Không có Vân Triệt "hỗ trợ", Yêu Điệp và Thiên Diệp Ảnh Nhi lại rơi vào thế giằng co. Lực lượng của hai người xung kích khiến kết giới do các Giới Vương khởi động không ngừng co rút.
Mà không cần nghĩ cũng biết, dưới trận chiến giữa hai đại Thần Chủ, Hoàng Thiên giới tất nhiên đã phải gánh chịu tai họa còn đáng sợ hơn cả thiên tai.
Mục tiêu của Yêu Điệp là Vân Triệt, vốn tuyệt đối không cho phép kẻ khác nhúng tay. Nhưng dưới thực lực hơn xa dự đoán của Thiên Diệp Ảnh Nhi cùng sự can thiệp quỷ dị rất có thể đến từ Vân Triệt, nàng không cách nào ngăn cản Diêm Tam Canh, để rồi lại một lần nữa chứng kiến hình ảnh mà dù trong mơ nàng cũng không thể ngờ tới.
Hai lần trước Vân Triệt tránh được công kích của Diêm Tam Canh, hiển nhiên là ngụy trang do hắn sắp đặt, chính là vì một kiếm sấm sét sau đó. Đây cũng là thủ đoạn hắn thường dùng.
Mà đó cũng chẳng phải thủ đoạn gì cao minh, trong mắt những cường giả có lịch duyệt phong phú còn có phần nực cười. Nhưng khi dùng trên người Vân Triệt lại chưa bao giờ thất bại. Diêm Tam Canh mạnh đến Thần Chủ cấp bảy, lại có lịch duyệt huyền đạo mấy vạn năm, vậy mà vẫn trực tiếp trúng chiêu.
Không phải thủ pháp của hắn tinh xảo đến đâu, mà vì khí tức huyền đạo của hắn có tính lừa gạt quá lớn, có thể nói là vô số lần vượt qua nhận thức của bất kỳ huyền giả nào. Một con kiến dù cường tráng đến đâu cũng tuyệt đối không thể khiến một đầu mãnh thú vạn trượng sinh ra cảnh giác thật sự, càng không thể nào dốc toàn lực đề phòng.
Huống chi đây lại là một con kiến đã hoàn toàn bị chế trụ, không thể động đậy.
Nhưng ngược lại, cho dù Diêm Tam Canh không còn phòng bị, không còn cảnh giác thì suy cho cùng vẫn là một Thần Chủ cấp bảy! Với cảnh giới bậc này, thân thể và huyền lực hộ thân mạnh mẽ tuyệt đối không phải người thường có thể tưởng tượng nổi.
Vậy mà lại bị Vân Triệt... một kiếm xuyên thể!?
Ầm rầm!
Một tiếng nổ kinh thiên, hắc vụ cùng mây đen đồng thời vỡ tung, bầu trời như bị xé ra một vết rách đáng sợ tột cùng. Thân hình nhỏ nhắn của Thiên Diệp Ảnh Nhi xoay người đã đến bên cạnh Vân Triệt, ma nữ Yêu Điệp cũng không ra tay nữa. Nàng nhìn Diêm Tam Canh và Vân Triệt, ánh mắt hiếm hoi thoáng hiện lên vẻ kinh hãi cực độ.
Huyền khí của Vân Triệt bùng nổ trong nháy mắt đó vẫn là khí tức Thần Quân cấp bảy, nhưng sự cuồng bạo ẩn chứa bên trong lại giống như vô số Thần Quân cấp bảy đồng thời bộc phát lực lượng, mạnh mẽ đến mức gần như không thua kém Diêm Tam Canh, một Thần Chủ cấp bảy!
Điều càng không thể tin nổi chính là... cho dù Vân Triệt thật sự có thể tăng lực lượng đến cấp bậc gần với Diêm Tam Canh, thì Diêm Tam Canh dù trở tay không kịp cũng không thể dễ dàng bị một kiếm xuyên thủng như thế.
