Lời của Vân Triệt khiến Thiên Cô Hộc híp mắt lại, những tiếng xì mũi và cười khẩy xung quanh lập tức lớn hơn vài phần. Từng ánh mắt nhanh chóng rời khỏi người Vân Triệt, nhưng rồi lại khinh thường liếc nhìn hắn lần nữa.
Nụ cười của Thiên Cô Hộc có thêm vài phần tự giễu, giọng nói cũng lạnh đi mấy phần:
- Xem ra, dù chỉ là một tên hề, ta vẫn đã đánh giá ngươi quá cao rồi.
Đến giờ phút này, bản thân Thiên Cô Hộc cùng với đám người xung quanh đều cảm nhận sâu sắc rằng, dùng hai chữ “mất mặt” cũng không đủ để hình dung kẻ này. Dù là Thần Quân cấp bảy, nhưng từ đầu đến cuối hắn đều không đủ tư cách để Thiên Cô Hộc ra tay.
Thiên Cô Hộc chủ động đứng ra, quả thật đã tự hạ thấp thân phận và phẩm cách của mình.
Thiên Cô Hộc chậm rãi gật đầu, lười biếng nói thêm một lời trào phúng nào nữa:
- Nhưng mà... thôi được. Vậy thì ba chiêu, ta sẽ thành toàn cho ngươi một cách triệt để.
Hắn giơ lên ba ngón tay, thần thái và ngôn ngữ đã khinh miệt hơn lúc nãy không chỉ mấy lần:
- Chỉ cần ngươi không bại trong ba chiêu dưới tay ta thì coi như ngươi thắng. Ngươi còn lời nào muốn nói không!
Đúng vậy, đều là Thần Quân cấp bảy, hắn muốn ba chiêu đánh bại “Lăng Vân”!
Câu nói này, khí phách này, thực lực này, chỉ có Thiên Cô Hộc mới có.
Đây cũng là lời đáp trả ngạo nghễ nhất, là sự chà đạp triệt để nhất đối với “Lăng Vân”.
Vân Triệt liếc xéo hắn, ánh mắt như đang nhìn một con kiến hôi:
- Thiên Cô Hộc, hình như ngươi đã hiểu lầm điều gì đó. Ta nói là, nếu ngươi có thể không bại trong ba chiêu dưới tay ta, thì coi như ngươi thắng.
Lời vừa nói ra, Hoàng Thiên Khuyết thoáng chốc tĩnh lặng, sau đó lại bùng nổ từng tràng cười điên cuồng vô cùng mãnh liệt. Ngay cả các Thượng vị Giới Vương địa vị cao vời vợi cũng phải trợn mắt há mồm, khóe mắt giật giật.
Giữa những tiếng cười nhạo thỏa sức bùng nổ, giọng điệu của Vân Triệt vẫn thản nhiên trầm thấp như trước:
- Tiện thể, ta lại ban cho ngươi một ân huệ. Sau ba chiêu, chỉ cần ngươi còn có thể đứng dậy, cũng coi như ngươi thắng.
- A...
Khóe miệng Thiên Cô Hộc khẽ giật, lộ ra nụ cười nhạt có lẽ là bất đắc dĩ và hèn mọn nhất cả đời này của hắn.
- Lại lãng phí nhiều thời gian như vậy trên người một tên điên, quả thật nực cười!
Họa Thiên Tinh lạnh lùng nói.
- Không phải rất thú vị sao?
Khuê Xà Thánh Quân vẫn cười tủm tỉm như cũ.
- Ha ha ha ha ha!
Phần Nguyệt đế tử Phần Kiết Nhiên trực tiếp cười không ngớt đến mức gập cả lưng, gần như muốn lăn ra đất.
Nếu như trước đó Vân Triệt trong mắt mọi người chỉ là một tên hề buồn cười, thì giờ đây ánh mắt họ nhìn về phía hắn hoàn toàn là đang nhìn một tên hề đã điên cuồng triệt để.
Thiên Cô Hộc muốn trong ba chiêu đánh bại đối thủ cùng cấp, tuyệt đối sẽ không khiến người ta chế nhạo. Nhưng một huyền giả cùng cấp lại muốn ba chiêu đánh bại Thiên Cô Hộc... Đây có lẽ là trò cười hoang đường nhất trong lịch sử huyền đạo của toàn bộ Bắc Thần Vực.
