Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1631: CHƯƠNG 1630: LỜI MỜI CỦA MA NỮ

Keng!

Ngón tay va chạm với Hoàng Thiên kiếm, phát ra một tiếng kêu khẽ như tiếng muỗi, nhưng hắc mang trên thân kiếm lại tán loạn gần như không còn trong nháy mắt. Lôi điện vốn đang hung hăng tàn phá bỗng như một con rắn độc bị điểm trúng thất thốn, nhanh chóng co rút lại rồi biến mất không còn tăm hơi.

Thay vào đó, một luồng huyết vụ bùng nổ dữ dội dọc theo cánh tay cầm kiếm của Thiên Cô Hộc.

Xoẹt!

Tiếp sau tiếng va chạm khẽ khàng giữa ngón tay và thân kiếm là tiếng xương vỡ vang lên rõ rành rạch, rõ đến mức khiến người ta phải dựng tóc gáy.

Trong luồng huyết vụ đột nhiên bùng nổ, xương tay của Thiên Cô Hộc vỡ nát thành hơn mười đoạn trong chớp mắt, da thịt cũng lật tung ra ngoài. Lực lượng đáng sợ này sau khi phá gãy cánh tay hắn vẫn không tiêu tan mà tiếp tục lan khắp toàn thân, khiến huyết vụ đồng loạt nổ tung trên ngực và tứ chi, tàn nhẫn chấn vỡ toàn bộ xương ngực, xương sườn, xương tay và xương đùi của hắn trong khoảnh khắc.

Hơn nữa, tất cả đều vỡ thành hơn mười đoạn.

- A!

Đến lúc này, tiếng kêu thảm thiết thê lương mới đột nhiên vang lên. Thân thể Thiên Cô Hộc không lùi lại, Hoàng Thiên kiếm vẫn chưa rời tay, nhưng hắn, người một giây trước còn thần uy kinh thế, đột nhiên mềm nhũn như một đống bùn, lảo đảo rơi xuống.

Tiếng kêu thảm thiết chỉ kéo dài nửa giây đã bị Thiên Cô Hộc dùng ý chí cường đại gắng gượng nén xuống. Sắc mặt hắn trở nên trắng bệch, ngũ quan vặn vẹo đến biến dạng hoàn toàn, toàn thân co giật kịch liệt, máu hòa cùng mồ hôi nhanh chóng loang ra dưới thân.

Trong đôi mắt đã mất đi hơn nửa phần thần sắc của hắn, ngoài thống khổ ra, phần nhiều hơn là kinh hãi, khó tin, và cả nỗi sợ hãi mãnh liệt đột nhiên trỗi dậy.

Sự hoảng sợ tràn ngập toàn bộ Hoàng Thiên khuyết không từ nào diễn tả nổi. Tất cả mọi người đều đứng bật dậy, ánh mắt và trái tim như bị trọng kích, kinh hãi đến vỡ mật.

Dù chỉ trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng huyền lực mà “Lăng Vân” phóng thích ra đích thực là Thần Quân cảnh cấp bảy không thể nghi ngờ. Thế nhưng, uy thế bùng nổ trong chớp mắt đó lại khiến một đám Thần Chủ cũng phải tim đập thình thịch.

Còn Thiên Cô Hộc, đệ nhất thiên quân Bắc Thần Vực không ai không biết, đứa con kỳ tích có thể nghiền áp cùng cấp, vậy mà dưới một ngón tay của đối phương... chỉ một ngón tay, đã trọng thương tan tác!

“...” Thiên Mục Nhất sững sờ, cả người như bị đóng đinh linh hồn, ngây ngốc đứng đó. Thân là Bắc Vực đệ nhất Giới Vương, một Thần Chủ cấp tám vô cùng cường đại, hắn không thể tin nổi cảnh tượng diễn ra ngay trước mắt.

Sự ngẩn ngơ này kéo dài trọn vẹn vài giây, hắn mới phát ra tiếng gầm nhẹ run rẩy:

- Cô... Hộc!

Tiếng gầm nhẹ này cuối cùng đã thức tỉnh vô số ý thức đang mơ màng, Hoàng Thiên khuyết nhất thời bùng nổ những tiếng kêu la hỗn loạn.

- Đây... đây... đây là...

