Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1628: CHƯƠNG 1627: MA NỮ YÊU ĐIỆP

Giọng Thiên Mục Nhất âm trầm, không hề có chút tức giận:

- Xem ra hôm nay hai vị đến đây để gây hấn. Thiên mỗ rất tò mò, rốt cuộc là ai đã cho hai vị lá gan để dám lỗ mãng ở Hoàng Thiên giới của ta.

Đối mặt với uy áp đột nhiên phóng thích của người Hoàng Thiên giới, tư thái và giọng điệu của Thiên Diệp Ảnh Nhi lại không hề thay đổi:

- Gây hấn? Hai người chúng ta chỉ đến xem hội, từ lúc tới đây còn chưa nói một lời nào đã bị đứa con ngu xuẩn của ngươi vô cớ quát mắng, còn định gán cho chúng ta một tội danh khó nghe ngay trước mặt mọi người. Bây giờ ngược lại vu cho chúng ta tội gây hấn?

- Nói như vậy, chỉ cho phép người của Hoàng Thiên giới các ngươi vô cớ bắt nạt chúng ta, chứ không cho phép chúng ta phản kháng? Không hổ là tinh giới đứng đầu Bắc Thần Vực, quả là khí phái, thật là uy phong!

Thiên Cô Hộc nâng tay, tay áo phất nhẹ, thần sắc lạnh nhạt:

- Bắt nạt vô cớ? Ta và các ngươi vốn không quen biết, những lời vừa rồi đều là do ta tận mắt chứng kiến. Hành vi của các ngươi là điều ta không thể dung thứ nên mới nói ra trước mặt mọi người. Phụ vương lòng dạ rộng rãi, đã dung thứ cho các ngươi, sao có thể gọi là bắt nạt vô cớ!

Sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi, giọng nói trầm xuống, một thân áo xanh phồng lên, tỏa ra một luồng khí thế kinh người:

- Mà lời lẽ các ngươi lại đầy sỉ nhục, sỉ nhục một mình ta thì thôi, lại dám sỉ nhục cả Đại trưởng lão của tông ta! Chỉ riêng điểm này, cho dù phụ vương và Đại trưởng lão có thể tha thứ cho các ngươi, Thiên Cô Hộc ta cũng quyết không để các ngươi bình yên rời khỏi Hoàng Thiên Khuyết!

Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc hắn, giọng nói như cười như không:

- Hả? Chỉ bằng ngươi?

Lời của Thiên Diệp Ảnh Nhi khiến mọi người kinh ngạc, suýt nữa thì bật cười.

Ở Bắc Thần Vực, ai mà không biết Thiên Cô Hộc có thể nghiền áp đối thủ vượt hai tiểu cảnh giới ở Thần Quân cảnh, thậm chí tạo ra kỳ tích ngang hàng với người trên ba tiểu cảnh giới.

Cùng là Thần Quân cấp bảy, vậy mà nàng ta lại dám nói ra ba chữ “Chỉ bằng ngươi” với Thiên Cô Hộc...

Đây đã không còn là chuyện có thể hình dung bằng hai chữ “ngu dốt” nữa rồi.

Thiên La Giới Vương đứng dậy, nhàn nhạt nói:

- Cô Hộc công tử, hôm nay là Thiên Quân Thịnh Hội thuộc về các ngươi, hai thứ này không đáng làm hỏng hứng thú của mọi người, càng không đáng để ngươi phải tự mình ra tay.

- Quỳnh Võ, Nguyên Điển... đánh hai kẻ này ra ngoài!

Theo lệnh của Thiên La Giới Vương, hai lão giả bên cạnh hắn chậm rãi đứng lên. Một người là Thần Quân cảnh cấp mười, một người là Thần Quân cảnh cấp chín, hai luồng khí tức nặng nề tuyệt luân khóa chặt lấy Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi.

Tất cả mọi người đều hiểu rõ, chỉ với thái độ vừa rồi, hai người này tuyệt đối không chỉ đơn giản bị “đánh ra ngoài” như vậy.

Nơi này là Hoàng Thiên Khuyết, lại là nơi tổ chức Thiên Quân Thịnh Hội, là nơi không thích hợp để ác chiến nhất. Nhưng một khi bị đánh ra khỏi Hoàng Thiên Khuyết, hai Thần Quân đỉnh cao của Thiên La giới này chắc chắn sẽ hạ sát thủ.

