Nơi đây là thánh vực của Kiếp Hồn Giới, chưa từng có kẻ nào dám lỗ mãng dù chỉ một chút. Động tĩnh lớn đến vậy lập tức kinh động vô số cường giả trong thánh vực, từng luồng khí tức hắc ám kinh khủng quét về nơi đây.
Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi hạ xuống, phía trước chính là đại môn của thánh vực. Bốn kẻ vừa ra tay với họ đều đã tê liệt ngã rạp trên mặt đất, sắc mặt thống khổ, toàn thân run rẩy, hồi lâu vẫn không thể gượng dậy.
Tuy chỉ là người canh gác, nhưng đây lại là đại môn của Kiếp Hồn Thánh Vực. Bốn người này không phải là thủ vệ tầm thường, mà là bốn Thần Quân sơ kỳ, một tu vi đủ để trở thành tồn tại cấp bậc Vương giả ở những tinh giới trung vị cấp thấp.
Mang trong mình thực lực Thần Quân và niềm kiêu hãnh của kẻ canh giữ đại môn thánh vực, vậy mà lại bị đánh bại chỉ trong nháy mắt. Bốn người họ không khỏi kinh hãi trong lòng, nhưng trên mặt lại không hề lộ ra chút hoảng sợ nào. Một người ở giữa trầm giọng nói:
- Cho dù các ngươi là ai, dám ra tay ở thánh vực... đã là tội không thể tha, vạn kiếp bất phục!
Ầm!
Vừa dứt lời, huyền khí đồng loạt bùng nổ như sấm dậy, ba trăm bóng đen xuất hiện phía trước. Toàn bộ khí tức khóa chặt lấy Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, không khí và không gian đều bị phong tỏa chặt chẽ.
Những người này có một nửa là Thần Quân, kẻ có thực lực thấp nhất cũng đã là Thần Vương trung kỳ. Chỉ trong vài hơi thở đã tập hợp được trận thế như vậy. Cách đó mấy trăm dặm, một vài huyền giả ở gần đều cảm thấy toàn thân lạnh buốt, kinh hãi lùi lại.
- Xảy ra chuyện gì?
Giữa bầu không khí giương cung bạt kiếm, một giọng nói bình thản đến lạ thường vang lên. Bốn chữ ngắn ngủi, chữ thứ nhất còn ở xa xôi, chữ thứ tư đã ở ngay bên tai.
Một bóng dáng từ hư ảo hóa thành thực thể, hiện ra bên trong kết giới, sau đó chậm rãi bước ra ngoài.
Đây là một nam tử anh tuấn có thân hình cao lớn, trông còn rất trẻ, vẻ ngoài chỉ chừng mười tám mười chín tuổi. Khí tức tỏa ra từ trên người hắn không hề cường thịnh, lại tĩnh lặng như biển sâu, mênh mông vô tận.
Thần Chủ cấp sáu!
Khóe mắt của Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đều thoáng giật.
Thân phận của nam tử này hiển nhiên không tầm thường. Mà cho dù hắn xuất hiện ở bất cứ nơi nào, cũng chắc chắn sẽ lập tức thu hút mọi ánh nhìn... không phải vì khí tức Thần Chủ trung kỳ, mà là vì diện mạo của hắn.
Vẻ ngoài thiếu niên, ngũ quan tinh xảo như ngọc điêu, da thịt trắng nõn không tì vết, đôi mắt uy nghiêm lạnh lùng ẩn chứa nét long lanh như nước hồ thu, đôi môi hồng nhạt hoàn mỹ đến mức hiếm thấy ngay cả trên người nữ tử, kể cả ngón tay cũng thon dài bắt mắt.
Tất cả kết hợp lại, tạo nên một vẻ đẹp đủ để khiến nữ nhân phải ghen tỵ... thậm chí ghen tỵ đến phát cuồng.
Bình thường, từ “mỹ mạo” sẽ không dùng cho nam tử, nhưng dùng trên người nam tử trước mắt lại không khiến bất cứ ai cảm thấy phản cảm.
