Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1615: CHƯƠNG 1614: THIỆN ÁC

Rầm!

Một huyền thú to lớn bị Vân Triệt và Trụ Thanh Trần hợp lực đánh giết, Thiên Diệp Ảnh Nhi tiến lên, vô cùng thuần thục lấy ra huyền đan đang tỏa khí tức rồi trực tiếp thu vào.

- Thủ pháp của Thiên Ảnh cô nương thật điêu luyện, xem ra hai vị thường xuyên đến nơi này.

Trụ Thanh Trần tán thưởng. Đây đã không biết là lần thứ bao nhiêu hắn khen ngợi Thiên Diệp Ảnh Nhi... dù chưa bao giờ nhận được hồi đáp từ nàng.

- Chuyện lấy huyền đan này, nàng làm quả là không tồi.

Miệng Vân Triệt như đang khen, nhưng Thiên Diệp Ảnh Nhi lại nghe ra một tiếng hừ lạnh.

Vân Triệt mỉm cười nhìn Trụ Thanh Trần:

- Nói mới nhớ, Trần huynh lần đầu đến đây nhưng bất kể là tài nguyên gì cũng chẳng hề động tới, trong mắt cũng không có chút dục niệm nào. Chỉ riêng con cổ thú Thần Quân này, da lông của nó đã là vật vô giá, vậy mà cũng chẳng lọt vào mắt Trần huynh, xem ra xuất thân của huynh thật sự vô cùng cao quý.

Trụ Thanh Trần mỉm cười, không phủ nhận, ánh mắt lại bất giác liếc về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi, nhìn bóng lưng nàng mà nói:

- Ta và Lăng huynh đệ tâm đầu ý hợp, ở chung rất vui vẻ, thật sự không có ý định lừa gạt. Luận về xuất thân, ta quả thực xứng với hai chữ “cao quý”. Nhưng xuất thân có cao quý đến đâu, thân thể cũng là xương da máu thịt tạo thành, linh hồn cũng chứa đầy thất tình lục dục, về bản chất thì có gì khác biệt đâu.

- Ngược lại, ta có phần hâm mộ Lăng huynh đệ.

- Hâm mộ ta?

Vân Triệt liếc mắt.

Trụ Thanh Trần mỉm cười, không trả lời, nhưng ánh mắt có phần mơ hồ.

- Hay là Trần huynh hâm mộ bên cạnh ta có một nữ tử như vậy bầu bạn?

Vân Triệt đột nhiên nói, vẻ mặt cười như không cười.

Mặt Trụ Thanh Trần sững ra.

Vân Triệt cười nói:

- Lúc trước ta vẫn luôn tò mò, một người có tu vi cao tuyệt như Trần huynh, nhất cử nhất động đều toát lên vẻ cao quý phi phàm, tại sao lại chủ động muốn đồng hành cùng chúng ta. Sau này ta mới để ý, ánh mắt của Trần huynh luôn vô thức dừng lại trên người Thiên Ảnh. Mỗi lần gặp thái sơ huyền thú, khi huynh ra tay đều sẽ chặn trước mọi hướng tấn công, để tránh cho nàng gặp phải bất cứ nguy hiểm nào.

Cảm nhận được khí tức của Trụ Thanh Trần hơi dao động, Vân Triệt thầm cười lạnh, nói tiếp:

- Hơn nữa... Trần huynh khen ngợi nàng cũng hơi nhiều rồi đấy.

Trụ Thanh Trần quay đi, sau đó cười cười lắc đầu:

- Lăng huynh quả là tâm tư tinh tế, khiến huynh chê cười rồi.

- Nói như vậy, Trần huynh thật sự có ý với nàng?

Vân Triệt tỏ vẻ kinh ngạc, liếc nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi. Nàng đang đứng rất xa, dường như không nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ.

Trụ Thanh Trần lại lắc đầu, rồi đột nhiên ngửa mặt nhìn trời, khẽ thở dài:

- Lăng huynh đệ, ngươi thấy... trên đời này chuyện khó khăn nhất là gì?

Vân Triệt không đáp, thản nhiên nói:

- Vấn đề này, mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, ta muốn nghe đáp án của Trần huynh trước.

Trụ Thanh Trần nhắm mắt, giọng nói trở nên xa xăm:

- Xuất thân của ta hơi đặc biệt. Từ nhỏ ta đã được cho biết mình có thân phận hoàn toàn khác người, nhưng đồng thời cũng phải gánh vác “sứ mệnh”. Trong cuộc đời ta, thứ quan trọng nhất là “chính đạo”, mà thứ không nên có nhất chính là “dục vọng”.

Vân Triệt: “...”