- Cô Hộc, mau chóng kết thúc đi.
Thiên Mục Nhất nói, vẻ mặt hiển nhiên cực kỳ khó coi, trong lòng đã vô cùng không bình tĩnh. Đối mặt với một Thần Quân cấp bảy vừa ngu xuẩn lại điên khùng như vậy, cho dù Thiên Cô Hộc một chiêu thắng được cũng sẽ không có chút vinh quang nào, ngược lại còn có phần bẩn tay.
- Vâng, phụ vương.
Thiên Cô Hộc thu lại toàn bộ biểu cảm, khôi phục vẻ lạnh nhạt. Sự biến đổi trên mặt hắn đã vô hình kéo theo cảm xúc của mọi người, khiến Hoàng Thiên Khuyết yên tĩnh trở lại trong khoảnh khắc, mọi ánh mắt cũng đều tập trung chặt chẽ vào hắn.
Vào lúc này, một giọng nói khô khốc đột nhiên vang lên, rõ ràng là Diêm Tam Canh, kẻ đứng đầu Diêm Quỷ của Diêm Ma Giới:
- Đã là trận chiến danh dự liên quan đến vinh quang và tôn nghiêm, vậy thì không nên bị bất cứ ngoại lực nào can thiệp, càng không được truy cứu về sau, các vị nghĩ sao?
Câu nói này của Diêm Tam Canh không hề nghi ngờ là đang nói cho Yêu Điệp nghe.
Trong ba Vương giới, Hoàng Thiên giới và Diêm Ma giới giao hảo thân thiết nhất, Diêm Tam Canh nói ra lời này, không hề nằm ngoài dự đoán của người khác.
Khuê Xà Thánh Quân nheo đôi mắt hẹp dài lại:
- Diêm Quỷ Vương yên tâm, ở đây, ngoại trừ vài tên đạo chích nực cười nào đó, tất cả đều là những nhân vật có máu mặt, không làm ra nổi hành vi thấp hèn đến mức làm nhục thân phận như vậy.
Tất cả mọi người đều phụ họa.
- Nói không sai.
Người lên tiếng rõ ràng là ma nữ Yêu Điệp:
- Kiếp Hồn giới ta ghét nhất chính là sự thấp hèn! Đây là trận chiến do hai bên tự nguyện đặt ra, bản ma nữ đã ở đây chứng kiến, sẽ không chấp nhận bất cứ sự bất công nào... Ai dám bao che, lừa gạt, can thiệp, hay truy cứu sau đó, đừng trách ta trở mặt!
Lời của Yêu Điệp khiến toàn trường chợt tĩnh lặng.
Lời của Diêm Tam Canh là để đề phòng Yêu Điệp ra tay trợ giúp Vân Triệt một cách mờ ám, bởi vì lúc trước nàng mời hai người Vân Triệt, nhất định có nguyên nhân đặc biệt nào đó.
Nào ngờ, lời của nàng còn dứt khoát hơn Diêm Tam Canh gấp mấy lần.
Lời của ma nữ mang đến sự hồi hộp, nhưng sau đó trong lòng người của Hoàng Thiên giới ngược lại hoàn toàn thoải mái, bởi vì một tia lo lắng cuối cùng cũng đã triệt để tiêu tan.
- Bắt đầu đi.
Diêm Tam Canh nói.
- Ngươi ra tay đi.
Lúc nói chuyện, Thiên Cô Hộc chắp hai tay sau lưng. Đối mặt với một đối thủ có cảnh giới huyền đạo giống mình, lại còn muốn ba chiêu đánh bại, hắn vậy mà không hề rút binh khí, còn ung dung bày ra tư thế đầy sơ hở.
Thậm chí ngay cả huyền khí cũng không vận chuyển.
Đây không phải là sơ suất ngu xuẩn, mà là khí phách và tự tin chỉ thuộc về Cô Hộc công tử hắn... cùng với sự miệt thị tột cùng.
Đúng vậy, hắn chưa bao giờ khinh miệt một người đến như vậy.
Vân Triệt vẫn chưa động, cũng không hiện binh khí, chưa ngưng tụ huyền khí.
Thiên Cô Hộc khẽ lẩm bẩm một tiếng, ngón tay chỉ ra, đầu ngón tay lóe lên hắc mang, rồi từ trong hắc mang lại xé ra từng tia lôi điện màu tím sẫm:
- Thôi vậy. Trò chơi không thú vị, kết thúc ngay lập tức đi.