Hoặc có thể nói, thoạt nhìn, ai cũng sẽ cho rằng đây là một nữ tử tuyệt sắc giả dạng nam nhân.
Mà khi nhìn thấy nam tử này, tất cả thủ vệ đều biến sắc, trong mắt hiện lên quang mang kỳ lạ, bầu không khí vốn căng thẳng gần như tan biến hoàn toàn trong nháy mắt. Bốn người đang tê liệt trên đất vội giãy giụa gượng dậy, cung kính hành lễ:
- Bái kiến Linh Chủ, hai người này đột nhiên xông vào thánh vực, còn trực tiếp ra tay đả thương người, chúng thần sẽ lập tức bắt giữ chúng.
Linh Chủ?
Thiên Diệp Ảnh Nhi hứng thú liếc nhìn nam tử, đại khái đã đoán được thân phận của hắn.
Nam tử thản nhiên nói:
- Không cần, các ngươi lui ra. Bản Linh Chủ đã ở đây, không cần đến các ngươi.
Tất cả thủ vệ đều kinh hãi, bốn người dẫn đầu cuống quýt nói:
- Linh Chủ thân phận tôn quý tận trời, chỉ là hai tên đạo chích, sao có thể làm phiền Linh Chủ ra tay.
Nam tử quét mắt nhìn Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, nói:
- Bọn đạo chích? Dám ra tay đả thương người trước thánh vực của ta, hoặc là cực kỳ ngu xuẩn, hoặc là không biết sợ. Mà hai Thần Quân cấp bảy, dường như không phải là trường hợp đầu tiên.
- Ma hậu vừa có lệnh, sắp tới thánh vực sẽ có đại sự. Vào thời khắc này, không thể có bất cứ sai sót nào. Hai người này để bản Linh Chủ tự mình giải quyết, lui ra đi.
Giọng nói vừa dứt, bàn tay hắn nhẹ nhàng đẩy về phía sau. Nhất thời, những người phía sau đều bị một lực vô hình đẩy vào trong kết giới, xung quanh lập tức trống ra một khoảng đất rộng.
Nam tử chắp hai tay sau lưng, nhìn hai người, đôi mắt híp lại, khẽ cười, nhưng lại mang theo vài phần phong tình quyến rũ:
- Hai Thần Quân cấp bảy, đủ để tung hoành ngang ngược ở hơn chín thành tinh vực, nhưng vẫn chưa đến mức ngu xuẩn tới đây chịu chết. Nói đi, mục đích của các ngươi là gì?
Chân mày hắn đột nhiên nhíu lại, bắn ra hai luồng ánh mắt sắc như dao:
- Hay là... các ngươi bị kẻ nào sai khiến đến đây!
Thiên Diệp Ảnh Nhi thấp giọng nói:
- Nữ nhân kia còn chưa trở lại sao? A, cố ý à?
Vân Triệt không hề có phản ứng nào.
Nam tử mỹ mạo cau chặt mày. Khí tức và hồn áp mà hắn phóng thích ra, tự nhận đủ để khiến tâm hồn đối phương suy sụp. Nhưng hai người trước mắt lại hoàn toàn phớt lờ lời nói của hắn, còn đang tự nhiên truyền âm với nhau.
- Nhưng mà, vóc người này cũng không tệ, còn đẹp hơn ngươi.
Ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi lưu chuyển, dường như đang rất nghiêm túc so sánh dáng vẻ của hai người.
Nam tử mỹ mạo hơi nhíu mày. Hắn tự hạ thấp thân phận để xử lý hai người, một là vì tình cờ gặp, hai là không muốn xảy ra bất cứ chuyện gì sau khi Ma hậu vừa hạ lệnh. Nhưng với thân phận Kiếp Hồn Linh Chủ của hắn, chưa từng có ai dám bất kính với hắn, càng chưa bao giờ bị coi thường như thế.
Đối phương lại chỉ là hai Thần Quân!
Hắn cười cười, giọng nói trở nên kéo dài:
- Các ngươi có biết... bản thân đang nói chuyện với ai không?