- Cũng vì vậy, ta luôn là người có dục vọng rất thấp, đối đãi với mọi thứ đều bình thản, cũng chẳng có hứng thú với bất cứ tranh đấu nào.

- Sau này, ta đến tuổi thành hôn, phụ vương và tộc nhân đã tìm cho ta rất nhiều đối tượng, nhưng mà... có lẽ do tu tâm, ta trước sau vẫn vô cảm với nữ tử, dù có thoáng chút hảo cảm cũng sẽ quên ngay. Ta vốn tưởng rằng mình sẽ mãi như thế, cho đến một ngày ta gặp được một người...

Trụ Thanh Trần hỏi:

- Lăng huynh đệ, ngươi có tin... trên thế gian này tồn tại một người mà chỉ cần liếc mắt một cái là sẽ khắc cốt ghi tâm cả đời không?

- Không tin.

Vân Triệt không chút do dự trả lời.

Năm đó, hắn rơi xuống Tê Phượng cốc, chỉ một ánh mắt đã khắc sâu hình bóng Phượng Tuyết Nhi trước khi hôn mê... Luân Hồi cấm địa, khoảnh khắc Thần Hi tan thành sương khói, tim hắn cũng nát tan...

Đã từng có, và cả đời này sẽ mãi khắc sâu trong tim. Nhưng các nàng không còn nữa... sau này cũng sẽ không, vĩnh viễn không bao giờ còn nữa.

Giọng nói của Trụ Thanh Trần khẽ run lên, ngũ quan cũng bất giác nhíu chặt:

- Ta cũng từng không tin, nhưng người đó... ta chỉ xa xa nhìn nàng một cái, lại như đột nhiên rơi vào một giấc mộng vĩnh viễn không thể tỉnh lại.

- Thật sao?

Vân Triệt nói, vẻ không cho là đúng.

Trụ Thanh Trần nói:

- Lăng huynh đệ, ta biết những lời này nghe có phần nực cười. Nhưng... nếu có một ngày, ngươi được thấy dung nhan của nàng, ngươi sẽ hiểu “giấc mộng” đó là gì. Cho dù... nàng chưa từng cười, đôi mắt ấy vĩnh viễn chỉ có lạnh lùng, thậm chí còn mang theo chút giễu cợt, vẫn sẽ giam cầm ngươi trong “giấc mộng” ấy mãi mãi, không một ai có thể thoát ra.

Vân Triệt đưa tay sờ cằm:

- Vậy sao... Nói thế, chuyện khó khăn nhất trên đời đối với Trần huynh chính là thoát khỏi người này à?

Trụ Thanh Trần nói:

- Đúng vậy. Ta đã thử mọi cách, nhưng làm thế nào cũng không thể thoát ra được. Kể cả khi một ngày kia nàng trở thành...

Hắn ngừng lại.

Vân Triệt mỉm cười:

- Người có thể khiến Trần huynh đến mức này, ta thật tò mò nữ tử kia rốt cuộc có dung mạo họa thủy đến thế nào.

- Ta lại mong Lăng huynh đệ vĩnh viễn không gặp được nàng. Gặp được người khiến mình vui vẻ là may mắn, còn gặp được nàng... chính là kiếp nạn.

Trụ Thanh Trần thở ra một hơi, rồi khẽ nói:

- Trên đời này, chưa từng có ai xứng với nàng, dù chỉ là một ánh mắt dịu dàng của nàng.

- Cũng chưa chắc. Có vài nữ tử chỉ tỏ ra cao ngạo thôi, thật ra...

Vân Triệt chắp hai tay sau đầu, cười tủm tỉm, nhưng không nói hết câu.

Trụ Thanh Trần cười lắc đầu, ánh mắt nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi ở phía xa:

- Thiên Ảnh cô nương có rất nhiều điểm tương đồng với nàng ấy, cho nên ta mới không kìm được mà muốn nhìn nàng thêm một chút. Coi như là một loại...

Hắn tự giễu cười:

- Một chút gửi gắm đáng thương đi.

Vân Triệt nói:

- Thì ra là vậy. Nhưng ta thường thiếu dạy dỗ nàng, ở bên ngoài rất không biết lễ nghĩa, Trần huynh đừng trách.

Trụ Thanh Trần nói:

- Không sao. Đối với người lạ chủ động tiếp cận, nên giữ thái độ cảnh giác và xa cách như vậy. Hơn nữa... ngay cả điểm này các nàng cũng có phần giống nhau.

