Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1627: CHƯƠNG 1626: GÂY CHUYỆN

Vân Triệt không lập tức đi vào Hoàng Thiên Khuyết mà đột nhiên nói:

- Mấy năm nay, ngươi luôn dùng những phương pháp khác nhau, dù công khai hay ngấm ngầm, đều nhằm thúc đẩy ta hợp tác với Ma hậu Bắc Vực kia.

- Không phải “ta”, là “chúng ta”.

Thiên Diệp Ảnh Nhi sửa lời.

Vân Triệt quay đầu nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi:

- Ta xác nhận lại lần cuối. Nàng ta thật sự “dễ dùng” đến vậy sao?

Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhướng mày:

- Có dễ dùng hay không, phải xem ngươi có thể khống chế được nàng ta đến mức nào. Ta chỉ tin tưởng một điều duy nhất: Chỉ cần thủ đoạn của ngươi đủ, nàng ta nhất định sẽ không khiến ngươi thất vọng.

Vân Triệt không nói thêm gì nữa, cất bước tiến vào Hoàng Thiên Khuyết.

Hai người đến gần, đệ tử Hoàng Thiên canh gác không hề ngăn cản.

Mỗi kỳ Thịnh hội Thiên Quân không phải chỉ người được mời mới có thể vào xem, người có đủ tư cách đều có thể tự do tiến vào. Nhưng “tư cách” này cũng tương đối khắc nghiệt... tu vi tối thiểu phải là Thần Vương cảnh.

Nếu tu vi thấp hơn Thần Vương cảnh sẽ bị kết giới vô hình của Hoàng Thiên Khuyết trực tiếp đẩy ra.

Hoàng Thiên Khuyết không phải là nơi tầm thường, nếu không đủ tu vi, chỉ riêng khí tức dày đặc và khủng bố của các cường giả nơi đây cũng đã khó mà chịu đựng nổi.

Trừ Bắc Hàn Sơ chết yểu, những người trên Bảng Thiên Quân Bắc Vực đều đã có mặt. Ánh mắt của bọn họ cũng đều công khai hoặc ngấm ngầm rơi vào trên người Thiên Cô Hộc. Thật ra trong lòng bọn họ cực kỳ rõ ràng, mặc dù đều là Thiên Quân Bắc Vực, nhưng Thiên Cô Hộc lại ở một lĩnh vực khác cao xa hơn bọn họ... cho dù ở phương diện nào.

Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đến, hai luồng khí tức Thần Quân cấp bảy nhất thời thu hút không ít sự chú ý. Mà hai khuôn mặt và khí tức hoàn toàn xa lạ khiến không ít người đều hơi nghi hoặc nhíu mày... nhưng cũng chỉ có vậy.

Bởi vì không được mời, bọn họ chỉ có thể đứng ở khu vực bên ngoài quan sát. Mà lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên:

- Là bọn họ!

Đây là giọng của một nữ tử, vả lại hiển nhiên là lỡ lời thốt ra, ở một sự kiện có phần trang nghiêm thế này lại trở nên đặc biệt chói tai đột ngột, trong chớp mắt đã thu hút sự chú ý của mọi người.

Người kêu lên chính là La Vân của Giới Thiên La, người vừa được Thiên Cô Hộc cứu về. Nàng mới vừa ngồi xuống, trong lúc vô tình liếc thấy Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đi vào, nhất thời bật thốt kêu lên.

Ánh mắt La Ưng thuận thế chuyển qua, chân mày lập tức trầm xuống.

Giới Vương Thiên La trách mắng:

- Trường hợp thế này, la to hét lớn còn ra thể thống gì nữa!

Tiếng kêu của La Vân không hề nghi ngờ cũng đã thu hút ánh mắt của Thiên Cô Hộc. Hắn liếc nhìn Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, chân mày nhất thời nhíu lại, lên tiếng nói:

- Mời hai người đó ra ngoài.

Thiên Cô Hộc có thân phận thế nào, nhất là nơi này lại là Hoàng Thiên Khuyết, lời nói của hắn có sức nặng đến nhường nào. Lời vừa nói ra, tất cả đều đưa mắt nhìn.

Cho dù là ánh mắt nhìn tới, hay là thời điểm nói chuyện, “hai người” trong lời Thiên Cô Hộc chỉ có thể là hai Thần Quân cấp bảy vừa mới bước vào Hoàng Thiên Khuyết kia.

Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi dừng bước, Vân Triệt không có biểu cảm gì, còn sâu trong đôi mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi lại lóe lên một tia hứng thú... Chẳng cần tự mình nghĩ cách gây sự, mới vừa vào cửa đã có người chủ động dâng mình tới.

