Bầu không khí tại Hoàng Thiên khuyết vốn đã trở nên vô cùng quỷ dị, mọi người còn đang kinh ngạc trước thái độ và lời mời của ma nữ Yêu Điệp đối với Vân Triệt, thì câu trả lời của hắn lại khiến từng tấc không gian, từng luồng khí tức tại Hoàng Thiên khuyết đông cứng lại trong nháy mắt.
Sắc mặt Yêu Điệp trầm xuống, ánh mắt vốn hiền hòa, không chút địch ý, thoáng chốc dâng lên hàn ý như đâm vào linh hồn.
Trì Vũ Thập... ở Bắc Thần Vực, không ai không biết đây là tên của Ma hậu.
Nhưng chưa từng có một ai dám gọi thẳng cái tên này.
Nhất là đối với các ma nữ, Ma hậu là sự tồn tại tối cao nhất trong sinh mệnh của họ. Vân Triệt dám gọi thẳng tên húy của người đã chạm đến cấm kỵ lớn nhất của bọn họ!
Thiên Mục Hà vừa ổn định thương thế đã đột ngột quay người, quát lớn:
- Lớn... mật! Dám gọi thẳng tục danh của Ma hậu, hôm nay...
Một luồng sức mạnh khổng lồ đột nhiên ập xuống, chặn đứng lời nói của hắn. Thiên Mục Hà quay đầu lại, trông thấy sắc mặt nghiêm nghị của Thiên Mục Nhất, và Thiên Mục Nhất đang chậm rãi lắc đầu với hắn.
Thiên Mục Hà lập tức im bặt, nhưng khi nhìn về phía Vân Triệt, ánh mắt vẫn run rẩy không yên.
Tuy hắn bị Yêu Điệp đả thương, nhưng lòng căm hận lại dồn hết lên người Vân Triệt. Thiên Cô Hộc bị Vân Triệt đánh bại ngay trên địa bàn của mình, mà tổn thương về danh dự và tinh thần còn nặng hơn cả thể xác, hắn... cũng như bất kỳ ai của Hoàng Thiên giới đều tuyệt đối không muốn thấy Vân Triệt còn sống rời đi.
Vốn dĩ có ma nữ Yêu Điệp ra mặt bảo vệ, bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ. Nhưng bây giờ, đối mặt với lời mời của ma nữ, câu trả lời của Vân Triệt không thể dùng hai chữ “cuồng vọng” để hình dung, mà chính là cố tình tự chui đầu vào rọ!
Ma nữ không có tư cách mời hắn? Cho dù là các Thần Đế đỉnh cao đương thời cũng không dám nói ra những lời như vậy!
Mà gọi thẳng tên của Ma hậu... không phải muốn chết thì là gì!
Vân Triệt đánh bại Thiên Cô Hộc, sau khi đột nhiên nổi danh, trong mắt mọi người đã có thêm một tầng hào quang vô cùng thần bí. Nhưng trong nháy mắt, hắn lại diễn giải đến tận cùng thế nào là “không biết điều”, thế nào là “thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại xông vào”.
- Ha, thú vị đấy.
Phần Kiết Nhiên cười, véo véo cằm. Hắn vốn định điều tra rõ lai lịch của hai người này trước, nhưng giờ xem ra đã không còn quan trọng nữa.
Chỉ bằng việc kẻ này gọi thẳng tên “Trì Vũ Thập”, hắn đã chắc chắn là người chết.
Vẻ mặt Yêu Điệp chỉ biến đổi rất nhỏ, nhưng tất cả mọi người đều cảm nhận được vô cùng rõ ràng một luồng hàn ý gần như đâm thủng linh hồn trong nháy mắt. Giọng nói của nàng cũng không còn dịu dàng như trước:
- Nếu không phải chủ nhân từng dặn dò, chỉ bằng lời nói vừa rồi của ngươi, chết vạn lần cũng không đền hết tội!
Bàn tay Yêu Điệp chậm rãi giơ lên, ngón tay ngọc xanh biếc thoáng hiện ánh sáng, lấp lánh như tinh linh nhảy múa:
- Cũng tốt. So với mời, ta lại thích kéo các ngươi về hơn.
