Sau khi bay ra khỏi Hoàng Thiên khuyết, Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi vẫn chưa rời khỏi Hoàng Thiên giới mà dừng lại ở vùng biên giới.
- Đột nhiên giết chết Diêm Tam Canh, trên dưới Diêm Ma giới nhất định sẽ tức giận, việc đuổi giết chúng ta e rằng giờ phút này đã bắt đầu.
Thiên Diệp Ảnh Nhi thong thả nói. Mặc dù sau khi luyện hóa nửa viên Man Hoang Thế Giới Đan, tu vi của nàng vẫn còn thua xa năm đó, nhưng có thể khôi phục đến trình độ này trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy đã là niềm hy vọng xa vời mà lúc nàng tuyệt vọng nhất cũng chưa từng dám mơ tới.
- Tốt lắm.
Vân Triệt nói.
Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc nhìn hắn:
- Diêm Ma giới tức giận, bên phía Phần Nguyệt giới chắc chắn cũng đã nhận được tin tức. Hơn nữa, một ma nữ bị dọa cho vỡ mật, dù thế nào đi nữa Ma hậu cũng không thể ngồi yên được. Đây là phương pháp tốt nhất, nhưng rủi ro cũng lớn nhất.
Vân Triệt đáp:
- Không có rủi ro, dù sao thì nàng ta cũng là người có thể tìm được vị trí của chúng ta “nhanh nhất”.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhẹ nhàng thở ra:
- Haiz, sự quả quyết và tàn nhẫn này của ngươi, nếu là trước kia thì đã không đến mức rơi vào kết cục như vậy.
Vân Triệt lạnh lùng liếc nàng, giọng trầm xuống:
- Đừng có ý đồ chọc giận ta.
Đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo của Vân Triệt, Thiên Diệp Ảnh Nhi lại khẽ cười:
- Ta ngược lại hy vọng thỉnh thoảng có thể nhìn thấy dáng vẻ phẫn nộ của ngươi. Nếu có một ngày, ngươi ngay cả phẫn nộ cũng không còn, đó mới là...
Nàng còn chưa nói hết nửa câu sau, đã tự nhiên dời ánh mắt khỏi Vân Triệt, nhìn về phương xa.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói tiếp:
- Ta thật sự tò mò, ngươi định lợi dụng Thiên Cô Hộc để làm gì?
- Thứ hữu dụng, tại sao lại không dùng.
Vân Triệt đáp.
- ... Được rồi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi trả lời, không hỏi thêm nữa.
Trong nửa năm nàng luyện hóa Man Hoang Thế Giới Đan, dường như Vân Triệt đã suy nghĩ rất nhiều chuyện.
Hoàng Thiên giới, thậm chí hơn nửa Bắc Thần Vực, vào giờ phút này đã bắt đầu xuất hiện những rung chuyển ngày càng kịch liệt.
Một Thiên Quân thịnh hội được toàn bộ huyền đạo Bắc Vực chú mục đã bị gián đoạn một cách long trời lở đất. Thiên Cô Hộc thảm bại ở cùng cảnh giới, Diêm Ma Quỷ Vương bỏ mạng, ma nữ thứ tư tan tác bỏ chạy.
Tuy rằng Bắc Thần Vực mỗi thời mỗi khắc đều đang rung chuyển, nhưng đã không biết bao nhiêu năm chưa từng xảy ra đại sự kinh thiên động địa như vậy.
Lượng lớn người của Vương giới bắt đầu dốc toàn lực chạy tới Hoàng Thiên giới. Thân là tinh giới hạng nhất dưới Vương giới, đây là lần đầu tiên Hoàng Thiên giới được Vương giới “chiếu cố” đến thế. Ngay cả những huyền giả ở tầng cấp thấp nhất của Hoàng Thiên giới cũng có thể ngửi thấy rõ ràng hơi thở bất thường.
Mà kẻ khởi xướng tất cả lại là người bình tĩnh nhất. Tốc độ phi hành của hai người không nhanh, cảnh sắc phía dưới không ngừng thay đổi, bất tri bất giác, một mảnh rừng trúc khá lớn đã xuất hiện ở phía trước.
Khí tức của linh trúc khiến Vân Triệt bất giác đưa mắt nhìn xuống, hồi lâu không dời đi.
Linh Nhi...
Trước kia, mỗi lần nhìn thấy rừng trúc, hắn đều sẽ nghĩ tới Tô Linh Nhi. Bởi vì đó đã từng là vết sẹo đau đớn nhất trong lòng hắn.
Cho đến khi mất đi rồi lại tìm về được, vết sẹo kia mới theo đó mà biến mất.
Tìm về được rồi lại mất đi, lại càng thêm đau thấu tâm can.
Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhíu phượng mâu, nói:
- Ở nơi như Bắc Vực mà lại có thể mọc được trúc xanh, thật đáng ngạc nhiên.
Ngón tay thon dài của nàng tùy ý kéo ống tay áo Vân Triệt:
- Đi thôi, xuống xem một chút.
Hai người hạ xuống, đứng giữa rừng trúc.
Vùng biên giới của Hoàng Thiên giới, khí tức hắc ám đã nhạt đi rất nhiều. Màu sắc của linh trúc nơi đây hơi âm u, nhưng khí tức vẫn giữ được vẻ tươi mát tinh thuần hiếm có.
Đây là lần đầu tiên Vân Triệt nhìn thấy rừng trúc ở Bắc Thần Vực.
Có lẽ cũng bởi vì khí tức “quá mức” tinh thuần, nơi này ngược lại không cảm nhận được sự tồn tại của huyền thú hắc ám, tựa như một mảnh niết bàn bị thế giới hắc ám tạm thời lãng quên.
Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi nói:
- Năm đó sau khi mẫu thân qua đời, ta đã chôn cất người trong một rừng trúc. Tuy mẫu thân là đế phi nhưng lại không thích tranh đấu, có lẽ ngay cả thân phận đó của người cũng là bị ép buộc.
Có thể sinh ra Phạm Đế Thần Nữ, có thể tưởng tượng mẫu thân của nàng khi còn tại thế nhất định có dung mạo khuynh thành.
Đôi mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi thoáng hiện lên vẻ mê ly, giọng nói cũng u ám đi vài phần:
- Để mẫu thân yên nghỉ trong rừng trúc, hy vọng người có thể vĩnh viễn an giấc trong gió mát, không còn bị vấy bẩn bởi những hỗn loạn dơ dáy. Mỗi lần về giới, ta đều sẽ đến bái tế và vấn an mẫu thân trước tiên. Chỉ là lần này, đã quá lâu rồi.
Vân Triệt nhìn về phía trước, không nói một lời.
Một kiếp ở Thương Vân đại lục, khi Tô Linh Nhi chết trong vòng tay hắn, hắn mới nhận ra nội tâm mình đã bị thù hận nuốt chửng. Nhưng dù hắn có hối hận, có thống hận bản thân đến đâu cũng không thể cứu vãn được nữa.
Cũng chính vì vậy, sau khi tỉnh lại ở Thiên Huyền đại lục, hắn đã thề phải dùng tất cả để bảo vệ những người thân yêu nhất bên cạnh, tuyệt đối không cho phép mình một lần nữa đi vào vết xe đổ.
- Thù hận là ma quỷ, nó sẽ che mờ đôi mắt ngươi, nuốt chửng lý trí và linh hồn ngươi, chôn vùi mọi hy vọng và ánh sáng trong cuộc đời ngươi.
Đây là lời năm đó hắn đã khuyên giải Phần Tuyệt Trần.
Nhưng hắn của hiện tại lại một lần nữa rơi vào vực sâu thù hận. Hơn nữa lần này, hắn mặc cho bản thân bị thù hận thỏa sức nuốt chửng, vì nó mà hắn có thể không tiếc bất cứ giá nào, hiến tế tất cả.
Tựa như một vòng luân hồi bi thương và tàn khốc đã được định sẵn.
Hắn cất bước, thong thả đi về phía trước, chỉ sau vài bước, vẻ mơ hồ trong mắt hắn đã tan biến, trở về với sự lạnh lẽo.
Rừng trúc rất lớn, hai người đi dạo trong đó hồi lâu, một bóng dáng nhỏ bé xuất hiện trong tầm mắt.
Một thiếu nữ trông chỉ chừng mười ba mười bốn tuổi đang dựa vào một gốc linh trúc xanh thẫm. Thân hình nàng gầy yếu, người đầy vết bẩn, tóc tai tán loạn, trên mặt mơ hồ có thể thấy vết thương.
Thiếu nữ hai tay ôm đầu gối, nửa người dựa vào thân trúc, toàn thân toát ra vẻ yếu ớt khiến người ta thương tiếc. Đôi mắt hé mở nhìn về phía trước, cặp mắt vốn nên linh động lại chỉ có một mảnh u ám.
Cho đến khi Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đi đến cách nàng khoảng mười bước, nàng mới đột nhiên giật mình, sau đó như chim sợ cành cong, hoảng loạn muốn né tránh. Nhưng dường như thân thể quá mức suy yếu, nàng còn chưa đứng thẳng người, chân đã lảo đảo rồi ngã vật xuống đất.