Bắc Thần Vực quả là một nơi thú vị.

Thiên Mục Nhất đứng lên, nhìn Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, nói:

- Cô Hộc, có chuyện gì vậy? Hai người này có va chạm gì với con sao?

Thiên Cô Hộc nói:

- Thưa phụ vương, con và bọn họ chưa từng có ân oán, cũng không hề quen biết. Cho dù có ân oán, con cũng quyết không vì ân oán cá nhân mà quấy nhiễu Thịnh hội Thiên Quân.

Thiên Cô Hộc xoay người, đối diện thẳng với Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đang không nói một lời:

- Chỉ là... trong mắt con, hai người này không xứng đặt chân vào Hoàng Thiên Khuyết của ta!

Giọng điệu bình thản như nước, nhưng từng chữ vang vọng, chấn động lòng người. Càng nhiều ánh mắt rơi vào trên thân hai người Vân Triệt, một nửa ngạc nhiên, một nửa thương hại. Rõ ràng là, hai người không rõ thân phận này đã chạm phải điểm mấu chốt nào đó của Thiên Cô Hộc.

Mà khiến cho đường đường Cô Hộc công tử ghét bỏ như thế, tương lai của hai người này muốn không khiến người ta thương hại cũng khó.

- Xin hiền chất chỉ giáo?

Khuê Xà Thánh Quân cười tủm tỉm nói.

Thiên Cô Hộc vẫn mặt như nước lặng, giọng nói nhàn nhạt:

- Nửa ngày trước, Ưng huynh và Vân muội của Giới Thiên La gặp phải kiếp nạn, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, hai người này đã đi ngang qua.

- Ưng huynh và Vân muội gặp phải không phải là ân oán giữa người với người mà là kiếp nạn huyền thú. Với tu vi Thần Quân cấp bảy của bọn họ, chỉ cần giơ tay nhấc chân đã có thể hóa giải nó, cứu vớt hai Thần Vương trẻ tuổi có tương lai vô hạn, cũng kết được một đoạn thiện duyên.

Thiên Cô Hộc chậm rãi lắc đầu:

- Nhưng bọn họ đối mặt với hai người kêu cứu lại không hề để ý tới, thờ ơ bỏ đi. Hành vi như vậy, ta không thể nhìn nổi, cũng không thể dung thứ.

- Lại có chuyện này?

Giới Vương Thiên La nói.

La Ưng đứng dậy:

- Quả thật như thế. Lúc con và tiểu Vân rơi vào tuyệt cảnh, chợt thấy hai người bọn họ tới gần, vốn lòng tràn đầy vui mừng, cao giọng kêu cứu. Bọn họ cách con và tiểu Vân ngàn trượng lại ngoảnh mặt làm ngơ, không thèm liếc mắt.

Nói xong, hắn liếc nhìn Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, đôi mắt nhìn như bình thản lại thoáng qua một chút khoái trá.

Thiên Mục Nhất lại khoát tay:

- Được rồi. Không ra tay cứu giúp, mặc dù không có công, nhưng cũng không có tội, không cần truy cứu đến cùng.

Tiện tay có thể cứu mạng người ta lại thờ ơ rời đi, thật sự đúng là quá mức lạnh lùng vô tình. Nhưng mà, thấy chết không cứu ở Bắc Thần Vực này quả thật lại quá mức bình thường. Thậm chí ở một phương diện nào đó, không bỏ đá xuống giếng, nhân cơ hội cướp đoạt đã được xem là nhân đạo lắm rồi.

Thiên Cô Hộc than nhẹ một tiếng, thi lễ lại, nói:

- Lời phụ vương nói, con đương nhiên tôn trọng nghe theo. Nhưng thân là hậu bối được gửi gắm kỳ vọng, hôm nay đối mặt với quần hùng thiên hạ, có mấy lời con không thể không nói.

“...” Thiên Mục Nhất không nói gì. Không có ai hiểu rõ con mình hơn hắn, Thiên Cô Hộc muốn nói gì, hắn có thể đoán được đại khái.

Thiên Cô Hộc nhìn về phía mọi người, chân mày nhíu lại, giọng nói lanh lảnh:

- Bắc Thần Vực của chúng ta vốn là một trong Tứ Vực của Thần Giới, lại là nơi bị thế gian ruồng bỏ, bị tam vực còn lại thù ghét. Khiến cho chúng ta chỉ có thể vĩnh viễn ở nơi đây, không thể bước ra nửa bước.

- Mảnh đất Thần Vực dưới chân chúng ta đây, nào có khác gì một nhà giam khổng lồ?