- A... Cô Hộc công tử... vậy mà lại...

- Cô Hộc...

Hoàng Thiên đại trưởng lão Thiên Mục Hà lẩm bẩm một tiếng, sau đó ánh mắt đột nhiên thay đổi, thân hình bay vút ra như một con chim lớn lao thẳng về phía Thiên Cô Hộc và Vân Triệt, miệng gầm lên giận dữ:

- Nghiệt súc, chịu chết đi!

Huyết vụ kinh người cùng tiếng xương vỡ rợn người kia đủ để tưởng tượng Thiên Cô Hộc đã bị trọng thương đến mức nào. Thân là con trai của đệ nhất Giới Vương, là niềm kiêu hãnh lớn nhất của Hoàng Thiên giới, người ngoài dám đụng đến một sợi tóc của hắn, Hoàng Thiên giới cũng quyết không tha thứ, huống chi là bị thương nặng đến mức này.

Thiên Mục Nhất kinh hãi tột độ, cơn thịnh nộ trong lòng tuyệt đối không kém Thiên Mục Hà. Nhưng khi thấy bóng dáng Thiên Mục Hà lao ra, sắc mặt hắn lại khẽ biến:

- Dừng tay!

Tiếng quát của hắn vẫn chậm một nhịp. Thiên Mục Hà đã đến gần chiến trường, giơ tay nhắm thẳng vào Vân Triệt. Dưới cơn thịnh nộ, ông ta hiển nhiên đã bất chấp thân phận, muốn trực tiếp đánh gục kẻ đã làm Thiên Cô Hộc trọng thương ngay tại chỗ.

Việc người của Hoàng Thiên giới nổi giận ra tay không hề khiến ai ngạc nhiên. Thân là đại trưởng lão Hoàng Thiên giới, tu vi của Thiên Mục Hà tuy kém hơn Thiên Mục Nhất nhưng cũng là một Thần Chủ cường đại. Dưới cơn giận dữ, uy thế của ông ta có thể nói là mênh mông như biển.

Vân Triệt vẫn đứng yên tại chỗ, trong mắt người ngoài, hắn dường như đã không thể động đậy dưới uy áp của Thần Chủ. Nhưng nếu có người nhìn kỹ, sẽ phát hiện ánh mắt hắn không hề thay đổi chút nào trước nguy cơ cận kề, ngay cả tay áo cũng không hề phồng lên nửa phần.

Tất cả chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc, khi hơn nửa số người còn chưa kịp hoàn hồn, Thiên Mục Hà đã xông vào trung tâm chiến trường, giây tiếp theo đã có thể trực tiếp đánh giết Vân Triệt... Nhưng đúng lúc này, trước mắt Thiên Mục Hà đột ngột tối sầm, thế giới trong tầm mắt bỗng nhiên biến mất, chỉ còn lại một bóng điệp màu sáng thoáng hiện.

Phụt!

Thân thể và lực lượng của ông ta đột nhiên va phải một bức tường khí vô hình. Bức tường khí này đặc biệt mềm mại, lúc va chạm vào tựa như gió nhẹ lướt qua mặt, nhưng lại khiến lục phủ ngũ tạng của ông ta nứt ra hơn mười vết rách li ti trong nháy mắt.

Ong!

Một tiếng trầm đục vang lên, thân hình Thiên Mục Hà lộn nhào ngược trở lại với tốc độ còn nhanh hơn lúc lao ra gấp mấy lần, hung hăng nện về phía chỗ ngồi của Hoàng Thiên giới.

Ngay cả lực lượng của ông ta cũng bị phản chấn lại một cách vô cùng quỷ dị, bùng nổ dữ dội tại nơi thân thể ông ta rơi xuống.

Rầm!!

Thiên Mục Nhất ra tay nhanh như điện chớp, nhưng vẫn không thể chặn lại toàn bộ lực lượng của Thiên Mục Hà. Mấy trăm người của Hoàng Thiên tông bị đánh bay ra ngoài, tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tiếp, máu tươi văng tung tóe.

Họa Thiên Tinh và Khuê Xà Thánh Quân cũng đồng thời ra tay, cuối cùng mới triệt tiêu được dư lực.