Khóe môi Vân Triệt nhếch lên, rõ ràng là một nụ cười nhưng lại quỷ dị không hề có chút ý cười nào:
- Bây giờ ngươi ngoan ngoãn quay về Kiếp Hồn giới còn kịp, nếu không... ngươi sẽ phải hối hận.
- Chỉ bằng các ngươi?
Yêu Điệp lạnh nhạt đáp lại.
Lời nói của Vân Triệt lọt vào tai mọi người không khác gì một trò cười lớn nhất thiên hạ.
Yêu Điệp, một trong chín ma nữ dưới trướng Ma hậu, một Thần Chủ cấp chín, một sự tồn tại đáng sợ vượt trên tất cả Thượng vị Giới Vương.
Huống chi nàng còn có những tỷ muội cường đại tương tự, và sau lưng là Ma hậu Bắc Vực, người mà chỉ nghĩ đến tên thôi đã đủ khiến người ta run rẩy sợ hãi.
Lời Vân Triệt nói quả thật ngu xuẩn đến tận trời xanh.
Vân Triệt liếc nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi, giọng nói vẫn nhàn nhạt như cũ:
- Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, nữ tử bên cạnh ta đây, nàng vô cùng chán ghét những nữ nhân có địa vị tu vi rất cao, lại có dung mạo xinh đẹp. Ngươi chắc chắn... muốn động thủ với chúng ta sao?
- Ngươi nói nhảm nhiều quá.
Thiên Diệp Ảnh Nhi quấn một lọn tóc, nhẹ nhàng nói.
Thân là ma nữ, Yêu Điệp hiếm khi tức giận, nhưng những lời nói lạnh nhạt của Vân Triệt, câu nào câu nấy đều đang chọc giận nàng, nàng lạnh lùng nói:
- Hừ. Ta chưa bao giờ nghi ngờ ý muốn của chủ nhân, nhưng lần này, dường như chủ nhân đã nhìn lầm người. Dù sao thì lời đồn chung quy cũng chỉ là lời đồn!
Ong----
Không gian chấn động, không khí trong phạm vi trăm dặm bị hút cạn trong chớp mắt, uy áp Thần Chủ đột ngột phóng thích bao trùm toàn bộ Hoàng Thiên khuyết.
Không sai, ngay từ đầu nàng đã dựa vào một luồng khí tức đặc thù để nhận ra thân phận của Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi. Mọi chuyện xảy ra sau đó đều đang chứng minh điều này. Và nàng cũng phát hiện, Vân Triệt dường như không hề kiêng dè việc để nàng biết thân phận của mình.
Thân là ma nữ, nàng đương nhiên biết Vân Triệt đã cướp đi man hoang thần tủy mà Phần Nguyệt Thần giới che giấu, thứ mà Ma hậu vẫn luôn tìm kiếm suốt vạn năm. Nhưng nàng không phát tác ngay tại chỗ, không vạch trần, thậm chí vẫn luôn lấy thân phận ma nữ để lấy lòng Vân Triệt... bởi vì đây là mệnh lệnh của Ma hậu.
Nàng được biết Ma hậu chưa từng gặp Vân Triệt, nhưng từ chỗ ma nữ Thiền Y biết được tu vi của Vân Triệt là Thần Vương cảnh, cho nên trước sau vẫn không thể nào lý giải được vì sao Ma hậu lại coi trọng người này đến thế.
Hôm nay đến đây, nàng tin rằng Ma hậu thật sự đã nhìn lầm. Chưa nói đến đối phương có tiềm lực thế nào, hai kẻ trốn chạy chật vật từ Đông Thần Vực đến này, đối mặt với sự chủ động lấy lòng của Kiếp Hồn giới lại điên cuồng như vậy, một vạn chữ ngu xuẩn cũng không đủ để hình dung!
Nếu không có mệnh lệnh của Ma hậu, loại người này, nàng còn khinh thường tự mình ra tay.
