Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1616: CHƯƠNG 1615: CƯỜNG SÁT THÁI NGẦN

Không còn nghi ngờ gì nữa, Thiên Diệp Ảnh Nhi hiểu rõ thực lực của người thủ hộ Trụ Thiên hơn Vân Triệt rất nhiều.

Vân Triệt không hề nghi ngờ lời của Thiên Diệp Ảnh Nhi, nhưng vẻ âm u sâu trong đáy mắt hắn chẳng những không tan đi, ngược lại càng thêm trĩu nặng.

Thiên Diệp Ảnh Nhi cúi đầu truyền âm:

- Xem ra chỉ có thể bắt cóc thôi. Mặc dù...

Bên tai nàng đột nhiên truyền đến giọng nói của Vân Triệt:

- Khống chế Trụ Thanh Trần và Khư Uế.

Giọng nói vừa dứt, Thiên Diệp Ảnh Nhi còn chưa kịp đáp lại, Vân Triệt ở bên cạnh đã đột nhiên bộc phát, lực lượng bùng nổ trong nháy mắt tựa như một ngọn núi lửa phun trào, hung hãn chấn văng Thiên Diệp Ảnh Nhi sang một bên.

Cảnh môn Tà Thần mở ra chỉ trong một chớp mắt, nếu luận về sức bùng nổ tức thời, có thể nói đương thời không ai sánh bằng Vân Triệt. Cả người hắn như một tia chớp, lao thẳng về phía Thái Ngần tôn giả đang định bước vào huyền chu.

Biến cố bất ngờ này, ngay cả Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng không kịp trở tay, huống chi là ba người Thái Ngần, Khư Uế và Trụ Thanh Trần. Với khoảng cách gần như thế, cùng với sự bộc phát vượt qua giới hạn nhận thức, e rằng dù Thái Ngần ở trạng thái toàn thịnh cũng chưa chắc đã kịp phản ứng.

Kiếp Thiên Ma Đế kiếm lóe lên u quang, đâm xuyên không gian, nhắm thẳng vào lồng ngực Thái Ngần tôn giả.

Rầm!!

Hắc ám huyền quang vỡ nát, chấn văng Khư Uế và Trụ Thanh Trần đang kinh ngạc ra xa.

Kiếp Thiên Ma Đế kiếm đâm vào giữa ngực Thái Ngần tôn giả... Dưới tình huống trọng thương lại hoàn toàn không phòng bị mà trúng phải đòn tấn công hiểm hóc này, mũi kiếm lại bị chặn đứng ngay trước ngực Thái Ngần, không thể xuyên thủng thân thể lão.

Một màn này rõ ràng cho Vân Triệt biết, những nhân vật cấp bậc người thủ hộ đều là một đám quái vật đáng sợ đến mức nào.

Dưới một kiếm này, Thái Ngần vốn đã thương tích đầy mình lại phun ra một ngụm máu lớn, toàn thân cũng tóe ra vô số huyết châu. Biến cố bất thình lình khiến đôi mắt của Thái Ngần mở to đến mức gần như muốn nứt ra, cùng lúc đó, một bàn tay đẫm máu đã siết chặt lấy thân kiếm đen kịt.

Cũng trong khoảnh khắc ấy, Thiên Diệp Ảnh Nhi không còn áp chế huyền khí nữa mà đột nhiên ra tay, trong nháy mắt đã áp sát trước người Trụ Thanh Trần. Một dải kim quang từ bên hông bay ra, tựa như một con kim xà mảnh dài, siết chặt lấy Trụ Thanh Trần.

Với tu vi hiện tại, Trụ Thanh Trần chưa nhận truyền thừa tuyệt đối được xưng tụng là thiên chi kiêu tử. Nhưng khi đối mặt với Thiên Diệp Ảnh Nhi đã phóng thích toàn lực, hắn nào có chút khả năng giãy giụa, lúc bị kim quang quấn thân, huyền khí của hắn cũng bị phong tỏa hoàn toàn. Vừa mới giãy giụa, kim quang đã lún sâu vào xương thịt, khiến hắn đau đớn rên rỉ.

- Thanh Trần!

Thái Ngần tôn giả gầm lên một tiếng, khi ánh mắt chạm đến dải kim quang kia, con ngươi đang mở to của lão lại đột ngột co rút lại:

- Thần... Dụ!

Phừng----

Lực lượng của người thủ hộ bùng nổ, dù chỉ là tàn lực khi đã trọng thương cực độ, nhưng vẫn kinh khủng như thiên tai, men theo Kiếp Thiên Ma Đế kiếm ập thẳng vào người Vân Triệt, chấn bay cả người lẫn kiếm của hắn.