Thiên Mục Hà quỳ sụp trên đất, phun ra liên tiếp mấy ngụm máu tươi. Thiên Mục Nhất không kiểm tra thương thế của ông ta, ánh mắt chuyển sang nhìn ma nữ Yêu Điệp. Ma nữ Yêu Điệp đã đứng dậy, ba ngón tay vừa giơ ra đang chậm rãi thu lại, nàng lạnh nhạt nói:

- Trận đổ chiến này, bất cứ ai cũng không được ra tay can thiệp. Hoàng Thiên tông các ngươi coi lời của ta là gió thoảng bên tai sao!

- Không, không dám!

Thiên Mục Nhất vội vàng siết chặt hai nắm tay, trái tim run rẩy, linh hồn co rút lại một cách chưa từng có. Ánh mắt hắn thậm chí không dám nhìn vào thảm trạng của Thiên Cô Hộc.

Nhưng thân là Hoàng Thiên Giới Vương, dù trong tình cảnh này, hắn cũng phải tỏ ra bình tĩnh hết mức, tuyệt đối không thể đắc tội một vị ma nữ.

- Yêu Điệp điện hạ, Mục Hà hắn thấy Cô Hộc bị thương, trong lúc cấp bách đã hành động thiếu suy nghĩ, bị điện hạ khiển trách cũng là tự chuốc lấy.

Thiên Mục Nhất vội vàng nói xong, chắp tay hành một đại lễ:

- Hiện giờ đổ chiến đã kết thúc, kính xin cho phép Thiên mỗ kiểm tra thương thế của Cô Hộc.

Dù cách một lớp mặt nạ cánh bướm, nhưng Thiên Mục Nhất phát hiện ra, vị ma nữ trước đó vẫn luôn bình tĩnh, dường như không hề kinh ngạc với kết quả trước mắt. Điều này khiến lòng hắn chợt thắt lại.

Ngược lại, hai người bên cạnh nàng, Diêm Tam Canh đứng đầu diêm quỷ của Diêm Ma giới đã đứng thẳng dậy, hai mắt nhìn chằm chằm vào Vân Triệt. Một đôi mắt vốn như mắt người chết lại lộ ra vẻ khiếp sợ sâu sắc.

E rằng người của Diêm Ma giới chưa từng thấy hắn lộ ra vẻ kinh hãi như vậy.

Còn Phần Nguyệt đế tử Phần Kiết Nhiên càng không khá hơn, tư thế uể oải lúc trước rõ ràng là đến để xem trò vui, lúc này lại ngồi trên ghế với dáng vẻ vô cùng khó coi, nhưng hắn không hề nhận ra. Hai mắt hắn cũng gắt gao nhìn chằm chằm Vân Triệt, tròng mắt như muốn lồi ra ngoài, tựa như gặp phải quỷ thần.

Yêu Điệp lẳng lặng nói:

- Kết thúc? Thiên Cô Hộc từng nói, nếu Lăng Vân có thể đánh bại hắn trong vòng ba chiêu thì tính là Lăng Vân thắng. Đương nhiên, trò cười này, không nhắc đến cũng được.

Trên khuôn mặt vốn đã cực kỳ khó coi của Thiên Mục Nhất lại co giật dữ dội.

- Mà Lăng Vân đưa ra điều kiện là, sau ba chiêu, nếu Thiên Cô Hộc có thể đứng lên, sẽ tính là Thiên Cô Hộc thắng.

Nàng chuyển mắt, nhìn về phía Thiên Cô Hộc:

- Quy tắc của trận đổ chiến này sẽ được định đoạt theo lời của Lăng Vân. Bởi vì, kẻ yếu không có tư cách quyết định quy tắc.

- Thiên Cô Hộc, bây giờ chỉ cần ngươi có thể đứng lên, sẽ coi như ngươi thắng.

Kẻ yếu không có tư cách quyết định quy tắc... Câu nói này đến từ một ma nữ, một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ nhưng không hề nghi ngờ là lời châm chọc lớn nhất mà Thiên Cô Hộc từng nghe trong đời.

Câu nói “Chỉ cần có thể đứng lên, sẽ coi như ngươi thắng” kia, chẳng khác nào một lời thương hại đối với kẻ yếu.

- A... a...