Ánh mắt Yêu Điệp rơi xuống miệng vết thương trên người Diêm Tam Canh, ánh sáng màu son nơi đó đâm thẳng vào mắt nàng. Hình ảnh của Kiếp Thiên Tru Ma kiếm hiện lên trong đầu nàng, không cách nào xua tan.
Một màn phá vỡ mọi tưởng tượng khiến Hoàng Thiên khuyết yên tĩnh đến đáng sợ, mọi người gần như trợn trừng mắt mà vẫn không thể tin vào cảnh tượng mình đang thấy.
Mà bản thân Diêm Tam Canh dường như đã hoàn toàn chết lặng, một giây... hai giây... ba giây... hắn cứ thế đứng sững ở đó, ngơ ngác nhìn lỗ thủng trước ngực mình.
Cuối cùng, môi hắn mấp máy, thốt ra một tiếng:
- Ngươi...
Một chữ vừa ra khỏi miệng, toàn thân hắn đột nhiên run lên, sau đó cả người rơi thẳng xuống, rơi thẳng vào trong kết giới bên dưới, hai chân lún sâu vào lòng đất rồi đứng sững ở đó, không hề nhúc nhích.
- Quỷ... Quỷ Vương tiền bối?
Mấy Giới Vương đứng gần nhất dè dặt tiến lên, sau đó không hẹn mà cùng lấy ra linh dược tốt nhất trên người. Tuy rằng thân là Diêm Quỷ Vương vốn không thể để mắt đến linh dược của bọn họ, nhưng nếu có thể chiếm được chút thiện cảm, sau này cũng sẽ vô cùng hữu dụng.
Nhưng bọn họ mới tiến lên được vài bước đã đột nhiên đồng loạt đứng khựng lại.
Thân hình đám người Thiên Mục Nhất, Họa Thiên Tinh đang định xông tới cũng cứng đờ tại chỗ, vẻ mặt sợ hãi như gặp phải quỷ thần.
Huyền khí và cả khí tức sinh mệnh của Diêm Tam Canh đang trôi đi, mà tốc độ trôi đi không phải là sự suy yếu do thương thế, mà là... như một quả bóng khí đột nhiên bị vỡ, tán loạn với tốc độ nhanh đến kinh người.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, khí tức đã trở nên mỏng manh đến cực điểm, sau đó thân thể đang nửa quỳ mềm oặt như bùn nhão, đổ sụp xuống.
Khoảnh khắc đầu đập xuống đất, đôi mắt trợn trừng của hắn chậm rãi mất đi tiêu cự, rồi không còn lay động nữa.
Khí tức sinh mệnh của Diêm Tam Canh hoàn toàn biến mất, cho dù mạnh như Yêu Điệp cũng không cảm nhận được một chút nào.
Yên tĩnh, một sự yên tĩnh đáng sợ đến tột cùng.
Trên cao, đồng tử Yêu Điệp co rút lại.
Thân là ma nữ, tu luyện Hắc Ám huyền lực, nàng đã sớm quên “lạnh” là gì. Nhưng giờ phút này, vô số hàn khí chưa từng có điên cuồng lan tỏa khắp toàn thân, mỗi một sợi lông tơ đều dựng đứng co rúm lại.
Diêm Tam Canh...
Chết...
Thân là Thần Chủ cấp chín, Yêu Điệp tự nhiên có thể toàn thắng Diêm Tam Canh, một Thần Chủ cấp bảy. Nhưng muốn giết hắn lại là chuyện cực kỳ khó khăn.
Ở Diêm Ma giới, dưới Diêm Đế là Diêm Ma, dưới Diêm Ma là Diêm Quỷ. Mà Diêm Tam Canh đứng đầu Diêm Quỷ, ở toàn bộ Diêm Ma giới, bất luận thực lực hay địa vị đều là tồn tại siêu nhiên chỉ sau Diêm Đế và Diêm Ma.
Cho nên dù Yêu Điệp có thể dễ dàng giết được hắn cũng không có gan xuống tay.