Không hề nghỉ lấy nửa hơi, càng không có ý định cứu Trụ Thanh Trần. Đối mặt với biến cố và kinh hãi, Thái Ngần tôn giả lại đưa ra một lựa chọn bình tĩnh đến đáng sợ. Lão lập tức hiến tế tinh huyết vô cùng quý giá của người thủ hộ, khiến cho thân thể tàn tạ của mình bộc phát ra luồng sức mạnh kinh thiên động địa, đánh thẳng về phía Vân Triệt đang bị chấn bay.

Mặc dù lão không biết lúc trước Thiên Diệp Ảnh Nhi đã che giấu khí tức qua mặt lão bằng cách nào, nhưng huyền khí nàng vừa bộc phát ra chính là Thần Chủ trung kỳ. Thanh Phạm Đế nhuyễn kiếm đang quấn quanh người Trụ Thanh Trần kia có tên là “Thần Dụ”, là thần khí thuộc về Phạm Đế Thần Giới, cũng là biểu tượng cho thân phận của Thiên Diệp Ảnh Nhi!

Bị Thần Dụ khóa chặt, chỉ cần một ý niệm của Thiên Diệp Ảnh Nhi là có thể nghiền nát thân thể Trụ Thanh Trần, gần như không có khả năng cứu hắn ra được.

Như vậy, lựa chọn tốt nhất chính là không tiếc bất cứ giá nào, bắt ngược lại kẻ đồng hành với nàng!

Một người thủ hộ Trụ Thiên, một Thần Chủ cấp chín, lại phải hiến tế tinh huyết khi đối mặt với một Thần Quân cấp bốn, đây quả thật là một cảnh tượng không thể nào lý giải nổi, nhưng Thái Ngần tôn giả đã quyết định chỉ trong khoảnh khắc, không hề do dự chút nào!

Khoảnh khắc ấy tựa như có một dải ngân hà nổ tung, khí tức kinh hoàng khiến Thiên Diệp Ảnh Nhi đang khống chế Trụ Thanh Trần cũng phải kinh hãi quay đầu lại.

Nàng vừa mới cảnh cáo Vân Triệt rằng dù Thái Ngần có trọng thương đến mức này, bọn họ cũng không phải là đối thủ! Nàng không thể hiểu nổi, vì sao Vân Triệt lại cố tình ra tay với Thái Ngần tôn giả! Rõ ràng chỉ cần trực tiếp bắt cóc Trụ Thanh Trần là được!

Hắn làm như vậy, ngược lại có khả năng tự nộp mình vào tay Thái Ngần!

Luồng sức mạnh tuyệt vọng do người thủ hộ Trụ Thiên hiến tế tinh huyết tạo ra, dù chưa đến gần và bùng nổ đã khiến Vân Triệt hoàn toàn nghẹt thở. Hắn không hề sợ hãi, trên mặt ngược lại hiện lên một tia điên cuồng khiến người ta phải khiếp sợ, bởi vì đây chính là kết quả mà hắn muốn!

Kiếp Thiên Ma Đế kiếm trong tay nhẹ nhàng vung ra, nghênh đón luồng sức mạnh có thể nói là ở cấp bậc cao nhất thế gian này.

Nguyệt Vãn Tinh Hồi!

Trước Kiếp Thiên kiếm, nguyên tố vỡ vụn, pháp tắc đảo ngược, luồng sức mạnh mà Thái Ngần tôn giả phải trả giá bằng tinh huyết bỗng nhiên nghịch chuyển, quay ngược lại đánh vào chính người lão.

Chỗ đáng sợ nhất của Nguyệt Vãn Tinh Hồi không phải là nó cưỡng ép phản chấn, mà là luồng sức mạnh bị nghịch chuyển ngay tức khắc, chính là lúc đối phương vừa phóng thích lực lượng, phòng ngự của bản thân yếu nhất, cũng là lúc không thể nào phòng bị nhất, huống chi Thái Ngần tôn giả đã trọng thương lại còn hiến tế tinh huyết!

Một tiếng nổ vang trời sụp đất. Đối mặt với cảnh tượng hoàn toàn trái ngược với lẽ thường này, Thái Ngần tôn giả còn chưa kịp kinh hãi đã bị chính sức mạnh của mình hung hãn đánh trúng. Vô số luồng năng lượng có thể phá núi ngăn biển tựa như hồng thủy điên cuồng tràn vào cơ thể, va chạm, tàn sát, hủy diệt không thương tiếc chút sinh mạng tàn còn sót lại của lão.