Khí thế của ma nữ nào phải chuyện đùa, trong phút chốc, chiến trường Hoàng Thiên khuyết hoàn toàn đại loạn, những thiên quân trẻ tuổi này không hề có khả năng chống cự, trong nháy mắt đã bị cuốn bay ra xa.
Thân thể Vân Triệt chấn động, tay áo phồng lên, trên người như bị vạn ngọn núi đè xuống. Nhưng điều khiến Yêu Điệp bất ngờ chính là, bị khí thế của nàng bao phủ ở khoảng cách gần như vậy, trên mặt Vân Triệt lại không có vẻ thống khổ, bình tĩnh đến mức khiến nàng khẽ nhíu mày.
Vân Triệt cúi đầu nói:
- Thiên Ảnh, trận chiến đầu tiên đã là ma nữ, khởi đầu rất không tệ nhỉ. Ngươi sẽ không... phụ lòng nửa viên man hoang thế giới đan mà ta đưa cho ngươi đấy chứ!
Thiên Diệp Ảnh Nhi cười rất nhẹ, sâu xa nói:
- Vừa rồi ngươi đã nói sẽ khiến nàng ta hối hận, nếu ta không làm được, chẳng phải là tự vả mặt ngươi sao... ta sao nỡ lòng chứ.
Giọng nói vừa dứt, ánh sáng của Nghịch Uyên thạch tắt lịm, trên người nàng bùng nổ hắc quang, bắn ra một hắc ám lĩnh vực khổng lồ, trực tiếp xé rách khí thế của ma nữ Yêu Điệp.
Khí thế của hai người va chạm, Hoàng Thiên khuyết nhất thời phong vân biến sắc.
Dưới cơn lốc kinh thiên, thân hình Vân Triệt vội vàng lùi lại, lùi thẳng ra ngoài ba mươi dặm, sắc mặt lạnh băng, hờ hững nhìn từ xa.
- Hả!??
- A a a a a...
Cơn lốc khủng bố tuyệt luân cũng không thể nào át được những tiếng gào thét kinh hãi trong nháy mắt, mỗi một gương mặt đều như bị búa tạ nện vào, biến dạng, vặn vẹo đến cực độ.
Thiên Mục Nhất, Diêm Tam Canh, Họa Thiên Tinh... mạnh như bọn họ cũng đều dựng tóc gáy trong nháy mắt, hoảng sợ đến tột cùng. Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào nữ tử đang đứng trước mặt ma nữ Yêu Điệp, dù thế nào cũng không thể tin vào linh giác của mình.
- Thần... Thần Chủ cấp tám!
Thiên Mục Nhất buột miệng kinh hô, mấy chữ ngắn ngủi lại suýt chút nữa làm vỡ nát vô số trái tim.
Thần Chủ cấp tám, cảnh giới Thần Chủ hậu kỳ, cũng chính là cấp bậc của ma nữ, diêm ma, thực nguyệt giả của các Vương giới!
Giới Vương hạng nhất dưới Vương giới như Thiên Mục Nhất cũng chỉ là Thần Chủ cấp tám!
Đây là do chính miệng Thiên Mục Nhất kêu lên, mọi người không dám tin, nhưng lại không thể không tin.
Họa Thiên Tinh run giọng nói:
- Nàng... nàng là ai? Bắc Thần Vực xuất hiện nhân vật như vậy từ khi nào!
Đến cảnh giới Thần Chủ cấp tám này, bất cứ ai cũng đều là nhân vật vang danh khắp Bắc Vực, tồn tại như thần linh trên trời cao.
Nhưng nữ tử đeo mặt nạ, tóc vàng tung bay, hắc mang che trời này, bọn họ lại không một ai có ấn tượng, ngay cả khí tức hắc ám mà nàng phóng thích ra cũng xa lạ vô cùng.