Ở phía xa, Thiên Diệp Ảnh Nhi nhìn về phía trước, linh giác vẫn âm thầm dò xét khí tức của người thủ hộ Trụ Thiên. Giọng nói của Trụ Thanh Trần lọt vào tai nàng rõ mồn một, nhưng nàng không có bất cứ phản ứng nào, ngay cả một tiếng hừ lạnh cũng không.

Xa hơn nữa, Khư Uế vẫn luôn đi theo sau bọn họ. Hắn cảm nhận được Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi không hề có ý đồ gì với Trụ Thanh Trần, ngược lại còn duy trì khoảng cách và cảnh giác, điều này khiến hắn hoàn toàn yên tâm... Dù sao, cũng là Trụ Thanh Trần chủ động muốn đồng hành cùng họ.

Hắn cũng nghe được những lời Trụ Thanh Trần nói, lẩm bẩm:

- Yêu nữ của Phạm Đế, quả nhiên hại người không ít, hy vọng ả thật sự đã chết rồi.

Trụ Thanh Trần hoàn hồn, dường như không muốn nghĩ đến chuyện này nữa, bèn chuyển chủ đề:

- Lăng huynh đệ, đối với ngươi mà nói, chuyện khó khăn nhất trên đời là gì?

Vân Triệt nhắm mắt, nói:

- Có lẽ là phân biệt thiện và ác.

Trụ Thanh Trần lộ vẻ nghi hoặc:

- Hả? Tại sao Lăng huynh đệ lại băn khoăn về vấn đề này?

- Đối với Trần huynh, thế nào là thiện ác?

Vân Triệt hỏi ngược lại.

Trụ Thanh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Thiện có rất nhiều loại, ân huệ, nhân ái đều là thiện. Thế gian có vô số tiểu thiện, nhưng đại thiện lại vô cùng hiếm hoi.

- Đại thiện trong mắt Trần huynh là gì?

Vân Triệt thuận miệng hỏi.

Trụ Thanh Trần có chút cảm khái:

- Ta kính trọng một người, hắn vì bảo vệ sự yên bình của thế gian mà không thể không làm trái nguyên tắc, hủy bỏ lời hứa, làm ô uế danh dự của mình, thậm chí từng muốn đối phương tự tay lấy đi tính mạng mình để dập tắt lửa giận. Đó là đại thiện lớn nhất mà ta từng thấy trong đời. Có lẽ trên thế gian này, không còn ai có thể làm được như hắn.

- Vậy còn ác?

Vân Triệt hỏi tiếp.

Trụ Thanh Trần nói:

- Ác cũng có đủ loại. Phụ thân từng dạy ta, thế gian không có cái ác thuần túy, rất nhiều cái ác có thể bị dập tắt từ trong trứng nước, rất nhiều cái ác có thể được cảm hóa, cứu vớt. Nhưng, nếu nói đến cái ác không thể tồn tại trên thế gian, đó chính là ma nhân của Bắc Vực.

Vân Triệt không hề thấy lạ trước câu trả lời này, hắn chuyển mắt:

- Nói như vậy, với Trần huynh, ma nhân đồng nghĩa với cái ác không thể dung thứ?

Trụ Thanh Trần nói:

- Đó là đương nhiên. Ma nhân là mặt tiêu cực bị bóp méo của nhân tính, hắc ám huyền lực cũng là thứ sức mạnh tiêu cực không nên tồn tại. Nếu trên đời có thể xóa bỏ vĩnh viễn hắc ám huyền lực, không còn ma vật ma nhân, có lẽ sẽ bớt đi không biết bao nhiêu u ám và kiếp nạn.

Hắn liếc nhìn Vân Triệt:

- Chẳng lẽ Lăng huynh đệ không cho là như vậy?

Ý tứ trong lời hắn hiển nhiên là... đây chẳng phải là nhận thức cơ bản nhất sao? Tại sao ngươi lại có nghi vấn này?

Vân Triệt cười cười:

- Ta đột nhiên nghĩ đến một vấn đề thú vị. Ngươi nói xem... một ma nhân cứu vớt thế giới, hắn là kẻ ác hay người lương thiện?

Trụ Thanh Trần bật cười:

- Ha ha ha ha, thật là một vấn đề thú vị...

Nhưng vừa dứt lời, tiếng cười của hắn đột ngột tắt lịm, vẻ mặt bỗng trở nên phức tạp... hắn nghĩ đến một người, rồi dùng giọng rất khẽ nói:

- Ma nhân không thể có thiện niệm cứu thế, nhưng nếu một người cứu thế bị sa đọa thành ma nhân, vậy thì hắn càng không thể được dung thứ. Bởi vì hắn có thể còn đáng sợ hơn cả một ma nhân bình thường. Người có lòng thiện đủ để cứu thế, một khi thành ma, e rằng cũng sẽ có cái ác đủ để họa thế.

