Khí tức của thánh vực Kiếp Hồn có khác biệt rõ ràng so với bên ngoài. Xuyên qua từng tòa hắc ám hồn điện, bước chân Thanh Huỳnh dừng lại, sau đó bay vút lên không trung, thẳng một mạch trăm dặm, mang theo Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đáp xuống một hòn đảo lơ lửng.
Không gian nơi này âm u mà tĩnh lặng, vung tay giống như có thể chạm đến bầu trời vĩnh viễn u ám.
Hòn đảo lơ lửng dài rộng chừng trăm dặm, một vùng bằng phẳng trống trải, trừ bóng dáng của ba người, không thấy một hạt bụi trần.
Thanh Huỳnh cuối cùng cũng xoay người lại, nói với bọn họ:
- Nơi này tên là Hồn La thiên. Chủ nhân lệnh cho ta mang các ngươi đến đây, người sẽ nhanh chóng tới.
Thiên Diệp Ảnh Nhi đảo mắt qua, kim mâu khẽ híp lại, cười như không cười nói:
- Sớm đã nghe Bắc Thần Vực cằn cỗi khô khan, không ngờ đường đường là một Vương giới, nơi đãi khách lại sơ sài đến mức này, thật sự khiến người ta mở rộng tầm mắt.
Thanh Huỳnh lạnh lùng lên tiếng, không hề che giấu vẻ chán ghét đối với Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Thiên Diệp Ảnh Nhi, chú ý lời nói của ngươi. Nơi này không phải Đông Thần Vực để ngươi tác oai tác quái. Đừng tưởng rằng làm bị thương tứ tỷ của ta thì đã có thể coi thường Kiếp Hồn giới! Nơi này cũng không phải là nơi để ngươi giương oai!
Chân mày Thiên Diệp Ảnh Nhi nhếch lên, tròng mắt màu vàng nheo lại trở nên nguy hiểm mà nghiền ngẫm:
- Xứng hay không, cũng không phải ngươi nói là được...
- Im miệng!
Vân Triệt đột nhiên khẽ quát một tiếng, ngắt lời Thiên Diệp Ảnh Nhi, sau đó nhàn nhạt phun ra một chữ:
- Chờ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi giật giật chân mày, khẽ xoay người lại:
- Ngươi trở nên nhẫn nại như vậy từ khi nào thế? Nếu ngươi không đủ cường thế, sao có thể...
- Ta nói chờ!
Vân Triệt lặp lại.
“...” Cánh môi Thiên Diệp Ảnh Nhi giật giật, phát ra một tiếng hừ lạnh rất nhẹ, sau đó quay mặt sang chỗ khác, không nói chuyện, cũng không thèm nhìn hắn nữa.
Đối với các ma nữ, thái độ của Thiên Diệp Ảnh Nhi có thể nói là cực kỳ ác liệt. Điểm này đã bộc lộ hoàn toàn khi gặp ma nữ đầu tiên là Thiền Y, và Vân Triệt cũng đã nhìn thấu tất cả.
Hắn càng vô cùng rõ ràng nguyên nhân của việc này. Thật ra, từ một Phạm Đế Thần Nữ lưu lạc thành ma nhân Bắc Vực, lại còn phải phụ thuộc vào một nam nhân, sự chênh lệch cực lớn này khiến nàng bắt đầu chán ghét, hoặc là ghen ghét tất cả những nữ tử có thân phận và địa vị gần với nàng ngày xưa... hận không thể khiến tất cả bọn họ cũng lưu lạc đến hoàn cảnh giống như mình.
Các ma nữ hiển nhiên đều nằm trong số đó.
Ba người nhất thời không ai mở miệng nói chuyện nữa, nhưng sự yên tĩnh của Hồn La thiên cũng không kéo dài được bao lâu. Đúng lúc này, sắc mặt Vân Triệt chợt động, ánh mắt cũng xoay lại. Ngay lập tức, ánh mắt của Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng nheo lại.
Khí tức thật mạnh!