Thậm chí nàng còn không thể tin được ở Bắc Thần Vực lại có kẻ nào có thể giết... và dám giết Quỷ Vương của Diêm Ma giới!
Càng không thể lý giải nổi hắn rốt cuộc chết như thế nào!?
Sự cường đại, sức sống và năng lực tự lành của một Thần Chủ đều đã vượt xa phạm trù phàm linh. Dù gãy lìa chân tay cũng có thể mọc lại hoàn hảo, bị một kiếm đâm xuyên người, đối với một Thần Chủ có thể nói hoàn toàn không tính là trọng thương, càng không thể nào trí mạng.
Nhưng dưới một kiếm của Vân Triệt, Diêm Tam Canh thế mà lại chết như vậy!
Đôi mắt xám trắng, khí tức hoàn toàn tiêu tán đều đang chứng minh chuyện vốn không thể nào này lại là sự thật... ngay trước mắt bọn họ.
Miệng vết thương trên người hắn, lúc này vết tích màu son cuối cùng cũng chậm rãi biến mất, và khi nó biến mất cũng là lúc từng làn sương mù đen kịt chậm rãi tràn ra.
Tất cả mọi người ở đây đều cả đời tu luyện Hắc Ám huyền lực, cũng có không ít Thần Chủ, Thần Quân, nhưng không một ai trong bọn họ cảm nhận được khí tức huyền đạo từ những luồng hắc khí này, tựa như đó chỉ là những làn khói bụi màu đen hết sức bình thường.
- Đây... đây là...
Cánh tay đang duỗi ra của Thiên Mục Nhất cứng đờ giữa không trung, không thể thu về, cũng không thể buông xuống. Thân là Giới Vương hạng nhất, Thần Chủ cấp tám, hắn vô cùng rõ ràng Thần Chủ cấp bảy là khái niệm gì, sự kinh hãi và khó tin trong lòng hắn còn hơn xa người khác.
Diêm Quỷ Vương chết, đây là chuyện... không thể tưởng tượng nổi nhất đã xảy ra ở Bắc Thần Vực sau khi Tịnh Thiên Thần Đế đột tử vạn năm trước.
- Sống yên ổn không muốn, cứ thích tìm chết.
Trong thế giới tĩnh lặng vang lên một giọng nói lạnh nhạt, giọng nói với ngữ điệu hoàn toàn giống như trước, nhưng lúc này lọt vào tai lại tựa như băng châm thấu xương, khiến toàn thân bọn họ lạnh toát.
Vân Triệt cười lạnh một tiếng:
- Kẻ ngu xuẩn ở Bắc Thần Vực thật sự quá nhiều. Chẳng lẽ chỉ có thể giống như một bầy súc vật bị người ta vĩnh viễn nhốt trong lồng sao?
“...” Ma nữ Yêu Điệp chậm rãi đảo mắt, nàng nhìn Vân Triệt, trầm giọng nói:
- Ngươi biết... hắn là ai không?
Nói ra miệng, nàng mới giật mình nhận ra, giọng nói của mình thế mà lại mang theo sự run rẩy không thể khống chế.
Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi nói:
- Diêm Tam Canh, đứng đầu ba mươi sáu Quỷ Vương của Diêm Ma giới. Danh tiếng rất lớn, đáng tiếc đầu óc không được tốt cho lắm, sống yên ổn không muốn, lại cứ thích đi tìm cái chết.
Ánh mắt Yêu Điệp vẫn dán chặt vào Vân Triệt. Hắn giết Diêm Quỷ Vương, nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên như trước, không hề có bất cứ sự hưng phấn, đắc ý, kiêu ngạo, hay sợ hãi nào... giống hệt như lúc đánh bại Thiên Cô Hộc, bình thản như thể tiện tay nghiền chết một con kiến!
Đó chính là Quỷ Vương của Diêm Ma giới!
Hay là hắn vốn không có tình cảm?
- Hắn... chết... như thế nào?