Giọng nói chưa dứt, không gian đột nhiên tối sầm, hắc khí tràn ngập, trên không lại tím rực đầy trời. Thân là huyền giả Bắc Vực, cho dù là Hắc Ám huyền lực hay Lôi Điện huyền lực, Thiên Cô Hộc đều đã đạt tới đỉnh cao, chỉ trong nháy mắt đã khiến tất cả mọi người ở đây đều biến sắc.
Ở Thần Quân cảnh, ba chiêu đánh bại đối thủ cùng cấp, Thiên Cô Hộc hắn có thể làm được, nhưng nhất định không thể làm một cách thoải mái. Cho nên về tư thái hắn khinh miệt đối thủ, nhưng về lực lượng lại tuyệt đối sẽ không.
- Đây... đây thật sự là sức mạnh của Thần Quân cấp bảy sao?
Người thốt lên câu này là một nhân vật quan trọng của một Thượng vị tinh giới, hắn có tu vi cao tới Thần Quân cấp mười đã đứng bật dậy, mặt đầy kinh sợ.
Cái tên Thiên Cô Hộc vang vọng khắp Bắc Thần Vực, ngay cả ba phương Thần Vực khác cũng đều có nghe nói đến. Nhưng sau khi trưởng thành tới Thần Quân cảnh trung hậu kỳ, người tận mắt nhìn thấy hắn ra tay cũng không nhiều. Mà hắn vừa ra tay, uy áp bao trùm kia khiến các Thần Quân cấp mười đều cảm nhận được cảm giác áp bách vô cùng rõ ràng.
Còn những huyền giả có cảnh giới thấp hơn thì trực tiếp hít thở không thông, nỗi hoảng sợ trong lòng không lời nào có thể diễn tả được.
- Xem ra Cô Hộc chuẩn bị nghiền nát hắn trong chớp mắt.
Thiên Mục Nhất thản nhiên nói. Trên mặt bình tĩnh không hề thấy chút lo lắng nào.
Hoàng Thiên đại trưởng lão Thiên Mục Hà lạnh lùng hừ khẽ:
- Tên Lăng Vân này sống được đến giờ đã là hời cho hắn rồi, cần gì phải giữ lại chút thể diện nào cho hắn nữa? Diệt thẳng tay, xong hết mọi chuyện.
- Quỳ xuống!
Thiên Cô Hộc khẽ quát một tiếng, bóng dáng đã biến mất ngay khoảnh khắc âm tiết cuối cùng vừa dứt, chỉ còn lại một vệt lôi đình đen kịt xé nát ngang trời.
Xoẹt!
Lôi quang đột nhiên lóe lên, xé ra một vết rách đen kịt dài ngàn trượng ngang Hoàng Thiên Khuyết. Trong vết rách đen kịt, ngàn vạn tia lôi quang đang rít gào lấp lóe, bất kỳ một tia nào trong đó cũng ẩn chứa sức mạnh hủy sơn diệt nhạc kinh hoàng.
Lúc bóng dáng của Thiên Cô Hộc xuất hiện ở chỗ Vân Triệt đứng trước đó, vết rách đen kịt phía sau vẫn thật lâu không tiêu tan. Nhưng sắc mặt của hắn lại thay đổi, không còn vẻ khinh miệt thong dong như lúc trước, chỉ còn lại vẻ kinh ngạc.
Trong nháy mắt tiếp theo, hắn đột ngột xoay người. Trong tầm mắt, Vân Triệt đang đứng ở vị trí Thiên Cô Hộc đứng trước đó, trên mặt không chút biểu cảm, hai tay vẫn chắp sau lưng, tư thế đứng thẳng không hề có bất cứ khác biệt nào so với trước, ngay cả vạt áo và tóc dài cũng không hề tung bay.
Tất cả hiện ra một vẻ trái ngược khó tin với vẻ mặt ngạc nhiên của Thiên Cô Hộc.
- Sao lại thế này?
Thiên Mục Nhất đứng bật dậy, mặt đầy kinh ngạc.
Không có ai trả lời hắn, xung quanh hắn, trên mặt mỗi người đều chỉ có sự kinh ngạc. Ngay cả ánh mắt của Diêm Tam Canh cũng khựng lại, nụ cười cẩu thả của Phần Nguyệt thiếu chủ cũng nhất thời cứng đờ trên mặt.
