả Long Hoàng cũng phải cúi đầu dưới chân hắn!
Trụ Thiên Thần Đế há to miệng, nhưng không cách nào phát ra âm thanh.
- Mà những gì Vân Triệt đã làm, ngài chắc chắn nhìn thấy rõ ràng hơn bất kỳ ai. Chính hắn đã khiến Kiếp Thiên Ma Đế quyết định rời khỏi Hỗn Độn, bằng không, cho dù Kiếp Thiên Ma Đế thật sự không có lòng họa thế, chỉ riêng việc Ma Thần trở về cũng đủ để biến thế giới Hỗn Độn này thành luyện ngục.
- “Thần Tử Cứu Thế”, danh hiệu năm đó ngài đích thân phong tặng, hắn hoàn toàn xứng đáng!
Trụ Thiên Thần Đế thở dài:
- Những việc hắn đã làm năm đó sẽ không có ai phủ nhận và lãng quên. Nhưng mà... bây giờ ngươi nói những điều này còn có ý nghĩa gì?
Thủy Thiên Hành lắc đầu:
- Phủ nhận và lãng quên? Người đời hoàn toàn không hề hay biết gì về tất cả những chuyện mà hắn đã làm thì làm sao có thể phủ nhận và lãng quên? Họ chỉ biết hắn và Tà Anh là bạn, chỉ biết hắn biến thành ma nhân tội ác!
Thân thể Thủy Thiên Hành ngày càng suy yếu, ý thức đã mơ hồ, nhưng giọng nói lại vô cùng rõ ràng:
- Ta nói những lời này chỉ vì muốn hỏi Trụ Thiên Thần Đế... một người mà thiện niệm trong lòng còn có phần ngây thơ, rốt cuộc vì sao lại đột nhiên biến thành ma nhân khiến các người phải kinh sợ đến thế...
Tâm thần bị chấn động mạnh, Trụ Thiên Thần Đế nặng lời quát khẽ, khí tức rõ ràng đã rối loạn, hắn xoay người đi, nói:
- Đủ rồi! Hắn thật sự đã từng cứu thế. Nhưng mà... nếu như có một ngày hắn mang theo tai họa trở về, ngươi vẫn sẽ che chở cho hắn như vậy sao?
Thủy Thiên Hành đột nhiên nở nụ cười:
- Ta chỉ biết, mỗi một người của Lưu Quang Giới ta đều nợ hắn một mạng. Hắn muốn giết, cứ để hắn giết là được. Nhưng mà... ta càng biết chắc, nếu như có ngày đó, cho dù hắn tàn sát tất cả các tinh giới khác cũng nhất định sẽ không giết người của Lưu Quang Giới...
- Cho dù hắn trở thành ma quỷ, suy cho cùng... vẫn là người con rể mà Thủy Thiên Hành ta... đã nhìn trúng...
Ý thức của Thủy Thiên Hành mất đi, cuối cùng hôn mê.
Trụ Thiên Thần Đế đứng sững tại chỗ, hắn ngẩng đầu nhắm mắt, thân thể khẽ run rẩy... Không biết qua bao lâu mới rời đi, nhưng hướng đi lại không phải là Trụ Thiên Thần Giới.