Yêu Điệp cắn răng, từng chữ thốt ra đầy gian nan.
Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đều không trả lời, nhưng ánh mắt cả hai đều lóe lên một tia khinh miệt, như thể đang nói cho nàng biết: Mắt ngươi mù sao? Đương nhiên là bị một kiếm đâm chết.
Diêm Quỷ Vương bị người ta một kiếm đâm chết... Ha ha, quả là một trò cười hoang đường.
Yêu Điệp không hỏi lại, nàng liếc nhìn thi thể của Diêm Quỷ Vương lần cuối, khẽ lẩm bẩm:
- Chẳng trách...
Nàng xoay người, hắc điệp nhảy múa quanh thân, mang theo bóng dáng nàng đột ngột bay đi, trong nháy mắt đã biến mất nơi chân trời u ám.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:
- Không giữ nàng ta lại? Ngươi đã nói muốn khiến nàng ta hối hận.
Vân Triệt đáp:
- Không cần. Nàng ta vừa đi, trong tay chúng ta cũng coi như có thêm một “con bài”.
Thiên Diệp Ảnh Nhi thoáng nghĩ, liền hiểu ý của Vân Triệt.
Vân Triệt nâng tay lên, trong lòng bàn tay, một luồng khí xoáy màu đen cực nhỏ đang chậm rãi lưu chuyển. Khoảnh khắc Kiếp Thiên Tru Ma kiếm đâm xuyên thân thể Diêm Tam Canh, lực lượng Hắc Ám Vĩnh Kiếp của hắn cũng từ thân kiếm cuồn cuộn tràn vào cơ thể Diêm Tam Canh.
Huyền công hắc ám đến từ Ma Đế giống như một đầu ma thần thượng cổ điên cuồng thịnh nộ trong cơ thể Diêm Tam Canh, phá diệt tất cả những gì thuộc về hắc ám trên người hắn.
Năm ngón tay chậm rãi khép lại, Vân Triệt nhẹ nhàng thở ra một hơi. Hắc Ám Vĩnh Kiếp có thể khắc chế tất cả hắc ám, nhưng cũng chỉ giới hạn ở hắc ám. Nếu như có thể làm được như vậy đối với huyền giả của các Thần Vực khác, thì tốt biết bao.
Yêu Điệp rời đi, dáng vẻ gần như là chạy trối chết. Có thể khiến một ma nữ phải chịu sự kinh hãi và khiếp sợ lớn đến thế, trong thiên hạ có lẽ cũng chỉ có Vân Triệt, kẻ quái thai này.
Giao chiến dừng lại, nhưng kết giới bao phủ gần nửa Hoàng Thiên khuyết vẫn không hề biến mất, từng đôi mắt đang co rút nhìn chằm chằm vào Vân Triệt. Vào hôm nay, tất cả nhận thức của bọn họ đã hoàn toàn bị nghiền nát.
- Các ngươi rốt cuộc là ai?
Thiên Mục Nhất lên tiếng, hai tay siết chặt, toàn thân căng cứng.
Một kẻ ngay cả Diêm Ma Quỷ Vương cũng dám giết, đây đã không phải là hai chữ “điên cuồng” có thể hình dung được.
Mà chỉ một kiếm đã khiến một Thần Chủ cấp bảy phải chết, lần đầu tiên trong đời, toàn thân Thiên Mục Nhất đều lộ ra vẻ kinh sợ.
- Đi thôi.
Vân Triệt không thèm liếc nhìn bất cứ ai, trực tiếp xoay người chuẩn bị rời đi. Hắn đến nơi này, vốn định dựa vào Thiên Quân Thịnh Hội để cố ý gây ra động tĩnh. Nhưng việc ma nữ đến đây cũng coi như là một niềm vui ngoài ý muốn.
Khi Vân Triệt nói ra hai chữ này, mọi người như được đại xá, đồng loạt thở phào một hơi. Thân thể cứng đờ của Thiên Mục Nhất cũng theo đó thả lỏng, không dám lên tiếng nữa, chỉ sợ bất kỳ hành động thừa thãi nào cũng sẽ đột nhiên thu hút sự chú ý của Vân Triệt.