Không khí chấn động rất nhỏ, sau đó bóng dáng một nữ tử áo đen giống như từ trên trời cao giáng xuống, thong thả đáp xuống bên cạnh Thanh Huỳnh, một ánh mắt mang theo uy áp hắc ám quét về phía Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Nữ tử một thân áo đen, không thấy rõ dung nhan giống như những ma nữ khác, toàn thân được bao phủ trong một tầng hắc vụ lững lờ. Thân hình của nàng đặc biệt thon dài, gần như có thể so sánh với Thiên Diệp Ảnh Nhi.
- Tam tỷ.
Thanh Huỳnh khẽ gật đầu. Cách xưng hô của nàng cũng trực tiếp biểu lộ thân phận của nữ tử này.
Ma nữ thứ ba của Kiếp Hồn giới, chỉ đứng sau Đại Ma Nữ – Dạ Ly.
Mà cho dù không có Thanh Huỳnh mở miệng, Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đều đã đoán được thân phận của nàng, bởi vì khí tức của nàng rõ ràng còn mạnh hơn ma nữ thứ tư Yêu Điệp.
Ít nhất, khi đối mặt với Yêu Điệp mạnh hơn mình một tiểu cảnh giới, áp lực của Thiên Diệp Ảnh Nhi còn không đến mức quá nặng nề. Nhưng khi nữ tử áo đen này hiện thân, cảm giác nàng ta mang đến cho Thiên Diệp Ảnh Nhi chính là “không cách nào chiến thắng”.
Nhưng khí tức của nàng lại không đạt đến trình độ trước kia của Thiên Diệp Ảnh Nhi, nên không thể nào là Đại Ma Nữ Kiếp Tâm hay Kiếp Linh. Như vậy chỉ có thể là ma nữ thứ ba.
Ma nữ thứ ba Dạ Ly liếc nhìn Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi thật sâu, thấy đối phương không hề có ý đáp lại, liền nói với Thanh Huỳnh:
- Bọn họ là Vân Triệt và Phạm Đế Thần Nữ của Đông Thần Vực?
Thanh Huỳnh nhẹ nhàng gật đầu:
- Ngay cả tam tỷ cũng nhanh chóng chạy về như vậy, xem ra lần này chủ nhân thật sự có đại sự muốn tuyên bố.
Ánh mắt của Dạ Ly lại lưu chuyển, sau đó đột nhiên nhìn chăm chú vào người Thiên Diệp Ảnh Nhi, vô cùng trực tiếp lạnh lùng nói:
- Chính là ngươi đã làm Yêu Điệp bị thương!?
Thiên Diệp Ảnh Nhi ngước mắt, cười nhẹ:
- Là ta. Nếu không phải gã đàn ông bên cạnh ta luôn tham luyến thương tiếc nữ nhân có tướng mạo xinh đẹp, thì giết nàng ta... cũng không phải là không thể.
Ánh mắt của Dạ Ly rõ ràng phát lạnh, sau đó lạnh lùng nói:
- Mệnh lệnh của chủ nhân ở trước mặt, ta sẽ không động thủ với ngươi ở đây. Nhưng món nợ của Yêu Điệp, còn có Thiền Y, chúng ta nhất định sẽ đòi lại từ trên người các ngươi!
Lời nói của Dạ Ly không chỉ đơn thuần là thị uy hay đe dọa. Chín ma nữ đều do Ma hậu “sáng tạo”, đồng tâm đồng mạch.
Làm một người bị thương, chính là làm chín người bị thương. Sỉ nhục một người, chính là sỉ nhục chín người!
Uy áp của ma nữ thứ ba kích khởi kim mang vừa giống như hưng phấn lại giống như điên cuồng trong mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Rất tốt, hiện giờ thứ ta muốn nhất chính là đá thử đao! Ngươi nhất định đừng giống như con phế điệp kia làm ta thất vọng!
- Phế điệp? A, là nói ta sao?
Một giọng nói trầm lạnh truyền tới từ xa, lúc giọng nói vừa dứt, hai bóng dáng một vàng một lam từ trên không hạ xuống, rơi vào trước mặt Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, lạnh lùng nhìn bọn họ.
Nữ tử bên trái chính là ma nữ thứ tư Yêu Điệp vừa giao thủ hôm qua. Hôm qua nàng bị thương không nhẹ, khí tức rõ ràng lộ ra ba phần phù phiếm.