Mà cho dù hai người này hôm nay thoát được một kiếp, sau này cuộc sống ở Bắc Thần Vực cũng không thể yên ổn.

- Ha, đúng là không biết sống chết.

Một Thượng vị Giới Vương khác cười lạnh nói.

- Cô Hộc công tử nói không sai chút nào, hai kẻ này đúng là nỗi sỉ nhục của Thần Quân.

Lại một Thượng vị Giới Vương khác lên tiếng:

- Thiên La Giới Vương nhớ thuận tiện điều tra rõ lai lịch của bọn họ. Bổn vương rất tò mò, rốt cuộc là nơi nào lại có thể sinh ra hai thứ như vậy.

Ánh mắt mọi người nhìn về phía Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đã không còn chút thương hại nào như lúc trước, mà chỉ toàn là trào phúng và khinh miệt. Thân là Thần Quân cấp bảy, cao quý biết bao, khó khăn biết bao. Bắc Thần Vực có vô số nơi để họ tùy ý hoành hành, nhưng họ lại cố tình đến Hoàng Thiên Khuyết này để giương oai.

Đúng là tự chui đầu vào rọ, ngu xuẩn không gì sánh bằng.

Thiên Mục Hà chậm rãi ngồi xuống. Hắn và Thiên Mục Nhất không nói thêm lời nào, nhưng đồng thời ra hiệu bằng mắt cho Thiên La Giới Vương. Thiên La Giới Vương ngầm hiểu, chậm rãi gật đầu.

Đúng lúc này, mây xám trên trời cao tan ra, ba luồng uy nghiêm khiến người ta sợ hãi đồng thời ập xuống, chỉ trong nháy mắt đã thay đổi hoàn toàn bầu không khí của Hoàng Thiên Khuyết, tách rời luồng khí thế đang áp chế Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi ra.

Thân hình Thiên Mục Nhất và Thiên Mục Hà vừa ngồi xuống lại bật dậy, Họa Thiên Tinh và Khuê Xà Thánh Quân cũng đứng lên theo, nhìn lên trời cao.

Ba phương hướng, ba khí tức hoàn toàn khác nhau đồng thời giáng lâm, giọng nói của một lão giả vang lên trước tiên:

- Diêm Ma giới, Diêm Tam Canh, đặc biệt đến tiếp kiến.

Dưới giọng nói già nua, bóng dáng của một người đàn ông trung niên hiện ra. Áo bào tro quá rộng so với thân hình hắn, sắc mặt cương nghị màu tro, hai mắt vô thần, trông như một tử thi sống.

Diêm Tam Canh, đứng đầu ba mươi sáu Diêm Quỷ của Diêm Ma giới, một tồn tại khủng bố có địa vị ngang với mười Diêm Ma.

Diêm Vương muốn ngươi chết canh ba, ai dám giữ ngươi đến canh năm – ở Bắc Thần Vực, cái tên Diêm Tam Canh vang lên, vạn linh đều kinh hãi run rẩy.

Thiên Quân Thịnh Hội lần này, người giám sát của Diêm Ma giới chính là vị đứng đầu Diêm Quỷ vô cùng đáng sợ này. Hắn vừa đến, khí tức chưa tới, chỉ riêng cái tên của hắn thôi đã khiến cả Hoàng Thiên Khuyết bị bao phủ bởi một tầng sát khí kinh hoàng.

Thiên Mục Nhất lớn tiếng nói:

- Mục Nhất cung nghênh Diêm Quỷ Vương.

- Ha ha ha, ngàn năm không gặp, Hoàng Thiên Giới Vương vẫn khỏe chứ?

Ở một hướng khác, một tiếng cười to hết sức tùy ý vang lên, sau đó một nam tử trông rất trẻ tuổi chậm rãi hạ xuống, ấn ký “Phần Nguyệt” trên người cho thấy xuất thân vô cùng tôn quý của hắn. Đối mặt với một đám cường giả của Thượng vị tinh giới, thậm chí là các Giới Vương, hắn lại nhướng mày, không hề che giấu vẻ ngạo nghễ.

Thiên Mục Nhất cũng cất tiếng cười lớn:

- Ha ha ha ha, chỉ mới ngàn năm ngắn ngủi không gặp, Đế tử điện hạ đã đặt chân đến cảnh giới Thần Chủ, khiến Thiên mỗ kinh thán vạn phần.