Lúc trước, hắn tuyệt đối sẽ không cho phép hai người này sống sót rời đi. Hiện giờ, hắn lại chỉ cầu cho bọn họ có thể lập tức biến mất, không bao giờ xuất hiện nữa. Kể cả thân phận của họ, hắn cũng không dám muốn biết.
Mà giết Diêm Tam Canh, Diêm Ma giới nhất định sẽ dốc toàn lực truy sát hắn. Bởi vì một kiếm kia không chỉ cắm trên người Diêm Tam Canh, mà còn cắm thẳng lên mặt Diêm Ma giới.
- Đợi đã!
Một giọng nói đột nhiên vang lên khiến tim mọi người thắt lại, hận không thể một chưởng chụp chết kẻ vừa lên tiếng. Nhưng khi nhìn thấy người nói chuyện, bọn họ lại không thể không cắn răng nhịn xuống.
Người lên tiếng chính là Phần Kiết Nhiên, hắn nhìn bóng lưng của Vân Triệt, nói:
- Ngươi có phải họ Vân không?
Đối mặt với câu hỏi của hắn, Vân Triệt không hề đáp lại, nhanh chóng đi xa, rõ ràng không để tâm đến sự tồn tại của hắn.
Phần Kiết Nhiên âm thầm cắn răng, nhưng không dám hỏi lại.
Lúc này, Vân Triệt đột nhiên dừng bước. Khi mọi người ở đây cho rằng hắn định nói chuyện với Phần Kiết Nhiên, hắn lại chậm rãi nói:
- Thiên Cô Hộc, cái gọi là Quỷ Vương phạm ta, ta ban cho hắn cái chết. Còn ngươi lại vẫn sống, ngươi có biết vì sao không?
Thương thế của Thiên Cô Hộc rất nặng nhưng từng cảnh tượng vừa rồi, hắn lại nhìn thấy không sót một chi tiết nào. Nghe lời nói của Vân Triệt, hắn khó nhọc ngẩng đầu. Bóng dáng đã hơi xa xôi kia, giờ phút này hắn ngưỡng vọng, trong lòng chỉ còn lại sự xấu hổ và hèn mọn.
Hành vi trước đó của mình nực cười đến mức nào... quá nực cười.
- Tiền bối... khinh thường giết ta.
Thiên Cô Hộc nói. Dù suy yếu và ảm đạm, giọng nói của hắn vẫn có một phần trong trẻo riêng biệt.
Hắn gọi Vân Triệt là tiền bối, nhưng có nằm mơ cũng không thể ngờ, tuổi của Vân Triệt còn không bằng một phần mười hắn.
Vân Triệt khẽ cười một tiếng, nói:
- A! Bắc Thần Vực, cái nhà giam này, có rất nhiều người muốn trốn ra ngoài, vì đối với họ, nhà giam này quá mức khắc nghiệt để sinh tồn. Và cũng có rất nhiều người chưa bao giờ nghĩ tới việc chạy trốn, bởi vì thực lực của bọn họ cường đại, thân ở địa vị cao, là chúa tể của Bắc Thần Vực, chưa bao giờ cần lo lắng đến hai chữ “sinh tồn”, mà được tôn sùng, hưởng thụ những thứ người khác mười đời cũng không dám mơ tưởng.
- Thay đổi? Trốn đi? Đây vốn là một trò cười đối với bọn họ. Đang được tôn sùng, hưởng thụ tất cả, tại sao phải bất chấp mọi thứ để thay đổi? Khi bọn họ còn tại thế, Bắc Thần Vực còn chưa đến mức hoàn toàn biến mất, về phần đời sau... a, lại có liên quan gì đến bọn họ chứ?
“!!” Thiên Cô Hộc ngẩng mạnh đầu, đôi mắt vốn ảm đạm lại run rẩy như điên.