Nữ tử phía bên phải một thân váy lam, bóng dáng cũng chìm trong lam quang tinh thuần tựa như nước. Khí tức còn nhu hòa hơn các ma nữ khác rất nhiều.
Ngay cả ánh mắt nhìn về phía hai người Vân Triệt cũng không hề có chút uy hiếp hay áp bách nào, bình thản ôn hòa như dòng nước lướt qua.
Ma nữ thứ sáu – Lam Đình.
Chăm chú nhìn thương thế của Yêu Điệp, Dạ Ly cau chặt mi. Nàng nghe nói Yêu Điệp bị thương, nhưng không nghĩ tới lại nặng đến như vậy, lạnh lùng nói:
- Yêu Điệp, chế trụ nàng ta có được không?
Yêu Điệp lại lắc đầu, không hề thấy chút giận dữ:
- Không cần. Tài nghệ không bằng người, không có gì để nói. Chẳng qua, người đánh bại ta cũng không phải là kẻ tự xưng thần nữ này, càng không tới lượt nàng ta tới trào phúng!
Đôi mắt sáng của nàng lướt qua người Vân Triệt trong thoáng chốc, sau đó lại dời đi.
- Tam tỷ, tứ tỷ... a nha! Còn có ngũ tỷ, lục tỷ, các tỷ đều tới rồi!
Một giọng nói thiếu nữ mang theo kích động và kinh hỉ thật sâu đột nhiên truyền đến, thanh thúy linh hoạt như châu rơi vào mâm ngọc, chưa thấy người nhưng trước mắt mỗi người đã hiện ra một khuôn mặt thiếu nữ yêu kiều, thần thái phấn khởi.
Giọng nói linh hoạt nhanh chóng xua tan sự đè nén nơi này, bóng dáng một thiếu nữ lả lướt như tinh linh cũng vội vàng hạ xuống.
Dáng người nàng bé bỏng, tương đương với Thải Chi, một thân xiêm y trắng sáng, bên hông và làn váy đều treo tua rua kết đầy ngọc sáng, dường như rất thích những trang sức rườm rà lấp lánh này. Dưới chân nàng là một đôi giày bạch ngọc cũng đang lấp lánh.
Mặc dù không thấy dung nhan, nhưng nàng mang đến cho người ta cảm giác chỉ là một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi, tính trẻ con còn chưa hết.
Ma nữ thứ tám của Kiếp Hồn – Ngọc Vũ.
Mà nàng cũng không đến một mình, đồng thời hạ xuống theo nàng là một bóng dáng màu vàng nhạt cũng chậm rãi rơi xuống... mang theo một luồng khí tức mà Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi nhận ra ngay lập tức.
Nam Hoàng Thiền Y!
Ma nữ thứ ba Dạ Ly, ma nữ thứ tư Yêu Điệp, ma nữ thứ năm Thanh Huỳnh, ma nữ thứ sáu Lam Đình, ma nữ thứ tám Ngọc Vũ, ma nữ thứ chín Thiền Y... Trong nháy mắt, chín ma nữ Kiếp Hồn đã tới sáu người!
Các nàng tụ họp nhanh chóng như thế, chỉ có thể là ý của Trì Vũ Thập.
Sự quyết đoán của nàng ta cũng ngoài dự đoán của Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Thân là ma nữ, ai cũng có thần uy và khí thế lăng nhân. Nhưng Ngọc Vũ lại hiển nhiên khác với các ma nữ khác, nàng mang theo vui vẻ đến đây, như một đứa trẻ hoạt bát, rúc vào lòng từng tỷ tỷ, hết ôm lại cọ một lượt rồi mới nhìn về phía Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi. Thần sắc vốn đang nhảy nhót trong khoảnh khắc hóa thành cảnh giác và thù địch.
- Bọn họ chính là người đã ám toán Thiền Y, đả thương tứ tỷ?
Ngọc Vũ rất lớn tiếng hỏi, giọng điệu so với vừa rồi quả thật khác nhau một trời một vực.
Ma nữ thứ sáu Lam Đình lên tiếng, giọng nói nhẹ như mây bay:
- Thân phận hiện giờ của bọn họ là khách do chủ nhân tự mình mời tới. Chuyện khác, sau này hãy nói.