Toàn thân thiếu nữ run rẩy, nàng co rúm người lại. Sau khi thấy rõ Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, sự sợ hãi trong mắt cuối cùng cũng tiêu tan đi nhiều, nhưng cảm giác hư thoát sau cơn kinh hãi khiến toàn thân nàng bủn rủn, hồi lâu không thể đứng dậy.
Cảnh tượng này, hai người đã từng gặp rất nhiều.
Người nhỏ tuổi, cho dù thiên phú cao đến đâu, nhưng thời gian tu luyện chung quy quá ngắn, nếu không có trưởng bối hoặc thế lực che chở, trong hoàn cảnh sinh tồn khắc nghiệt của Bắc Thần Vực, chết yểu là chuyện quá đỗi bình thường.
Thiếu nữ lẻ loi trước mắt này, hiển nhiên đã mất đi mọi sự che chở. Mà nơi đây lại là Hoàng Thiên giới với vô số cường giả, nếu không thể tìm được chỗ dựa đủ vững chắc, tương lai nàng muốn sinh tồn được là chuyện khó lại càng thêm khó.
Nhìn Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, đôi mắt thiếu nữ chớp động, cố gắng gom hết dũng khí cầu xin:
- Hai vị... tiền bối, có thể... có thể cho ta một viên Hồi Huyền Đan không... Đồ ăn cũng được, van cầu hai vị. Tương lai ta nhất định sẽ báo đáp ân tình của hai vị.
Vân Triệt mặt không biểu cảm, nhưng lại cất bước đi đến trước mặt thiếu nữ, chìa tay ra, trong lòng bàn tay là một viên đan dược trắng như tuyết tỏa ra khí tức lạnh như băng.
“?” Thiên Diệp Ảnh Nhi cảm thấy nghi hoặc, nhưng không biểu hiện ra ngoài.
Đây là một viên Tuyết Nhan Đan đến từ Băng Vân Tiên Cung. Với độ tuổi của thiếu nữ này, tu vi hiển nhiên còn chưa đến Thần Đạo. Mà viên Tuyết Nhan Đan này đủ để trợ giúp nàng rất lớn:
- Nó sẽ nhanh chóng khôi phục huyền lực cho ngươi, cũng sẽ có lợi ích rất lớn cho tu vi của ngươi, ăn đi.
Đặt nó vào tay thiếu nữ, Vân Triệt trực tiếp xoay người.
- A...
Thiếu nữ ngẩn ra, sau đó như một con mèo đói vớ được mồi, chẳng buồn để tâm đó có phải là độc dược hay không, hay là đan dược quá mạnh mẽ mà nàng không thể luyện hóa, trực tiếp nuốt viên Tuyết Nhan Đan vào bụng.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, nàng đã lệ nóng lưng tròng:
- Cảm ơn hai vị tiền bối ban ơn, hai người... hai người thật sự là người tốt. Tương lai ta nhất định sẽ báo đáp hai người.
- Ta sẽ nhớ kỹ câu nói này của ngươi.
Vân Triệt dường như nở một nụ cười rất nhạt.
- Khúc khích khúc khích...
Trong rừng trúc yên tĩnh đột nhiên vang lên một tiếng cười nhẹ của nữ tử. Tiếng cười lười biếng mang theo vẻ tùy ý, tựa như xa xôi, lại như gần trong gang tấc.
Khoảnh khắc tiếng cười lọt vào tai, toàn thân Vân Triệt chợt mềm nhũn. Cho đến khi tiếng cười dứt hẳn, cảm giác tê dại khó tả này vẫn không hề tiêu tan mà lan tràn khắp toàn thân, ngay cả xương cốt cũng mềm đi vài phần.
- Thật là một đứa trẻ lương thiện, cảm động đến mức ta cũng sắp muốn rơi lệ rồi.
Cả đời Vân Triệt từng nghe vô số tiên âm, giọng nói linh hoạt kỳ ảo của Phượng Tuyết Nhi, uy nghiêm lạnh lẽo của Tiểu Yêu Hậu, phiêu diêu của Thần Hi, băng giá của Mộc Huyền Âm... ngay cả ở Bắc Thần Vực cũng đã từng gặp Nam Hoàng Thiền Y có giọng nói cực kỳ mềm mại uyển chuyển.
Tình cảm của hắn đã rơi vào vực sâu, trong hồn hải chỉ có hận thù, bên người lại đồng hành cùng Thiên Diệp Ảnh Nhi, sớm đã gần như không còn khả năng bị dao động bởi sắc đẹp hay giọng nói.
Nhưng giọng nói vang lên bên tai lúc này, chỉ một tiếng cười lại khiến mỗi một mạch máu toàn thân Vân Triệt đều giãn ra, mỗi một sợi lông tơ đều khẽ run rẩy.
Hơn nữa, giọng nói này... không hề mang theo chút huyền lực hay hồn lực nào!