Vân Triệt lạnh lùng cười:
- Kẻ càng có năng lực lại càng nên là người đấu tranh nhất, nhưng bọn chúng lại chưa bao giờ nghĩ tới điều đó. Ngược lại, khó khăn lắm mới xuất hiện một kẻ khác biệt như ngươi. Chỉ tiếc... hành động của ngươi thật ngây thơ, thật nực cười! Quả thật... còn nực cười hơn cả ta năm đó!
Hắn xoay người, ánh mắt rơi xuống người Thiên Cô Hộc:
- Lòng người? Đạo nghĩa? Ha ha ha... đó là thứ gì chứ? Thứ có thể thay đổi tất cả chỉ có sự tàn độc đẩy bản thân vào tử địa, và máu tươi đủ để nhuộm đỏ toàn bộ Bắc Vực, hiểu chưa!
Thiên Cô Hộc như bị sét đánh, toàn thân chấn động. Hắn nhìn Vân Triệt, đôi mắt run rẩy ngày càng kịch liệt... đột nhiên hắn giãy giụa bò dậy, mặc cho miệng vết thương nứt toác, quỳ gối trên đất.
- Cô Hộc, con?
Thiên Mục Nhất ngạc nhiên, tất cả mọi người đều sững sờ.
Phịch!
Hướng về phía Vân Triệt, hắn nặng nề dập đầu xuống đất. Một cái dập đầu này, hắn dùng hết toàn lực, lại không dùng huyền lực hộ thân, miệng vết thương vừa mới khép lại liền nứt toác toàn bộ, trán phun máu. Lúc ngẩng đầu, trên mặt ngoài vết máu còn đẫm đầy nước mắt:
- Cầu tiền bối... thu ta làm đồ đệ. Cô Hộc... nguyện đi theo tiền bối, làm trâu làm ngựa... cầu tiền bối thành toàn!
Lời của Thiên Cô Hộc khiến đám người Thiên Mục Nhất kinh hãi. Thiên Mục Nhất lập tức tiến lên, chộp lấy bả vai Thiên Cô Hộc:
- Cô Hộc, con đang nói bậy bạ gì vậy!
Hắn lập tức xoay người, nói với Vân Triệt:
- Lăng Vân... tiền bối, khuyển tử thương thế quá nặng, thần trí không rõ, hồ ngôn loạn ngữ, mong ngài đừng để ý.
Vân Triệt lai lịch bất minh, tính cách quái dị tàn nhẫn không nói, lại vừa mới giết Diêm Quỷ Vương, tiếp theo chắc chắn sẽ gặp phải sự truy sát toàn lực của Diêm Ma giới, sao hắn có thể cho phép Thiên Cô Hộc dính líu gì đến Vân Triệt được.
Bình thường Thiên Cô Hộc cũng không làm trái lời phụ thân, nhưng lần này, hai mắt hắn lại nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, giọng nói khàn khàn mà quyết tuyệt:
- Phụ vương, cả đời con chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này.
Thiên Mục Nhất sững sờ.
Hắn chưa từng thấy ánh mắt như thế này của Thiên Cô Hộc. Một khắc này, trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một suy nghĩ bi thương nhưng lại vô cùng rõ ràng... Dường như bản thân chưa bao giờ thật sự thấu hiểu người con trai mà hắn hằng kiêu ngạo này.
Cô Hộc... cô độc đến mức ngay cả hắn, người phụ vương này, cũng bị bài trừ ra bên ngoài.
Vân Triệt quay lưng đi:
- Bái ta làm thầy? Dựa vào ngươi còn xa mới đủ tư cách. Nhưng mạng của ngươi có lẽ sẽ có tác dụng đối với ta. Hơn nữa, ngày đó... sẽ không quá lâu đâu.
Giọng nói còn văng vẳng bên tai nhưng bóng dáng của Vân Triệt đã đi xa, chỉ còn lại Thiên Cô Hộc ngây ngốc nhìn lên không trung.