Với trình độ của các cường giả ở đây, cho dù thân pháp huyền kỹ cao đến đâu đều có thể nhìn thấu. Nhưng vừa rồi, trong bọn họ lại không một ai nhìn thấy rõ Vân Triệt rốt cuộc đã thay đổi vị trí như thế nào.
Hơn nữa, dưới sự áp chế của khí tức mạnh mẽ đến thái quá của Thiên Cô Hộc, huyền giả cùng cấp đừng nói là thuấn thân, ngay cả di chuyển cũng đặc biệt khó khăn.
Mà Vân Triệt lại thay đổi vị trí trong nháy mắt dưới sức mạnh của Thiên Cô Hộc, lại còn rõ ràng không hề suy suyển, thần thái, khí tức càng bình tĩnh đến đáng sợ... hắn rốt cuộc đã làm được như thế nào?
Yêu Điệp khẽ ngẩng đầu, ánh mắt híp lại rất nhẹ.
- Chiêu thứ nhất.
Vân Triệt lạnh lùng lên tiếng, truyền vào tai Thiên Cô Hộc lại khiến màng tai hắn rung lên một trận khó chịu.
- Thiên Tông chủ, ngài có nhìn thấy rõ động tác của hắn không?
Họa Thiên Tinh trầm giọng nói.
Thiên Mục Nhất lắc đầu.
- Chuyện này có phần không thể tưởng tượng nổi.
Họa Thiên Tinh cũng chậm rãi đứng lên, nhìn Vân Triệt, thần sắc bất định.
Khuê Xà Thánh Quân nhàn nhạt lên tiếng:
- Vừa rồi khi hắn thuấn thân, huyền khí dao động đúng là của Thần Quân cấp bảy không thể nghi ngờ. Nếu lão hủ không cảm giác sai, vừa rồi có khí tức hàn băng trong nháy mắt.
Thiên Mục Nhất chau mày:
- Hàn băng? Huyền giả Bắc Thần Vực kiêm tu hàn băng cực ít, vả lại nặng về phòng ngự mà nhẹ về thân pháp...
Trong lúc Thiên Mục Nhất nói chuyện, thân thể của Thiên Cô Hộc đã xoay lại, một lần nữa đối mặt với Vân Triệt, thần sắc đã khôi phục vẻ lạnh nhạt, huyền khí vừa rồi còn có phần thu liễm đã trong một nháy mắt phóng thích toàn lực, cuốn lên một dòng xoáy hắc ám cấp tốc khuếch đại quanh thân mình.
Thiên Mục Nhất ngừng nói, hừ nhẹ một tiếng:
- Thôi, Cô Hộc nào cần bổn vương phải lo lắng.
Thiên Cô Hộc tóc dài tung bay, hai mắt tím đen luân phiên, khí tức phóng ra ngoài khiến trái tim từng huyền giả kinh hãi:
- Rất tốt. Thân pháp kỳ dị chưa từng gặp trước đây, lại có thể khiến ta chật vật trong nháy mắt, xem ra ta đã có phần xem thường ngươi.
Hai hàng chân mày của Thiên Cô Hộc trầm xuống:
- Nhưng mà, nếu như vốn liếng để ngươi ngang ngược càn rỡ chỉ là thân pháp mà thôi... Vậy thì thật sự quá làm người ta thất vọng rồi.
Rắc rắc!
Một tia tử lôi đánh xuống, trời đất chấn động, mọi người theo bản năng ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện ra trên trời cao đã giăng ra một hắc ám lôi vực vô cùng khổng lồ, lan rộng ra trọn vẹn không gian trăm dặm.
Không cho Vân Triệt chút cơ hội nào để trốn thoát, ngón tay Thiên Cô Hộc vừa điểm, lôi vực hạ xuống, trong nháy mắt nuốt chửng không gian nơi hắn và Vân Triệt đang đứng, biến gần nửa Hoàng Thiên Khuyết thành một biển lôi sôi trào.
Hiển nhiên, chiêu đầu tiên đã châm ngòi cho cơn phẫn nộ của Thiên Cô Hộc, hắc ám lôi vực này, hắn không hề giữ lại chút sức nào.