Hoàn Hư đỉnh cũng văng khỏi tay, ngay cả liên kết linh hồn cũng tạm thời bị cắt đứt.

- Thái Ngần!!

Khư Uế tôn giả vốn định hỗ trợ Trụ Thanh Trần nhất thời sợ đến gan mật như muốn nứt ra.

Vết thương trên khắp người Thái Ngần tôn giả đều nứt toác, giống như một túi máu bị rách. Đúng lúc này, một luồng hắc mang đột nhiên đâm tới, thân kiếm lúc trước bị chặn lại giờ đây lại xuyên thủng thân thể lão một cách tàn nhẫn, như đâm vào gỗ mục!

- A... a a...

Trong cổ họng Thái Ngần tôn giả phát ra tiếng rên rỉ khàn khàn đau đớn, ánh mắt lão đang tan rã, đã gần như không thấy rõ được bóng đen ngay trước mắt, chỉ còn lại cánh tay gần như đánh ra theo bản năng.

Rầm!

Dù là người thủ hộ sắp chết cũng có thể dời non lấp biển, một kích này trực tiếp đánh cho Vân Triệt lộn nhào, trong miệng hắn phun ra một ngụm máu tươi lớn, Kiếp Thiên kiếm cũng bị rút ra khỏi cơ thể.

Nhưng ngụm máu tươi phun ra lại bùng cháy giữa không trung, hóa thành một biển lửa màu vàng, trong nháy mắt nhấn chìm Thái Ngần tôn giả. Thân hình bị đánh bay của Vân Triệt cũng đột ngột lộn nhào giữa không trung, dùng Tinh Thần Toái Ảnh thuấn di đến trước người Thái Ngần, Kiếp Thiên kiếm lại đâm vào chính giữa ngực, lần thứ hai xuyên thẳng qua... Cùng lúc đó, trong hồn hải của hắn vang lên một tiếng gầm nhẹ:

- Hòa Lăng!

Một màu xanh u ám men theo thân kiếm, không một tiếng động mà bùng nổ trong huyết nhục của Thái Ngần.

- A a!!

Dù vô cùng thống khổ, tiếng gầm của Thái Ngần tôn giả vẫn mang theo khí thế kinh người. Dưới Trụ Thiên thần lực bùng nổ dữ dội, kim ô viêm bị dập tắt trong chớp mắt, toàn thân Vân Triệt chao đảo, phun máu bay ra, nhưng máu tươi tung tóe khắp trời lúc này không biết là của Vân Triệt hay của Thái Ngần.

Phịch!

Vân Triệt nặng nề rơi xuống đất, thân thể loạng choạng, nhưng hắn lại dùng kiếm chống đất, không hề ngã xuống.

Phía xa, một lỗ máu trông mà giật mình hiện ra trên ngực Thái Ngần, máu thịt xung quanh giống như những mảnh giẻ rách bám trên người, thê thảm đến cực điểm.

Vốn đã trọng thương, lại bị luồng sức mạnh do Vân Triệt phản chấn và hai kiếm của hắn đả thương lần nữa, nếu đổi lại là người thường... không, dù là một Thần Chủ bình thường cũng đã sớm mất mạng.

Nhưng Thái Ngần vẫn đứng đó, thân thể thẳng tắp, khí thế vạn linh chớ lại gần.

Đây chính là người thủ hộ của Trụ Thiên, với sức mạnh đáng sợ và sức sống ngoan cường vượt xa sức tưởng tượng của người thường.

Cảm nhận được khí tức còn sót lại của Thái Ngần, Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu mày thật sâu. Ngón tay thon dài của nàng duỗi ra, chuôi kiếm “Thần Dụ” lại trở về tay nàng, thân kiếm mảnh dài vẫn quấn quanh người Trụ Thanh Trần.

Chỉ cần Trụ Thanh Trần khẽ giãy giụa là sẽ bị kim quang cắt vào da thịt, đau đến không muốn sống. Toàn thân hắn phủ đầy mồ hôi lạnh, nhưng lại ngơ ngác nhìn về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi... Thân là thái tử Trụ Thiên, sao hắn lại không biết dải kim quang đang quấn quanh người mình là gì.

- Ngươi... ngươi là...

Hắn phát ra tiếng rên rỉ thống khổ, ánh mắt lại mơ hồ như sương.

- Ngươi là Phạm Đế thần nữ!

Khư Uế tôn giả hoảng sợ thốt lên. Toàn thân lão cứng đờ, hoàn toàn ngây người tại chỗ.