Huyền khí của hai Thần Chủ hậu kỳ đồng thời phóng thích, chỉ riêng uy áp đã giống như thiên tai. Huyền quang tối đen chiếu rọi từng khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, nhất là những người của Thiên La giới lúc trước đã nhảy ra muốn bắt Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, từ Thiên La Giới Vương đến huynh muội La thị, mỗi một lỗ chân lông đều đang kịch liệt run rẩy, toàn thân như bị mưa rào xối ướt.
Trước đó bọn họ thế mà lại định động thủ với một Thần Chủ cấp tám!?
Năm đó, một viên man hoang thế giới đan khiến Trụ Thiên Thủy Tổ trực tiếp vượt qua ba tiểu cảnh giới ở Thần Chủ cảnh, được xem là thần tích trong lịch sử huyền đạo.
Mà Thiên Diệp Ảnh Nhi dùng nửa viên man hoang thế giới đan, trong vòng nửa năm đã vượt thẳng qua bốn tiểu cảnh giới ở Thần Chủ cảnh!
Giống như lời Hòa Lăng nói, man hoang thế giới đan được luyện hóa bằng năng lực của Thiên Độc châu và năng lực mộc linh của nàng không phải là viên mà Trụ Thiên Thủy Tổ năm đó đoạt được có thể so sánh.
Tóc Yêu Điệp bay lên, mày liễu nhíu chặt.
Thiên Diệp Ảnh Nhi, thần nữ Đông Vực cùng Vân Triệt chạy trốn đến Bắc Thần Vực. Nàng đã sớm biết tin đồn nàng ta bị phế tu vi, năm đó ma nữ Thiền Y cũng đã tự mình chứng kiến... Theo lời Thiền Y, Phạm Đế thần nữ mà nàng nhìn thấy, tu vi đã rơi xuống Thần Quân cảnh.
Nhưng cách lúc đó mới chưa đến hai năm, vì sao lại có chênh lệch khoa trương đến thế.
Tuy nhiên, hiển nhiên là trên người nàng ta có một món huyền khí có thể che giấu khí tức một cách hoàn hảo, ngay cả mình vừa rồi cũng bị lừa hoàn toàn, huống chi là Thiền Y.
Nghĩ đến đây, trong đôi mắt của ma nữ Yêu Điệp chậm rãi hiện lên hai luồng hắc mang hình cánh bướm:
- Thì ra là thế, trách không được lại dám ngang ngược như vậy. Đáng tiếc...
Cảnh giới Thần Chủ, mỗi bước đi như một trời một vực. Vượt qua một tiểu cảnh giới khó khăn đến mức nào, một tiểu cảnh giới có ý nghĩa chênh lệch lớn đến đâu, không phải tu vi Thần Chủ thì không thể nào lý giải được.
Thần Chủ cấp tám đối mặt với Thần Chủ cấp chín, về mặt ý nghĩa chính là không thể vượt qua, không thể chiến thắng tuyệt đối.
Không nói thêm lời thừa, Yêu Điệp tỏ vẻ lạnh lùng, bàn tay đưa ra, chộp vào hư không.
Tay của Thiên Diệp Ảnh Nhi đã chém ra trong khoảnh khắc tiếp theo.
- Hỏng rồi... Mau lui!!
Thiên Mục Hà quá sợ hãi, gầm lên một tiếng dữ dội. Đây chính là va chạm lĩnh vực giữa hai Thần Chủ hậu kỳ, dư chấn ở khoảng cách gần như thế, cho dù là Thần Quân cũng không thể chịu nổi.
Hoàng Thiên khuyết bị hủy thì thôi, nơi này còn quy tụ một đám hậu bối ưu tú nhất của Hoàng Thiên tông, nếu chết yểu như vậy, đó sẽ là tổn thất không thể nào tưởng tượng nổi.
Thiên Mục Nhất cố gắng giữ bình tĩnh, gầm lên một tiếng rung trời:
- Không kịp nữa rồi! Kết giới!
Hai Thần Chủ hậu kỳ giao thủ tại Hoàng Thiên khuyết... hắn thân là Giới Vương hạng nhất hận không thể chửi ầm lên một tiếng.