Hoàng Thiên Khuyết trở nên yên tĩnh, mọi ánh mắt đều rơi vào trên người Thiên Cô Hộc.

- Khí tức hắc ám của hỗn độn không ngừng ăn mòn, mỗi một khắc lãnh thổ của Bắc Thần Vực đều đang thu hẹp, cứ cách một khoảng thời gian lại sẽ có tinh giới, tinh vực vĩnh viễn biến mất, rồi sẽ có một ngày đến dưới chân chúng ta.

- Dưới tình cảnh này, tương lai của Bắc Thần Vực chỉ có thể trông cậy vào chúng ta, những huyền giả may mắn đặt chân lên cảnh giới cao của huyền đạo. Nếu chúng ta, những người nắm trong tay vận mệnh của Bắc Vực còn không tương trợ lẫn nhau, ban ân cho thế gian, mà cứ tranh giành đoạt lợi, lạnh lùng vô tình, vậy Bắc Vực còn có tương lai gì đáng nói? Chúng ta lại có mặt mũi nào đối mặt với lực lượng trời ban mà bản thân nhận được?

Thiên Cô Hộc chợt quay người lại, đối mặt với Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi:

- Hôm nay Cô Hộc tận mắt chứng kiến, trong lòng ghét bỏ. Nếu không có ta tình cờ đi ngang qua, trong lúc cấp bách ra tay, hai vị Thần Vương trẻ tuổi có thể gánh vác tương lai Bắc Vực có thể đã chết dưới móng vuốt huyền thú. Nếu như thế, sự thờ ơ này của hai người có khác gì tự tay chôn vùi bọn họ!

Giọng Thiên Cô Hộc hơi trầm xuống:

- Không biết thương hại, không còn nhân tính, thì có khác gì cầm thú! Con không dám trái ý phụ vương, nhưng cũng tuyệt đối không muốn để kẻ như vậy làm ô uế Hoàng Thiên Khuyết. Cùng là Thần Quân, ta cảm thấy hổ thẹn thay!

Lời nói vừa dứt, mọi người ở đây thần sắc khác nhau, có người khen ngợi, có người than thở, có người im lặng, có người lắc đầu.

Những ai biết đến cái tên Thiên Cô Hộc, đều có phần hiểu rõ vì sao hắn lại tự đặt cho mình cái tên “Cô Hộc”. Không chỉ vì thiên tư của hắn đã tự thành một cõi, mà lòng dạ của hắn, hoài bão của hắn, cũng không phải người cùng thế hệ có thể sánh bằng. Bản thân hắn cũng không thèm xếp mình ngang hàng với những người cùng thế hệ khác.

Những lời này của hắn, các bậc trưởng bối kinh nghiệm phong phú nghe vào có lẽ thấy quá mức ngây thơ, nhưng không ai không kính trọng và thán phục. Càng làm cho người ta đột nhiên cảm thấy, Bắc Thần Vực có một Thiên Cô Hộc, thật sự là may mắn trời ban.

Không đợi ai lên tiếng, Thiên Mục Nhất đã nói trước, ôn hòa cười nói:

- Ha ha, Cô Hộc, con có tâm chí này, trong lòng vi phụ rất an ủi. Hôm nay là Thịnh hội Thiên Quân thuộc về lớp trẻ các con, đừng vì chuyện này mà phân tâm. Ba vị giám sát của Vương giới sắp đến, các vị kính xin đợi chút, tin rằng đại hội hôm nay nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của các vị.

Hắn vừa dứt lời, mọi người còn chưa kịp hưởng ứng, một giọng nữ tử trong trẻo hết sức dễ nghe đã nhẹ nhàng vang lên:

- Đời này ta đã thấy nhiều kẻ ngu xuẩn rồi, nhưng ngu xuẩn đến mức buồn cười như vậy, thật đúng là lần đầu tiên gặp. Nghe nói Thiên Cô Hộc này tuổi đã gần sáu trăm, tốt xấu gì cũng có sáu trăm năm kinh nghiệm, chẳng lẽ tất cả đều sống hết vào thân chó rồi sao?

Giọng nữ tử mềm mại động lòng người, như oán như than, giống như đang thản nhiên tự nói. Nhưng từng chữ lại vô cùng chói tai, càng khiến tất cả mọi người kinh ngạc đến nghẹn họng nhìn trân trối.

Tiếng hoan hô vốn sắp vang lên lại bị dội một gáo nước lạnh, ánh mắt mọi người đồng loạt dừng ở trên người nữ tử phát ra tiếng... Đương nhiên đó là một trong hai người bị Thiên Cô Hộc ghét bỏ.