Lần này, ánh mắt của Thiên Diệp Ảnh Nhi chuyển hướng về phía hắn, quét một lượt từ đầu đến chân, nói:
- Kiếp Hồn Giới có chín ma nữ, hai mươi bảy hồn linh, ba ngàn sáu trăm hồn thị. Ngươi được bọn họ gọi là Linh Chủ, vậy có lẽ là kẻ đứng đầu hai mươi bảy hồn linh rồi. Chỉ đáng tiếc...
- Đáng tiếc?
Nam tử mỹ mạo híp mắt lại.
Thiên Diệp Ảnh Nhi đảo mắt, giọng điệu mang theo vẻ khinh miệt, nói với Vân Triệt:
- Đáng tiếc, Trì Vũ Thập này sáng tạo ra chín ma nữ, quả thật rất giỏi. Nhưng khẩu vị lựa chọn nam sủng cũng quá kém đi, lại thích kiểu tiểu bạch kiểm môi hồng răng trắng, toàn thân đầy nữ khí thế này.
Không gian vốn yên tĩnh thoáng chốc tĩnh mịch, đám hồn thị sau kết giới đều đột nhiên biến sắc. Nam tử luôn lạnh nhạt thản nhiên, khuôn mặt yêu mị hơn người bỗng cứng đờ trong khoảnh khắc, sau đó như bị vạn sợi tơ kéo giật, kịch liệt vặn vẹo, quanh thân phóng thích ra sát khí và nộ hỏa kinh người.
- Tìm... chết!!
Rầm!
Huyền khí của hắn phóng thích, trong nháy mắt bùng nổ dữ dội, trước thánh vực nhất thời hắc ám phủ xuống, nhật nguyệt mất đi ánh sáng:
- Dám sỉ nhục Ma hậu, chết vạn lần không đủ chuộc tội!
Bên trong hắc vụ, mái tóc vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi bay bay, nhìn nam tử dễ dàng bị chọc giận, nụ cười trào phúng trên khóe môi nàng càng thêm đậm:
- A. Ngươi chắc chắn muốn động thủ ở đây sao?
Đối với nam tử mỹ mạo mà nói, lời nói của Thiên Diệp Ảnh Nhi đã chạm đến cấm kỵ lớn nhất của hắn. Hắn không nói thêm một lời, hắc ám xung quanh tụ lại, đang định trực tiếp cắn nuốt hai người thành tro tàn.
Mà đúng lúc này, một giọng nói nữ tử lạnh lẽo truyền đến từ xa.
- Dừng tay.
Hai chữ ngắn gọn, trong suốt như nước thiên trì, nhưng lại khiến thân thể và cả lực lượng của nam tử mỹ mạo đồng thời đình trệ.
Một chút quang hoa màu xanh biếc không biết từ đâu chiếu đến, len lỏi vào màn hắc ám nồng đậm, trong im lặng đã chậm rãi xua tan hắc ám và uy thế.
Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đồng thời ngẩng đầu... Cao trên không trung hiện ra nhiều điểm sáng xanh, giống như vô số con đom đóm đang yên lặng đột nhiên bay lượn.
Giữa bầy đom đóm là một bóng dáng nữ tử có phần nhỏ nhắn mềm mại. Nàng một thân áo xanh, chìm trong màn đom đóm lượn lờ bao phủ, mờ mờ ảo ảo, như mộng như ảo.
Dưới ánh sáng xanh, khí tức của nam tử mỹ mạo thu hồi toàn bộ, sau đó không chút do dự quỳ một gối xuống đất, đầu cúi thấp. Đám hồn thị phía sau cũng đồng loạt quỳ xuống, cúi đầu thật sâu, không dám ngẩng đầu nhìn, tư thái cung kính sợ hãi, như gặp thần linh.
- Thế Nhan cung nghênh Thanh Huỳnh đại nhân!
Tư thái kính sợ của nam tử mỹ mạo và lời nói cung kính đã nói rõ thân phận của nữ tử này.
- Lại là một ma nữ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi thấp giọng nói.
Sau Thiền Y, Họa Cẩm, Yêu Điệp, đây là ma nữ thứ tư mà bọn họ nhìn thấy.