Chân mày Ngọc Vũ dựng thẳng lên, hai bàn tay nhỏ nhắn tinh tế như tuyết trắng lại siết chặt vào nhau:
- Hừ! Cho dù chủ nhân không trách tội các ngươi, ta cũng sẽ không tha thứ cho các ngươi.
Ánh mắt Vân Triệt đảo qua từng người trong sáu ma nữ trước mặt, lời của Ngọc Vũ không khiến sắc mặt hắn có chút thay đổi nào.
Bởi vì trong mắt hắn, đây đã không phải là sáu ma nữ Kiếp Hồn, mà là... những công cụ báo thù đẹp đẽ, quý giá, và thượng đẳng nhất!
Kim ảnh chớp lên, ma nữ thứ chín Thiền Y đã chậm rãi tiến lên, sau đó chìa ngọc thủ về phía Vân Triệt, trên môi chậm rãi phun ra hai chữ:
- Lấy ra.
Lúc nàng nói lời này, không còn sự ôn nhu mềm mại uyển chuyển như trước kia, chỉ còn lại băng hàn.
Năm đó khi nàng tỉnh lại ở Trung Khư giới, kim y rách nát, ngọc thể lõa lồ. Bên tai là giọng nói điên cuồng của Thiên Diệp Ảnh Nhi lưu lại... Nàng không cách nào hình dung được đó là sỉ nhục đến nhường nào, có lẽ sẽ khắc sâu một đời một kiếp trong hồn hải của nàng.
Sau đó nàng thật sự không tìm kiếm tung tích của Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi. Nàng vô cùng e sợ nếu như bức bách, đối phương sẽ thật sự truyền huyền ảnh thạch ra... Thân là ma nữ, nàng còn e ngại điều này hơn nữ tử bình thường trăm ngàn lần. Bởi vì đó không chỉ là danh dự cả đời nàng, mà còn khiến tất cả ma nữ và cả Kiếp Hồn giới phải hổ thẹn.
Thiên Diệp Ảnh Nhi có cái tên “Thần Nữ”, nhưng thứ nàng nhìn thấy lại là sự âm độc cực độ, không từ thủ đoạn.
Thật lâu sau nàng mới nói rõ chuyện này với Trì Vũ Thập và các ma nữ khác, bởi vì nàng biết chuyện này sẽ khiến tất cả các chị em phải chịu sự sỉ nhục sâu sắc.
Mà nay, nơi này là Hồn La thiên, lại là nơi quá mức hoàn mỹ, còn có sáu ma nữ ở đây. Nàng phải khiến bọn họ giao huyền ảnh thạch ra, vĩnh viễn cắt đứt hậu hoạn.
- Hả? Thiền Y tiểu muội muội, ngươi muốn chúng ta lấy cái gì ra?
Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc xéo mắt qua, nhìn lòng bàn tay của Nam Hoàng Thiền Y, giống như đang rất nghiêm túc thưởng thức năm ngón tay tinh xảo của nàng.
Ma nữ thứ ba Dạ Ly lạnh lùng nói:
- Hừ, đã đến nơi này, đừng giả bộ nữa. Lập tức giao huyền ảnh thạch năm đó ngươi dùng để ám toán Thiền Y ra đây!
Ma nữ thứ tám Ngọc Vũ nhảy ra, đứng ở bên cạnh Nam Hoàng Thiền Y, mắt lộ hung quang, tức giận nói:
- Đúng, lập tức giao ra! Nếu không phải chủ nhân không cho phép ra tay với ngươi, chúng ta đã sớm... hừ!
Ma nữ thứ tư Yêu Điệp nhàn nhạt nói:
- Không, chủ nhân chỉ căn dặn không được thương tổn Vân Triệt, không hề bao gồm bất cứ kẻ nào khác ngoài Vân Triệt.
Thiền Y gật đầu, ánh mắt nàng lướt qua mặt Vân Triệt trong thoáng chốc, sau đó lại chuyển hướng sang Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Không sai, Phạm Đế Thần Nữ, ngươi đã sớm bước qua giới hạn của ta. Nhưng nể tình ý của chủ nhân, giao huyền ảnh thạch ra, ta có thể tạm thời nhịn chuyện này xuống. Bằng không...