Thiên Diệp Ảnh Nhi không nhìn lão, ngón tay nhẹ nhàng cử động, một tia máu lóe lên, kéo theo tiếng rên rỉ vô cùng thê lương của Trụ Thanh Trần:

- Thái Ngần, hoặc là giao thần quả ra, hoặc là... ta sẽ xé xác hắn!

Thái Ngần tôn giả làm như không nghe thấy, ánh mắt khóa chặt trên người Vân Triệt, giọng nói âm trầm:

- Kim ô viêm... còn có thanh kiếm kia... ngươi là Vân Triệt!

- Cái... cái gì!

Khư Uế lập tức quay phắt lại, ngay cả Trụ Thanh Trần cũng đột nhiên trợn tròn hai mắt.

Vân Triệt đưa tay vuốt mặt, lộ ra khuôn mặt thật, lạnh lùng đến mức khiến trái tim người ta đóng băng.

- Ngươi...

Như đột nhiên rơi vào hàn đàm địa ngục, toàn thân Khư Uế như có vô số luồng khí lạnh đang điên cuồng chạy loạn.

Vân Triệt, Thiên Diệp Ảnh Nhi, hai cái tên đã biến mất khỏi Đông Thần Vực, vậy mà bọn họ lại xuất hiện ở nơi này!

Nhất là Vân Triệt... người mà Trụ Thiên Thần Đế, thậm chí cả ba phương Thần Vực dốc toàn lực, không tiếc bất cứ giá nào cũng muốn tiêu diệt, lại hiện thân ngay trước mặt bọn họ!

Không, là trong khoảng thời gian này, hai người họ vẫn luôn ở gần trong gang tấc, ngay bên cạnh Trụ Thanh Trần!

Khư Uế không thể dùng bất cứ ngôn từ nào để hình dung sự kinh hoàng trong khoảnh khắc này.

- Quả... nhiên... là... ngươi!

Thân là những người thủ hộ năm đó đã toàn lực đuổi giết Vân Triệt, sao bọn họ có thể quên được khuôn mặt của hắn. Chỉ là Vân Triệt của hai năm trước rõ ràng mới bước vào Thần Vương, mà khí tức hiện giờ lại là Thần Quân cấp bốn.

Mà sức mạnh vừa bộc phát ra lại rõ ràng gần tới Thần Chủ trung kỳ!

Sự rung động trong lòng lão không thể nào hơn được nữa!

Nhất là khi đột nhiên hiểu ra vì sao Trụ Thiên Thần Đế lại kiêng kỵ hắn đến thế, vì hắn mà liên tục có những hành động mất hết lý trí.

Thái Ngần còn nhớ rõ, năm đó khi Vân Triệt được tôn là “Thần tử cứu thế”, ánh mắt của hắn thâm thúy ôn hòa đến nhường nào, nhưng lúc này lại như vực sâu không đáy, u ám đến mức khiến lão gần như không dám nhìn thẳng.

- A a a a a a a a!!

Một tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế đột nhiên vang lên, kim quang quấn quanh Trụ Thanh Trần đã xé ra hơn mười vết rách trên người hắn, Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng lên tiếng:

- Xem ra các ngươi không nghe rõ lời ta vừa nói. Ta nói lại lần cuối, hoặc giao thần quả ra, hoặc ta sẽ băm vằm các ngươi ngay tại đây!

Thái Ngần tôn giả lại không hề có biểu cảm gì, đời này lão chưa từng chịu trọng thương như thế, ý thức cũng không ngừng mơ hồ, nhưng thân hình đẫm máu lại ngạo nghễ đứng thẳng:

- Người Trụ Thiên ta, ngay cả trời cao cũng không khuất phục, sao có thể khuất phục ngươi!

- Nếu Thanh Trần chết, các ngươi... nhất định phải chôn cùng!

Từng tiếng như chuông trời vang vọng, chấn động tâm hồn.

Nhưng theo sau giọng nói rung trời ấy lại là giọng nói nhỏ lạnh như băng mà trào phúng của Vân Triệt:

- Thiên Ảnh, không cần giao dịch với bọn chúng, lão chó Trụ Thiên... cũng xứng sao!?

- Hôm nay, thần quả phải ở lại, mạng của bọn chúng cũng phải ở lại hết!

Thiên Diệp Ảnh Nhi lườm hắn.

Thái Ngần như nở nụ cười:

- Ha, chỉ bằng ngươi? Ngươi thật sự cho rằng người thủ hộ Trụ Thiên ta...

Giọng nói đột nhiên ngừng lại, toàn thân lão đột ngột cứng đờ, trong đôi mắt đang mở to của lão chợt dấy lên hai luồng lục quang sâu thẳm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!