Linh giác của Vân Triệt xuyên qua ánh sáng xanh của nàng, im lặng nhìn chăm chú một lát.
Chín ma nữ đều không dùng bộ mặt thật để đối diện với người khác, “Thanh Huỳnh” trước mắt cũng vậy. Trên mặt nàng không hề che đậy, nhưng quanh thân lại có vô số con đom đóm có sinh mệnh bay lượn, khiến cho dung nhan của nàng bị bao phủ trong ánh sáng xanh thần bí, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một khuôn mặt xinh đẹp mông lung.
Nữ tử áo xanh hạ xuống, thần thức phóng thích, tất cả những gì vừa xảy ra đều hiện rõ trong đầu. Nàng nhìn Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, tuy là lần đầu gặp mặt, nhưng không hề nghi ngờ đã nhận ra thân phận của đối phương.
Dù sao, lần này nàng trở về thánh vực cũng là vì hai người này.
- Vừa tới đã đả thương hồn thị thánh vực của ta. Hừ, quả nhiên điên cuồng giống như trong truyền thuyết.
Thanh Huỳnh nói, giọng điệu băng hàn, không hề che giấu việc bản thân đang cố nén lửa giận.
Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh giọng trả lời:
- Là bọn họ ra tay trước. Hay đây chính là đạo đãi khách của Kiếp Hồn Giới các ngươi?
Nam tử mỹ mạo đứng dậy, chân mày nhíu chặt, ngũ quan tinh xảo như ngọc chứa đầy tức giận:
- Thanh Huỳnh đại nhân! Cho dù hai người này là ai, có mục đích gì, đều đã tội không thể tha! Xin hãy để Thế Nhan bắt giữ chúng!
Thanh Huỳnh hừ nhẹ một tiếng:
- Bắt? Bọn họ một người giết Diêm Tam Canh, một người làm bị thương Yêu Điệp, ngươi chắc chắn ngươi “bắt” được bọn họ sao!
Toàn bộ vẻ phẫn nộ trên mặt hóa thành hoảng sợ, ánh mắt nam tử mỹ mạo nhìn về phía Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên thay đổi, sau đó chợt bừng tỉnh:
- Cái... cái gì!? Chẳng lẽ, bọn họ chính là...
Thanh Huỳnh nói:
- Tất cả lui ra. Đây không phải là chuyện các ngươi nên nhúng tay.
Nam tử mỹ mạo kinh hãi trong lòng, nhưng sau đó ánh mắt lại lạnh đi, tức giận trở lại:
- Nhưng mà... bọn họ lại sỉ nhục Ma hậu! Các hồn thị ở đây đều có thể làm chứng!
“...” Dưới ánh sáng xanh, Thanh Huỳnh đột nhiên nhíu mày, yên lặng sau nửa giây, lạnh lùng nói:
- Lui ra.
Lời của ma nữ, sao có thể vi phạm. Vả lại ai cũng có thể cảm nhận được cơn giận không ngừng bốc lên từ người Thanh Huỳnh, nhưng nàng vẫn luôn kiềm nén không phát tác, khả năng duy nhất chính là ý của Ma hậu.
- Dạ.
Nam tử mỹ mạo không chỉ lĩnh mệnh, hắn lui về sau vài bước, khẽ cắn môi rồi xoay người rời đi, không liếc nhìn Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi thêm một lần nào, e sợ bản thân khó kiềm chế được phẫn nộ.
Nàng hờ hững nói ra tên của mình, không nhìn thấy ánh mắt, nhưng có thể cảm nhận được rõ ràng vẻ căm ghét trong tầm mắt của nàng:
- Ma nữ thứ năm Kiếp Hồn, Thanh Huỳnh. Vân Triệt, Phạm Đế Thần Nữ, tuy rằng ta cực kỳ không chào đón các ngươi, nhưng là do chủ nhân mời tới, ta cũng không còn gì để nói, vào đi.
Bắt nạt ma nữ Thiền Y, làm bị thương ma nữ Yêu Điệp, vừa tới đã ra tay làm bị thương hồn thị, người của Kiếp Hồn Giới đương nhiên không thể nào có ấn tượng tốt với bọn họ.