Thiên Diệp Ảnh Nhi cười nhạo một tiếng:
- Giới hạn? Chuyện năm đó đều do ngươi ép ta trước. Ngươi xé rách bí mật của chúng ta, ta xé rách xiêm y của ngươi, cực kỳ công bằng.
Ý cười của Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng:
- Thuận tiện lưu lại một tấm bùa hộ mệnh nho nhỏ. Thân là ma nữ, ngươi sẽ không đến mức ngay cả đạo lý sinh tồn đơn giản như vậy cũng không hiểu chứ?
Năm ngón tay Nam Hoàng Thiền Y khép lại, đầu ngón tay khẽ run lên, hiển lộ rõ ràng sự tức giận trong lòng:
- Buồn cười. Nói như vậy, ngươi không chịu giao ra rồi?
- Một viên huyền ảnh thạch khắc ấn phong cảnh của ma nữ, thiên hạ độc nhất vô nhị. Thứ hiếm quý tuyệt vời như thế, sao ta nỡ giao nó cho người khác chứ?
Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi nói, khóe môi chỉ có sự đùa cợt.
Năm đó, Nam Hoàng Thiền Y thật sự không có ý hại Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, ở một mức độ nào đó còn coi như đã giúp bọn họ. Ngược lại là Thiên Diệp Ảnh Nhi, thủ đoạn lấy “bùa hộ mệnh” cực kỳ ti tiện.
Các ma nữ vốn cho rằng bọn họ đã đến Kiếp Hồn giới, chắc chắn sẽ thuận thế hóa giải việc này, nhưng không ngờ Thiên Diệp Ảnh Nhi lại không thể nói lý như thế, quá mức kiêu ngạo.
Ma nữ thứ ba tiến lên trước, mỗi một bước chân, phía sau sẽ kết ra một dấu ấn mơ hồ:
- Xem ra không cần nhiều lời. Phạm Đế Thần Nữ, ngươi thật sự cho rằng ma nữ chúng ta dễ bắt nạt sao!
Nàng chậm rãi đưa tay:
- Cho ngươi năm giây cuối cùng, hoặc giao huyền ảnh thạch ra, hoặc... chúng ta tự mình đến lấy. Nhưng đến lúc đó, thứ lưu lại có thể không chỉ có huyền ảnh thạch đâu!
Trên trời cao xa xôi, trên mây đen cuồn cuộn, Trì Vũ Thập rất hứng thú nhìn cảnh tượng nơi này, khóe môi nhếch lên nụ cười nhẹ như có như không.
- Phạm Đế Thần Nữ chính là người ác liệt như thế sao?
Phía sau Trì Vũ Thập vang lên giọng nói lãnh đạm của một nữ tử.
Trì Vũ Thập cười nhẹ:
- Ác liệt? Nàng ta là người vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn. Những thủ đoạn mà nàng ta thi triển ở Đông Thần Vực, không phải hai chữ “ác liệt” có thể hình dung được.
- Nhưng mà, tư thái hiện giờ của nàng ta chỉ là đang tạo thế mà thôi.
- Tạo thế?
- Nàng ta muốn để Vân Triệt mở miệng ra lệnh cho mình giao huyền ảnh thạch, từ đó khiến Vân Triệt bước đầu lập uy trước mặt Thiền Y và các nàng... Nhưng mà, thủ đoạn nhỏ tổn hại bản thân lợi người này, nàng ta hiển nhiên còn rất non tay, làm không được đẹp cho lắm.
- Hơn nữa, bản thân nó chính là một chuyện tuyệt không thể tả.
Ngón tay nhẹ nhàng đặt trên môi, Trì Vũ Thập không hề có ý định hiện thân, tròng mắt u ám bắn ra yêu quang có thể mê hoặc tâm hồn trong nháy mắt.
- Để ta xem cho kỹ, ngươi sẽ thuyết phục đám trẻ đáng yêu của ta như thế nào đây? Nếu ngươi làm không được, ta sẽ thật thất vọng đó nha... Triệt nhi ngoan của ta.
“...???” Ánh mắt phía sau xuất hiện sự đình trệ trong vài giây.
❖ Thiên Lôi Trúc — Truyện dịch AI chất lượng ❖