Chân mày Vân Triệt hơi trầm xuống. Bên cạnh hắn, thần sắc của Thiên Diệp Ảnh Nhi đã thay đổi rõ rệt.
Năm đó nàng từng nghe Thiên Diệp Phạm Thiên nói rằng, Bắc Thần Vực tồn tại một giọng nói đáng sợ có thể dễ dàng xâm nhập vào xương tủy, đoạt lấy linh hồn người khác. Lúc đó, nàng cực kỳ kính trọng phụ thân nên không hề nghi ngờ lời của Thiên Diệp Phạm Thiên, sau khi đến Bắc Vực, nàng cũng từng mấy lần nhớ lại câu nói này.
Nhưng mà, giọng nói bên tai khiến nàng dù đã sớm có chuẩn bị tâm lý vẫn cảm thấy kinh sợ sâu sắc.
Quyến rũ... quyến rũ đến cực độ, mềm mại đến tột cùng, nhưng lại không gì đáng sợ hơn. Dùng hai chữ “phệ hồn thực cốt” cũng không đủ để hình dung.
Cái gọi là mị âm, mị công làm mê độc tâm hồn, Thiên Diệp Ảnh Nhi đã từng biết vô số, thấy vô số, trước nay đều chỉ cười nhạt cho qua.
Nhưng âm thanh bên tai lại hoàn toàn vượt ra khỏi cấp bậc của “mị âm”, càng không có dấu vết của mị công. Một câu nói ngắn gọn, lại hoàn toàn xem thường phòng ngự tâm hồn của Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, rung động từng dây tơ trong tâm hồn họ.
Đó tựa như ma âm mê hoặc chúng sinh không tồn tại trong nhận thức, hay nói đúng hơn là vốn không nên tồn tại trên thế gian này.
Lồng ngực Vân Triệt phập phồng rõ rệt, sau vài giây mới chậm rãi bình ổn lại. Hắn liếc nhìn thiếu nữ đang ngây người, nói:
- Ngươi đi đi, càng xa càng tốt.
Lời hắn nói khiến thiếu nữ đang sững sờ tỉnh táo lại, vội vàng đứng dậy chạy đi xa, không dám nói thêm nửa lời.
Thiếu nữ vừa mới rời đi, trong rừng trúc phía trước, một bóng dáng màu đen chậm rãi bước tới.
Bóng dáng màu đen này xuất hiện không hề có điềm báo, cũng không hề đột ngột. Tựa như nàng vốn đã ở đó.
Toàn thân nàng bao phủ trong một tầng sương đen không ngừng lưu chuyển, giống như có sinh mệnh. Bước chân nàng thong thả nhẹ nhàng, như đi ra từ một vực sâu hắc ám chưa từng được biết tới. Mỗi một bước, ánh sáng đều sẽ ảm đạm đi một phần, mỗi một bước, linh trúc xung quanh sẽ hóa thành bụi đen bay lả tả.
Khói đen che khuất dung nhan và hình dáng của nàng, nhưng bất cứ ai vừa nhìn thấy đều sẽ vô cùng chắc chắn đây là một nữ tử. Bởi vì cho dù có sương đen lượn lờ, cho dù đó rõ ràng là một thân váy đen rộng rãi, trong lúc cất bước, đường cong thân thể ẩn hiện một cách tự nhiên kia lại khiến người ta kinh tâm động phách trong từng khoảnh khắc.
Ánh mắt của Vân Triệt... và cả Thiên Diệp Ảnh Nhi đều sững lại trong giây lát.
Chỉ mơ hồ thoáng nhìn đã như thế. Bọn họ không cách nào tưởng tượng nổi nếu như sương đen tan đi, hiện ra sẽ là một thân thể ma quỷ đến nhường nào.
Dù là trong cuộc đời của Vân Triệt hay trong cuộc đời của Thiên Diệp Ảnh Nhi, chưa bao giờ có một người nào mà giọng nói và thân thể lại mang đến cho họ một cảm giác “đáng sợ” rõ ràng đến vậy.
Thiên Diệp Ảnh Nhi mở miệng, hai bàn tay lặng lẽ siết lại. Nữ tử trong sương đen trước mắt chưa hề phóng thích chút huyền khí nào, chưa hề tỏ ra chút uy áp nào, nhưng lại khiến trong lòng nàng dâng lên sự cảnh giác trước nay chưa từng có:
- Ta đã đoán chúng ta sẽ nhanh chóng gặp mặt. Nhưng không ngờ lại nhanh như vậy. Sự kiên nhẫn của ngươi còn kém hơn ta tưởng.
Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi tiến lên, đôi môi khẽ động, chậm rãi thốt ra cái tên đó:
- Bắc Vực Ma Hậu, Trì Vũ Thập