Nhưng từ trước đến nay, Thiên Diệp Ảnh Nhi chưa bao giờ là người lương thiện biết lấy lễ đãi người.
Nàng nhàn nhạt sửa lời:
- Ta tên Vân Thiên Ảnh, lần sau đừng gọi sai.
- Hừ!
Thanh Huỳnh xoay người, đi tới cửa thánh vực, lúc tới gần, bàn tay trắng nõn vung lên, kết giới đã tự động mở ra.
Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc mắt ra hiệu với Vân Triệt, không nhanh không chậm cùng hắn đi sau lưng Thanh Huỳnh, xuyên qua kết giới mỏng như giấy đối với bọn họ, bước vào thánh vực hắc ám của Kiếp Hồn Giới.
- Chủ tử của các ngươi đâu?
Thiên Diệp Ảnh Nhi mở miệng hỏi.
“...” Thanh Huỳnh không để ý. Nhưng cánh môi của nàng vẫn đang mấp máy, giống như đang truyền âm cho ai đó.
- Tên tiểu bạch kiểm vừa rồi được gọi là “Linh Chủ”, có phải chính là đầu lĩnh của hai mươi bảy hồn linh Kiếp Hồn Giới các ngươi không?
Thiên Diệp Ảnh Nhi tiếp tục hỏi, khóe môi nhếch lên một chút trêu tức.
Mặt Thanh Huỳnh không biểu cảm, nhưng nghĩ đến dặn dò của Trì Vũ Thập, nàng thầm hít một hơi, không quay đầu lại, nhưng cuối cùng vẫn đáp:
- Hắn tên Thịnh Thế Nhan, đứng đầu hai mươi bảy hồn linh Kiếp Hồn, tổng chủ của hai mươi bảy hồn điện.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nở nụ cười:
- Quả nhiên. Nghe nói đây là địa vị chỉ dưới Ma hậu và các ma nữ của toàn bộ Kiếp Hồn Giới. Có một khuôn mặt “hại nước hại dân”, cũng khó trách chủ tử các ngươi lại “coi trọng” hắn như thế.
Thanh Huỳnh nhíu mày thật sâu, lạnh giọng nói:
- Thịnh Thế Nhan có thể có được địa vị và được chủ nhân coi trọng như ngày hôm nay, đều là vì tư chất siêu phàm và lòng trung thành của hắn, không hề liên quan gì đến diện mạo!
Vân Triệt thoáng liếc mắt sang phía Thiên Diệp Ảnh Nhi, hắn biết nàng đang nghĩ gì.
Như Thiên Diệp Ảnh Nhi suy đoán, Thịnh Thế Nhan thật sự là người đứng đầu hai mươi bảy hồn linh Kiếp Hồn, người đệ nhất dưới ma nữ, nắm trong tay hai mươi bảy hồn điện.
Kết cấu của Kiếp Hồn Giới có sự khác biệt rất lớn so với các Vương giới khác. Hai mươi bảy hồn điện, mỗi điện quản lý một khu vực khác nhau của Kiếp Hồn Giới và các tinh giới phụ thuộc, mà thủ lĩnh của các hồn điện chính là hai mươi bảy hồn linh uy chấn Bắc Thần Vực.
Mà ma nữ lại lệ thuộc trực tiếp vào Ma hậu, không có chức trách hay phạm vi quản lý cụ thể. Nhưng họ có thể điều động lực lượng và tài nguyên của bất cứ phạm vi nào do hồn điện nắm trong tay.
Nói cách khác, bất cứ một ma nữ nào đều có được quyền lực vô hạn, có thể hiệu lệnh tất cả lực lượng của Kiếp Hồn Giới và điều động tất cả tài nguyên. Ngoài việc phải tuân lệnh Ma hậu, về quyền lực, họ gần như không khác gì Ma hậu.
Đây vốn là chuyện không thể nào xảy ra không chỉ ở các Vương giới khác, mà ngay cả ở bất cứ một tinh giới phổ thông nào.
Đơn giản là, Ma hậu vĩnh viễn không cần lo lắng ma nữ sẽ sinh ra dị tâm.