Dưới tiếng gầm lớn, Thiên Mục Nhất, Họa Thiên Tinh, Khuê Xà Thánh Quân ba người đã cấp tốc ra tay, hợp lực dựng lên một kết giới ngăn cách.
Ầm ầm!
Ánh sáng hoàn toàn bị nuốt chửng, trong thế giới hắc ám không chút ánh sáng, Hoàng Thiên khuyết nháy mắt sụp đổ gần một nửa. Kết giới do ba Đại Giới Vương mạnh nhất hợp lực dựng lên bị ép xuống trên phạm vi lớn, nhưng cuối cùng vẫn bảo vệ được nửa còn lại của Hoàng Thiên khuyết cùng với mọi người đang kinh hãi bên trong.
Các Thượng vị Giới Vương khác như bừng tỉnh từ trong mộng, nhanh chóng tiến lên, rót lực lượng vào kết giới, nhưng ánh mắt của họ đều đồng loạt ngước lên trời.
Ma nữ Yêu Điệp giao thủ với một Thần Chủ cấp tám, đây là thiên tai trong gang tấc, nhưng cũng là một trận chiến huyền đạo đỉnh phong cả đời khó gặp.
Hai hắc ám lĩnh vực va chạm, trong lúc xé rách và nuốt chửng lẫn nhau, lại là thế cân sức ngang tài. Sắc mặt Yêu Điệp lại một lần nữa thay đổi.
Luận về tu vi, Thiên Diệp Ảnh Nhi rõ ràng không bằng nàng. Nhưng lúc hắc ám huyền khí va chạm, nàng lại cảm thấy một loại cảm giác tuyệt đối không nên tồn tại...
Áp chế về cấp bậc!
Thân là ma nữ của Ma hậu, hắc ám huyền công mà nàng kế thừa tu luyện, cấp bậc không nghi ngờ gì là ở đỉnh cao nhất, không thể tồn tại thứ gì cao hơn dù chỉ một chút. Ít nhất trong nhận thức của nàng, người có thể thực sự thắng được nàng về mặt “cấp bậc” chỉ có Ma hậu với sức mạnh đặc thù.
Mà giờ khắc này, nàng không những cảm nhận được sự áp chế về cấp bậc từ trên người Thiên Diệp Ảnh Nhi, mà còn cảm giác rõ ràng... sự áp chế này lại mãnh liệt vô cùng!
Dưới sự áp chế về cấp bậc, Thiên Diệp Ảnh Nhi với huyền lực kém nàng trọn vẹn một tiểu cảnh giới lại hoàn toàn chống lại được lực lượng hắc ám yêu điệp của nàng.
Trên môi phát ra tiếng rên khẽ, hai tay Yêu Điệp khẽ múa, khí tức đột nhiên thay đổi, thế giới hắc ám bỗng hiện ra vô số cánh bướm màu đen, quanh thân Thiên Diệp Ảnh Nhi nhất thời vạn bướm bay lượn, mỗi một cánh bướm đều mang theo khí tức u ám và tử vong từ vực sâu.
Dáng người Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ chuyển, kim quang xé trời, Thần Dụ đã nắm trong tay, nhẹ nhàng lướt qua, nhất thời, thế giới hắc điệp bị rạch ra từng vệt vàng chói mắt, dưới vệt vàng, những con hắc điệp đủ để nuốt chửng hư không lại như khói nhẹ tan biến từng chút một, không một con nào có thể lại gần Thiên Diệp Ảnh Nhi.
“!?” Hai tay đang bay múa của Yêu Điệp dừng lại, năm ngón tay vừa khép, vạn bướm lại múa, tụ lại phía sau nàng, hóa thành một cánh bướm trăm trượng, cánh bướm mở ra, nàng cũng như ảo ảnh hiện thân bên cạnh Thiên Diệp Ảnh Nhi, cánh bướm khép lại trong nháy mắt biến không gian chỗ Thiên Diệp Ảnh Nhi thành vực sâu hắc ám nuốt chửng vạn linh.
Rầm ầm --
Phụt!!