- Chút thành tựu ấy của ta sao sánh được với Cô Hộc công tử uy chấn Bắc Vực của ngài chứ?

Đế tử Phần Nguyệt cười tủm tỉm, ánh mắt chuẩn xác quét về phía Thiên Cô Hộc.

Người này chính là con ruột của Phần Nguyệt Thần Đế, một trong những đế tử của Phần Nguyệt Vương giới – Phần Kiết Nhiên.

Thiên Mục Nhất cười ha ha nói:

- Điện hạ quá lời rồi, tương lai của điện hạ chính là vầng trăng sáng chói thế gian, nếu khuyển tử có thể may mắn chạm vào một chút thần quang đã là ba đời hữu hạnh, nào có tư cách so sánh với điện hạ.

Giọng Thiên Mục Nhất vừa dứt, bóng dáng thứ ba cũng chậm rãi đáp xuống trong tầm mắt mọi người.

Đó là một nữ tử áo vàng, tay áo bay bay, tóc dài như mực, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ hình cánh bướm tuyệt đẹp, che kín dung nhan và đôi mắt giống như Thiên Diệp Ảnh Nhi.

Cả người nàng không hề có khí tức, nhưng khoảnh khắc nàng hạ xuống lại lập tức chôn vùi khí thế của Diêm Tam Canh và Đế tử Phần Nguyệt.

- Ma... nữ!?

Cảm nhận được luồng khí tức cường đại đến gần như hư ảo, lại vô hình rung động tâm hồn, sắc mặt các cường giả đều thay đổi, một vài Giới Vương bất giác thốt lên tiếng than nhẹ kinh hãi, như không thể tin nổi.

Thiên Mục Nhất xoay người lại, thu hết vẻ mặt, trịnh trọng cúi đầu:

- Hoàng Thiên, Thiên Mục Nhất, cung nghênh Yêu Điệp điện hạ. Có thể được điện hạ đích thân giá lâm, Thiên Quân Thịnh Hội lần này đã là vinh hạnh ngút trời.

Hai chữ “Yêu Điệp” vừa thốt ra, gần như tất cả trái tim đều kịch liệt chấn động.

Bởi vì đây là tên của Ma nữ thứ tư của Kiếp Hồn giới!

Nữ tử này quả nhiên là một trong chín Ma nữ dưới trướng Ma hậu!

Thần Quân trẻ tuổi trên Bắc Vực Thiên Quân Bảng không nghi ngờ gì sẽ là những người nắm giữ tương lai của Bắc Thần Vực. Vì vậy, các Vương giới luôn rất coi trọng mỗi kỳ Thiên Quân Thịnh Hội, thân phận của người đến giám sát cũng cực kỳ cao. Lần này, Diêm Ma giới cử đến người đứng đầu Diêm Quỷ, Phần Nguyệt giới cử đến một đế tử, hơn nữa còn là đế tử có địa vị chỉ sau thái tử ở Phần Nguyệt Thần giới.

Mà Kiếp Hồn giới lần này lại phái ra một ma nữ, thật sự vượt ngoài dự đoán của mọi người.

Đối với lời chào hỏi của Thiên Mục Nhất, Yêu Điệp không hề phản ứng.

Trên đời hiếm có ai được nhìn thấy chân nhan của bất kỳ ma nữ nào. Các nàng được gọi là “cái bóng” của Ma hậu, đã là “cái bóng” thì tự nhiên hiếm khi xuất hiện trước mặt người khác.

Không ai cảm thấy kỳ quái trước phản ứng lạnh nhạt của nàng. Mặt nạ cánh bướm che đi dung nhan và tầm mắt của nàng, cũng tự nhiên không ai có thể phát hiện, ngay từ đầu ánh mắt của nàng đã dừng trên người Vân Triệt, chưa từng rời đi.

Tất cả mọi người đều đứng dậy, hô to cung nghênh ba vị giám sát của Vương giới.

Đế tử Phần Nguyệt, Phần Kiết Nhiên, không nhanh không chậm ngồi xuống, thản nhiên mở miệng:

- Mấy năm gần đây, trong lứa trẻ không có nhân tài nào nổi bật, nhưng thanh danh của Thiên Cô Hộc lại ngày càng cường thịnh trong mấy trăm năm qua, cho nên lần này bản thiếu chủ đã chủ động xin phụ vương cho tự mình đến đây. Cô Hộc công tử, ngươi nhất định không được để bản thiếu thất vọng... Hả?