Thiên Diệp Ảnh Nhi cúi đầu, mặt nạ băng lam trên mặt tỏa ra hàn khí lờ mờ làm cho không ai có thể nhìn trộm được khuôn mặt của nàng, nhưng ai cũng có thể thấy được vẻ thản nhiên không chút che giấu trên phần gương mặt tuyết trắng tinh xảo đến quá đáng của nàng.

Giống như bản thân chỉ vừa nói mấy lời vô cùng đơn giản tầm thường.

Thiên Mục Nhất trời sinh cẩn thận, hơn nữa mới vừa nhận được tin tức ba vị khách quý của Vương giới sẽ nhanh chóng đến đây, càng không muốn rắc rối, vì thế trực tiếp bỏ qua chuyện mới vừa rồi.

Trong mắt tất cả mọi người, Thiên Cô Hộc tỏ thái độ như thế, Thiên Mục Nhất lại không đuổi người đi có thể nói là một ân điển cực lớn đối với Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi.

Mà điều khiến bọn họ nằm mơ cũng không thể nghĩ đến chính là Thần Quân tránh được một kiếp này, lại còn là một nữ tử, đã trực tiếp sỉ nhục Thiên Cô Hộc ở trước mặt mọi người!

Hơn nữa nơi này là Hoàng Thiên Giới, là Hoàng Thiên Khuyết!

Lời Thiên Diệp Ảnh Nhi nói không thể nghi ngờ đã hung hăng chọc vào một tổ ong vò vẽ cực lớn, sắc mặt bình thản của Thiên Mục Nhất đột nhiên trầm xuống, tất cả mọi người trên dưới Hoàng Thiên Tông đều trợn mắt nhìn, Đại trưởng lão Hoàng Thiên Thiên Mục Hà vỗ bàn, ghế ngồi cũng nứt tung ngay tại chỗ, hắn chỉ tay về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi, tức giận nói:

- Đồ hỗn xược, dám giương oai ở Hoàng Thiên Khuyết của ta!

Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc mắt, chậm rãi nói:

- Hả? Vậy thật kỳ lạ. Hắn chửi chúng ta là cầm thú, ngươi đến một cái rắm cũng không dám thả. Ta mắng hắn sống phí hoài như chó, ngươi lại lập tức đứng lên sủa bậy. Hay là, ngươi chính là con chó kia?

- Ngươi!!

Ánh mắt Thiên Mục Hà sâu thẳm như vực, thậm chí toàn thân bắt đầu run rẩy... Sống trên vạn năm, đây là lần đầu tiên hắn đối mặt với tình cảnh này. Bởi vì thân là Đại trưởng lão Hoàng Thiên, người dám bất kính với hắn vốn không hề tồn tại, chưa từng có ai dám nói như vậy với hắn!

Hoàng Thiên Khuyết nhất thời lặng ngắt như tờ, kim rơi cũng có thể nghe thấy, đây là một màn mà cho dù thế nào bọn họ đều không thể tưởng tượng và lý giải được -- một Thần Quân cấp bảy, thế mà lại sỉ nhục Thiên Cô Hộc, sỉ nhục Đại trưởng lão Hoàng Thiên ở trước mặt mọi người nơi Hoàng Thiên Khuyết này.

Hơn nữa lời nói sỉ nhục quả thật ác độc tới cực điểm! Cho dù là người tầm thường nhất cũng không thể chịu được, huống chi là Thiên Cô Hộc và Thiên Mục Hà!

Thiên Cô Hộc xoay người, hai hàng chân mày như kiếm nhếch lên, nhưng không thấy tức giận.

Thiên Mục Nhất chậm rãi đứng lên:

- Đại trưởng lão đừng tức giận. Chỉ là hai tên hề đáng buồn cười, còn không xứng để ngài phải tức giận.

Sắc mặt Thiên Mục Nhất vẫn bình thản như trước, không thấy gợn sóng gì, nhưng Họa Thiên Tinh và Khuê Xà Thánh Quân ngồi bên cạnh lại cảm nhận được rõ ràng một luồng hàn ý đến rợn người.

Thiên Mục Hà bị nhục, hắn sẽ không để ý, nhưng Thiên Cô Hộc... ở Hoàng Thiên Giới không ai không biết, đó là niềm kiêu hãnh lớn nhất đời hắn, cũng là vảy ngược tuyệt đối không thể chạm đến.

Chỉ bằng mấy câu nói lúc trước, nữ tử này cùng với người đồng hành của nàng đã nhất định sống không bằng chết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!