Thiên Cô Hộc, người đã liều chết không phát ra tiếng kêu thảm, lúc này lại phát ra từng tiếng rên rỉ đau thấu tim gan, không biết là vì đau đớn hay vì nhục nhã.

Thân thể hắn đang run rẩy, nhưng đã không thể nào đứng dậy nổi, bởi vì tứ chi của hắn đã bị Vân Triệt tàn nhẫn đánh gãy, huyền khí cũng hoàn toàn băng loạn. Dưới sự giãy giụa, hắn trông như một loài sâu bọ đang ngọ nguậy dưới ánh mắt nhìn xuống của Vân Triệt. Mỗi một giây, mỗi một khoảnh khắc đều là nỗi khuất nhục mà đời này hắn chưa từng nếm trải.

Mọi người ngơ ngác nhìn trung tâm chiến trường. Tất cả các thiên quân lúc trước còn ngạo khí ngút trời, vì Vân Triệt mà oán hận đầy lòng, giờ đây đều ngây ra như phỗng. Không một ai ngờ được kết quả này sẽ xảy ra, dù trong mơ cũng không thể nghĩ đến.

Người của Hoàng Thiên tông da đầu tê dại, tay chân lạnh ngắt. Nếu là bất kỳ trường hợp nào khác, Thiên Mục Nhất đã sớm xông lên. Nhưng bên cạnh lại là ma nữ Yêu Điệp, là cái bóng của Ma hậu! Thái độ cứng rắn lúc trước cùng với những lời nàng vừa nói giống như gai độc kề trên yết hầu, khiến bọn họ không dám bước lên nửa bước.

- Ta thay mặt Cô Hộc nhận thua.

Thiên Mục Nhất nói.

Lời của Yêu Điệp vẫn lãnh đạm mà cứng rắn như trước:

- Ta đã nói, trận chiến này do ta giám sát, bất cứ ai cũng không được phép can thiệp, kể cả Hoàng Thiên Giới Vương nhà ngươi! Muốn nhận thua, cũng chỉ có thể do chính hắn nhận... hoặc là, hắn có thể đứng lên?

Ngũ tạng của Thiên Mục Nhất run lên như muốn nứt ra, nhưng hắn lại không dám biểu lộ một chút tức giận nào, bèn quay người, thấp giọng nói:

- Cô Hộc, con đã bại... nhận thua đi!

Thiên Mục Nhất có thể trở thành đệ nhất Giới Vương Bắc Thần Vực, không nghi ngờ gì cả đời đã trải qua vô số sóng to gió lớn. Nhưng khi hắn nói ra hai chữ “nhận thua”, lại đặc biệt khó khăn.

Bởi vì hắn biết, đứa con mà hắn kiêu ngạo nhất này cả đời chưa từng bại, càng chưa từng nhận thua.

Rắc!

Trung tâm chiến trường vang lên tiếng hàm răng bị cắn nát, từng vệt máu chảy ra từ khóe miệng Thiên Cô Hộc. Dù dáng vẻ giãy giụa vô cùng khó coi, nhưng hắn vẫn hy vọng có thể đứng lên... Nhận thua? Hắn không nói nên lời, cũng không thể nói ra khỏi miệng.

Bởi vì hắn là Thiên Cô Hộc!

Vân Triệt lạnh lùng nhìn xuống hắn:

- Thiên Cô Hộc, lúc trước ngươi nói, ta không cứu người thì không khác gì tự tay giết bọn họ.

- Vậy theo lời ngươi, ta có thể giết ngươi, nhưng lại không giết. Thế chẳng phải ta là ân nhân cứu mạng của ngươi sao? Người đại nhân đại nghĩa như ngươi, chắc chắn biết đạo lý “tích thủy chi ân, đương dũng tuyền tương báo”, huống chi là ơn cứu mạng.

- Vậy, ngươi nên báo đáp ơn cứu mạng của ta như thế nào đây?

Những lời nói bên tai giống như đến từ một giấc mơ, hay nói đúng hơn, cho đến giờ phút này, Thiên Cô Hộc vẫn như đang chìm trong một cơn ác mộng chưa tỉnh lại.