Ở Bắc Thần Vực, chưa từng có ai nghi ngờ sự cường đại của ma nữ. Trên Hoàng Thiên khuyết, ma nữ Yêu Điệp ra tay, mỗi một khoảnh khắc đều khiến trời đất u ám, nói rõ cho vô số cường giả ở đây biết thế nào là thực lực chân chính của ma nữ.
Nghe nói và tận mắt chứng kiến hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau, tận mắt nhìn thấy, thậm chí cảm nhận ở khoảng cách gần sức mạnh của ma nữ, sự va chạm vào thị giác và linh hồn, cho dù đối với một đám Thượng vị Giới Vương mà nói cũng lớn đến không thể hình dung, sự kính sợ đối với ma nữ, đối với Vương giới càng tăng lên gấp bội.
Nhưng điều càng khiến họ kinh hãi không hiểu chính là, ma nữ với sức mạnh cường đại như thế, kinh khủng như thế, lại không thể nào áp chế được nữ tử tóc vàng ở đối diện chút nào!
Hắc ám huyền công mà Thiên Diệp Ảnh Nhi tu luyện đều đến từ Vân Triệt, chính xác hơn là đến từ Kiếp Thiên Ma Đế.
Thiên phú, ngộ tính huyền đạo của nàng vốn cực kỳ cao, nhận thức về huyền đạo càng không thua bất cứ ai đương thời, lại thêm thân thể hòa tan máu ma đế, khả năng khống chế hắc ám huyền công có thể nói là chỉ sau Vân Triệt.
Những năm này trong lúc song tu với Vân Triệt, máu ma đế trong cơ thể nàng dung hợp ngày càng nhiều, lĩnh ngộ và khống chế hắc ám huyền công cũng càng dễ dàng. Sau khi tu luyện đến đại viên mãn Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển mà ban đầu Vân Triệt ném cho nàng, nàng lại lựa chọn vài bộ hắc ám huyền công mà Kiếp Thiên Ma Đế để lại, tuy chỉ mấy năm ngắn ngủi, nhưng đã dễ dàng tu luyện toàn bộ đến cảnh giới đại viên mãn.
Tuy cấp bậc của những hắc ám huyền công này không thể so sánh được với Hắc Ám Vĩnh Kiếp, nhưng đều tuyệt đối không hề thua kém Phạm Đế Thần Công mà nàng đã từng tu luyện, thứ mà nàng đã dùng hết mấy trăm năm mới tu luyện đến đại viên mãn.
Trong lúc trời đất rung chuyển, gần sáu thành Hoàng Thiên khuyết đã hóa thành bột mịn trong bóng đêm. Công kích của Yêu Điệp càng lúc càng cuồng bạo, mỗi một lần cánh bướm bay múa đều sẽ cuốn lên hắc ám phong bạo nuốt trời cuốn đất, nhưng từ đầu đến cuối đều không thể áp chế được Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Ngược lại, sự áp chế về mặt cấp bậc cực kỳ nặng nề kia giống như một ngọn núi cao chọc trời đang không ngừng đến gần, khiến tâm hồn Yêu Điệp dần dần bắt đầu bất an.
Ầm ầm!
Hắc quang vỡ nát, một vòng xoáy hắc ám khổng lồ nở rộ trong hư không, thật lâu không tan.
Hai người cuối cùng tách ra xa, Yêu Điệp không ra tay nữa, nàng nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi, giọng nói mang theo sự trầm thấp sâu sắc:
- Huyền công mà ngươi tu luyện đến từ đâu!
Thiên Diệp Ảnh Nhi hơi nheo mắt lại, dưới lớp mặt nạ, đôi mắt yêu dị mà xinh đẹp rõ ràng pha chút vặn vẹo, nàng nhẹ nhàng nói:
- Vấn đề này, ngươi nên hỏi chủ nhân tương lai của ngươi, hơn nữa... tốt nhất nên hỏi trên giường.
“...?” Yêu Điệp hơi sững sờ, sau đó nhẹ nhàng thở ra, nói nhỏ:
- Chủ nhân đã nói không thể giết hắn, nhưng chưa nói không thể giết ngươi.