- Thì ra là thế.

Vân Triệt gật đầu, như thể tán thành lời hắn, cười hề hề:

- Xem ra chỉ cần trở thành ma nhân, dù hắn từng làm gì đi nữa cũng đều là dị đoan không thể tồn tại. Suy nghĩ của Trần huynh thật khiến ta tâm đắc.

Vân Triệt nói tiếp:

- Lại nói, nghe đồn hai năm nay, Đông Thần Vực vẫn luôn toàn lực truy sát một ma nhân tên “Vân Triệt”. Hắn từng là thiên chi kiêu tử của Đông Thần Vực các ngươi, ngay cả ta ở Nam Thần Vực cũng từng nghe danh hắn. Nhưng dù hắn có là con cưng trời ban thế nào, chung quy cũng chỉ là một tiểu bối mới nổi, vậy mà để truy sát hắn, nghe nói các đại Vương giới Đông Thần Vực đã không tiếc dốc toàn bộ lực lượng. Rốt cuộc là vì sao vậy?

Sắc mặt Trụ Thanh Trần khẽ biến, hắn không muốn trả lời vấn đề này, thậm chí không muốn nhớ tới cái tên Vân Triệt.

Đúng lúc này, chân mày của Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đồng thời nhíu lại.

Một luồng khí tức cấp bậc cực cao nhưng lại vô cùng suy yếu đang lao đến với tốc độ kinh người. Dựa vào cảm giác khí tức và quỹ đạo phi hành quỷ dị... dường như đối phương đã bị trọng thương.

Ở phía xa, sắc mặt Khư Uế đột biến... chỉ một luồng khí tức, lại vô cùng suy yếu, còn mang theo mùi máu tanh nồng nặc. Một cảm giác lạnh lẽo lập tức lan khắp toàn thân, hắn không còn ẩn nấp nữa, huyền lực toàn thân bùng nổ trong nháy mắt, lao đi với tốc độ nhanh nhất.

Khư Uế đột ngột xuất hiện và lao đi với tốc độ kinh người, sắc mặt vô cùng đáng sợ. Lúc này, Trụ Thanh Trần cũng nhận ra luồng khí tức đang đến, sắc mặt hắn cũng đột biến, khẽ lẩm bẩm “Thái Ngần thúc thúc”, rồi không màng gì khác, phi thân lên, bám sát sau Khư Uế.

- Này... Trần huynh, huynh đi đâu vậy?

Vân Triệt gọi một tiếng, hắn và Thiên Diệp Ảnh Nhi trao đổi ánh mắt trong khoảnh khắc, rồi cũng thong thả bay lên, theo sau với tốc độ không nhanh không chậm.

Toàn thân Thái Ngần tôn giả đẫm máu, hơn phân nửa xương thịt lộ ra ngoài, như thể bị thiên đao vạn quả rồi ngâm mình trong huyết trì luyện ngục, cánh tay phải thì hoàn toàn biến mất... Nhưng hắn dù sao cũng là người thủ hộ Trụ Thiên, dù thê thảm đến vậy, dọc đường đi, tất cả thái sơ huyền thú đến gần đều bỏ mạng dưới tay hắn.

Trong tay hắn nắm chặt Hoàn Hư đỉnh, để phòng bất trắc, cuối cùng, hắn lê tấm thân tàn đến được chỗ của Khư Uế và Trụ Thanh Trần.

Từ xa nhìn thấy bóng người đỏ rực kia, thân hình Khư Uế sững lại. Nếu không phải đó là khí tức chỉ thuộc về người thủ hộ, hắn tuyệt đối không thể tin nổi đó lại là Thái Ngần... người thủ hộ xếp hạng thứ sáu của Trụ Thiên Thần Giới!

Cho đến khi đến gần, Khư Uế mới hoàn hồn, trầm giọng hỏi:

- Thái Ngần... Xảy ra chuyện gì? Trục Lưu tôn giả đâu?

Thái Ngần tôn giả thở phào một hơi, vội vàng nuốt mấy giọt linh dịch, thở dốc kịch liệt, nhất thời không thể mở miệng.

- Thái Ngần thúc thúc!!

Giọng nói hoảng hốt của Trụ Thanh Trần truyền đến từ xa, bóng dáng hắn lao tới, nhìn thấy bộ dạng của Thái Ngần, hắn đột ngột sững sờ tại chỗ, giống như Khư Uế, không thể tin vào mắt mình.