Hắn, người trước nay luôn nghiền áp cùng cấp, cũng vì vậy mà danh chấn Bắc Thần Vực, lại bị một huyền giả cùng cảnh giới đánh tan tác trong một chiêu, tê liệt như một con chó chết trên mặt đất trước mặt mọi người, ngay cả đứng lên cũng không nổi. Sao hắn có thể chịu đựng, có thể chấp nhận được.

Hắn chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía Vân Triệt. Khi ánh mắt chạm vào ánh mắt của Vân Triệt, hắn đột nhiên ngừng giãy giụa.

Từ trên vẻ mặt và trong ánh mắt của Vân Triệt, hắn không hề thấy sự cười lạnh hay khoái trá, một chút cũng không có, chỉ có sự lạnh lùng và một tia trào phúng dường như khinh thường biểu lộ ra.

Đúng vậy, hoàn toàn không có sự kiêu ngạo, đắc ý và ngông cuồng sau khi tàn bạo ngược đãi đối thủ, chấn kinh toàn trường, chỉ có sự lạnh nhạt và hờ hững. Giống như... chẳng qua chỉ là tiện chân giẫm chết một con kiến đáng thương ven đường.

Ánh mắt khựng lại vài giây, đột nhiên, tất cả tôn nghiêm, không cam lòng, kinh hãi, khuất nhục, phẫn nộ... trong lòng hắn sụp đổ trong nháy mắt, thứ còn lại chỉ là sự tự giễu và thương hại bản thân.

Hắn từng coi “Lăng Vân” là một tên hề điên cuồng, giờ phút này mới biết, hóa ra trong mắt đối phương, mình mới là một tên hề hèn mọn thực sự.

Ngay cả sự giãy giụa và kiên trì bằng tất cả ý chí của hắn lúc này, cũng chỉ là sự ngọ nguậy quá mức hèn mọn, đến tư cách để đối phương cười nhạo cũng không có.

- Ta... nhận... thua...

Hắn nói ra ba chữ kia, không hề khó khăn như hắn tưởng.

Hắn cũng hoàn toàn ngừng giãy giụa, cả người yên lặng nằm bệt trên đất. Dù không hôn mê, nhưng lại giống như bị rút cạn toàn bộ nguyên khí, không muốn nhúc nhích thêm chút nào.

Rõ ràng là ba chữ vô cùng khuất nhục, nhưng Thiên Mục Nhất lại như nghe thấy thiên âm. Không kịp nói thêm nửa lời, hắn vươn tay ra, hút thân thể Thiên Cô Hộc đến trước người mình, huyền khí bao phủ xuống, đồng thời gầm lớn:

- Mau! Mau đi lấy ma thiên tán!

Nhất thời, toàn bộ người của Hoàng Thiên tông đều vây quanh Thiên Cô Hộc, từng luồng huyền khí dồn dập mà cẩn thận truyền vào cơ thể hắn để ổn định thương thế. Nhưng Thiên Cô Hộc lại hai mắt nhìn trời, ngây ngốc đờ đẫn, như kẻ mất hồn.

Ngoài Hoàng Thiên tông, xung quanh cũng hoàn toàn yên tĩnh, ngay cả tiếng xì xào bàn tán cũng thưa thớt hẳn đi. Ánh mắt mọi người vẫn tập trung chặt chẽ vào Vân Triệt, bọn họ gắt gao ghi nhớ cái tên “Lăng Vân” này... Cùng là Thần Quân cấp bảy, lại một chiêu trọng thương Thiên Cô Hộc. Có thể tưởng tượng, sau ngày hôm nay, huyền giới Bắc Thần Vực nhất định sẽ lại đón nhận một phen chấn động kinh thiên.

Vân Triệt xoay người đi, cười lạnh một tiếng rất nhạt:

- Cái gọi là đệ nhất thiên quân, cũng chỉ đến thế mà thôi. Thiên quân? Ha, gọi là một đám rác rưởi đã là đề cao bọn chúng rồi.

Trên mặt các thiên quân hiện lên vẻ tức giận, toàn thân run rẩy... Nhưng khác với lúc trước, lần này không một ai lên tiếng, không một ai lộ ra vẻ khinh miệt và trào phúng.

Một người có thể một chiêu đánh bại Thần Quân Thiên Cô Hộc, câu nói sỉ nhục đủ để chọc giận tất cả Thần Quân trên đời này, hắn... thật sự có tư cách nói ra.