Thân pháp có tuyệt đỉnh đến đâu cũng quyết không có cách nào thoát khỏi lôi vực khổng lồ giăng ra trong vài giây ngắn ngủi. Vân Triệt vẫn đứng yên, tất cả mọi người chỉ biết trơ mắt nhìn hắn bị lôi vực nuốt chửng. Hắn dường như đã chấp nhận số phận, không hề có bất kỳ biểu hiện phản kháng hay giãy giụa nào.
Thật vậy, sức mạnh kia đã vượt xa giới hạn của Thần Quân cấp bảy, khiến Thần Quân cấp mười cũng cảm thấy uy áp làm tim đập nhanh sâu sắc, thật sự đủ để đánh tan tín niệm của một Thần Quân cấp bảy.
Họa Thiên Tinh nói:
- Xem ra đã kết thúc. Tuy có chút bất ngờ, nhưng kết quả vẫn nhàm chán đến...
Giọng nói của hắn đột nhiên dừng lại, sắc mặt cũng đột ngột thay đổi. Bên cạnh hắn, Thiên Mục Nhất và Khuê Xà Thánh Quân đều đồng thời biến sắc.
Trong lôi vực sôi trào, khí tức của Vân Triệt vẫn tồn tại như trước, hơn nữa cho dù là vị trí hay cường độ đều giống hệt như vừa rồi, không hề biến hóa.
Bọn họ ngưng tụ thị lực, xuyên thấu qua từng tầng lôi điện hắc ám, rõ ràng nhìn thấy Vân Triệt đang bình tĩnh đứng giữa biển lôi, hắc ám và lôi quang đang tàn sát bừa bãi xung quanh, nhưng hắn lại như tảng đá trong gió, sừng sững bất động.
- Đây là!?
Mà Thiên Cô Hộc cách Vân Triệt gần nhất, lại đang ở trong lĩnh vực của chính mình, rõ ràng cũng phát hiện ra sự khác thường, tròng mắt đột nhiên co rút lại.
Thiên Mục Nhất gầm nhẹ một tiếng:
- Cô Hộc! Ra tay!
Trong vòng ba chiêu đánh bại Vân Triệt, “trận chiến danh dự” này do chính miệng Thiên Cô Hộc nói ra, vô số cường giả ở bên cạnh chứng kiến, cho dù thế nào cũng không thể thua.
Keng!
Một tiếng kêu vang, hắc mang chợt lóe lên trong tay Thiên Cô Hộc, Hoàng Thiên Kiếm đã ra khỏi vỏ. Thân kiếm khuấy động lôi vực, ngưng tụ hắc ám lôi đình, trong nháy mắt đã quấn quanh ngàn vạn tia hắc ám lôi quang, sau đó đâm thủng lôi vực, đâm thủng không gian. Khi tới gần Vân Triệt, mũi kiếm đã ngưng tụ ánh sáng chói mắt đến như thần linh giáng thế, đâm thẳng vào mi tâm của Vân Triệt.
Nhưng mà...
Không có tiếng đâm thủng và sức mạnh bùng nổ như trong tưởng tượng, thế giới đột nhiên yên tĩnh lại một cách quỷ dị, ngay cả âm thanh tàn sát bừa bãi trong lôi vực cũng dừng lại.
Bên trong lôi quang đột nhiên dập tắt hiện ra bóng dáng của Thiên Cô Hộc và Vân Triệt. Thanh Hoàng Thiên Kiếm vang danh khắp Bắc Thần Vực kia đang chỉ thẳng vào mi tâm của Vân Triệt. Uy thế của kiếm vẫn còn đó, lôi điện đang quấn quanh, thần quang vẫn chói mắt, còn Vân Triệt bị Hoàng Thiên Kiếm đâm chính diện vào mi tâm... Đừng nói là đâm thủng, ngay cả một giọt máu cũng không chảy ra.
Trong đôi mắt đang giãn ra đến cực đại của Thiên Cô Hộc, Vân Triệt chậm rãi ngước lên, đồng thời giơ lên một ngón tay không hề ngưng tụ chút huyền lực nào, bên tai vẫn là giọng nói lạnh lẽo u ám như trước của hắn:
- Thiên Cô Hộc, ngươi thật sự cho rằng bản thân xứng làm đối thủ của ta sao?
Giọng nói vừa dứt, ngón tay của hắn cũng đã chạm lên thân Hoàng Thiên Kiếm, nhẹ nhàng búng ra.