Thái Ngần im lặng áp chế thương thế, một lúc lâu sau mới mở mắt... Trong tầm mắt, hắn thấy hai bóng người từ xa hạ xuống, vẻ mặt nghi hoặc nhìn về phía này.

Khư Uế siết chặt hai tay, hỏi lại lần nữa:

- Yên tâm, họ không phải kẻ địch. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Trục Lưu tôn giả hắn... chẳng lẽ...

Hai Thần Quân cấp bốn, dù là tử địch cũng khó có thể gây ra chút uy hiếp nào. Thái Ngần tôn giả thở ra một hơi thật dài, chậm rãi nói:

- Trục Lưu... chết rồi.

- Cái... cái gì!?

Khư Uế và Trụ Thanh Trần đồng thời lảo đảo.

Bọn họ vô cùng rõ ràng, việc một người thủ hộ ngã xuống có ý nghĩa thế nào đối với Trụ Thiên Thần Giới, đối với Đông Thần Vực, thậm chí là toàn bộ Thần Giới.

Thái Ngần vừa điều tức, vừa dồn dập nói:

- Nhưng mà, may mắn không làm nhục sứ mệnh... lễ vật hiến cho thái tử đã lấy được, chúng ta lập tức trở về... đi mau!

Lấy được... lấy được Thái Sơ thần quả!

Giữa tin dữ Trục Lưu tử trận, đây không thể nghi ngờ là một sự an ủi cực lớn. Khư Uế vội vàng gật đầu:

- Được!

Không chút trì hoãn, hắn vung tay, một chiếc huyền chu nhỏ dài mười trượng xuất hiện, hắn kéo Trụ Thanh Trần, nói:

- Đi! Chuyện khác về rồi nói.

Đúng lúc này, ánh mắt của Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đồng thời thay đổi.

Trụ Thiên lấy được Thái Sơ thần quả từ tay Thái Sơ long tộc, đây không thể nghi ngờ là kết quả mà họ muốn thấy nhất, cũng là lý do Vân Triệt bày kế tiếp cận Trụ Thanh Trần.

Nhưng diễn biến sau khi lấy được lại hoàn toàn khác với dự đoán của họ.

Vốn dĩ, nếu hai đại thủ hộ lấy được Thái Sơ thần quả, sau đó với lòng hiếu kỳ cực lớn, chắc chắn sẽ khiến Khư Uế và Trụ Thanh Trần muốn lập tức chiêm ngưỡng thần quả và tắm mình trong khí tức của nó, thậm chí có khả năng họ sẽ trực tiếp giao thần quả cho Trụ Thanh Trần.

Mà có hai đại thủ hộ ở bên, ai có thể cướp đi trong quá trình này được.

Đây là cơ hội tốt nhất, cũng là cơ hội duy nhất của Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi... Bọn họ đã ở khoảng cách đủ gần, hơn nữa hai người thủ hộ Trụ Thiên sao có thể cảnh giác với hai Thần Quân cấp bốn.

Nhưng bây giờ, một người thủ hộ đã chết, người còn lại thì trọng thương, ý thức nguy cơ của Thái Ngần tôn giả rõ ràng đã lên đến cực hạn, không những muốn lập tức rời khỏi Thái Sơ thần cảnh mà còn hoàn toàn không có ý định lấy thần quả ra.

Bởi vì Thái Sơ thần quả ở trên người hắn là an toàn nhất. Dù hắn trọng thương đến mức này, tu vi cũng hơn xa Trụ Thanh Trần và Khư Uế, huống chi hắn còn có Hoàn Hư đỉnh trong tay.

Trụ Thanh Trần cũng nghiêm nghị gật đầu:

- Ta hiểu rồi. Đợi ta cáo biệt hai vị bằng hữu mới quen.

Nói xong, hắn xoay người giơ tay, nhanh chóng nói:

- Lăng huynh đệ, Thiên Ảnh cô nương, có việc gấp cần phải đi ngay, sau này nếu hai vị có đến Đông Thần Vực, có thể sẽ có ngày gặp lại.

Ánh mắt hắn dừng lại trên người Thiên Diệp Ảnh Nhi trọn một giây rồi mới quay đi, chuẩn bị rời khỏi.

Vân Triệt gật đầu, bước chân khẽ tiến lên... Nhưng tay hắn lại bị Thiên Diệp Ảnh Nhi lập tức giữ lại.

Thiên Diệp Ảnh Nhi cúi đầu nói:

- Chúng ta không phải là đối thủ của Thái Ngần. Người thủ hộ Trụ Thiên đáng sợ hơn ngươi tưởng rất nhiều. Kể cả lúc này... hắn vẫn đủ sức phản sát chúng ta

↬ Thiên Lôi Trúc . com ↫ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!