Ánh mắt hắn đột nhiên rơi vào Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi:

- Hai người này là sao?

Thiên Mục Nhất nói:

- Điện hạ không cần để ý. Chẳng qua chỉ là hai kẻ cuồng vọng không biết sống chết, vừa rồi đã gây hấn làm càn ở Hoàng Thiên Khuyết của ta.

Hắn xoay người, lạnh lùng nói:

- Còn không mau đánh chúng ra ngoài, đừng làm bẩn mắt hai vị khách quý.

- Vâng!

- Khoan đã.

Tiếng đáp vừa vang lên, một giọng nữ đột nhiên cất tiếng. Hai chữ ngắn ngủi, dịu dàng như gió thoảng, lại như có ma lực không thể diễn tả, không thể kháng cự, khiến tâm hồn mọi người không hiểu sao thắt lại, toàn thân cũng bất giác run rẩy.

Hai trưởng lão Thiên La giới đang định ép về phía Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi nhất thời như bị đóng băng tại chỗ, không dám nhúc nhích.

Mà người lên tiếng ngăn cản rõ ràng là Ma nữ thứ tư của Kiếp Hồn giới – Yêu Điệp.

Thiên Mục Nhất giật mình, lập tức nói:

- Điện hạ, không biết có gì chỉ giáo?

Yêu Điệp không để ý đến hắn, mà đối diện với Vân Triệt, hỏi:

- Ngươi tên gì?

Vân Triệt nhìn nàng, đối mặt với nữ tử đứng ở đỉnh cao nhất Bắc Thần Vực này, ánh mắt hắn không hề né tránh, nhàn nhạt đáp lại hai chữ:

- Lăng Vân.

Ma nữ Yêu Điệp khẽ gật đầu:

- Lăng Vân? Hai người các ngươi đến đây để xem hội?

Vân Triệt khẽ nhếch miệng, nở một nụ cười khiến người khác khó chịu:

- Theo ngươi thì sao?

Câu trả lời này không nghi ngờ gì khiến mọi người đột nhiên kinh hãi. Sắc mặt Thiên Mục Nhất thoáng đổi, trầm giọng nói:

- Lại dám nói chuyện với Ma nữ điện hạ như vậy, đây đâu chỉ là to gan lớn mật... Xem ra hai kẻ này quả nhiên là một lũ điên.

- Còn không mau đánh chúng ra ngoài!

- Không cần.

Yêu Điệp lại nói ra hai chữ nhàn nhạt, tất cả khí tức áp chế về phía Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đều bị triệt tiêu trong nháy mắt. Nàng liếc nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi, sau đó ánh mắt quay lại nhìn Vân Triệt, nói:

- Cùng ngồi xem hội, được chứ?

Lời vừa nói ra, mỗi một người ở đây, kể cả Diêm Ma Diêm Tam Canh, Phần Nguyệt Phần Kiết Nhiên, phản ứng đầu tiên đều là bản thân đã nghe lầm.

- Được.

Duy chỉ có Vân Triệt, không hề thất thần dù chỉ một chút, bình thản đáp lại một tiếng, chẳng hề khách sáo.

- Đến đây.

Yêu Điệp xoay người, bóng hình lướt qua, đã rơi xuống chỗ ngồi tôn quý của người giám sát. Tư thế này rõ ràng là đang mời Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi.

Thiên Mục Nhất thân phận, tu vi, lịch duyệt hạng nào mà cũng phải sững sờ mất vài giây, hắn kinh nghi nói:

- Điện hạ, ngài đây là...

Thiên Mục Nhất vừa mới mở miệng, không thấy Yêu Điệp có động tác gì, thậm chí ánh mắt cũng không quét tới, lời nói sau đó của hắn lại đột nhiên nghẹn lại, không thể nói ra được nữa.

- Ta muốn mời ai, chẳng lẽ còn cần Hoàng Thiên Giới Vương ngươi cho phép sao?

Yêu Điệp nói ra những lời rất lạnh nhạt.

Thiên Mục Nhất chắp tay, không hiểu vì sao trán lại rịn ra một tầng mồ hôi lạnh:

- Không... không dám, là Thiên mỗ đường đột.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!