- Cái gọi là thiên quân thịnh hội, hóa ra chỉ là một trò cười, thật lãng phí thời gian của ta.

Thân thể Vân Triệt lơ lửng bay lên, trước mặt vô số cường giả Bắc Vực, dùng giọng điệu băng hàn nói ra những lời khinh miệt mà ngay cả Thần Đế của các Vương Giới ở đây cũng quyết không dám nói:

- Thiên Ảnh, chúng ta đi thôi!

Thiên Diệp Ảnh Nhi đứng dậy, đi theo sau lưng hắn.

- Đợi chút.

Một giọng nói trầm lặng, như có thể đông cứng linh hồn vang lên. Rõ ràng là Diêm Tam Canh, hắn nhìn Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, thản nhiên nói:

- Các ngươi rốt cuộc là ai, đến từ đâu?

Diêm quỷ vương vừa mở miệng, những người khác lập tức im bặt, một mảnh tĩnh lặng đến đáng sợ, ai nấy đều sợ hãi thu hút sự chú ý của hắn.

Một luồng khí thế vô hình như có như không cũng bao phủ không gian nơi Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đang đứng.

Nhưng lại một lần nữa ngoài dự đoán của mọi người, đối mặt với câu hỏi của diêm quỷ vương, Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi lại không hề quay đầu, càng không dừng lại, mà vẫn lơ lửng bay lên, dần dần đi xa.

Chính là ngoảnh mặt làm ngơ!

Hoàng Thiên khuyết nhất thời yên tĩnh một cách quỷ dị, mọi người đều nín thở.

Đó là Diêm Tam Canh, đứng đầu ba mươi sáu diêm quỷ của Diêm Ma giới! Ai dám phớt lờ câu hỏi của hắn!

Chân mày Diêm Tam Canh nhíu lại rất nhẹ, nhưng chính sự thay đổi nhỏ bé trên vẻ mặt đó lại khiến cả Hoàng Thiên khuyết lạnh đi vài phần.

Khi mọi người cho rằng Diêm Tam Canh chắc chắn sẽ nổi giận, lại một giọng nói khác vang lên.

- Hai vị tạm dừng bước.

Dưới giọng nói mềm mại, một bóng điệp chớp lên, đã xuất hiện trước người Vân Triệt, chính là ma nữ Yêu Điệp.

Diêm Tam Canh cũng đứng yên tại chỗ.

Vân Triệt liếc nhìn nàng, nói:

- Chuyện gì?

Đối mặt với một ma nữ, giọng điệu của hắn vẫn lạnh lẽo như trước, khiến trái tim mọi người lại nhảy dựng lên.

Yêu Điệp không hề tức giận, nói:

- Ta lấy danh nghĩa ma nữ, chân thành mời hai vị vào Kiếp Hồn giới ta làm khách, kính xin hai vị nể mặt.

Giọng nói của nàng mềm mại như gió, quả thật khác một trời một vực so với lời của Thiên Mục Nhất. Nhưng lời nàng nói ra lại khiến tất cả mọi người ở đây đều kinh ngạc, Diêm Tam Canh và Phần Kiết Nhiên càng đồng loạt biến sắc.

Một Diêm Ma quỷ vương, một Phần Nguyệt đế tử, bọn họ vô cùng rõ ràng việc Yêu Điệp chủ động mời có ý nghĩa như thế nào.

“Khách quý” có thể khiến ma nữ của Kiếp Hồn giới tự mình mời, lại còn là chủ động mời, trong thiên hạ có được mấy người?

Sự khiếp sợ trong lòng bọn họ còn chưa tan đi, câu trả lời của Vân Triệt đã giống như từng đạo ma lôi kinh thế vang lên bên tai...

Vân Triệt nói, ánh mắt hắn lướt qua bóng dáng Yêu Điệp, nhưng chỉ là lướt qua rồi lập tức thu hồi, không hề nhìn nàng thêm một lần nào nữa:

- Vào Kiếp Hồn giới làm khách? Có thể. Nhưng do ngươi mời ta, thì chưa đủ tư cách.

- Về báo với chủ tử của ngươi là Trì Vũ Thập, bảo nàng tự mình đến mời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!